Tốc độ nhanh đến cực điểm, âm thanh chói tai vang lên.
"Tiếng nổ này?"
Long Thần kinh ngạc ngoảnh lại. Ông ta không ngờ Lâm Phàm lại dùng cách này, đúng là ngoài sức tưởng tượng. Đối với họ, đây là chuyện chưa từng thấy bao giờ, thật sự quá sốc.
"Thế mà cũng được à?"
Nói thật, Long Thần quả thực rất kinh hãi, lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này.
Trước đây Lâm Phàm cũng từng bật nhảy, nhưng không giống hôm nay. Anh chỉ nhún chân một cái đã bay vút lên trời, chẳng mấy chốc đã đến được không gian vũ trụ, nhìn xuống có thể thấy được cảnh đẹp của hành tinh.
Trong vũ trụ không có oxy, ngoài những cường giả của các đại tộc trong Tinh Không, người bình thường không thể hô hấp nếu không có thiết bị hỗ trợ.
Nhưng chuyện này chẳng là vấn đề gì với Lâm Phàm cả.
Anh không cần thở cũng được.
Mọi người theo chân Long Thần đáp xuống bề mặt sao Kim, nơi cát vàng mù mịt, đá trên mặt đất vô cùng cứng rắn.
Đám người Độc Nhãn Nam tò mò nhìn ngắm xung quanh.
Cảnh tượng thế này họ chưa từng được thấy bao giờ.
Vũ trụ thật đẹp.
Một vẻ đẹp có phần tăm tối, những nơi xa xôi có ánh sáng lóe lên, không biết là ánh sáng gì, nhưng nếu một mình cô độc trôi nổi giữa không gian này, chắc chắn sẽ sợ đến phát khóc.
"Đánh ở đây luôn nhé?" Tiểu Như Lai chỉ vào xung quanh, ở đây có thể thoải mái đại chiến một trận, chắc chắn sẽ tạo ra chấn động cực lớn, nếu giao đấu trên hành tinh kia, sẽ gây ra những ảnh hưởng kinh hoàng.
"Được." Lâm Phàm nói.
Long Thần đứng quan sát từ xa, vẻ mặt không chút cảm xúc, thậm chí còn có chút mong chờ một trận chiến hết mình. Không biết giữa Lâm Phàm và Tiểu Như Lai, ai sẽ là người chiến thắng.
"Tại hạ Lâm Phàm, xin chỉ giáo." Lâm Phàm ôm quyền nói, sau đó từ từ hạ tấn, hai tay dang ra, bày thế chiến đấu, tinh khí thần tăng vọt lên đỉnh điểm.
Vì khí thế quá mạnh mẽ, bề mặt cứng rắn của sao Kim cũng dần nứt ra, không thể nào chịu nổi áp lực từ luồng khí thế này.
Tiểu Như Lai nhìn chằm chằm Lâm Phàm, nâng tay đánh một chưởng về phía anh.
Một chưởng này trông khá thú vị.
Giống như Ngũ Chỉ Sơn trấn áp Tôn Ngộ Không vậy.
Lâm Phàm tung một quyền hóa giải, ngay lập tức đánh trả một chưởng, ánh sáng bùng nổ rực rỡ, một làn sóng xung kích kinh hoàng lấy tâm là điểm va chạm của hai người, lan tỏa ra bốn phía.
Uỳnh!
Uỳnh!
Nếu nhìn từ trên cao xuống, có thể thấy bề mặt hành tinh lập tức bị lõm vào một mảng lớn.
"Không tệ, xem mà ngứa tay ghê." Long Thần cảm thấy vô cùng tiếc nuối, ông ta rất muốn so tài với Lâm Phàm một trận, một trận đấu thoải mái, được bung hết sức mình. Ông ta đã không vận động không biết bao nhiêu năm rồi, thật sự quá cô đơn.
Ông ta cũng từng suy nghĩ...
Rốt cuộc tên nhóc này đã tu luyện thế nào.
Ông ta nghi ngờ Lâm Phàm có huyết mạch đặc thù, từng lưu lạc đến đây, sau này huyết mạch được truyền qua nhiều thế hệ, đến đời của Lâm Phàm mới hoàn toàn thức tỉnh.
Chỉ là, rốt cuộc phải là gia tộc thế nào mới có thể sở hữu huyết mạch như vậy?
Không thể nào, trường hợp này hẳn là không thể tồn tại.
Tuổi còn trẻ như vậy đã tu luyện đến cảnh giới này, cho dù là huyết mạch nghịch thiên cũng không thể đến mức này được.
Long Thần nhìn về phía Độc Nhãn Nam hỏi: "Cậu ta là người bên các cậu, cha mẹ cậu ta là ai?"
Nếu đối phương có cha mẹ, Long Thần thật muốn đến gặp một lần, có lẽ có thể phát hiện ra vấn đề mấu chốt.
Độc Nhãn Nam nói: "Không cha không mẹ."
Quả nhiên.
Long Thần thầm nghĩ, có vấn đề, chắc chắn có vấn đề. Người như vậy sao có thể không có cha mẹ, nếu thật sự không có, vậy chứng tỏ lai lịch của người này tuyệt đối không đơn giản.
Ngay lúc họ đang trò chuyện.
Trận chiến diễn ra vô cùng kịch liệt, mọi thứ xung quanh đều bị phá hủy tan hoang, nếu như ở hành tinh ban đầu, chắc chắn sẽ tạo ra ảnh hưởng khủng bố tột cùng.
"Vạn Phật Vực."
Tiểu Như Lai đã hoàn toàn nghiêm túc, biến thành một pho tượng Phật cổ nghìn tay khổng lồ, Phật quang chói lòa, khí tức nhu hòa bao bọc quanh thân, sức mạnh đã được đẩy lên đến cực hạn.
"Không ngờ Tiểu Như Lai lại tu thành loại tuyệt học này." Long Thần cảm nhận được sức mạnh trong vũ trụ đang bị Tiểu Như Lai dẫn dắt, ông ta cảm thấy nó rất mạnh, một cảm giác cường đại vượt ngoài bản thân.
Lúc này, chỉ thấy nghìn tay của Tiểu Như Lai chắp lại, Phật âm vang dội, trong khoảnh khắc các bàn tay khép lại, một luồng kim quang từ mi tâm bùng nổ, hóa thành một chùm sáng đáng sợ, bao trùm thẳng về phía Lâm Phàm.
"Ấn Phục Yêu!"
Lâm Phàm vỗ ra một chưởng, không gian rung chuyển, xuất hiện vô số vết nứt. Khi hai luồng sức mạnh va chạm, toàn bộ hành tinh dường như rung lên bần bật, hai người họ đều đã đạt đến trình độ có thể hủy diệt một hành tinh.
Thủ đoạn của Tiểu Như Lai thiên biến vạn hóa, toàn là các loại tuyệt học đỉnh cao. Trong khi đó, Lâm Phàm chủ yếu dùng quyền cước, lấy sức mạnh thuần túy để đối chọi.