"Vận may tốt thật, tôi làm nghề bao năm chưa gặp được hàng cực phẩm thế này."
"Kỹ năng thế nào?"
Nhóm chat vốn đang im ắng bỗng chốc bùng nổ, mọi người bàn tán vô cùng sôi nổi. Bất kể là đàn ông hay phụ nữ, thật ra suy nghĩ đều na ná nhau.
Hội con gái mê trai đẹp, cũng muốn lên giường với trai đẹp.
Khi bạn đang đi trên đường mà thấy một cô nàng cứ nhìn mình chằm chằm, trong lòng cô ấy chắc chắn đang nghĩ: “Oa, trai đẹp, ngủ với anh này thì còn gì bằng.”
Đây là sự trao đổi qua lại.
Cũng giống như đàn ông khi thấy gái xinh, trong đầu cũng nảy ra những suy nghĩ tương tự.
Cô nàng kia tỉnh dậy, khoác trên mình chiếc áo T-shirt rộng thùng thình, hoa hòe hoa sói, đứng sau lưng Bát thái tử, bàn tay đặt lên vai hắn, khẽ thỏ thẻ: "Anh ơi, tối qua có sướng không?"
Với Bát thái tử mà nói, tâm trạng hắn giờ đang tụt dốc không phanh. Đường đường là Bát thái tử của Kim Ô tộc mà lại dính vào mấy chuyện này, nói thật là hắn không tài nào chấp nhận nổi.
"Ừm, sướng."
Bát thái tử chưa bao giờ nói dối, tối qua đúng là chơi rất tới bến.
Hắn chưa từng trải nghiệm chuyện như thế này bao giờ.
Cô nàng không mấy xinh đẹp này đã hoàn toàn mở ra một thế giới mới cho hắn, cứ như thể phát hiện ra một vùng đất mới vậy.
Cạch!
Bát thái tử mở cửa bước ra. Cùng lúc đó, đám tùy tùng của hắn cũng lú đầu ra khỏi phòng. Bọn họ đứng trước cửa nhìn nhau, mặt ai nấy đều đỏ bừng, trông vô cùng lúng túng.
"Mọi người xong việc hết rồi à?" Độc Nhãn Nam bước ra nói.
Tối qua ông ta cũng không về.
Ở căn phòng sát vách, màn đêm buông xuống quả thực là một sự tra tấn. Âm thanh triền miên không dứt, như từng đợt sóng vỗ bờ.
Cách một bức tường mà vẫn nghe rành rọt.
Ôi!
Đối với Độc Nhãn Nam, ông ta thực sự cảm thấy người của Kim Ô tộc cũng chỉ đến thế là cùng, không ngờ lại háo sắc đến vậy.
"Sao ông lại ở đây?" Bát thái tử hỏi.
Cảm giác như vừa làm chuyện xấu thì bị bắt quả tang, hắn chỉ muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.
Độc Nhãn Nam đáp: "Tôi không yên tâm."
Ông ta rất muốn nói với đám người này rằng, hành vi tối qua của các người là phạm pháp đấy, hơn nữa ông ta là người đứng đầu Cục đặc biệt, nếu không báo cáo thì cũng thuộc dạng không làm tròn bổn phận.
Nhưng nể tình bọn họ từ Tinh Không xa xôi đến đây, có lẽ không hiểu rõ luật lệ bên này nên tạm thời bỏ qua.
Bát thái tử nói: "Tối qua ta không làm gì cả."
"Ừm, tôi hiểu mà, đúng là không làm gì thật." Độc Nhãn Nam mỉm cười đáp, trong lòng thầm khinh bỉ, chẳng lẽ tiếng tối qua là tiếng chó sủa à? To thế cơ mà, lại còn khí thế hừng hực. Chắc là uống rượu trợ hứng, nâng cao sức chiến đấu, đúng là có thể khiến người ta thêm phần phấn khích.
Ngay cả đám tùy tùng kia cũng vậy.
Bọn họ ngầm hiểu ý nhau rồi cùng gật đầu.
Ý là cũng giống Bát thái tử nhà mình, đều rất ngoan, chắc chắn không làm chuyện gì hết. Những gì ông thấy đều là giả, không có thật đâu.
Tại Cục đặc biệt.
Độc Nhãn Nam trấn an đám người Kim Ô tộc xong xuôi, sắp xếp cho họ một nơi ở riêng, cử người chăm sóc, nhưng thực chất là để giám sát nhất cử nhất động, không thể để họ rời khỏi tầm mắt.
Dù sao đi nữa, thực lực của đám người Kim Ô tộc này rất đáng sợ, ngoài Lâm Phàm có thể trấn áp được họ ra, những người khác chưa chắc đã làm được.
Lúc này.
Độc Nhãn Nam nhìn vào điện thoại, ông ta biết ông cụ Từ ở Hạ Đô chắc chắn sẽ gọi cho mình.
Bắt máy.
"Ông cũng được đấy, lẳng lặng tiếp đãi người của Kim Ô tộc. Có hàng ngon thì cũng phải chia sẻ chứ, nghe nói các ông vớ được đồ tốt ở núi Trường Bạch, còn lĩnh hội được kiến thức thất truyền, có thể chia sẻ cho bên Hạ Đô này một ít không?"
Ông cụ Từ đi thẳng vào vấn đề, nói rõ mục đích của mình.
Ông ta quá hiểu Độc Nhãn Nam.
Vòng vo tam quốc với lão Độc Nhãn Nam này chỉ tổ lãng phí thời gian.
"Ông cụ Từ thẳng thắn thật đấy." Độc Nhãn Nam cười đáp.
"Hết cách rồi, không thẳng thắn một chút, e là thằng nhóc nhà ông lại giả ngơ lừa tôi." Ông cụ Từ cười nói. Đôi khi nghĩ lại cũng thấy mất mặt, Hạ Đô là thủ đô, còn ông ta là người đứng đầu tổng bộ Cục đặc biệt, vậy mà chẳng thu hoạch được gì, ngược lại thành phố Duyên Hải ngày càng phát triển, gặt hái được vô số thành quả.
Nói không ghen tị là nói dối.
Độc Nhãn Nam đáp: "Được, không vấn đề gì."
"Sảng khoái thế, không có điều kiện gì à?"
"Không, mọi việc chúng ta làm đều là vì bảo vệ nhân loại, ông thấy đúng không?"
Độc Nhãn Nam nói một cách đầy chính khí, ông cụ Từ tự thấy mình không nhìn lầm người, quả thật chỉ có người như vậy mới đủ tư cách trở thành người đứng đầu của một thành phố.
Hiện tại.
Bộ phận nghiên cứu của chi nhánh thành phố Duyên Hải đang bận tối mắt tối mũi.
Có quá nhiều thứ cần phải phân tích.
Những thứ đó đối với họ thật sự quá thần bí, nếu có thể phân tích được chúng, có lẽ sẽ mang lại lợi ích rất lớn.
Hội Ám Ảnh.
Dạo này đám Mục Hạo đang ở Hội Ám Ảnh, ăn sung mặc sướng, sống vô cùng thoải mái.
Trong khi đó, những người cấp cao như Bắc Đào lại đang phải đối mặt với áp lực cực lớn.