Tôi là một đứa trẻ không được mong đợi ngay từ khi sinh ra.
Mẹ tôi làm hầu gái trong lâu đài, nên thời thơ ấu, tôi được gửi cho người dì sống ở khu phố dưới chân thành chăm sóc. Tôi không có cha. Khi còn nhỏ, tôi từng nghe vài điều về ông ấy, nhưng chuyện đó đã bị gạt sang một bên.
“Mày thật là xấu xí. Đi lấy nước đi để tao không phải nhìn thấy mặt mày.”
Dì dường như rất ghét khuôn mặt tôi, bà thường bắt tôi làm việc bên ngoài nhà. Dì và dượng có hai con trai và một con gái trạc tuổi tôi. Tên chúng là Jido, Bado và Kuku.
Jido thường bắt nạt bằng cách đá tôi khi tôi vừa kéo nước từ giếng lên. Bado thì ngáng chân khi tôi đang xách xô nước.
Tôi thường cảnh giác với chúng, nhưng hôm nay tôi không thấy bóng dáng chúng đâu, nên tôi đã lơ là.
“Yay, Lulu bùn đất.”
“Hehen, trang điểm bằng bùn trông còn đỡ hơn cái mặt thật của mày đấy, biết chưa.”
Nước mắt tôi trào ra vì quá uất ức, tôi không thể cãi lại chúng vì đã làm tôi lấm lem bùn đất. Nhưng có một sự thật là mọi người đối xử với tôi tử tế hơn khi tôi phủ bùn lên mặt để che đi dung nhan thật, so với khi tôi rửa mặt sạch sẽ.
Khi tôi đang rửa mặt bên giếng, Kuku đi tới. Nhỏ đi cùng đám bạn chanh chua thường ngày.
“Kìa? Thật lãng phí lớp hóa trang đặc biệt của mày quá.”
“Phải phải, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu nó đeo mặt nạ sao?”
“Hay đó! Kuku, cậu là thiên tài đấy!”
Đám con gái không dùng bạo lực như Jido và Bado, nhưng lời nói của chúng gây tổn thương y hệt. Nếu là ngay lúc này, tôi tự hỏi Arisa sẽ trả đũa thế nào nhỉ? Nếu là Tama-chan, cô bé chắc sẽ ném banh bùn vào mấy cô gái đó để "hóa trang" cho họ luôn.
Chuyện cứ tiếp diễn như thế suốt thời thơ ấu của tôi.
Khi tôi lên 9 tuổi, mẹ dẫn tôi vào lâu đài cùng bà. Tôi sẽ trở thành bạn chơi của công chúa. Có vẻ như con gái thứ tư của Nữ hoàng là một người hay đau ốm. Hơn nữa, cô ấy thực sự rất khó chiều, con gái các quý tộc không thể thân thiết với cô ấy quá ba ngày, nên họ chuyển sang tôi.
Thông thường, để một thường dân như tôi được gặp công chúa, tôi phải học lễ nghi cả năm trời, nhưng do họ đã bỏ cuộc chỉ sau 2-3 ngày, các bài học của tôi được tóm gọn lại.
“Lần này là con gái của Lili sao? Mồ, tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi không cần bạn chơi cùng, nếu họ cứ khăng khăng như thế, vậy thì mang cho tôi một học giả hay một quan chức đi.”
Những gì tôi nghe được từ bên kia cánh cửa là một giọng trẻ con với những lời lẽ mệt mỏi và ngạo mạn kiểu người lớn, chẳng ăn nhập gì với nhau. Cuối cùng thì tôi cũng sẽ chẳng được chào đón ở đây thôi.
Vị công chúa mà tôi gặp lần đầu trong đời là một cô bé tuyệt đẹp với mái tóc và đôi mắt màu tím huyền bí. Hơn nữa, ánh mắt cô bé thực sự điềm tĩnh như một người lớn.
Bị mẹ đẩy lên, tôi lúng túng giới thiệu bản thân. Công chúa liếc nhìn tôi rồi nhanh nhẹn bước tới và vén tóc tôi lên. Tôi luôn để tóc mái che phủ trán để giấu đi khuôn mặt xấu xí của mình.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những lời mạt sát mà công chúa sẽ trút lên mình. Nhưng sự việc lại khác xa với dự liệu của tôi.
“Chậc, cái khuôn mặt Riajuu này, kẻ chiến thắng ngay từ khi mới sinh ra đây sao.”
“Arisa-sama, dù thần nghĩ con bé không đáng được khen là ưa nhìn, nhưng nó vẫn là một cô bé ngoan ngoãn và trầm tính so với tuổi. Xin người đừng ghét nó.”
