Ánh mắt sắc như chim ưng, kẻ bị lão nhắm đến chẳng khác nào con mồi, khó mà thoát khỏi móng vuốt của lão.
Lâm Phàm nói: "Tôi không biết ông là ai, trong ký ức của tôi không có người nào như ông. Còn lão nhị của ông là ai thì tôi càng không biết, tôi chưa từng hại bất kỳ ai cả."
"Câm mồm! Lão nhị của ta chính là lão quản gia bên cạnh ngươi!" Lão già tức giận gầm lên.
Lão đã sớm nghe nói Lâm Phàm là kẻ phẩm chất có vấn đề, âm hiểm xảo trá, không ngờ hắn còn dám giả ngây giả ngô trước mặt lão, đúng là chán sống rồi.
Lâm Phàm vỡ lẽ: “À, ra lão nhị của ông là lão quản gia. Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện này. Lão nhị của ông vốn ốm yếu bệnh tật, không ngờ bệnh cũ tái phát, tôi thật sự lực bất tòng tâm. Mong ông nén bi thương.”
Lại một hiểu lầm tai hại. Cậu hy vọng đối phương có thể hiểu ra chân tướng, rằng mọi chuyện không như ông ta nghĩ.
"Ai thèm quan tâm lão chết hay không! Cái chết của lão chỉ chứng tỏ một điều, ngươi đã có được thứ mà lão phu cần tìm. Lần này lão phu đến đây chính là để lấy thứ đó từ tay ngươi." Lão già nói với giọng cực kỳ âm u, vẻ mặt như thể đã nắm chắc phần thắng.
Mấy chục năm trước, bọn họ chỉ biết một nửa miếng ngọc bội nằm trong tay Lâm Phàm.
Mà Lâm Phàm cũng luôn tìm kiếm nửa còn lại.
Ban đầu, suy nghĩ của lão rất đơn giản, đó là giết quách Lâm Phàm để cướp ngọc bội. Nhưng lão nhị đã khuyên lão rằng, nếu có người tình nguyện đi tìm giúp thì cứ để hắn tìm thay, vì vậy lão nhị mới ẩn mình bên cạnh Lâm Phàm suốt mấy chục năm qua trong vai trò quản gia.
Tất cả là để sau này có thể dễ dàng đoạt được ngọc bội hơn.
Lão quản gia đã hao tổn tâm sức, ngấm ngầm sửa đổi công pháp mà Lâm Phàm tu luyện, khiến hắn vĩnh viễn không thể đột phá lên cảnh giới cao hơn.
"Ông muốn một thứ trên người tôi à? Tiếc quá, tôi không biết ông đang nói gì, cũng không biết ông muốn gì. Nếu được, ông nói thẳng ra được không?" Lâm Phàm hỏi.
Cậu hiểu được nỗi đau của đối phương.
Lão nhị không may qua đời, chắc hẳn ông ta rất đau lòng.
Lâm Phàm sẵn lòng bồi thường, vài món đồ ngoài thân thôi mà, cho ai cũng thế, cậu chẳng hề bận tâm.
Lão già dời tầm mắt, nhìn xuống miếng ngọc bội mà Lâm Phàm đeo bên hông.
"Nếu không muốn chết thì đưa miếng ngọc bội đó cho ta."
Khi nhìn thấy thứ này, mắt lão sáng rực lên, nhưng lão biết, muốn lấy đồ từ tay Lâm Phàm chắc chắn không dễ. Một trận chiến là điều khó tránh khỏi, tốt nhất là nhân lúc đám vệ sĩ chưa phát hiện, đoạt đồ rồi chuồn lẹ khỏi đây.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn miếng ngọc bội treo bên hông, sau đó tháo nó xuống, ném thẳng về phía đối phương.
"Cho ông này."
Lão già nhận lấy ngọc bội, thoáng sững sờ, vẻ mặt đầy kinh ngạc, không thể tin nổi.
Ngay sau đó.
Lão già nổi giận, ném thẳng miếng ngọc bội vào người Lâm Phàm, gằn giọng trong cơn thịnh nộ: “Ngươi đang giỡn mặt với lão phu đấy à? Xem ra không cho ngươi nếm mùi đau khổ, ngươi sẽ không chịu nói thật!”
Chủ yếu là vì Lâm Phàm đưa đồ quá dễ dàng, quá dứt khoát, khiến lão già không tài nào tin đây là hàng thật, thậm chí còn cho rằng đây là âm mưu quỷ kế gì đó của hắn.
Bất cứ ai rơi vào tình huống này cũng sẽ nghĩ như vậy.
Một món đồ quan trọng đến thế, chẳng ai lại tùy tiện đưa ra dễ dàng.
Giống như một đám thổ phỉ đi cướp bóc, sau khi bắt cóc con tin và bị bao vây, chúng hét giá năm trăm vạn, cuối cùng lại hạ xuống còn mười vạn. Đây là mức giá thấp nhất mà chúng có thể chấp nhận, nhưng bên đàm phán lại chẳng tin chút nào, cho rằng chắc chắn có vấn đề, sao tiền chuộc lại ít đến thế.
Tình huống của Lâm Phàm lúc này cũng y hệt.
Đến một chút do dự cũng không có, hành động này rõ ràng là trái với lẽ thường, độ tin cậy gần như bằng không, rất khó để người ta tin được. Huống hồ, lão già này lại là một lão giang hồ khét tiếng, từng trải vô số sóng gió.
Kinh nghiệm của lão cực kỳ phong phú.
Hành động của Lâm Phàm rõ ràng không theo một kịch bản bình thường nào, rất khó tin.
“Ông đúng là kỳ lạ, thật khó hiểu. Tôi chẳng biết rốt cuộc ông muốn gì nữa.” Lâm Phàm lại treo miếng ngọc bội lên hông. Ông ta muốn món đồ này, cậu đã đưa rồi, thế mà ông ta lại ném trả, còn bảo cậu đang trêu tức ông ta. Vu khống người khác cũng không thể trắng trợn như vậy chứ.
Sắc mặt lão già âm trầm đến cực điểm.
Hai tay tung ra một làn sương mù màu đen.
“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi!”
Vừa dứt lời.
Lão già đã xuất hiện ngay trước mặt Lâm Phàm như thể dịch hình hoán vị, tung một chưởng về phía gáy cậu.
Lão già ra tay cực kỳ độc ác, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ hiểm, nhất là khi đối phó với Lâm Phàm, sát khí càng đáng sợ tột cùng, lửa giận trong lòng đã hoàn toàn bùng nổ.
Cái giá phải trả khi dám trêu tức lão chính là cái chết.
“Ngũ Độc Thần Chưởng.”
Đây là tuyệt học đã thất truyền từ lâu, tu luyện vô cùng khó khăn, cần phải trải qua vô số lần bị độc trùng cắn xé, nguy cơ bỏ mạng vì trúng độc cực cao, người có thể luyện thành công lại càng hiếm như lá mùa thu.