Dù con rết kia có phật tính bảo hộ, nhưng bản thân Phổ Độ Từ Hàng vốn là một con rết thần biết bay đã nuốt chửng long mạch, nguyên thần cực kỳ mạnh mẽ, nên việc cướp đoạt thân xác này cũng rất đơn giản.
Cuối cùng... gã ngồi trong ngôi chùa này chuyên tâm tu luyện, mất gần trăm năm mới khôi phục được toàn bộ sức mạnh.
Đúng lúc gã chuẩn bị làm mưa làm gió một lần nữa.
Trong chùa có cao tăng phát hiện ra tà tính của gã, bèn hợp lực trấn áp. Gã vốn tưởng mình sẽ bị diệt hoàn toàn, nào ngờ đám lừa trọc này lại ngu đến thế, thấy gã có một chút phật tính nên không tiêu diệt triệt để mà chỉ trấn áp ở đây hòng loại bỏ tà tính trong người.
Không biết bao nhiêu năm trôi qua.
Gã cảm nhận được sức mạnh của phong ấn đang dần yếu đi, liền trực tiếp phá vỡ, nhưng lại phát hiện trong chùa không một bóng người, chỉ còn lại mình gã.
Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này gã khiêm tốn hơn nhiều, không dám tùy tiện làm càn. Người phàm đều tin Phật, vậy thì gã sẽ chuyên tu Phật đạo, ngưng tụ thành một thân xác giả để ra ngoài lừa gạt bọn họ.
Trí tuệ của loài rết không cao, chỉ có thể học vẹt chứ không hiểu được ý nghĩa sâu xa trong đó.
Nhưng chỉ cần lúc nói chuyện có pha chút Phật lý là đủ để lừa được người phàm rồi.
Lúc này, Nhân Sâm nghiêm mặt nói: “Hình như tôi nghe nói rồi, thiên địch của rết là gà. Gà Trống Tà Vật, mày lên đi, xử lý tên này!”
Độc Nhãn Nam nói: “Cũng có lý.”
Ông cụ Từ nói: “Xét về phương diện thiên địch khắc chế, gà quả thực khắc được rết. Đây là sự áp chế bẩm sinh, không liên quan đến sức mạnh, có lẽ Gà Trống Tà Vật thực sự làm được.”
Gà Trống Tà Vật đang bị Nhân Sâm cưỡi trên lưng nghe vậy thì hai mắt trợn tròn, trong lòng điên cuồng gào thét.
Đờ mờ, chúng mày còn là người không đấy?
Đánh giá cao tao quá rồi đấy.
Gà Trống Tà Vật âm thầm suy tính. Thân là một Tà Vật oai phong lẫm liệt, dĩ nhiên phải có dũng khí, không thể mất mặt được. Nhưng nó biết thừa, chỉ cần mình dám bén mảng tới trước mặt tên kia, chắc chắn sẽ bị nuốt không còn một mẩu xương.
Nhưng mà, Lâm Phàm đang ở ngay trước mặt.
Nếu nó gặp nguy hiểm, cậu ấy tuyệt đối sẽ không đứng nhìn.
Cục cục!
Gà Trống Tà Vật ngẩng cao đầu, hiên ngang lẫm liệt đứng trước mặt Phổ Độ Từ Hàng. Giờ phút này, nó đang gào thét trong lòng: Tên cặn bã kia, quỳ xuống cho Gà đại gia!
“Nam mô A di đà Phật, lệ khí của các vị thí chủ quá nặng, tâm đã bị tà ma xâm chiếm. Pháp giá Như Lai Tây Phương đã đến, còn không mau quỳ xuống?”
Phổ Độ Từ Hàng chắp hai tay trước ngực, kim quang lóe lên. Ngay sau đó, một pho tượng Như Lai Pháp Thân bằng đồng xuất hiện, xung quanh là mây mù u ám chứ không phải kim quang rực rỡ, mà là tà quang do sự u uất trong lòng Phổ Độ Từ Hàng hóa thành, chiếu rọi khắp nơi.
“Chơi bẩn vãi!” Độc Nhãn Nam trợn mắt há hốc mồm.
Ông ta chưa bao giờ nghĩ tới có kẻ lại dám cả gan biến ra loại Như Lai Pháp Thân này.
Nói thật, dù biết là không ai quản, nhưng trong lòng ông ta vẫn thấy hoảng sợ, cảm giác như đang khinh nhờn một sự tồn tại tối cao nào đó vậy.
“Tao không sợ mày đâu.”
Hai chân Gà Trống Tà Vật run lẩy bẩy. Mẹ kiếp, đứa nào bảo thiên địch khắc chế được hả? Mở to mắt chó của chúng mày ra mà nhìn cho rõ đây! Người ta biến ra hình dạng cao cấp như Như Lai Pháp Thân chứ có phải hình người đâu, đến giờ gã còn chưa thèm hiện nguyên hình con rết nữa là!
Đám người lão kiếm thần Bạch Vân đã có cái nhìn hoàn toàn khác về Gà Trống Tà Vật.
Quả là không tệ.
Đúng như họ nghĩ, Tà Vật có thể đi theo Lâm Phàm thì sao có thể đơn giản được?
Khi đối mặt với Phổ Độ Từ Hàng, chính họ cũng cảm nhận được một áp lực cực lớn đến từ sự chênh lệch sức mạnh. Dù chưa ra tay cũng đã hiểu rõ, khoảng cách giữa hai bên là rất lớn.
Nhưng nhìn Gà Trống Tà Vật trước mặt mà xem, đúng là bá đạo thật.
Gặp phải đối thủ đáng sợ như vậy mà không hề tỏ ra sợ hãi, đủ để thấy việc đi cùng ai là rất quan trọng.
Phổ Độ Từ Hàng biến ra Như Lai Pháp Thân, mang đến cho mọi người một cảm giác áp bức mạnh mẽ. Giọng nói uy nghiêm, như thể được trang bị dàn âm thanh vòm cực khủng, giống như có một đám người đang vây quanh bạn lải nhải không ngừng.
“Người phàm đều bị bụi trần che mắt, hôm nay Như Lai Pháp Thân giáng thế, các ngươi còn không mau quy y ngã phật.”
“Buông đao đồ tể, lập địa thành Phật.”
Phật âm chấn động, Tác Mệnh Phạm âm bùng nổ, nếu như lần này không có Lâm Phàm ở đây.
Đột nhiên.
Tình huống bất thường xảy ra.
Một luồng sức mạnh kinh thiên động địa từ bên ngoài quét tới, giáng thẳng lên người Phổ Độ Từ Hàng.
Một tiếng hét thảm vang lên, Như Lai Pháp Thân của Phổ Độ Từ Hàng tan biến, gã hiện lại nguyên hình người, trông như bị trọng thương, miệng phun đầy máu, hơi thở yếu ớt.
“Lâm Phàm, cậu lại mạnh lên rồi à? Vừa nãy cậu ra tay kiểu gì thế?” Độc Nhãn Nam kinh ngạc hỏi.
Ông ta thậm chí còn không nhìn rõ Lâm Phàm ra tay thế nào, chỉ thấy Phổ Độ Từ Hàng đã bị thương nặng.
Đừng nói là Độc Nhãn Nam, đám người ông cụ Từ cũng vậy, ai nấy đều ngơ ngác. Rõ ràng là họ đều bị Lâm Phàm làm cho mông lung, hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.