Đó là một khoảng cách không tài nào san lấp nổi.
“Ta không muốn chuyện này xảy ra lần thứ hai.” Lâm Phàm nói.
“Nó sỉ nhục ta.” Bát thái tử chỉ vào Gà Trống Tà Vật: “Ta đường đường là Bát thái tử của tộc Kim Ô, đã bao giờ bị sỉ nhục thế này đâu, huống chi nó còn chẳng phải là người.”
Cục tác!
Gà Trống Tà Vật vỗ cánh nhảy dựng lên, giơ vuốt cào vào người Bát thái tử.
Mặc dù không thể phá vỡ lớp phòng ngự của đối phương.
Nhưng ý tứ đã quá rõ ràng: Đúng là tao sỉ nhục mày đấy, làm gì được tao nào?
Gà Trống Tà Vật gáy vang về phía Bát thái tử tộc Kim Ô.
“Ông đây có con người vĩ đại Lâm Phàm chống lưng, ngon thì động vào xem.”
Có lẽ nó đã quá phấn khích.
Gà Trống Tà Vật vỗ cánh, ưỡn ngực ra.
“Ngon thì động vào tao xem!”
Nếu Gà Trống Tà Vật mà có tên, chắc hẳn phải là: Gà Trống Tà Vật Bố Đời Chọc Thái Tử Tức Ói Máu Tại Chỗ, Chơi Lớn Khiến Tên Nhóc Kia Cay Cú, Từ Trước Đến Giờ Chưa Ai Ngông Cuồng Như Vậy.
“Anh thấy chưa hả, gà trống nhà tôi đã phản đối hành vi vừa rồi của anh.”
“Mời anh xin lỗi gà trống nhà tôi.”
Lâm Phàm nhìn Bát thái tử với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Đây chính là dồn đối thủ vào đường cùng.
Gà Trống Tà Vật ngẩng cao đầu, vẻ mặt tỉnh bơ nhưng trong lòng lại sướng rơn với cái danh xưng bố đời kia, bất cứ ai nghe hiểu được tiếng của nó đều khó mà nhịn nổi.
Câu chó cậy gần chủ thì ai cũng từng thấy rồi.
Nhưng gà cậy gần chủ thì đúng là lần đầu được chứng kiến.
Gà Trống Tà Vật gáy lên: “Nhìn cái gì mà nhìn, xin lỗi mau, thích thì cứ động vào tao thử xem, mày mà ra khỏi đây được thì coi như Tà Vật anh hùng này thua.”
Hống hách làm sao.
Cái vẻ ngang ngược, kiêu căng đến tột độ.
Đối với Gà Trống Tà Vật mà nói, nó đã suy nghĩ kỹ về hậu quả khủng khiếp của việc mình làm, nhưng nó chẳng quan tâm, vì nó đang hoạt động như một đặc vụ ngầm bên cạnh con người này.
Có cơ hội tách khỏi Lâm Phàm ư?
Không hề.
Nó lúc nào cũng kè kè bên cạnh Lâm Phàm.
Dù đối phương muốn tự mình ra tay thì cũng phải bước qua xác Lâm Phàm trước đã.
Tao ngang ngược, tao kiêu căng, nhưng tao có con người vĩ đại che chở.
Mày không phục thì cũng làm gì được tao.
Gà Trống Tà Vật gáy với Bát thái tử: “Cà khịa tao à!”
“Mày không phục thì đến cà khịa tao này!”
“Đến đây, đấm vào cái đầu gà của tao này, đảm bảo mày còn thảm hơn cả tao.”
Đúng là điên cuồng tìm chết mà.
Bát thái tử nắm chặt hai tay, gân xanh nổi đầy trên cổ, lửa giận bùng lên trong mắt.
Từ khi đến hành tinh này, hắn toàn gặp phải những chuyện chưa từng có, muốn đập chết một con gà thôi mà cũng khó. Ngay cả việc trước đó phải xin lỗi một tên phục vụ cũng đã là giới hạn chịu đựng của Bát thái tử tộc Kim Ô rồi.
Nhưng bây giờ.
Con gà thấp hèn này lại điên cuồng khiêu khích, hoàn toàn chọc cho hắn nổi điên.
“Thái tử, đừng mà.”
Một tùy tùng truyền âm cho thái tử nhà mình, không thể manh động, tuyệt đối không được. Sau khi phân tích ngắn gọn, hắn ta phát hiện Lâm Phàm là một sự tồn tại cực kỳ nguy hiểm.
“Thái tử, Lâm Phàm này rất đáng sợ, thực lực của hắn đã thuộc cấp bậc lão quái vật rồi. Hắn rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới nhàm chán ngồi xem chúng ta rửa bát, chính là muốn đợi chúng ta nổi giận, sau đó dùng thực lực tuyệt đối để tiêu diệt chúng ta.”
“Hắn đang đùa bỡn chúng ta, đối với hắn mà nói, tất cả những chuyện đang xảy ra chỉ là một trò chơi mà thôi.”
“Ngài nghĩ lại xem, tại sao vừa rồi hắn lại rời đi?”
“Đó là muốn để con gà này đến khiêu khích chúng ta. Tuy tôi vẫn không hiểu rõ tại sao hắn có thể giết chúng ta ngay lập tức mà lại phải bày ra nhiều trò như vậy, nhưng theo sự hiểu biết của tôi thì hắn đang chơi đùa.”
Tư duy của tên tùy tùng này đúng là logic vô biên, suy diễn bay cao bay xa.
Có thể nghĩ ra những thứ mà người khác không tài nào nghĩ tới.
Quả nhiên.
Nghe những lời này, Bát thái tử như bị sét đánh ngang tai, thầm thấy may mắn, hú hồn, suýt nữa thì trúng kế của hắn rồi.
“Xin lỗi.”
Đây là ngày mà hắn phải xin lỗi hai sinh linh, hắn sẽ ghi nhớ trong lòng, không bao giờ quên.
Gà Trống Tà Vật gáy lên: “Thông minh lên một chút, ta thân là anh hùng mà chịu dây dưa họ hàng với tộc Kim Ô các ngươi, đó là phúc đức tám đời của cả tộc các ngươi rồi, đừng có không biết điều.”
“Không phục hả? Ngon thì động vào tao xem nào.”
Bát thái tử hít một hơi thật sâu, ánh mắt dán chặt vào giàn nướng.
Nếu như Lâm Phàm không có ở đây.
Nghĩ, hắn đang nghĩ, trong đầu hắn hiện lên một hình ảnh.
Gà Trống Tà Vật đã bị hắn vặt sạch lông, xiên vào một thanh sắt rồi quay đều trên giàn nướng.
Như vậy mới hả giận!
Gà Trống Tà Vật chưa bao giờ cảm thấy sảng khoái đến thế.
Thể diện.
Khí phách.
Áp chế cả một gia tộc.
Tất cả đều nở rộ một cách sống động nhờ sự tồn tại của Lâm Phàm. Điều đáng tiếc duy nhất là không có đồng bào nào ở bên cạnh, nếu bọn họ ở đây và nhìn thấy cảnh tượng khí phách này của nó, chắc chắn sẽ bị khí chất của nó khuất phục.
Ngưỡng mộ đi, đến cả Anh Hùng Tà Vật cũng chẳng được thế này đâu, chỉ có Vua của Anh Hùng Tà Vật mới có được khí phách ngút trời như vậy.
Đêm khuya.
Trời tối dần.