Satou đây. Tôi nhớ đến Icarus khi ta nói về những người bay lượn, nhưng bay trên không trung vốn là ước mơ của nhân loại từ thời xa xưa. Trong thế giới này, mọi người không bay bằng đôi cánh bôi sáp, mà bằng ma thuật.
Tôi được bảo rằng cháu gái của già Dohar sẽ trở thành vợ tôi nếu tôi ở lại, nên tôi đã hứa với Zaijr-san sau khi nghe đến đoạn đó, vì thế chúng tôi nhanh chóng bỏ lại Thành phố Bollhart ở phía sau.
Thành phố gần nhất cách đây 4 ngày đường.
Vì đường ở đây là đường núi, nên có lẽ sẽ mất 5 ngày.
Có vài cỗ xe sẽ đi cùng hướng với chúng tôi, nhưng do tốc độ di chuyển khác biệt, nên chúng tôi không đi cùng đoàn lữ hành. Hình như bình thường thì, cho dù tốc độ di chuyển khác nhau, nhiều xe vẫn nhập lại thành đoàn để tránh cướp, quái vật hay dã thú.
Nhưng do chúng tôi không thể chế tạo đồ đạc, làm thí nghiệm hay tập luyện nếu đi cùng các thương nhân khác, tôi cố gắng không xâm phạm không gian của người khác nhiều nhất có thể.
Ngay cả như thế, vẫn có lúc chúng tôi chạm mặt họ khi nghỉ ngơi, nên tôi đã đặt thùng, hộp và hành lý bù nhìn xung quanh xe.
Hiện tại, người cầm cương lái xe là Lulu. Arisa đã gắn một cái gối vào ghế lái trong khi chúng tôi ở Bollhart, nên giờ nó trông khá thoải mái. Hình như bên trong gối có chứa cuộn lò xo mà em ấy đã nhờ thợ rèn làm.
Hai ngày sau khi chúng tôi rời Thành phố Bollhart, đoàn xe thương nhân lữ hành rốt cuộc đã không còn ở gần chúng tôi nữa, nên tôi quyết định dùng thử nhiều cuộn phép mà mình đã mua.
Trước khi dùng cuộn phép, tôi cũng kích hoạt luôn các Skill ma thuật: đất, lửa, gió, băng và ánh sáng.
Trước tiên, tôi tạo ra một bức tường từ bùn bằng [Tường bùn]. Nó là một bức tường cao 1m, rộng 1m và dày 5m. Trông như thể nó sẽ sụp đổ chỉ với một cú chạm nhẹ.
Lulu và mọi người đang đứng nhìn liền vỗ tay cổ vũ. Tama muốn leo lên đó, nhưng tôi cảnh báo em ấy rằng nó rất dễ vỡ nên em ấy đành nhịn.
Kế đến, tôi làm cứng bức tường bùn bằng [Đất cứng]. Nó không bóng loáng như đồ sứ, nhưng cũng đủ độ cứng cáp.
Hình như cả tường bùn và tường cứng sẽ không trở về hình thái ban đầu dù cho thời gian có trôi qua. Nếu tôi có một bàn xoay làm gốm, tôi có thể làm hũ đựng thuốc. Nói mới nhớ, tôi chưa có Skill làm gốm, phải tìm cách lấy nó vào lần tới mới được.
Khi tôi dùng [Đập đá] lên tường bùn và tường cứng, chúng vỡ vụn ra thành cát.
Khi tôi dùng [Đông nước] lên nước trong xô, nó đóng băng khoảng 3 cm từ bề mặt. Do trời đã vào đông, nên nó sẽ không tan chảy dù cứ để nguyên như vậy. Nếu tôi dùng nó lên một cái ao nào đó, chúng tôi có thể chơi trượt băng trên đó. Tôi sẽ làm giày trượt trong lúc chúng tôi di chuyển.
[Màn không khí] có thể dùng để chắn gió, nhưng hiệu ứng sẽ biến mất sau ba phút.
