Rất nhiều cô em trẻ măng đang đứng ở đó, trông như đang ngó nghiêng gì đó, vừa thấy đám người Bát thái tử là ai nấy đều xúm lại.
"Anh trai ơi, đi dạo phố à, vào chơi không anh?"
"Vào đây chơi chút đi anh."
Khụ khụ!
Độc Nhãn Nam ho khan, mày nhíu chặt. Sao lại đi vào cái chỗ này cơ chứ? Giờ bị vây thế này, tình hình không ổn chút nào. Ngay lúc bọn họ định đuổi mấy cô em này đi thì Bát thái tử lên tiếng.
"Mấy cô làm gì đấy? Vui với chả không vui, có chỗ nào vui mà ta chưa đi qua chắc?"
"Chỗ bọn em là vui nhất, đảm bảo anh chưa thử bao giờ đâu."
"Ha ha! Còn có nơi ta chưa từng đến á? Đi, dẫn ta đi xem thử."
Bát thái tử đã say nên mồm mép lắm.
Chẳng cho Độc Nhãn Nam kịp nói câu nào, hắn đã khoác vai cô em kia đi thẳng vào con hẻm.
Mấy tên tùy tùng cũng hùa theo.
Lúc còn ở Kim Ô tộc, bọn họ phải đối mặt với đủ vấn đề phức tạp, chiến đấu không ngừng, nhiệm vụ chồng chất. Đến hành tinh này coi như được một chuyến du lịch xả hơi.
Về cơ bản là chẳng có chuyện gì to tát.
Tuy từng bị người ta bắt nạt, nhưng xét tới cuộc vui đêm nay, bọn họ sẵn lòng tha thứ cho tên Lâm Phàm chẳng biết điều kia.
Thấy Bát thái tử đi mỗi lúc một xa, Độc Nhãn Nam cũng đành bất lực. Ông ta chỉ muốn gào lên ‘con mẹ nó đừng có làm bậy’, nhưng nói ra thì lại sợ làm thái tử mất hứng, nhất là khi hắn đang say bí tỉ, rất dễ gây chuyện.
"Chú ơi, đi cùng đi."
Một cô em khác muốn kéo Độc Nhãn Nam và những người còn lại đi. Độc Nhãn Nam liếc cô ta một cái.
"Không cần."
Đại sư Vĩnh Tín chắp tay: “A di đà phật, xin thí chủ tự trọng.”
Lưu Hải Thiềm: “Vô Lượng Thiên Tôn.”
Lâm Đạo Minh nghiêm mặt nói: “Tôi bị bệnh.”
Lâm Phàm và ông Trương dĩ nhiên cũng không đi. Bọn họ thấy trời đã khuya, phải về nhà ngủ thôi, hơi đâu mà la cà ngoài đường.
"Ôi!"
Độc Nhãn Nam lắc đầu.
Ông để bọn họ về nhà trước.
Còn mình thì phải trông chừng đám người của Bát thái tử, nhất là chuyện trả tiền, sợ bọn họ không có tiền.
Đỉnh núi Thái Sơn.
Nơi sâu thẳm nhất!
Từ sau khi bị Lâm Phàm cho một trận lên bờ xuống ruộng, Bá chủ Tà Vật đã ghim kỹ cái tên này. Bây giờ vì cường giả Tinh Không đổ tới, núi Thái Sơn thỉnh thoảng cũng có cường giả ghé thăm.
Cũng không ai phát hiện ra nó, nên vẫn khá yên ổn.
"Chúng ta phải trốn tới bao giờ nữa?" Tà Vật Song Đầu Ma gầm lên giận dữ. Từ sau trận thua tan tác dưới tay Lâm Phàm ở ngoại ô, nó đã không cam lòng quay về hang núi, nuốt chửng trái tim bị phong ấn kia. Thực lực của nó nhờ đó mà tăng vọt, trở thành kẻ đứng đầu đám Tà Vật.
Nó cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình như vô tận.
"Đừng vội." Bá chủ Tà Vật nói.
Bỗng nhiên.
Có tiếng bước chân vọng lại.
"Ai?"
Bọn chúng giận dữ quát, âm thanh như sấm rền vang vọng khắp lòng núi.
Tà Vật Si chậm rãi bước ra. Nó vẫn giữ hình người, xuất hiện trước mặt hai Tà Vật kia, lập tức khiến chúng cảm nhận được một áp lực khủng khiếp.
Cùng một nguồn gốc.
Cùng một hơi thở.
Nhưng đây càng giống sự áp chế đến từ đẳng cấp cao hơn.
"Chúng mày đến địa bàn của tao, lại còn hỏi tao là ai à? To gan thật." Tà Vật Si nói, giọng điệu âm u. Ngay sau đó, chúng nhìn thấy một bóng đen khổng lồ hiện ra trên vách đá phía sau.
Bóng của một con Cốt Long.
Đó chính là bản thể của Tà Vật Si.
Vốn dĩ Tà Vật Song Đầu Ma và Bá chủ Tà Vật còn định vênh váo hỏi lại, mày nói đây là địa bàn của mày thì là của mày chắc, mày là cái thá gì.
Nhưng khi bóng Cốt Long hiện ra trên vách đá.
Bọn chúng sợ đến tè ra quần.
Sự áp chế thuần túy từ sức mạnh khiến bọn chúng sợ mất mật.
"Nói, chúng mày tên gì?" Tà Vật Si hỏi.
Là một trong tứ đại hộ pháp dưới trướng Ma Tổ, trấn giữ núi Thái Sơn, nó mới đi vắng một thời gian mà đã có hai tên đục nước béo cò lẻn vào nhà, đúng là thú vị thật.
Thuộc hạ của nó đều đã được điều đi nơi khác nên không có ở đây, nếu không thì hai tên này đã bị trấn áp từ lâu rồi.
Bá chủ Tà Vật căng thẳng tột độ: "Tôi là Bá chủ Tà Vật, nhưng đó là bọn kia gọi thế thôi. Ngài cứ gọi tôi là Tiểu Bá là được rồi. À, dĩ nhiên không phải ‘Ba’ trong ‘bố’, mà là ‘Bá’ trong ‘bá vương’… cũng là ‘Bát’ trong ‘vương bát đản’ ạ."
Uy thế quá khủng khiếp, nó nằm rạp xuống đất.
Nó sợ đến mức toàn thân run lên bần bật.
"Ồ, Tiểu Bát à? Tên nghe cũng hay đấy chứ."
Tà Vật Si chậm rãi gật đầu, khẽ mỉm cười. Trông thì có vẻ thân thiện, nhưng hai tên kia lại cảm nhận được một sự đáng sợ chưa từng có từ trên người nó.
Sau đó, nó nhìn sang Song Đầu Ma.
"Còn mày thì sao?"
Nó tùy ý hỏi một câu, giọng điệu nhẹ tênh, như thể chẳng thèm để đối phương vào mắt.
Tà Vật Song Đầu Ma cũng có lòng kiêu ngạo của riêng mình.
Nhất là sau khi nuốt chửng trái tim kia, nó lại càng tự tin vào thực lực của bản thân, cho dù lúc này đang bị áp chế đến khó chịu.
Nó vẫn nhìn thẳng vào Tà Vật Si.
"Tao muốn xem mày có đủ tư cách hỏi tên tao không đã." Tà Vật Song Đầu Ma đáp trả.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch