“Tốt lắm, biết sai mà sửa là quý rồi. Dùng sức lao động để trả tiền cơm là một chuyện rất đáng nể đấy.” Lâm Phàm mỉm cười. Nụ cười của anh rạng rỡ như ánh mặt trời, khiến người ta cảm thấy ấm áp, an lòng, có thể xua tan đi mọi bóng tối trong tim để đón nhận ánh sáng.
Nụ cười này... u ám vãi.
Bát thái tử liếc nụ cười của Lâm Phàm, rõ ràng đối phương chẳng làm gì, nhưng lại khiến hắn không rét mà run.
Một kẻ cực kỳ nguy hiểm.
Lâm Phàm kéo cậu nhân viên phục vụ đến trước mặt Bát thái tử. Lúc này, cậu phục vụ đang chịu áp lực cực lớn, hoàn toàn không biết tình huống sắp tới mình phải đối mặt sẽ nguy hiểm đến mức nào.
Con người ai cũng có trí tưởng tượng.
Cậu nhân viên phục vụ cũng đang tưởng tượng.
Nhưng nghĩ không ra nổi.
“Vừa rồi cậu đã đánh cậu ấy một trận. Cậu ấy đã phải chịu tổn thương nặng nề cả về thể xác lẫn tinh thần. Giờ thì xin lỗi đi, sau đó bắt tay làm hòa. Hãy nói với cậu ấy rằng: Tôi rất xin lỗi vì hành vi vừa rồi, mong cậu có thể tha thứ.” Lâm Phàm đã vạch sẵn kịch bản trong đầu.
Chỉ chờ đối phương diễn theo mà thôi.
Bát thái tử ghé sát tai Lâm Phàm, thì thầm: “Làm người nên chừa cho nhau một con đường sống, đừng ép người quá đáng. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, Kim Ô tộc không yếu như ngươi tưởng đâu.”
“Cậu đang dọa tôi đấy à?” Lâm Phàm ngạc nhiên hỏi. Anh thật sự không hiểu nổi. Rõ ràng mình chưa làm gì cả, chỉ là đối phương làm sai thì phải nhận lỗi thôi. Sao người bây giờ lại thế nhỉ? Nhận lỗi khó đến vậy sao?
“Không.” Bát thái tử lắc đầu.
Hắn muốn sống.
Hắn không muốn chọc giận đối phương, một khi tên này nổi điên lên, e là hậu quả sẽ hơi phiền phức.
Chết tiệt!
Sao mình lại đụng phải cái thứ biến thái này chứ!
Thậm chí, hắn còn đang nghĩ, nếu đã có loại biến thái thế này tồn tại, tại sao trong danh sách các chủng tộc Tinh Không lại không hề có thông tin gì? Đây rõ ràng là sai sót của kẻ biên soạn bảng xếp hạng.
Tầm này mà cũng đòi làm Tinh Không Bách Hiểu Thông à?
Cút xéo!
Ngay khi Bát thái tử định nín nhịn cho qua chuyện để xin lỗi, Lâm Phàm đã nắm lấy tay hắn, rồi lại nắm tay cậu nhân viên phục vụ, ép hai người phải bắt tay nhau.
“Nói đi.”
Lâm Phàm nhìn với vẻ mong chờ. Anh hy vọng cậu phục vụ có thể tha thứ cho đối phương, đây chính là khởi đầu cho một tình bạn đẹp giữa hai bên. Tất cả đều là nhờ công anh đứng ra hòa giải.
Cảm giác thành tựu dâng trào.
Cậu nhân viên phục vụ sợ chết khiếp.
Đám tùy tùng vội truyền âm cho Bát thái tử, nhịn đi, phải bình tĩnh.
Bát thái tử hít một hơi thật sâu, như thể đã đưa ra một quyết định trọng đại nào đó, hắn nặn ra một nụ cười méo xệch.
“Xin lỗi, ta rất xin lỗi vì hành vi vừa rồi của ta, mong ngươi có thể tha thứ.”
Lúc nói câu này, Bát thái tử rõ ràng là không phục chút nào.
Đôi mắt hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào cậu phục vụ.
Như thể đang muốn nói… Nhìn vào mắt ta đây này.
Mày tự đặt tay lên ngực hỏi xem.
Mày nhận nổi không?
Lâm Phàm gõ nhẹ lên mu bàn tay của cậu nhân viên phục vụ.
Mỉm cười động viên.
Ánh mắt như đang hỏi.
Cậu hiểu ý tôi chứ?
Cậu phục vụ cảm thấy mình như con cừu non đang bị quay trên giàn lửa, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, không có lấy một cơ hội phản kháng.
“Tôi… tôi bằng lòng tha thứ cho anh.”
Cậu phục vụ hoang mang tột độ, luôn cảm thấy mình đang làm một việc cực kỳ nguy hiểm. Cậu đặt hết hy vọng vào Lâm Phàm, thần tượng ơi, thần hộ mệnh ơi, anh đừng bỏ rơi tôi, không thì tôi toang thật đấy.
“Tốt lắm, một cái kết thật có hậu.” Lâm Phàm nói.
Anh nhìn về phía ông Trương.
Ông Trương giơ ngón tay cái lên.
Lợi hại.
Quá đỉnh.
Được bạn mình tung hô, Lâm Phàm lại càng vui hơn.
Ông Trương quay sang hét lớn với bà con xung quanh: “Bạn tôi làm tốt lắm đúng không?”
Dân chúng đồng thanh hô vang.
“Tốt!”
“Quá tốt!”
“Tâm phục khẩu phục.”
Bát thái tử gào thét trong lòng: Ông đây ngoài miệng thì phục, chứ trong lòng đếch phục nhé!
“Giờ thì đi theo tôi.” Lâm Phàm vẫy tay, ra hiệu cho Bát thái tử đi theo mình vào trong nhà hàng.
Phía sau bếp!
“Anh đến thật đấy à?”
Bát thái tử đời nào chịu nổi sự sỉ nhục này, cái tên khốn kiếp, nhìn mà xem, quá đáng hết sức! Trong bồn toàn là bát đĩa, vài đôi găng tay cao su bị ném tới trước mặt bọn họ.
Rửa bát?
Có nhầm không vậy?
Ta đường đường là Bát thái tử của Kim Ô tộc, địa vị cao quý, lúc hóa thành chân thân còn tỏa hào quang rọi sáng khắp chư thiên vạn giới, thế mà ngươi lại bắt ta rửa bát? Có tin ta xách đầu các ngươi ra rửa luôn không hả?
Phản đối thì cứ phản đối.
Nhưng có Lâm Phàm ở đây, bọn họ làm gì có cửa chống cự.
“Anh xem để họ rửa bát một ngày có trừ hết được tiền cơm không?”
Anh chỉ đành hỏi cậu phục vụ. Về phần cậu phục vụ, lúc nãy cậu đã hỏi quản lý rồi. Khi thấy nhân viên của mình bị đánh tơi tả, ông quản lý liền viện cớ đau bụng, co giò chạy mất dép.
Bây giờ, mọi chuyện đã được giải quyết.
Ông ta lại vui vẻ xuất hiện, đối với tình hình hiện tại, ông ta giơ cả hai tay tán thành.
Nếu người nhờ vả là một ai khác, chắc chắn ông ta sẽ không đồng ý.