Vì tất cả các ma thuật đời sống mà tôi thử đều có hiệu quả khá rõ rệt, tôi quyết định bỏ qua việc thử nghiệm thêm. [Khử mùi] hình như chỉ dùng được khi tôi vận động cơ thể như lúc tập luyện.
Nó không được đón nhận cho lắm sau khi tôi dùng thử. Tôi đã dự liệu được phản ứng của Arisa: "Mồ hôi con trai là minh chứng cho tuổi trẻ anh không biết hả, thế mà anh lại xóa bỏ nó! Xóa bỏ nó!", nhưng ngay cả Lulu cũng trông thực sự thất vọng. Rồi khi ngủ cùng nhau, cả Pochi và Tama đều nói: "Không có mùi của Satou-san nodesu.", chúng dụi mũi trong khi làm vẻ mặt kỳ lạ, nên tôi quyết định không dùng nó nữa trừ khi tôi thực sự bốc mùi.
Kế tiếp tôi thử dùng [Ngưng tụ]. Nó ngưng tụ ánh trăng và hình như sáng lên một tí nhưng chỉ đến thế là cùng. Ma cụ Giọt Sáng mà gần đây chẳng mấy khi dùng tới còn sáng hơn nhiều. Không ngạc nhiên khi nó là hàng ế.
Tôi dùng một món hàng ế khác là [Lửa nung lò] ở một nơi cách xa mọi người. Tôi nhờ Mia đứng đợi với một cây gậy dài phòng khi lửa lan ra. Tôi đổi sang một chiếc áo sơ mi rẻ tiền và quần dài do không muốn quần áo mình bắt lửa. Arisa đang nói thứ gì đó ngốc nghếch từ đằng sau: "Áo sơ mi luôn tốt hơn áo choàng, thấy chưa. Những đường nét cơ thể mảnh mai đó chẳng thể nào cưỡng lại nổi."
Tôi đặt một con dao đồng mà tôi lấy từ bọn cướp dạo trước lên trên một hòn đá và dùng ma thuật. MP tiêu hao lớn hơn một chút, có lẽ vì phép này thuộc cấp trung. Do ngọn lửa chỉ xuất hiện cách cuộn phép 1 mét, tôi vội vàng đưa nó tới gần chỗ con dao. Dù nghĩ con dao đồng ắt phải dễ chảy hơn sắt, nó chỉ nóng lên mà không hề tan chảy. Do cỏ dại gần đó bắt lửa, tôi đành nhờ Mia dập đám cháy.
Tôi thử các thuật pháp tự nhiên còn lại. Tôi dùng [Tín hiệu] để gửi mã Morse cho Nana. Tôi yêu cầu Nana cũng mở [Tín hiệu] để cô ấy có thể nhận nó.
"Đó là ton ton ton, tsu, tsu, tsu, ton ton ton." – Nana
"Vậy thì, thử gửi lại y như vậy xem." – Satou
"Vâng, thưa Master." – Nana
Một tín hiệu âm thanh từ một cảnh phim tôi xem từ rất lâu đang chiếu lại trong đầu tôi.
Arisa dường như thấy chán nên bắt đầu hát bài ca [SOS] trong khi làm những vũ đạo kỳ quặc. Tôi tự hỏi đó có phải là kiểu thần tượng thế hệ cũ không? Do bài ca bắt nhịp, Pochi và Tama cũng bắt đầu nhảy nhót theo. Thậm chí cả Mia cũng hòa điệu bằng cây sáo sậy.
Chán chết, mấy đứa này, mấy đứa đâu cần ép mình đứng nhìn đâu, nếu mệt thì cứ đi làm gì mình muốn đi chứ?
Tôi quay lại với việc của mình và dùng [Dò xung]. Nó tìm kiếm kẻ địch trong phạm vi bán kính 20m. Hình như nó không phát hiện được động vật nhỏ, chỉ báo các mục tiêu nguy hiểm như rắn độc hay chó hoang. Thời gian hiệu lực chỉ được 5 phút. Giờ tôi mới biết cái Radar của hệ thống khác thường đến mức nào.
