Câu nói của anh khiến tất cả mọi người xung quanh sợ đến biến sắc.
Không ngờ lại có kẻ dám chủ động thách thức lão tổ hùng mạnh của Long tộc.
Đây đúng là tự tìm đường chết mà.
"Láo xược!"
Long Viên tức giận gầm lên lần nữa:
"Tổ tiên của tộc ta đâu phải là kẻ mà ngươi có thể khiêu khích!"
"Câm miệng!" Vị đại năng kia truyền âm.
Long Viên sợ đến mức rụt cổ lại như rùa, chẳng dám hó hé thêm lời nào, lão tổ đã lên tiếng khiển trách thì ông ta đâu dám láo nháo nữa.
Nếu thật sự cãi lại.
Chắc là chết không có chỗ chôn.
"Ngươi rất kỳ lạ, trên người ngươi có một luồng khí tức phi phàm... Hừm, rốt cuộc là huyết mạch của tộc nào mà lại cổ xưa và mang tính truyền thuyết đến vậy?"
"Được, bổn tọa sẽ đích thân đến xem thử, rốt cuộc ngươi là huyết mạch của tộc nào lưu lạc đến đây."
Vị đại năng của Long tộc nghi ngờ Lâm Phàm không phải người của hành tinh này.
Chắc chắn phải có huyết mạch đặc biệt.
Nếu không thì làm sao có thể bá đạo như vậy được.
“Tôi chờ ông.”
Lâm Phàm mong chờ được gặp mặt đối phương.
Anh đã lâu lắm rồi không được gặp cường giả, đương nhiên cũng không được so tài với cường giả. Dần dần, ánh sáng trên lá bùa yếu đi rồi tan biến, sau đó nó lững lờ rơi vào tay Long Viên.
“Đây là?”
Long Viên cúi đầu nhìn lá bùa trong tay, đầu óc trống rỗng, dù lão tổ chỉ giáng thế qua một phân thân, không phải chân thân, cũng đâu phải ai cũng cản được, nhưng chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?
Đang troll mình đấy à?
Con đặt hết niềm tin vào lão tổ, thế mà lão tổ lại làm trái tim non nớt của con tan nát. Nói thật, nếu không phải ngài là tổ tiên nhà tôi, tôi đã chửi thề ngay tại trận rồi đấy! Lão tổ làm ăn kiểu gì thế?
Không thấy lúc nãy con vênh váo, không coi ai ra gì là đều nhờ có ngài chống lưng hay sao?
Toang rồi.
“Ông ta rất mạnh.” Lâm Phàm nhìn đám người Long Viên, không tiếc lời khen ngợi lão tổ của bọn họ.
Gương mặt già nua của Long Viên nghẹn đến đỏ bừng, cuối cùng chỉ biết gật đầu lia lịa.
“Ừ, rất mạnh.”
Ông ta còn làm gì được nữa, chỉ có thể hùa theo lời Lâm Phàm. Còn cái ý định chống đối Lâm Phàm lúc trước, sau khi chứng kiến cảnh anh và lão tổ nhà mình đấu ngang tài ngang sức thì nó đã bay sạch sành sanh rồi.
Đúng là tâm phục khẩu phục, không dám có ý kiến gì nữa.
Lâm Phàm đi tới trước mặt Long Viên, ban đầu anh chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với lão già này, nhưng vị lão tổ kia lại khiến anh cảm nhận được niềm vui chiến đấu, nên thái độ của anh với Long Viên cũng thay đổi đôi chút.
“Đó là người nhà của ông à?”
Long Viên ngoan ngoãn như rùa con, lí nhí gật đầu: “Vâng, là lão tổ của tôi.”
“Tôi rất mong được làm một trận ra trò với lão tổ của ông.” Lâm Phàm mong đợi nói.
Vừa rồi đối phương vẫn chưa hiện ra chân thân, thực lực bị hạn chế, không thể phát huy hết sức mạnh, đây là điều duy nhất Lâm Phàm cảm thấy tiếc nuối.
Chiến đấu sảng khoái là phải đôi bên cùng bung hết sức mình.
Mặc Võ nhìn Long Viên, ánh mắt không giấu nổi vẻ hả hê.
Đúng là chỉ có ăn đòn mới biết mình là ai. Lúc đầu lão già này ngông cuồng ngang ngược biết bao, dù thực lực của anh ta và Long Viên tương đương cũng chẳng nói lên được điều gì, dù sao trong tay lão cũng có bảo bối, vênh váo một chút cũng là chuyện thường tình.
“Thành phố của tôi đột nhiên đổ tuyết, có phải do ông làm không?” Lâm Phàm hỏi.
Long Viên nghe vậy thì tim đập thình thịch, nếu để tên này biết ý định ban đầu của mình là tiêu diệt toàn bộ loài người, chắc chắn sẽ bị trả thù, thế là lão vội vàng giả ngu.
Không phải tôi! Tôi không làm gì hết! Đừng có đổ oan cho người tốt!
Tôi chỉ là một người qua đường lương thiện, chân ướt chân ráo mới đến, sao có thể là tôi được chứ?
“Lạ nhỉ, thế thì là ai ta? Rõ ràng mình cảm nhận được mà.” Lâm Phàm suy nghĩ rồi rơi vào nghi hoặc, rõ ràng anh đã cảm nhận được luồng sức mạnh đó, hơn nữa vừa rồi cũng đã phá hủy nó, nhưng đối phương lại chối đây đẩy, vậy anh chỉ có thể đi nơi khác tìm thôi.
“Thôi được rồi, tạm biệt nhé.”
Anh vẫy tay, đi về hướng khác.
Nhìn bóng lưng Lâm Phàm khuất dần, Long Viên mới thở phào một hơi, sau đó tức tối lẩm bẩm: “Thằng ranh con ngang ngược, khinh người quá đáng! Cứ đợi đấy, lão tổ của ta mà đến thì ngươi chết chắc!”
Ông ta không cam lòng, trong lòng vẫn còn ấm ức lắm.
Ngay lúc Mặc Võ định nói gì đó.
Lâm Phàm bỗng dưng xuất hiện ngay trước mặt họ.
Long Viên giật nảy mình, vội im bặt.
Tôi... tôi có nói gì đâu.
Mà... tai cậu thính như tai chó vậy à? Nói nhỏ thế mà cũng nghe được sao?
Long Viên âm thầm thề độc, ta đã nhịn đủ rồi, nếu ngươi còn dám làm nhục ta, Long Viên ta dù có máu đổ thành sông cũng phải khô máu với ngươi tới cùng!
“Ông có biết ở đâu còn cường giả nào khác không?”
“Tôi không cảm nhận được khí tức của họ.”
Lâm Phàm hỏi.
Long Viên lắc đầu: “Không biết.”
“Thôi, làm phiền rồi.” Lâm Phàm mỉm cười, vẫy tay chào họ rồi lại rời đi.
Mãi cho đến lúc này.
Long Viên mới thấm thía được rằng, gã trai trẻ trước mặt đã để lại một bóng ma tâm lý lớn đến mức nào trong lòng ông ta.