Mặt Riajuu? Tôi chưa bao giờ nghe từ đó.
Arisa-sama nghiêng đầu sang một bên sau khi nghe lời mẹ tôi và lẩm bẩm: “Nhìn tội nghiệp sao?”. Đó là sự tử tế của một người mẹ. Bà không thể nói chính con gái mình xấu xí được.
“Cô nói gì vậy? Lili. Nếu cô nói khuôn mặt Bishoujo (Mỹ thiếu nữ) này là xấu, nghĩa là cái đất nước này chẳng có người đẹp nào cả, hiểu không?”
Lúc đó, tôi đã nghĩ lời Arisa là sự mỉa mai gián tiếp, nhưng sau đó cô ấy bảo rằng cô ấy thực sự nghiêm túc.
Và vì thế, tôi đã trở thành bạn chơi của công chúa.
Vị công chúa mà tôi phục vụ là một người hơi kỳ lạ.
Cô ra lệnh cho người hầu canh tác một cánh đồng trong vườn lâu đài, và cô đi vào bên trong thư viện hay hầm kho báu của lâu đài để đọc nhiều cuốn sách khó hiểu. Dù cô ấy thường tự tay thiết kế những bộ đồ khác thường, nhưng cô ấy lại không biết thêu thùa hay may vá, sự mất cân bằng kỳ lạ là thế đó. Hơn nữa, cô ấy cũng không giỏi các buổi khiêu vũ xã giao hay ngâm thơ.
“Cô có nhìn thấy bạn chơi mới của công chúa cấm kỵ không?”
“Tôi thấy, thấy rồi, chuyện gì với con nhỏ xấu xí đó vậy.”
“Này, họ sẽ mắng các chị nếu nói thế đó.”
Tôi nghe những lời bàn tán sau lưng từ phòng hầu gái. Dường như "Công chúa cấm kỵ" là biệt danh của Arisa. Có vẻ như mái tóc và đôi mắt màu tím đó được coi là điềm gở. Tôi không nói cho ai nghe, nhưng người phụ nữ đó đã biến mất vào ngày hôm sau. Công chúa nói rằng: “Fufun, không thể nào có tin đồn độc ác nào thoát khỏi đôi tai sắc bén của tôi.” Hình như có một ma cụ dùng để nghe từ xa, nó được gọi là ống nói.
Vào ngày hôm sau, công chúa Arisa kể tôi nghe một câu chuyện trẻ con tên là “Chú vịt con xấu xí”.
Công chúa đã kể tôi nghe nhiều chuyện, nhưng tôi thích chuyện này nhất. Tôi không ngây thơ đến nỗi nghĩ mình sẽ hóa thành thiên nga thực sự, nhưng tôi cho phép bản thân được mơ mộng một chút.
Những ngày bận rộn tiếp diễn sau đó.
Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là sự thật tôi là chị cùng cha khác mẹ của công chúa Arisa. Hình như cô ấy nghe được điều đó qua cái ống nghe từ cuộc nói chuyện khác của đám hầu gái. Đó chắc chắn là một bí mật, nhưng công chúa Arisa rõ ràng đã biết.
“Với điều này, mình có 12 anh chị em. Chắc có lẽ nhiều hơn do mình chỉ nhìn trong thành phố lâu đài. Tôi ghét một quốc gia không có giải trí. Đúng không Lulu.”
“Vâng, có chuyện gì vậy Arisa-sama.”
“Tôi cấm dùng ‘-sama’.”
“Vâng?”
“Như, tôi, nói, khi chỉ có hai chúng ta, đừng dùng nó. Do chúng ta là chị em, tôi cấm dùng kính ngữ.”
Mặt của công... không, Arisa đỏ bừng lên.
Ngày hôm đó, chúng tôi trở thành chị em, không, bạn thân nhất.
Arisa muốn thực hiện cải cách nông nghiệp để làm vương quốc này thịnh vượng hơn.
Tuy nhiên, tôi rất lo lắng. Con trai Bộ trưởng đang trợ giúp cải cách nông nghiệp của Arisa, nhưng theo tin đồn của hầu gái, trông anh ta chẳng phải người tử tế gì.
“Ổn mà, đàn ông chẳng tin được ngay từ đầu, nhưng cái loại trục lợi đó không ngờ là có thể dùng được. Trên hết, nước này chỉ xem phụ nữ như công cụ sinh đẻ. Nếu em không có một con rối như thế, em sẽ không nhúng tay vào chính trị được.”