Tôi thử hết những cái còn lại theo lượt. [Rào cản] tạo ra một hàng rào vô hình trông-như-rào-đua-ngựa chỉ cao 1m rộng 1m. Tuy nhiên, nó khá là mong manh, nó bị vỡ một phần bởi [Choáng ngắn], và vỡ nát hoàn toàn khi Liza đá nhẹ vào nó.
Nó chắc dùng được nếu đối phương chỉ là cướp cấp thấp, nhưng nếu là một hiệp sĩ, thì nó sẽ vỡ mà không có chút sức chống cự nào.
Cái cuối cùng tôi dùng là [Khối hộp], và y như Arisa đã minh họa, khối hộp được kích hoạt chẳng lớn hơn 10cm là bao.
Giờ mới là đồ thật đây.
Để Liza và mọi người không bị thương, tôi di chuyển qua hai ngọn núi cách xa chỗ họ. Không như lần trước, tôi đã báo cho họ biết là tôi ở Level cao để họ không phải lo lắng nếu tôi đi một mình đến nơi hoang vu, nên giờ họ đã không còn phản đối nữa. Nhưng mà, khi chúng tôi ở nơi có người, thì luôn có ai đó ở cạnh tôi vào nửa đêm, có lẽ họ đang nghĩ rằng tôi sẽ đi kiếm chút vui vẻ. Thiệt tình, chả hay chút nào đâu. Tôi cảm giác ham muốn của mình đã giảm đáng kể sau khi đến thế giới này, nhưng tôi vẫn là một chàng trai khỏe mạnh, tôi cũng muốn có một đêm vui vẻ lâu lâu một lần chứ.
Điểm đến của tôi là một nơi có 5 con quái vật gọi là Soldier Beetle (Bọ Chiến Sĩ). Chúng là những con quái vật giống-bọ-vo-ve với kích cỡ bằng một chiếc xe hơi cỡ nhỏ, Level của chúng dưới 20.
Khi tôi cách chúng 2 km, tôi kích hoạt [Dò xung] và lại gần. Phạm vi tìm kẻ địch có vẻ lên tới cỡ 1 km. Tôi cho là bởi vì cấp Skill là 10, nó khá khác biệt so với mức căn bản. Nhưng mà, do tôi đã có Radar, thật đáng tiếc là tôi sẽ không bao giờ dùng đến cái này. Thời gian hiệu lực cũng được kéo dài ra.
Trên hết, đánh giá theo tên gọi, sẽ khá dở nếu một kẻ địch có giác quan nhạy bén có thể chú ý đến tôi nếu tôi dò tìm bằng cách này. Thực sự tôi cảm thấy có một làn sóng ma thuật hệt-như-radar phát ra khi tôi dùng ma thuật [Tín hiệu]. Ngược lại, tôi nghĩ có thể dùng nó như một cái báo động giả.
Khi tôi vào phạm vi cách chúng 500 mét, tôi bắn [Choáng ngắn] để kiểm tra tầm hiệu quả. Hệt như [Ma Khống Tiễn], số lượng phát bắn có thể tạo ra cũng tăng lên.
Số lượng dường như ngang với [Ma Khống Tiễn]. Tôi bắn từng phát một vào con bọ. 120 phát còn lại chia cho ba con khác. Tôi chia chúng thành 20, 40 và 64.
Kết quả, con bọ bị bắn 1 phát thì ngất xỉu với lớp vỏ sứt mẻ, nhưng con bị bắn 20 phát thì vỏ bị nghiền nát và chết dở. Mấy con bị bắn trên 40 phát thì hoàn toàn nát bét thành thịt vụn.
Lẽ ra nó không nên là tiêu chuẩn cho một ma thuật chỉ làm mục tiêu ngất đi.
Nếu đối phương là hiệp sĩ hay bộ binh hạng nặng thì được thôi, nhưng nếu là dân thường, họ chắc chắn sẽ chết. Tôi phân tích phép này, và tôi phải điều chỉnh để nó không tăng sức mạnh dựa theo Level và chỉ số. Thời hạn là cho tới khi tôi đến được nhà Toruma để làm cuộn phép. Đã lâu rồi tôi mới có một công việc chạy deadline, nó làm tôi thấy hơi căng thẳng một chút.
