Vừa dứt lời, ông ta lập tức nhận lại vô số ánh mắt khinh bỉ.
“Tôi nói sai chỗ nào à?” Hằng Kiến Thu hoang mang tột độ. Rõ ràng mấy lời này chẳng có vấn đề gì, nhưng ánh mắt của đám người kia lại khiến ông ta thấy chột dạ.
Độc Nhãn Nam chẳng buồn nói gì, chỉ thầm nghĩ trong bụng: Đúng là đồ ngốc!
Lâm Phàm nói "yếu", nhưng cái "yếu" đó đâu phải là cái yếu mà ông tưởng tượng? Mạnh như ông đây mà còn chẳng có sức phản kháng nữa là.
Lâm Phàm tiến lên, đẩy cửa chính điện. Bên trong không một bóng người, chỉ có chiếc điện thoại nằm im lìm cạnh tấm đệm cói, hẳn là của gã streamer kia để lại.
“Có mùi máu.”
Lâm Phàm khịt khịt mũi.
Một mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí.
Bọn Độc Nhãn Nam làm sao ngửi được, nhưng chỉ cần là lời Lâm Phàm nói thì họ auto tin là thật, chẳng cần quan tâm nội dung là gì.
“Tượng Phật vàng này hoành tráng thật!”
Độc Nhãn Nam ngước nhìn bức tượng Phật cao hơn chục mét. Chẳng hiểu sao, nó cho ông một cảm giác áp bức nặng nề, khiến tim đập thình thịch.
Có lẽ vì là cường giả tốt nghiệp Phật gia Cao Viện nên ông có một mối liên kết đặc biệt với những tượng Phật trong chùa cổ mà người thường không thể cảm nhận được.
Lâm Phàm nói: “Khí tức tỏa ra từ bên trong tượng Phật vàng đấy.”
Anh chỉ tay vào bức tượng, vạch rõ vấn đề.
Bức tượng Phật vàng tưởng như vô tri bỗng choàng mở mắt, hai luồng kim quang bắn ra, bao trùm lấy cả nhóm Lâm Phàm.
Nhưng ngay khi kim quang sắp chạm tới, một luồng sức mạnh từ người Lâm Phàm đã chặn đứng nó lại.
Đám Độc Nhãn Nam được một phen hú vía. Bọn họ không tài nào ngờ được lại bị một bức tượng Phật tấn công bất ngờ. Động tác của nó cực kỳ thuần thục, rõ ràng đã làm chuyện này không ít lần. Nếu vừa rồi không có Lâm Phàm phản ứng kịp, cả đám chắc chắn đã dính chưởng.
Khi mọi người định thần nhìn lại, bức tượng Phật vàng quỷ dị cao hơn chục mét đã biến mất không dấu vết.
“Tượng Phật đâu rồi?”
“Không biết nữa.”
“Vừa nãy tôi thấy có ánh sáng lóe lên, rồi bức tượng biến mất tăm luôn.”
Bọn họ đều là cao thủ hàng đầu, vậy mà lại không kịp phản ứng. Chuyện này hoàn toàn vượt ngoài dự liệu.
“Hắn đang đứng ở trên kia kìa.” Lâm Phàm chỉ vào vị trí bàn tay của tượng Phật vàng.
Đám Độc Nhãn Nam ngơ ngác nhìn theo, dụi mắt mấy lần cũng chẳng thấy gì. Ngay lập tức, họ nghĩ đến thuật tàng hình, một loại thần thông trong truyền thuyết.
Tức thì, một bóng người hiện ra trước mắt họ.
“Ngươi lại có thể nhìn thấu thuật tàng hình của bổn pháp sư.”
Kẻ vừa lên tiếng đội một chiếc mũ cao vút như loa kèn, cổ đeo chuỗi hạt đàn hương đỏ to bằng nắm tay. Trông thì ra dáng cao tăng đắc đạo, nhưng lại toát ra một cảm giác rất ba chấm.
“Ừ, thấy được.” Lâm Phàm mỉm cười.
Độc Nhãn Nam trầm giọng hỏi: “Ngươi là kẻ nào?”
Phổ Độ Từ Hàng cất giọng the thé: “Bổn pháp sư là Phổ Độ Từ Hàng. Lũ người phàm các ngươi thấy bổn pháp sư sao không quỳ lạy, lại còn dám chống lại Tây Thiên Phật Quang? Chán sống rồi nên muốn xuống địa ngục cả đám à?”
“Gã streamer kia có phải do ngươi hại chết không?” Độc Nhãn Nam cảm thấy kẻ này có vấn đề lớn. Trông chẳng ra thể thống gì, chắc chắn không phải loại lương thiện. Miệng lưỡi lại gian xảo, hoàn toàn không giống một nhà sư chân chính.
“A di đà phật, thiện tai thiện tai. Bọn chúng nghiệp chướng sâu dày, bổn pháp sư chỉ giúp chúng gột rửa tội nghiệt, đưa chúng về Tây Phương Cực Lạc mà thôi.” Phổ Độ Từ Hàng chắp tay trước ngực, ra vẻ từ bi, nhưng gương mặt lại đằng đằng lệ khí, trông vô cùng gian tà.
Độc Nhãn Nam phẫn nộ quát: “Bốc phét! Rốt cuộc ngươi là thứ gì, dám ăn nói hàm hồ! Ngôi chùa cổ này tuyệt đối không thể nào dung dưỡng một tên tà tăng yêu khí đầy mình như ngươi!”
Thân là người của Phật gia Cao Viện, Độc Nhãn Nam ghét cay ghét đắng những kẻ mạo danh Phật môn.
Phổ Độ Từ Hàng trừng mắt, giọng nói âm u: “Các ngươi lệ khí quá nặng, làm ô uế chốn linh thiêng này. Bổn pháp sư đành phải ra tay gột rửa cho các ngươi vậy.”
Vừa dứt lời, Phổ Độ Từ Hàng liền lẩm nhẩm niệm kinh.
Âm thanh chấn động vang lên từ bốn phương tám hướng, ong ong không dứt, như muốn đoạt hồn phách người nghe.
“Này, đừng lải nhải nữa.” Lâm Phàm lên tiếng.
Lời anh vừa thốt ra, cả chính điện bỗng im bặt.
Phổ Độ Từ Hàng kinh hãi nhìn Lâm Phàm. “Tác Mệnh Phạm Âm” của hắn lại bị đối phương phá giải một cách dễ như trở bàn tay. Chuyện này khiến hắn không khỏi chấn động.
Cụ Từ khẽ nhíu mày. Từ đầu đến giờ ông không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Sự xuất hiện của kẻ này chắc chắn có liên quan đến ngôi chùa cổ.
Trước khi đến đây, ông cũng đã điều tra qua về nơi này rồi.
“Cây vạn tuế ngoài kia là dùng để trấn áp ngươi, đúng không?”