Satou đây. Họ nói rằng sơ suất là kẻ thù lớn nhất của con người, nhưng tôi nghĩ vẫn ổn khi bạn nhận thức được rằng mình đang bất cẩn. Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ rằng điều đáng sợ thực sự có lẽ là sự tự kiêu.
Sáng hôm sau, tôi có một lý do phải đi trước một mình.
Thực tế là tôi muốn đi xem thử cách Wyvern phản ứng lại với dòng không khí, nhưng tôi có điều muốn xác minh trước vì phân nửa dãy núi nằm trong một lãnh thổ khác. Tôi nghĩ khả năng cao nhất là lãnh thổ Rừng Boruenan, nên vì lợi ích an toàn cho người của tôi, tôi nên xem xét nó rõ ràng.
Thực sự tôi đã đi ra ngoài hồi tối hôm qua, nhưng dòng không khí đã khác, và quái vật thì không di chuyển vào ban đêm, nên tôi quay lại vì nó vô nghĩa. Đi về tay không thì xấu hổ, nên tôi tiêu hủy quái vật mạnh quanh chu vi khu cắm trại. Có hai con rắn sừng trong số những quái vật mà tôi quét bay, tôi sẽ làm Kabayaki lần kế.
Giờ thì, đỉnh núi cao nhất của dãy núi này cao cỡ núi Everest từ thế giới cũ của tôi. Wow, nhiều ngọn núi cao 8000m xếp thành hàng. Ngay cả thung lũng nơi tôi đang đi cũng cao không ít hơn 4000m, nên nó có thể gọi là pháo đài thiên nhiên.
Số lượng Wyvern nhiều nhất thì ở núi cao 6000m hướng Tây Nam. Có vài chục con ở đó.
Không có Wyvern ở đường cắt núi mà tôi chọn, nhưng thứ dạng hình quạt có thể thấy rải rác từ đỉnh núi dọc theo lộ trình thu hút sự chú ý của tôi. Tôi tự hỏi liệu có phải thứ gì trên đỉnh đã tấn công những con Wyvern đó như con ngày hôm qua chăng. Tìm kiếm kẻ địch trên [Map] chỉ hoạt động trong dãy núi, nên nếu thực sự có thứ gì như thế, thì có lẽ nó đã nằm ngoài khu vực đó.
Bây giờ, đã đủ về Wyvern, tiếp đến còn có vài ngôi làng ẩn cư rải rác quanh ngọn núi này. Bất kỳ cái nào trong số chúng cũng đều là một ngôi làng nhỏ từ 10-20 người. Có nhiều chủng tộc khác nhau như Human, Elf, Bearkin, và đại loại thế, nhưng khi mà họ cách khá xa lẫn nhau, thì có vẻ như họ không giao lưu văn hóa hay cạnh tranh gì cả.
Tôi không có ý định liên hệ với bất cứ ngôi làng ẩn cư nào, nhưng tôi thấy một cô gái đang bị đuổi bởi một bầy chó sói, nên vì không muốn bỏ rơi cô, tôi đuổi đám sói đi với [Remote Stun]. Bóng dáng tôi bị nhìn thấy, nhưng mà tôi đang ở trong chế độ Anh hùng Nanashi (Mặt nạ bạc), thì chả sao cả.
Tôi chọn một lối đi để không rơi vào tình huống chạm mặt với các ngôi làng ẩn, tôi bay cao cỡ 100m bên trên mặt đất dọc theo núi. Bởi vì điều đó, Wyvern và bọ quái vật biết bay tấn công tôi lũ lượt. Nghĩ rằng chúng là điềm báo cho con tàu bay vào ngày mai, tôi chém chúng bằng [Magick Sword] mỗi khi chạm trán.
Tôi dùng [Remote Arrow] dành cho những quái vật gọi là Nhím Biển Đất bắn ra gai như mũi thương từ mặt đất. Tôi cảm thấy như mình sẽ chịu nỗi ám ảnh đầu mũi nhọn nếu chiến đấu với loại quái vật như nhím đó ở cự ly gần.
Tuy vậy, chắc chắn có rất nhiều quái vật.
Chỉ có một vài trong số chúng quanh ngoại vi những ngôi làng ẩn cư, nhưng nếu có nhiều quái vật bất chợt tấn công làng, thì vẻ như họ sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Hãy cẩn thận để không dùng ma thuật quá ồn ào hay sặc sỡ.
Tôi thiết lập [Magick Sword] chống lại Wyvern xông ra từ hốc núi trong khi cảm thấy có chút chán, nhưng Wyvern dường như không thèm để tôi vào mắt.
‘Hay có lẽ’, tôi nghĩ vậy khi vừa xem [Map], và tôi hiểu ra thứ đang rượt con Wyvern.
Tôi rõ rồi, không ngạc nhiên khi nó đang phải chạy.
