"Tôi thấy tâm trạng của ông có vẻ không được tốt cho lắm, chắc là đang nghĩ ngợi chuyện gì rồi. Nếu đã vậy, ông có thể dành chút thời gian để tự vực dậy tinh thần, chỉ khi ở trạng thái tốt nhất thì mới phát huy được hết sức mạnh thật sự chứ."
Long Thần nghe xong chỉ muốn nổ tung tại chỗ.
Bổn tọa sống vô số năm, chuyện ta biết còn nhiều hơn nước bọt ngươi từng nuốt, còn cần ngươi dạy đời sao?
Huống hồ, đối phương rõ ràng là chẳng hiểu cái quái gì cả.
Tâm trạng của bổn tọa khó khôi phục là vì mọi chuyện đã hỏng bét hết cả rồi.
Mà rõ ràng là do thằng nhóc nhà ngươi gây ra đấy, hiểu chưa hả?
"Tên khốn, được thôi! Ngươi đã không muốn lên Tinh Không đại chiến một trận, vậy thì nhận một chiêu của bổn tọa đi. Chiêu này ẩn chứa toàn bộ chiến ý đã bị ngươi khơi dậy đấy, coi chừng!"
Dứt lời.
Hai mắt Long Thần bắn ra ánh sáng chói lòa, sau lưng hiện ra một con Kim Long. Tiếng Kim Long gầm thét giận dữ vừa dữ tợn vừa đáng sợ, râu rồng đâm vào hư không, khuấy động mây gió.
Thời cổ đại, rồng đại diện cho đế vương chi quyền.
Nhưng trên người Long Thần, nó lại tượng trưng cho kẻ đứng đầu vạn vật. Nó bay lượn trên bầu trời, uy thế bậc này đã vượt qua tất cả.
Nó là sự kết hợp giữa tinh thần, ý chí và sức mạnh.
Là kết tinh ngưng tụ từ vạn năm tu hành của Long Thần.
"Hình như tôi cũng có."
Trong mơ hồ, một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng Lâm Phàm, hai nắm tay cậu siết chặt, một luồng sương mù đen kịt tức thì phóng thẳng lên trời.
Tiếng rồng ngâm chấn động đất trời.
Một con hắc long hiện lên phía sau Lâm Phàm.
"Nghiệt Long?"
Long Thần trầm giọng, rồi quát lớn: “Đúng là Nghiệt Long, dám càn rỡ trước mặt bổn tọa sao?”
Kim Long sau lưng Long Thần gầm lên, Thiên Long Bát Âm chấn động hư không, sóng xung kích quét ngang trời đất, tạo thành tiếng động kinh hoàng.
Con hắc long cuồng loạn sau lưng Lâm Phàm không hề bị đối phương ảnh hưởng chút nào.
Không đúng!
Long Thần phát hiện con hắc long sau lưng Lâm Phàm thực chất không phải Nghiệt Long.
Nghiệt Long vốn không thể chịu nổi Thiên Long Bát Âm.
Sau khi Lâm Phàm trở về đã nhận được phần thưởng là Hoàng Triều Long Khí, cũng là Hoàng Triều Long Khí ban đầu. Cái Hoàng triều mục nát đó thì có được bao nhiêu long khí chứ.
Nếu nó thật sự lớn mạnh, tuyệt đối không thể bị Lâm Phàm chiếm giữ Hoàng triều lâu như vậy.
Bởi vậy, con hắc long hiện lên sau lưng cậu ta chính là long khí ô uế của Hoàng triều, qua năm dài tháng rộng, khó mà tưởng tượng được lượng long khí ô uế đã tích tụ nhiều đến mức nào.
Việc Lâm Phàm làm xem như cũng là một chuyện tốt.
Sau khi cậu ta rời đi, Hoàng triều chỉ còn lại long khí thuần khiết, dưới sự bồi dưỡng của long khí, Hoàng triều có thể sản sinh ra một vị minh quân, thế gian lại khôi phục hòa bình, có được trật tự ổn định.
Trong nháy mắt, hai con rồng đã quấn lấy nhau.
Một vụ nổ ánh sáng rực rỡ bùng lên, chói mắt vô cùng. Sóng xung kích từ vụ nổ quét ra bốn phương tám hướng. Đây là va chạm chân thực nhất giữa hai người, sức mạnh được cô đọng đến cực điểm, uy thế tạo ra khiến người ta phải kinh hãi.
Hai người đột ngột lùi về sau.
Tí tách!
Máu tươi rỉ ra từ khóe miệng Lâm Phàm. Bị thương rồi, cậu thật sự bị thương rồi, tình huống này chưa từng xảy ra bao giờ.
"Mạnh thật."
Trong lòng cậu kinh ngạc.
Cậu đã giao đấu với vô số cường giả, những lời khen trước đây đều chỉ là khiêm tốn. Nhưng bây giờ, đối mặt với Long Thần, thực lực của ông ta đúng là mạnh thật, mạnh đến mức có thể làm cậu bị thương.
Long Thần dùng tay áo che mặt, rồi chợt vung lên, một tay chắp sau lưng. Trong lòng ông ta kinh hãi tột độ, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi nhưng đã bị ông ta gắng gượng nuốt ngược vào trong.
Ông ta là lão tổ tông của Long tộc, không thể mất mặt như vậy được.
"Tốt lắm! Quả nhiên rất lợi hại! Bổn tọa muốn cùng ngươi đại chiến một trận không chút kiêng dè nào trên Tinh Không vô tận." Long Thần trầm giọng nói. Ở hành tinh này mà gặp được một cường giả như vậy, là chuyện cả đời ông ta cũng khó mà tưởng tượng nổi.
Lâm Phàm mỉm cười: “Để khi khác có cơ hội đi.”
"Không, cơ hội ngàn năm có một, chi bằng đi ngay bây giờ."
Long Thần không nhìn thấu được xuất thân của Lâm Phàm. Ban đầu ông ta nghĩ Lâm Phàm là người còn sót lại của một gia tộc cổ xưa, nhưng bây giờ đã hoàn toàn gạt bỏ suy nghĩ đó. Bất cứ người nào từ các gia tộc thần bí cổ xưa ông ta đều biết hết, chắc chắn không có hậu duệ nào như vậy.
Đến cả tổ tiên của họ còn không làm được điều này, thì dựa vào đâu mà một kẻ hậu bối có thể làm được chứ.
"Lúc nãy tôi đã nói rồi, bạn bè của tôi đều ở đây." Lâm Phàm nói.
Cậu cảm thấy Long Thần này có hơi vấn đề, hình như rất hay quên thì phải. Rõ ràng mình đã nói rồi, sao lại quên béng đi được nhỉ?
"Đáng tiếc, thật sự quá đáng tiếc."
Long Thần không có ý định ra tay nữa, nếu thật sự bung hết sức, với thực lực của ông ta và đối phương, hành tinh này khó mà chịu nổi.
Tinh Không mới là chiến trường của bọn họ.
Chỉ có bầu trời sao kia mới có thể để họ hoàn toàn bung xõa, chiến đấu mà không bị bất cứ thứ gì trói buộc mới là tuyệt nhất.
Nhưng mọi chuyện không như ý muốn.
Không ngờ đối phương lại bị ràng buộc bởi những người bên cạnh, không thể dốc toàn lực chiến đấu.
Long Thần đã đặt Lâm Phàm vào vị trí ngang hàng với mình.
Chỉ có đủ mạnh mới nhận được sự tôn trọng. Giống như lúc trước, Long Thần vẫn chưa hề coi Lâm Phàm ra gì, chỉ xem cậu như một kẻ hậu bối mà thôi.