"Xin hỏi..." Lương Viện nhìn nhân viên bảo vệ đang cúi đầu chăm chú nghịch điện thoại, cô cảm thấy hơi bất lực. Chất lượng nghiệp vụ của bảo vệ bây giờ đúng là tệ thật, mình đến đây có việc, mới hỏi vài câu mà đã tỏ thái độ hờ hững rồi. Nếu không phải do tính tình hiền hòa, cô đã cho hành vi này lên sóng truyền hình từ lâu rồi.
Bíp bíp!
Một chiếc ô tô sang trọng màu đen tiến đến.
Cửa sổ phía sau từ từ hạ xuống, Viện trưởng Hách thò đầu ra hỏi.
"Có chuyện gì vậy?"
Một giọng nói quen thuộc truyền đến.
Tiếu Khải giật mình vội cất điện thoại, lon ton chạy đến bên xe, cung kính chào: "Chào viện trưởng ạ."
Viện trưởng Hách tò mò hỏi: "Sao thế?"
"Báo cáo viện trưởng, đây là Lương Viện, người dẫn chương trình nổi tiếng của Đài truyền hình Duyên Hải chúng ta. Cô ấy đến đây để tìm một bác sĩ ạ." Tiếu Khải phải thể hiện thật tốt trước mặt viện trưởng, tuy bảo vệ vẫn mãi là bảo vệ, nhưng lương bảo vệ mà được tăng thì đúng là chuyện hiếm có khó tìm.
Viện trưởng Hách bây giờ không thiếu thứ gì.
Khí chất trên người đã được nâng lên một tầm cao mới.
Nếu một cô gái bình thường đến Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn, với tư cách là viện trưởng, ông ta nhất định sẽ ra oai một chút, chẳng hạn như thể hiện khí chất, để lại ấn tượng sâu sắc cho cô gái nhỏ này, rằng viện trưởng Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn là một người đầy khí thế và uy nghiêm.
Nhưng bây giờ thì...
Viện trưởng Hách mở cửa xuống xe, nở một nụ cười chuyên nghiệp: "Thì ra là cô Lương nổi tiếng, hân hạnh, hân hạnh. Tôi cứ thắc mắc sao trông cô quen thế. Ở bệnh viện chúng tôi, tối nào mọi người cũng xem chương trình tin tức do cô Lương dẫn dắt đấy."
“Có thể được các bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần yêu thích là vinh dự của tôi.” Lương Viện mỉm cười.
Nói câu này ra, cô cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
Viện trưởng Hách nói: "Cô Lương, mời lên xe, có chuyện gì vào văn phòng nói chuyện."
“Vậy thì làm phiền ông rồi.” Lương Viện không khách sáo, cô đến đây là để giải quyết công việc, và đối với cô, chuyện này thực sự rất quan trọng.
Tiếu Khải vốn định thể hiện tốt trước mặt viện trưởng, nhưng nhìn thái độ của ông, rõ ràng là ông chẳng thèm để ý đến anh ta, thế là anh ta lại lủi thủi quay về phòng bảo vệ.
Tại văn phòng!
Viện trưởng Hách pha trà cho Lương Viện.
“Cô uống thử đi, đây là trà ngon đấy.” Viện trưởng Hách lúc này rất nhiệt tình, trên mặt luôn nở nụ cười.
"Cảm ơn ông."
Lương Viện cười lễ phép.
Viện trưởng Hách đẩy một tập tài liệu đến trước mặt Lương Viện: "Cô Lương, mời xem qua một chút."
Lương Viện đang thưởng thức trà vội vàng đặt tách xuống, mỉm cười cầm tập tài liệu lên, lật đến trang đầu tiên...
‘Lịch sử hình thành Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn.’
Trong đầu cô đầy dấu chấm hỏi.
Đây là cái gì thế này?
Viện trưởng Hách nói: "Cô Lương, cô là người dẫn chương trình, có thể xem qua sản nghiệp của quê nhà. Bệnh viện Thanh Sơn của chúng tôi đã thành lập từ lâu, chúng tôi tự cung tự cấp, cơ sở vật chất được trang bị đầy đủ mọi mặt, đã chữa khỏi cho rất nhiều bệnh nhân tâm thần. Trình độ chuyên môn không dám nói ngoa chứ cũng thuộc top 3 cả nước đấy."
“Chỉ tiếc là… tâm huyết chúng tôi bỏ ra cho bệnh nhân lại không được quảng bá rộng rãi, khiến nhiều người bệnh không biết đến sự tồn tại của Thanh Sơn chúng tôi, để rồi lãng phí mất thời gian điều trị tốt nhất.”
Nói đến đây, Viện trưởng Hách tỏ vẻ đầy tiếc nuối, như thể vô cùng đau lòng vì không thể cứu chữa được nhiều bệnh nhân hơn.
Sở dĩ ông ta đối với Lương Viện khách sáo như vậy là bởi vì đối phương là người dẫn chương trình, nếu có thể tuyên truyền tốt về Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn, hiệu quả tuyệt đối sẽ không tầm thường.
Biết đâu bệnh nhân đến khám sẽ xếp thành hàng dài.
Lương Viện lúc đầu không hiểu ý của Viện trưởng Hách, nhưng bây giờ, cô đã hoàn toàn hiểu ra, hóa ra là ông ta muốn nhờ cô quảng cáo không công.
"Viện trưởng Hách, theo quy định của đài, người dẫn chương trình chúng tôi không được phép dùng chức quyền để làm việc riêng. Muốn quảng cáo trên truyền hình thì phải trả phí quảng cáo, đây không phải là chuyện tôi có thể tự quyết định được."
Cô từ chối thẳng thắn.
Nói rõ với đối phương là cần tiền mới giải quyết được.
Viện trưởng Hách hỏi: "Cần bao nhiêu tiền?"
"Cái này khó nói lắm, còn tùy vào khung giờ mà viện trưởng muốn quảng cáo. Rẻ cũng phải vài triệu, còn đắt thì lên đến vài chục triệu." Lương Viện nói.
Viện trưởng Hách nghe vậy thầm nghĩ trong lòng, kiếm tiền kiểu này còn nhanh hơn cả đi cướp nhà băng.
"Hơi đắt nhỉ. Có số tiền đó, thà rằng để cải thiện đời sống cho bệnh nhân còn hơn."
Ý định ban đầu của ông ta là được miễn phí, nhưng bây giờ... Cứ coi như ông ta chưa nói gì, có ngần ấy tiền thà để cải thiện bệnh viện còn hơn, đưa hết cho người ta như vậy thật không đáng.
“Viện trưởng Hách, tôi có thể hỏi ông một người được không?” Lương Viện hỏi.
Viện trưởng Hách nói: "Được chứ, cô muốn hỏi ai? Chuyện khác thì tôi không dám chắc, chứ ở Thanh Sơn này tôi đã làm việc mấy chục năm, từ trưởng khoa cho đến cô lao công, ai tôi cũng quen mặt cả."
Lương Viện nói: "Tôi muốn gặp bác sĩ Lâm."
Hả?
Viện trưởng Hách vô cùng nghi hoặc.
Bác sĩ Lâm?
Nếu ông nhớ không lầm, Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn làm gì có bác sĩ nào họ Lâm đâu nhỉ.
Nhưng thôi, Viện trưởng Hách là người từng trải, sao có thể nói thẳng là không có người này được. Ông cảm thấy chắc hẳn có hiểu lầm gì đó ở đây.