Tuy nhiên, sau ngày đó, bánh răng kế hoạch của chúng tôi bắt đầu chệch hướng từng chút một.
Núi rừng chết dần, quái vật tràn ra từ phân bón, và thu hoạch trên đồng giảm mạnh.
Mà, riêng tôi lo lắng cho Arisa nhiều hơn là đất nước. Dù cho cô bé vừa mới được gọi là “Công chúa khôn ngoan cứu thế”, nay thế cờ đã lật ngược, giờ họ gọi cô là “Phù thủy Hủy diệt Vương quốc”, hay “Công chúa điên”.
Sau đó Đức vua cuối cùng đã giam lỏng cô ấy ở một trong những tòa tháp của lâu đài. Dường như nước chúng tôi đã bị chiếm đóng bởi nước khác, dù vậy tôi không biết chi tiết do tôi chỉ chăm sóc cho Arisa sau khi bị nhốt cùng cô ấy.
Nhà vua và những người theo ông bị xử tử, và chúng tôi trở thành nô lệ.
Arisa giờ trông như một con búp bê với đôi mắt mất hồn và tình trạng u mê. Cô không còn là cô bé Arisa dạn dĩ thường ngày nữa, mà chỉ còn là một cô gái 10 tuổi bình thường. Điều đó cũng không phải không có lý.
Sức mạnh trong mắt Arisa trở lại sau một năm, khi chúng tôi bị chuyển tới biệt thự hoàng gia từ nhà tù. Trong đêm trăng tròn hôm ấy, vương thành chìm trong biển lửa. Hai chúng tôi chạy lên núi. Chúng tôi đã sống sót khi bị đe dọa bởi tiếng sói, chịu đựng cơn đói bằng quả hạt, và uống nước từ lá cây.
Khi chúng tôi cạn kiệt sức lực trên đường cái giữa những ngọn núi, chúng tôi bị bắt bởi một gã buôn nô lệ đi ngang qua. Nếu chúng tôi không bị bắt lúc ấy, có lẽ chúng tôi đã chết đói hoặc thành mồi cho sói.
"Guhehehehe..."
Tôi rùng mình lạnh sống lưng khi nghe giọng cười quái gở từ Arisa.
Aah! Hình như cuối cùng tinh thần của Arisa cũng chạm tới giới hạn rồi.
Dù tôi vụng về và có cũng như không, nhưng một người chị vẫn là chị.
Tôi không chắc chủ nhân mới là loại người nào, nhưng tôi sẽ bảo vệ Arisa tới cùng.
Mặc dù tôi đã có quyết tâm ghê gớm như vậy...
Arisa đó, con bé chỉ đang cười sau khi tìm thấy chàng trai trẻ mà nó hứng thú! Mồ, Arisa này, mồ!
Đó là vài ngày sau khi cậu trai trẻ đó trở thành chủ nhân của chúng tôi.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về người đó là: “Anh ấy y hệt mình.”
Anh ta không xấu xí như tôi, nhưng các đường nét thì tương đồng. Dáng anh thanh mảnh, màu mắt anh cũng đen như tôi.
Nhưng, tôi không nghĩ anh ấy cực đẹp trai như Arisa nhấn mạnh. Tôi thắc mắc không biết Arisa thích gì ở anh ấy?
o0o0o
“Khá khó ăn nha.”
“Gì vậy?”
Tôi ngạc nhiên khi nghe chuyện của Arisa. Arisa đó! Con bé bò lên giường Chủ nhân trong khi khỏa thân để xin ơn huệ của anh ấy. Con bé quá táo bạo!
Mà, Chủ nhân dường như không đụng vào Arisa. Chủ nhân có lẽ chỉ hơn Arisa 2-3 tuổi, thật kỳ lạ khi anh ta không chạm vào cô bé khi một người đẹp như Arisa tiếp cận.
Tôi thắc mắc không biết có phải Chủ nhân thích đàn ông không? (lol)
Hôm nay, tôi nói rất nhiều về Arisa với Chủ nhân.
Tôi nhận ra rằng mình đã nói quá nhiều ở giữa chừng, nhưng tôi không thể kiềm chế bản thân khi tôi không cảm thấy căng thẳng giống như khi ở cùng những người đàn ông khác.
Nhưng, Chủ nhân lắng nghe tôi đến khi kết thúc mà không tỏ vẻ không hài lòng dù chỉ một lần.
Hơn nữa!
Hơn nữa desu!
Anh ấy không tỏ vẻ kinh tởm khi nhìn mặt tôi.