Ngộ thay, con quái vật an toàn duy nhất đang lao tới đây. Nó không bỏ chạy bởi vì trí tuệ thấp hay nó muốn báo thù cho đồng loại?
Do nó bay tới đây một cách mạnh bạo, tôi thử dùng [Tường bùn].
Tôi dùng nó ở hạn mức cao nhất, một bức tường khổng lồ rộng 30m, cao 20m và dày 5m xuất hiện.
Do tôi tạo ra nó ngay sát trước mặt con bọ, nó đập thẳng vào tường một cú tuyệt đẹp. Tôi nghĩ nó sẽ xuyên qua tường, nhưng không ngờ bức tường rắn chắc đến ngạc nhiên, và con quái vật bị kẹt lại ở bên kia.
Hệt như tôi có thể xây cả một tòa lâu đài chỉ trong một đêm vậy.
Do nó sẽ trở thành vật cản nếu tôi bỏ mặc bức tường ở đó, tôi phá nó bằng [Đập đá]. Tường bùn biến thành cát mịn và sụp đổ. Vì có nguy cơ bị chôn vùi trong đó, tôi nhanh chóng nhảy lên một cái cây gần bên để thoát khỏi rắc rối.
Một lần nữa, tôi dựng [Tường bùn] và hủy nó, nó lại thành ra y hệt như ban đầu. Như mong đợi, khu rừng bị phá hủy và cây bụi không thể phục hồi được.
Con quái vật bị ngất cuối cùng cũng tỉnh lại sau 30 phút, và lao tới đây. Vì nó bắn đạn lửa dù chỉ là một loài côn trùng, tôi đỡ đòn bằng [Màn không khí]. Dù cho bức màn nhận đạn lửa trực diện, đạn lửa vẫn không xuyên qua được và bị tản mát trước bức tường gió. Có vẻ như nó dùng được để phòng ngự trước những địch thủ cùi bắp.
Con côn trùng đã từ bỏ việc bắn đạn và bay lồng lộn tới đây, tôi đặt một [Khối hộp] để chặn nó lại. Tôi có thể tạo khối hộp 300m là cao nhất, nhưng giới hạn là tôi không thể tạo ra nó nếu có vật thể nằm bên trong không gian đó. Tôi làm một khối 10m trước mặt con bọ. Con bọ không thể xuyên phá khối hộp, y như tường bùn. Nó mất đà và dừng lại sau khi đẩy khối hộp đi được 20m. Con bọ khựng lại và bắt đầu rơi xuống; bằng đôi cánh của mình, nó hạ cánh gần tôi và chạy trên mặt đất để tấn công.
Đúng như mong đợi.
Tôi dựng [Rào cản] ở trước mặt con bọ đang tấn công trên mặt đất. Có vẻ như tôi có thể làm cái này nhiều lần, nhưng vì tôi chỉ có thể tạo ra 5 cái trong không gian này, tôi đã tạo ra 5 cái.
Rào cản như được gắn cố định vào mặt đất, và nó sẽ không di chuyển nếu không bị phá hủy. Con bọ đang di chuyển với tốc độ 30-40 km/h đâm sầm vào một rào cản và chết tươi, nhưng không hề có dấu hiệu rào cản bị xê dịch. Mà do rào cản có thể được hoàn tác riêng lẻ, tôi xóa mấy cái chưa dùng và để lại một cái. Tôi để nó đó để xác nhận thời gian hiệu lực.
Tôi cất xác nguyên vẹn của mấy con bọ vào Storage, và chỉ thu thập vỏ cùng Ma hạch của mấy con còn lại.
