Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 860: CHƯƠNG 860: BÉ NGOAN DŨNG CẢM

Chẳng biết từ lúc nào, một bóng người đã xuất hiện sau lưng Lâm Phàm. Gã bí ẩn giơ tay, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn rõ, túm gáy Lâm Phàm ấn thẳng mặt anh vào máy game.

Rầm!

Một tiếng động chát chúa vang lên.

Thủy tinh vỡ tan, văng tung tóe.

“Á…”

Chủ tiệm game ngẩn người, rồi hét lên oai oái như đàn bà vỡ chợ. Ông ta không ngờ lại có kẻ nóng tính đến thế.

Có đắc tội gì với anh đâu cơ chứ.

Sao lại có thể ra tay hại người như vậy.

Đầu Lâm Phàm đập vào máy game, anh từ từ ngẩng lên, lắc lắc cái đầu rồi thản nhiên phủi mấy mảnh thủy tinh vỡ dính trên tóc xuống.

Anh biết có người sau lưng.

Cũng biết đối phương đã ra tay.

Lúc đó, anh chỉ đang thắc mắc một điều: Tại sao gã này lại đánh mình nhỉ?

Anh cứ lẩn quẩn với câu hỏi đó mãi.

Anh ngẩng đầu lên nhìn gã bí ẩn.

Vẻ mặt đối phương cực kỳ nghiêm nghị, dáng vẻ lạnh lùng toát ra một luồng khí tức nguy hiểm.

“Anh là ai?” Lâm Phàm hỏi.

Ông Trương bực bội nói: “Đúng thế, sao cậu lại phá hỏng máy game của người ta? Chúng tôi đang chơi vui mà!”

“Oa!”

Đúng lúc này.

Tiểu Bảo giơ tay lên, nước mắt lưng tròng rồi bật khóc nức nở.

“Vỡ rồi, vỡ rồi... đau quá.”

Lâm Phàm nhìn sang, thấy một mảnh thủy tinh cỡ ngón tay cắm phập vào mu bàn tay cậu bé, máu tươi rỉ ra không ngừng.

Thấy cảnh này, sắc mặt anh dần lạnh đi.

Gã bí ẩn chậm rãi mở miệng: “Cậu...”

Rầm!

Trong khoảnh khắc.

Gã bí ẩn trợn trừng mắt, tròng mắt như muốn lồi cả ra ngoài. Chẳng biết từ lúc nào, Lâm Phàm đã tung một cú đấm vào bụng gã. Chỉ nghe một tiếng rầm, gã bí ẩn bay vút ra sau.

“Tên khốn.” Lâm Phàm gằn giọng.

Ngay lập tức, anh biến mất tại chỗ, đuổi theo bóng gã bí ẩn. Gã kia còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, đang cố gắng lấy lại thăng bằng thì…

Lâm Phàm đã xuất hiện ngay trước mặt, tung một cú đá sút thẳng gã lên trời.

Tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn rõ bóng người.

Vút!

Gã bí ẩn biến thành một chấm đen nhỏ rồi biến mất trên bầu trời trong nháy mắt.

Tình cảnh của gã bí ẩn lúc này thê thảm vô cùng, toàn thân bị một luồng sức mạnh kinh hoàng bao bọc, muốn dừng lại cũng không được, bên tai chỉ còn tiếng gió rít gào.

Gã vẫn chưa kịp nói mình là ai.

Cũng chưa kịp giải thích lý do tại sao mình lại tấn công người ta.

Gã muốn nói lắm, nhưng tất cả đã quá muộn.

Cứ thế...

Gã bị đá bay thẳng ra khỏi Trái Đất.

Tại tiệm game.

Lâm Phàm bế Tiểu Bảo lên: “Đi, chúng ta đến bệnh viện ngay.”

“Ừm, Tiểu Bảo bị thương rồi.” Ông Trương lo lắng nói.

Chủ tiệm game vội vàng lên tiếng: “Tôi lái xe đưa mọi người đi.”

Đây là cơ hội vàng để bám càng đại gia, không thể bỏ lỡ được. Còn cái máy game hỏng hóc kia ư? Thứ đồ chơi ấy sao so được với đại gia chứ?

Chắc chắn là không rồi.

Đến một cọng tóc cũng không bằng.

Bệnh viện Hoa Điền.

“Cháu không sao đâu ạ.” Tiểu Bảo nói.

Lúc đầu cậu bé đúng là thấy hơi đau, nhìn máu chảy cũng hơi sợ, nhưng sau đó lại thấy hết đau rồi.

“Tiểu Bảo, cháu dũng cảm lắm.” Lâm Phàm khen.

Ông Trương cũng nói: “Đúng vậy, phải là tôi thì chắc chắn đã la làng lên vì đau rồi, không ngờ Tiểu Bảo lại dũng cảm đến thế.”

Chủ tiệm game cũng hùa theo: “Phải đấy, phải là tôi thì chắc đau đến ngất xỉu luôn rồi. Không ngờ cậu bé nhỏ tuổi thế này mà lại can đảm như vậy, giỏi quá đi mất.”

Đối với ông ta, nịnh bợ có thành công hay không là phải biết chớp thời cơ.

Bây giờ chính là lúc ông ta chớp được thời cơ rồi.

Cô y tá đang bôi thuốc cho Tiểu Bảo liếc nhìn chủ tiệm game một cái.

Trong lòng thầm nghĩ…

Đúng là đồ không có liêm sỉ, đến một đứa con nít mà cũng nịnh được.

Nếu cô y tá này biết thân phận thật của Tiểu Bảo, có lẽ cô sẽ nảy ra suy nghĩ khác.

Ví dụ như... Chị có thể làm mẹ của em được không?

“Y tá, cậu bé không sao chứ?” Lâm Phàm hỏi.

Y tá đáp: “Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi, bôi chút thuốc, vài ngày là khỏi hẳn.”

Cô là y tá mới tới, chưa từng gặp Lâm Phàm và ông Trương, chứ bất kỳ bác sĩ hay y tá nào làm việc ở đây lâu một chút đều biết mặt hai người họ.

Đó là khách quý của bệnh viện Hoa Điền.

Là người mà viện trưởng phải đích thân ra tay phẫu thuật đấy.

Nụ cười của Lâm Phàm khiến cô y tá cảm thấy hơi khó xử, có gì đó là lạ, cô chỉ đành cúi đầu để tránh ánh mắt của anh.

“Người lúc nãy là ai vậy?” Chủ tiệm game hỏi.

Ông ta nhất định phải để lại ấn tượng sâu sắc trong mắt đại gia.

Chỉ có như vậy thì đại gia mới nhớ đến mình.

Lâm Phàm đáp: “Không biết.”

Anh thật sự không biết người vừa xuất hiện là ai, một gương mặt hoàn toàn xa lạ, nghĩ nát óc cũng không ra.

“Có cần báo cảnh sát không?”

Lâm Phàm nói: “Người ta bay đi mất rồi, báo cảnh sát cũng vô dụng thôi.”

Nghĩ lại tình hình lúc nãy, anh cũng hơi hối hận, đáng lẽ phải hỏi cho rõ gã kia là ai mới phải. Chỉ tại lúc đó thấy Tiểu Bảo bị thương, anh nóng đầu quá nên ra tay hơi nặng, lỡ đá bay người ta đi mất rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!