Trong khi dẫm đạp đỉnh núi mà con Wyvern đang đi vòng, thứ đó xuất hiện.
Một con rồng.
Hắc Long (Black Dragon).
Con rồng đen tuyền bay bình thản, và rồi, sau khi nó liếc nhìn tôi trong lúc đang bay trên trời, nó chộp lấy con Wyvern đang bay với một cú táp từ hàm nó.
Nó là một con rồng lớn dài cỡ 100m từ đỉnh mũi sừng nơi đầu cho tới mút đuôi. Tuy vậy, nó thon thả hơn đám rồng phương Tây kềnh càng trong hình dung của tôi.
Vậy ra chúng chưa bị tuyệt chủng hử. Tôi chìm vào suy nghĩ ích kỷ của mình như vậy.
Còn giờ, chúng ta nên làm gì với chuyện này đây.
Con Hắc Long đã thực sự lườm tôi từ nãy giờ rồi đấy.
“GROOOUUUUNN!”
> Nhận được Skill [Dragon Language]
Tạm thời, tôi cho là mình nên nói chuyện. Tôi nâng Skill lên Level 5 và kích hoạt.
“Bé nhỏ, mau cúi lạy đi. Ngươi đang đứng trước mặt vua bầu trời.” – Hắc Long
“Xin chào, rất vui được gặp, Hắc Long-san.” – Satou
Tôi băn khoăn liệu tôi nên thêm kính ngữ chăng? Hắc Long-san nghe giống tên một loại thuốc nào đó. Để chuẩn bị cho việc nếu bên kia nóng tính, tôi chỉnh tư thế và để lưng mình đối mặt với núi.
“Hô, ngươi hiểu tiếng rồng hử, bé nhỏ.” – Hắc Long
Thực tế, thật khó để nói ngôn ngữ này. Nếu tôi không có Skill nói bụng, tôi chắc không thể phát âm ngay cả khi hiểu nghĩa nó.
“Tối rồi. Ngươi bất kính. Chiến thôi.” – Hắc Long
Sao lại thành ra vậy.
Để bắt đầu một trận chiến ngay cả trước khi tự giới thiệu mình, có nghiền đánh nhau thì cũng phải có mức độ thôi chứ.
Khi miệng tôi há ra để bắt đầu thương thuyết, tôi thành công dựng [Flexible Shield] và [Flexible Armor] khi [Crisis Perception] vừa kích hoạt.
Màu đen tuyền lấp đầy tầm nhìn, và ngọn núi hứng chịu cú thổi cùng với âm thanh rền vang.
Dù tôi đã tức khắc di chuyển bằng [Sky Drive] và [Ground Shrink], hai trong tám [Flexible Shield] mà tôi dựng lên đã biến mất.
Long Tức (Dragon Breath).
Tôi hiểu, thực uy kinh.
Hai ngọn núi trống toác với chỉ một đòn tấn công. Thật may là tôi đã đổi vị trí. Nó có lẽ sẽ không đụng tới chân núi nơi mà Arisa và mọi người đang ở, nhưng nếu trường hợp tệ nhất...
“Hô, ngươi né được Hắc Hỏa (Breath) hả. Quả là một Anh hùng.” – Hắc Long
“Cảm ơn, tôi không muốn đánh nhau nếu có thể đâu?” – Satou
“Điều này là không thể tránh khỏi. Rồng và Anh hùng, đã là định mệnh cho họ phải đánh nhau nếu chạm mặt nhau.” – Hắc Long
Chờ một chút. Họ không chiến đấu cùng phe với Yamato-san sao?
Nghi vấn này biến mất cùng giọng tôi từ âm thanh rền vang của Hắc Hỏa lần hai. Lần này tôi có chút trễ khi trốn thoát, nhưng vẻ như tôi có thể phòng thủ chống lại một đòn của nó nếu dùng hết tám [Flexible Shield].
Hắc Long bắt kịp tôi khi tôi đang kiểm nghiệm cái đó.
Đuôi nó tấn công từ điểm mù của tôi.
Nó nặng gấp vài lần Wahagai-kun, nhưng nhẹ hơn khi so sánh với đòn tấn công từ Trư Vương (Boar King).
Nói cách khác, nó không phải lực mà tôi không thể chịu đựng hử.
Lần này tôi phản đòn Hắc Long đã mất đi đà và dừng lại trên không. Bằng cách phối hợp [Sky Drive] và [Ground Shrink], tôi đánh vào tim con rồng đen với cú đá như nhân vật game đối kháng.
Nhiều vảy vỡ ra vào khoảnh khắc mỗi cú đá tác động, nhưng đòn đá không xuyên qua nó. Thật nguy hiểm quá, tôi không được quên là tôi không nên giết nó.