Con đang hấp hối trở thành vật tế thần cho [Ngưng tụ]. Hình như sức mạnh hội tụ tăng theo cấp Skill, ánh trăng hội tụ lại thành một thứ giống như tia laser. Chẳng may nguồn sáng cho sự khuếch đại này quá yếu, nên sức sát thương không mạnh. Nó chỉ mạnh cỡ một phát [Ma Khống Tiễn]. Hơn nữa, hiệu ứng chỉ duy trì hình thể trong 5 phút, nên tôi nghĩ có thể dùng nó vào ban ngày như một đòn tấn công hội tụ tiêu điểm. Nếu nó thu thập ánh sáng mặt trời, sức mạnh chắc chắn sẽ tăng lên. Do cảm thấy hơi tàn nhẫn khi làm thế này, nên tôi kết liễu nó bằng một phát Ma tiễn.
Tiếp tục, lần này là thử nghiệm với [Lửa nung lò].
Tôi nghĩ nên làm một lò nung bằng [Tường bùn] gia cường bởi [Đất cứng], nhưng thay vì vậy tôi dùng [Khối hộp].
Tôi tạo ra một lò nung trong suốt bằng vài [Khối hộp]. Trông như các khối hộp sẽ liên kết lại khi chúng chạm nhau. Dù rằng tôi có thể xóa toàn bộ Khối hộp đã gắn kết, nhưng tôi lại không thể tách chúng ra một khi đã dính vào nhau nên tôi phải cẩn thận.
Và thế là tôi để dao đồng và sắt bên trong lò nung làm bằng Khối hộp, rồi kích hoạt [Lửa nung lò]. 3 phút sau khi hoạt động, con dao đồng chảy ra, và trong 5 phút, con dao sắt cũng hóa lỏng. Dường như Khối hộp có độ bền tương đương [Khiên Khí], nó có thể chịu đựng [Lửa nung lò] trong 30 phút mà không vỡ. Tôi nhận ra có thể kéo dài thời gian chịu đựng tới 50 phút nếu tạo 2 lớp Khối hộp.
Tôi mở Menu và thu hẹp tìm kiếm trên Bản đồ. Tôi tìm nơi có quặng kim loại trên mấy ngọn núi gần bên. Hình như có quặng kim loại gọi là "Đá sắt" và "Thép Uutz". Tôi đánh dấu chúng, bao gồm cả quặng đồng.
Cái đầu tiên nằm cách mặt đất xấp xỉ 30m, nên tôi làm nó lộ ra bằng cách ứng dụng linh hoạt Skill [Tường bùn]. Phần còn lại của công việc được thực hiện bằng cách điều chỉnh sức mạnh của [Đập đá] để đẽo khoáng sản. Tôi đã định dùng độ sắc bén của Thánh kiếm một lúc, nhưng rồi quyết định dùng [Đập đá] để rèn luyện cách kiểm soát ma thuật.
Sau đó tôi để khoáng sắt bên trong lò nung trong suốt bằng khối hộp, kích hoạt [Lửa nung lò], rồi bắt đầu tiến trình tinh luyện. Lúc mới đầu, tôi thất bại trong việc điều chỉnh và sản phẩm hoàn thành không dùng được, nhưng tới lần thứ ba, tôi đã có thể tinh luyện bình thường.
Ánh sáng phát ra rất chói, nhưng nhờ Skill [Chỉnh ánh sáng], nó không thành vấn đề. Dù hơi nản lòng bởi số lượng phôi tinh luyện thu được quá ít so với lượng khoáng thô khổng lồ, tôi vẫn tiếp tục làm.
Mà vì Thép Uutz sẽ trở nên tối đen và giòn vỡ nếu tôi nung quá tay, tôi đã có một khoảng thời gian khó khăn khi điều chỉnh cấp nhiệt để tinh luyện. Tôi chắc chắn không có khả năng luyện nó nếu không biết chính xác nhiệt độ hiển thị từ giao diện AR.
Nhờ vào quy trình tinh luyện phức tạp trước đó, mà việc xử lý loại đồng trở nên dễ dàng hơn hẳn.