Đây chắc là lần đầu tiên việc này xảy ra ngoại trừ với Arisa.
Nó chắc chỉ là hiểu lầm của tôi, nhưng tôi cảm thấy giống như anh ấy nhìn tôi dịu dàng đầy tình cảm. Cho dù chỉ là hiểu lầm, cũng ổn thôi.
Do người duy nhất có thể nấu ăn là Liza-san, tôi đề nghị mình giúp cô ấy. Tôi cũng có thứ tôi có thể làm. Tôi sẽ chăm chỉ để trở thành người có ích, không chỉ là hàng khuyến mãi đi kèm Arisa.
Ehehehe...
Tôi được Chủ nhân khen: “Trà do Lulu pha ngon thật.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi được khen bởi một người đàn ông.
“Phải, nghe tiếng kỹ vào.”
Không thể đâu. Nó thật sự không thể đâu, Chủ nhân!
A, anh không thể thì thầm quá gần vào tai em như thế.
Aah! Tôi thấy cực kỳ hạnh phúc, tôi có khả năng chảy máu mũi mất. Là một cô gái, tôi không thể sống nổi nếu tình cảnh này xảy ra. Tôi phải chịu đựng bằng tất cả tinh thần.
Nhưng, đó không phải lời thì thầm tình cảm. Tôi thực sự đang hỏi bí quyết món thịt rán cực ngon mà Chủ nhân làm hôm qua.
Nhưng đây đâu phải lúc lắng nghe tiếng dầu sôi khi tôi đang bị ôm từ đằng sau, tay chúng tôi chạm vào nhau khi cùng giữ chảo chiên.
Dù vậy, tôi vẫn xoay sở nướng được một cái.
Khi tôi thử miếng thịt, dù nghĩ nó tuyệt đối không thể nào bì lại miếng Chủ nhân nướng hôm qua, nó vẫn ngon gấp nhiều lần cái tôi làm trước đó!
Như một minh chứng tôi không hề lầm lẫn, cái đĩa trống trơn trong chớp mắt.
Nó bị Arisa vạch trần.
Tôi thắc mắc làm sao con bé biết tôi bị thu hút bởi Chủ nhân. Thật bí ẩn.
Nhưng, Chủ nhân rất chi là nổi bật.
Không chỉ với Arisa, mà cả Pochi-chan lẫn những người khác.
Hơn nữa, lần này, có cả công chúa Elf.
“E, em sẽ chăm chỉ để được ơn huệ của anh.”
“Rồi, rồi, cô rất xinh, Lulu. Nhưng mà hãy để ơn huệ đó cho tới khi cô rèn luyện bản thân như một phụ nữ trong 5 năm nữa được chứ.”
Anh ấy nói xinh sao!
Vừa nãy, anh ấy nói tôi dễ thương đúng chứ?!
Ah, tôi chết vì hạnh phúc mất.
Nghĩ rằng sẽ có ngày tôi được gọi một cách tự nhiên như thế, nó thực sự là vô lý dù cả trong mơ hay ảo ảnh.
Dù cho tình địch tăng lên, chúng tôi vẫn san sẻ giường cùng nhau, chúng tôi còn “A~n” (đút ăn) như là người yêu, thật tràn đầy hạnh phúc.
Trở thành vợ Chủ nhân hay vợ lẽ cũng là giấc mơ quá phi thực tế, nhưng nếu có loại sai lầm nào đó diễn ra, tôi sẽ sinh cho Chủ nhân một em bé.
Khi tôi nói về điều đó với Arisa...
“Được thôi Lulu! Khi em thành vợ chính thức, em sẽ tuyệt đối để Lulu thành người thứ hai!”
Arisa thật đáng tin cậy.
Nhưng, tôi không thể mãi dựa vào Arisa.
Tôi dù sao cũng không thể làm gì với khuôn mặt mình, nhưng tôi sẽ chăm chỉ mỗi ngày để hình ảnh mình phù hợp với sở thích của Chủ nhân. Tôi vẫn đang thực hiện [Thực hành Nâng ngực] mà cả Arisa lẫn Mia đều từ bỏ sau ba ngày.
Và cũng với kỹ năng nấu ăn của tôi nữa! Tôi sẽ cải thiện nấu ăn để có thể xứng đáng đứng kế bên Chủ nhân.
Và rồi, anh ấy sẽ nói “Lulu, cô thật dễ thương”, lại lần nữa.
Đó là một tham vọng táo bạo, nhưng tôi tuyệt đối sẽ biến nó thành sự thật.