Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 882: CHƯƠNG 882: KHÔNG… THƯỢNG ĐẾ ĐÃ BỎ RƠI CHÚNG TA (2)

Viện trưởng Hách như một người đi trước, đem chuyện hối hận cả đời mình ra kể cho Lâm Phàm nghe, cốt là hy vọng cậu có thể hiểu ra. Bây giờ cậu còn trẻ, cậy mình khỏe nên không thèm để tâm.

Chờ sau này về già, nhất định sẽ hối hận.

"Ông lạ thật đấy." Lâm Phàm ngạc nhiên nhìn Viện trưởng Hách, cứ nói mấy lời khó hiểu, khiến người ta nghe mà lùng bùng lỗ tai.

Viện trưởng Hách lắc đầu, người trẻ tuổi thì vẫn mãi là người trẻ tuổi, không nghe lời người già thì sau này chỉ có thiệt thân. Ông đã nói cho cậu nghe bí mật động trời như vậy mà cậu vẫn không hiểu.

Thỉnh thoảng ông lại nghĩ, nếu được quay về thời trai trẻ, tình cảnh khi đó chắc chắn sẽ vô cùng đáng sợ, chẳng nói đâu xa, con cháu của ông ít nhất cũng phải hai con số rồi.

Đứa nào đứa nấy đảm bảo cùng cha khác mẹ.

"Thôi bỏ đi, cậu nói lạ thì cứ cho là lạ vậy." Viện trưởng Hách cười tươi, rồi nhìn sang Nhân Sâm: "Đây là nhóc con cậu mang về từ núi Trường Bạch đấy à?"

"Đúng vậy, nó tên là Nhân Sâm." Lâm Phàm đáp.

Viện trưởng thầm thở dài.

*Lão đây có mù đâu mà không biết nó là Nhân Sâm.*

Đương nhiên, điều khiến ông kinh ngạc là củ sâm này lại biết nói, biết đi. Trong thần thoại cổ đại, trường hợp này đích thị là đã thành tinh.

Nhân Sâm tinh…

Đây là thứ đại bổ, rất nhiều truyện thần thoại đều ghi lại, có người bỏ Nhân Sâm tinh, Hà Thủ Ô tinh hay mấy thứ tương tự vào nồi hầm, ăn vào có thể lập tức phi thăng thành tiên.

Trước kia, ông cứ ngỡ đó chỉ là chuyện bịa.

Còn bây giờ…

Đến cả Nhân Sâm biết đi biết nói cũng đã tận mắt thấy rồi, còn có gì là bịa đặt nữa chứ, e rằng những chuyện đó đều có thật.

Viện trưởng Hách đứng dậy, bước tới trước mặt Lâm Phàm, vỗ vai cậu, nói đầy thấm thía: "Vất vả cho cậu rồi."

"Không vất vả đâu ạ." Lâm Phàm nói.

Viện trưởng Hách mỉm cười, một nụ cười vô cùng mãn nguyện. Giờ còn đứa nào dám bảo ông làm viện trưởng bệnh viện tâm thần là không đứng đắn nữa không? Nếu không phải ông dạy dỗ Lâm Phàm thành một người lương thiện như thế này.

Mấy người toang lâu rồi.

Chẳng lẽ bọn họ vẫn chưa cảm nhận được áp lực đó sao?

Không thể để một mình Lâm Phàm gánh vác tất cả được, điều đó quá bất công với bất kỳ ai.

Sau đó, Lâm Phàm và ông Trương dẫn theo những người bạn của mình đi tìm giáo sư Tinh Không. Đã lâu rồi họ mới quay lại ngôi nhà đầu tiên này, ai cũng rất nhớ những người bạn xung quanh. Giáo sư Tinh Không là người biết rất nhiều chuyện, ông đang bận rộn với việc khám phá vũ trụ, nhưng cũng phải đặt bút xuống để tiếp đón những người bạn, cũng là những bệnh nhân ở phòng bệnh kế bên.

Nắng chiều ngả bóng.

Tại Bộ phận Đặc biệt.

"Anh Sâm, có tắm rửa không ạ?"

Lưu Ảnh vẫn đang ‘ôm cây đợi thỏ’, thấy bọn họ trở về thì vội vã chạy ra đón, vừa cung kính vừa nịnh nọt hỏi.

Anh ta là một người đàn ông tốt, và càng là một người bạn trai tốt. Chuyện đã hứa với vợ thì nhất định phải làm cho bằng được, thế nên anh ta mới đứng đây chờ đợi.

Nhân Sâm nhìn anh ta: "Tắm rửa gì mà siêng thế, không sợ tróc da à?"

Lời này mang ý răn dạy, nhưng Lưu Ảnh chẳng hề bận tâm, vẫn giữ thái độ cung kính lễ độ, khúm núm nghe lời.

"Anh Sâm nói chí phải, tắm rửa quả thật không nên siêng quá, nếu không tróc da thật thì gay go."

Nhân Sâm vẫn cảm thấy có một ánh mắt từ nơi nào đó gần đây đang nhìn mình chằm chằm.

Nó đảo mắt tìm kiếm.

Nhưng không tìm thấy.

Ánh mắt này đầy tính xâm lược, nhìn đến nỗi mông nó cũng phải co rúm lại. Nhưng mà mình là Nhân Sâm mà, lẽ nào lại có tên biến thái hứng thú với cả củ sâm sao?

Phía sau lưng.

Lâm Đạo Minh thu lại ánh mắt, suýt chút nữa thì bị phát hiện. Nãy giờ ông ta đang nhìn chằm chằm vào mông của Nhân Sâm.

Nói trắng ra là… một kẻ chuyên chầu chực phân.

Mục đích của ông ta cũng y hệt Lưu Ảnh, một tên thì chầu chực nước tắm, một kẻ thì rình mông.

Tương lai của Nhân Sâm đã được hai tên này sắp xếp đâu ra đấy, không lo đầu ra.

Bọn họ không muốn cho bất kỳ ai biết chuyện này. Càng nhiều người biết thì sức cạnh tranh càng lớn, sau này sẽ không được hưởng một mình nữa. Cảnh tượng một đám người tranh giành phân với nước tắm chắc chắn sẽ vô cùng khốc liệt, có cướp được hay không còn phải xem vận may.

Đêm khuya!

Sâu trong vũ trụ, một vầng sáng rực rỡ chiếu rọi không gian, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay phía trên hành tinh. Một bóng rồng khổng lồ toả ra ánh sáng chói lòa, kích thước gần bằng cả hành tinh, rồi lại biến mất không dấu vết, hóa thành một bóng người lơ lửng giữa không gian.

"Một hành tinh thật xinh đẹp, rực rỡ vô cùng."

Ánh đèn đô thị khi nhìn gần thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi đứng giữa trời sao nhìn xuống, vẻ đẹp ấy quả thật không lời nào tả xiết.

Sự xuất hiện của ông ta đã gây ra một chấn động lớn.

Không phải hành tinh bị ảnh hưởng.

Mà là vô số chủng tộc trong vũ trụ đều cảm nhận được, trong lòng ai cũng thắc mắc rốt cuộc là bảo bối gì mà lại đáng giá để ông ta phải đích thân ra mặt.

Ai cũng muốn được chia một chén canh.

Lúc này.

Trạm không gian của nước Tinh Thiêu đã phát hiện một cường giả bí ẩn đang lơ lửng giữa vũ trụ.

Tin tức được truyền về.

Lãnh đạo nước Tinh Thiêu lập tức chấn động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!