Tôi từng cho là MP của mình sẽ cạn kiệt giữa chừng, nhưng có lẽ do Skill tăng tốc hồi phục MP, nó thậm chí còn chưa vơi đi một nửa. Tôi đã làm ra 100 kg phôi sắt, 20 kg phôi thép Uutz, và 70 kg phôi đồng trước khi trời hửng sáng. Một phôi đồng trị giá tới 200 Đồng vàng lận đó. Ma thuật suy cho cùng thật kinh hãi thế tục.
Tôi lấy ra một cái đe từ Storage, và thử tạo một thanh kiếm sắt bằng cùng quá trình tạo Tiên kiếm, nhưng tôi chỉ có thể làm ra một thanh kiếm giòn rụm. Không phải là nó không tiếp nhận ma lực, nhưng nó đã gãy vụn ngay cả trước khi tôi truyền 10 MP vào. Vậy nên tiến trình này rốt cuộc chỉ dùng được cho Mithril.
Phải thử tìm quặng Mithril khi chúng tôi đi trên đường mới được.
[Nhận được Danh hiệu: Thợ rèn ma thuật]
Tôi đi về bằng cách đi dạo trên bầu trời, dùng [Khối hộp] làm bệ đặt chân. Tôi đổi sang Mặt nạ bạc phòng khi có người nhìn thấy.
Trước hết tôi làm khối hộp dạng cầu thang để chơi đùa một chút, nhưng vì việc đi dạo trên trời thật sự rất vui, tôi thử xem mình có thể đi xa tới cỡ nào trong khi hét lên: "Mình có thể bay!". Tôi đã không phấn khích bất thường thế này nếu tôi tự nhận thức được hành động của mình.
Tôi tiếp tục tạo bệ đặt chân khi nhảy từ chúng lên cao, và kết quả là tôi có thể thấy mặt trời sáng sớm nơi đường chân trời. Tôi có thể thấy một vệt trắng thẳng tắp hướng lên bầu trời phía đông nam, tôi tự hỏi đó là gì? Xem trên Bản đồ, đó là hướng Rừng Boruenan. Mà thôi, tôi rồi cũng sẽ biết khi tới lúc.
Vì không khí bắt đầu trở nên khó thở, tôi thử nhìn xuống dưới, và lạnh sống lưng.
Hả? Tôi đã đi quá xa từ lúc nào vậy?
Theo AR, độ cao hiện tại cỡ 4 km. Có khả năng tôi sẽ chết nếu rơi từ độ cao này. Tôi phải cẩn thận để không làm cạn kiệt MP.
Mà dù đang ở độ cao này, không ngờ là tôi chẳng thấy sợ chút nào, do tầng bình lưu cao tới cỡ 10 km, chắc sẽ không phải lo về vấn đề lỡ nhảy ra ngoài không gian đâu.
Trong xấp xỉ 10 phút, tôi thực hành chiến đấu trên không trung. Thao tác di chuyển 3 chiều và Nắm bắt khoảng cách hoạt động rất ngon lành. Tôi đã có thể nắm được kích cỡ tối thiểu của [Khối hộp] cần dùng.
Tôi cảm thấy như mình có thể chiến đấu với Rồng hay Quỷ trên không trung với cách này.
Có một con chim ưng với sải cánh 5m ở gần núi, nên tôi thử tập luyện không chiến với nó suốt trên đường về. Nếu tôi có đôi cánh để lướt trên không, chiến thuật có thể đa dạng hơn nữa.
[Nhận được Skill: Du Thiên (Sky Drive)]
[Du Thiên] là một Skill có hiệu ứng tựa như dùng [Khối hộp] làm điểm đặt chân để bay trên không, nhưng nó tiêu tốn ít MP hơn. Tôi sẽ có khả năng dạo mát đêm khuya dễ dàng với Skill này. Do người duy nhất có thể chịu đựng áp lực gió và áp suất là tôi, thật quá tệ là tôi không thể mời Arisa hay ai đó làm vài chuyến dạo chơi hít thở không khí trời đêm. Tôi cho là có một phong ma pháp gọi là [Màn chắn gió], tôi sẽ yêu cầu nhà Toruma khi nhận cuộn phép từ họ.
[Nhận được Danh hiệu: Người bay không cánh]