Virtus's Reader
Cường Giả Xuất Thân Từ Bệnh Viện Tâm Thần

Chương 968: CHƯƠNG 968: HAI THÁNH NHÂN ÉP CHẾT NGƯƠI (2)

Thiên Thánh liếc hắn một cái. Cậu không hợp thì tôi hợp chắc? Đúng là ngụy biện, có quỷ mới tin.

Hàn Yên phát hiện tình hình phía sau, vội kéo em gái lại bên cạnh, buông rèm xuống không cho cô bé ló mặt ra nữa. Chẳng lẽ nó không biết bên ngoài đang xôn xao vì nó hay sao?

Hàn Tiểu Tiểu lè lưỡi.

Cô bé nào biết sẽ thành ra thế này đâu.

Lâm Phàm mỉm cười nói: "Không sao đâu, họ muốn đi theo thì cứ để họ theo. Dù sao Tiểu Tiểu xinh đẹp như vậy, được người khác yêu thích cũng là chuyện bình thường."

"Vâng!"

Hàn Tiểu Tiểu gật đầu lia lịa. Đúng thế, chuẩn không cần chỉnh! Đây là lần đầu tiên cô bé nghe Lâm ca ca khen mình xinh đẹp, trong lòng ngập tràn hạnh phúc, vui không tả xiết.

Rồi cô bé liếc nhìn chị gái.

Đây mới thật sự là khiêu khích. Tình chị em thắm thiết cũng không ngăn được màn so kè giữa hai người.

Bề ngoài Hàn Yên vẫn bình tĩnh, dường như không để ý đến ánh mắt khiêu khích của em gái. Nàng đang mải nghĩ đến một chuyện khác.

Rốt cuộc mục đích của Lâm Phàm là gì?

Biết rõ em gái lộ diện sẽ gây rắc rối, hơn nữa còn rất dễ làm bại lộ thân phận của hắn, vậy mà hắn chẳng hề bận tâm. Đừng nói là thực lực mạnh thì có thể làm càn, sức mạnh của hoàng triều không thể xem thường được đâu.

Tình huống này chỉ có một khả năng.

Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để khai chiến với hoàng triều, muốn dùng chuyện này để thu hút sự chú ý của bọn họ.

Trong đầu Hàn Yên hiện lên một kịch bản: Hoàng triều chắc chắn không biết thực lực của Lâm Phàm nên ban đầu sẽ cử cao thủ đến. Khi phát hiện cao thủ vô dụng, họ nhất định sẽ tập hợp đại quân hòng san bằng Tử Sơn. Và khi đại quân rời đi, kinh thành của hoàng triều ắt sẽ phòng thủ lỏng lẻo.

Khi đó, Lâm Phàm sẽ dẫn đội quân đã bí mật bồi dưỡng của mình đánh thẳng vào hoàng đô.

Lấy thân mình làm mồi nhử, dụ địch vào tròng.

Đến lúc nguy cấp, Lâm Phàm chắc chắn sẽ bỏ lại Tử Sơn, đưa em gái rời đi. Dù sao với thực lực của hắn, dù không địch nổi thiên binh vạn mã thì việc dẫn người tẩu thoát cũng chẳng thành vấn đề.

Nghĩ đến đây, Hàn Yên lập tức kinh hãi, ánh mắt nhìn Lâm Phàm ánh lên vẻ sợ sệt.

Cái gì mà em gái mình muốn ra ngoài chứ, rõ ràng là hắn có âm mưu khi dẫn nó đi cùng!

Bao năm qua không đi, tại sao lại chọn đúng lúc này? Chỉ có thể giải thích rằng mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi.

Lâm Phàm không biết Hàn Yên đang nghĩ gì.

Nhưng hắn biết tinh thần của Hàn Yên có chút vấn đề, mà hình như còn khá nghiêm trọng.

Tửu lầu.

Phòng riêng.

Lâm Phàm bao hai phòng riêng, đám tỳ nữ một phòng, bọn họ một phòng. Sắp xếp chỗ cho đám tỳ nữ ăn cơm, thế này đã là rất tốt rồi.

Chưởng quầy tửu lầu rất bực mình. Đám dân thường này định làm gì chứ, bu quanh cửa nhìn cái quái gì không biết.

Vào trong có mất tiền đâu, cứ ngoan ngoãn đứng ngoài đấy cho ta!

Lúc này.

Một người đàn ông trung niên thấy lạ vì có nhiều người vây quanh tửu lầu như vậy, trong lòng vô cùng tò mò, bèn túm đại một người dân thường lại hỏi chuyện.

"Khi nãy có một vị tiên tử đi vào trong, dáng vẻ kia thật sự rất xinh đẹp, đẹp như tiên nữ hạ phàm vậy, từ trước đến nay tôi chưa từng gặp cô gái nào đẹp đến thế."

Gã dân thường này khi nhắc đến Hàn Tiểu Tiểu, vẻ mặt vô cùng khoa trương, cười toe toét, trông như thể chỉ cần liếc mắt một cái là đã thẩm định được mỹ nhân vậy.

"Tiên tử?"

Gã đàn ông trung niên đảo mắt, trong đầu bắt đầu tính toán.

Hắn chính là Hái Hoa Đại Đạo Triệu Đức khét tiếng giang hồ.

Một thời gian trước, hắn định giở trò với cháu gái của một vị cao thủ võ lâm nhưng bị phát hiện ngay tại trận. Hắn còn chưa kịp ra tay đã bị truy sát, cuối cùng phải trốn đến đây. Bây giờ nghe nói có tiên tử, trong lòng lập tức nảy sinh ý đồ xấu xa.

"Đúng vậy, chính là tiên tử, mà còn là con nhà giàu nữa, giàu nứt đố đổ vách. Ngài xem, còn bao hẳn một phòng cho đám người hầu ăn cơm, ngài nói xem phải giàu đến mức nào."

Triệu Đức thầm tính toán. Hắn thích nhất là mấy cô thiên kim tiểu thư nhà giàu, vừa dễ ra tay, mà vệ sĩ bên cạnh cũng chỉ là đám tép riu, đâu có khó nhằn như mấy gia tộc võ lâm. Nếu không thì hắn đã chẳng bị truy sát đến tận đây.

Hắn nghênh ngang bước vào tửu lầu. Tên tiểu nhị thấy cách ăn mặc của hắn liền biết không phải người tầm thường, nhất là khi hắn phe phẩy chiếc quạt giấy, trông càng ra dáng thiếu gia của một gia tộc danh giá nào đó.

"Vị gia này, mời ngài ngồi."

Triệu Đức "ừ" một tiếng, rồi lén dúi cho gã tiểu nhị hai nén bạc vụn: "Lúc vào đây ta nghe người ta nói có tiên tử đến, nàng ở phòng nào vậy?"

Gã tiểu nhị thấy bạc thì hai mắt sáng rỡ, không chút do dự mà tuôn ra tất cả những gì mình biết.

Triệu Đức khoác vai gã tiểu nhị, kéo vào một góc khuất.

Đối với gã tiểu nhị, chỉ cần nói vài câu là kiếm được tiền, đây là chuyện mà ngày nào gã cũng mong ước. Còn việc bị đối phương khoác vai, chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể.

Không lâu sau.

Triệu Đức đã thay xong bộ quần áo của gã tiểu nhị, tay bưng khay trà, đi lên lầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!