Nhưng mà, có những phản ứng như thủy tinh vỡ trước khi vảy bong ra. Đó có lẽ là trường ma thuật phòng ngự trên bề mặt lớp vảy.
Hắc Long, đã trở nên yên tĩnh sau khi tôi quăng nó vào một trong những ngọn núi, đẩy đống đổ nát sang bên và đứng dậy.
Nó hú lên một lần ngay tại chỗ... trông như là nó dùng ma thuật.
Tôi bị bắn với sét đen.
> Nhận được [Lightning Magic: Dragon Skill]
> Nhận được [Darkness Magic: Dragon Skill]
> Nhận được Skill [Darkness Resistance]
Đây là lần đầu tôi thu được hai Skill từ một đòn ma thuật.
Nó khá mạnh, chắc có lẽ vì nó là ma thuật nguyên tố kết hợp. Nó luồn qua được ngay cả khoảng hở của trận hình giáp linh động dày đặc, và đốt cháy áo giáp da bên trong. [Flexible Armor] vẫn còn 80% sức chịu đựng, nhưng áo giáp da đã rách nát.
Tôi cảm thấy ngứa một chút, nhưng hình như ở đó không có thêm hiệu ứng kỳ lạ nào.
Còn giờ, tôi nên làm gì đây.
Trông như nó sẽ chết nếu tôi bắn nó với phép thuật trung cấp, và dùng Thánh Kiếm thì sẽ biến nó thành mảnh thịt luôn mất.
Tất nhiên nó không giống như con rồng đen sẽ mở một cuộc tranh luận.
Không còn cách nào khác, hãy nói bằng ngôn ngữ chân tay vậy.
Tôi đập Hắc Long đang cố bay lên từ mặt đất bằng [Air Hammer]. Tôi đã dự kiến vết rạn bán kính 150m mà nó sinh ra. Mà do con rồng chịu tổn hại còn ít hơn tôi nghĩ, tôi giã nó không trực tiếp với [Air Hammer], và [Remote Stun] khi vừa đang ‘oraoraora’, đánh gục tinh thần con rồng đen.
Trong khi vừa chú ý HP con rồng đen, tôi liên tục phá hủy môi trường.
Tôi phòng hộ kháng cự lại Hắc Hỏa mà nó phun ra trong vô vọng với [Water Wall]. Rõ ràng, sức mạnh Hắc Hỏa tỷ lệ với thể lực của rồng đen, nó không còn vết tích sức mạnh như khi nó phô diễn từ đầu nữa. [Water Film] chắc có thể phòng hộ lại nó không nghi ngại gì.
Vậy mà, tấn công của rồng đen vẫn không dừng ngay cả khi nó bị dồn ép tới mức này. Con rồng này nghiện đánh nhau đến chừng nào nữa đây. Nó dùng không chỉ [Lightning] và [Darkness] ma thuật từ trước đó, mà còn có cả [Fire], và [Wind] ma thuật nữa, dù sao mọi thứ đều bị chặn bởi [Flexible Armor], thành ra chả có nghĩa lý gì cả.
“Guhaha, thật là vui, Anh hùng. Đã lâu rồi kể từ trận đánh của ta với lũ Thiên Long mà ta mới dùng nhiều sức mạnh tới giới hạn.” – Hắc Long
Con rồng này chắc hẳn đã gây rắc rối cho Thiên Long.
Là nó cố tình, hay vô ý, cuộc trò chuyện này có lẽ dùng để hạ cảnh giác của tôi. Âm thanh vò nát trộn lẫn trong trò chuyện khi mà có vẻ như con rồng tung ra ma thuật, tua đen tuyền trông như roi bóng tối trồi lên từ bóng những ngọn núi chung quanh phía bên dưới tôi cùng một lúc. Chúng không chỉ xuất hiện từ bên dưới, mà còn trong bóng tối chung quanh, bủa vây tôi.
Theo Log, nó là một ma thuật gọi là [Dark Snap]. Phiên bản hắc ám của [Shadow Whip] hử.
Bằng cách trói tôi, nó định dùng Hắc Hỏa, hay ma thuật bí kỹ cao cấp, hoặc có lẽ là cấm thuật ma pháp như nhóm Anh hùng sử dụng.
Ngay lúc đó, tôi đã bất cẩn.
Đòn tấn công tiếp đến của con rồng không phải ma thuật.
Là răng nanh.
Một cú cắn từ răng cửa.
Nó được kể trong quyển sách tranh mà tôi đọc cho Pochi và mọi người.
Răng nanh của rồng xuyên qua tất thảy mọi thứ.
Răng nanh của rồng hủy diệt ngay cả Quỷ Vương, nó là lưỡi dao tối thượng.
Răng rồng đen xuyên thấu [Flexible Shield] của tôi, và xé toạt [Flexible Armor].
Và rồi, máu tươi trào ra...