Satou đây. Bạn có thể phân biệt những người thích ngồi phương tiện trong công viên giải trí và những người không thích từ tiếng hét của họ. Hiển nhiên là những người khác nhau thì có sự phù hợp khác nhau, nhưng có lẽ họ có thể thưởng thức nó bởi vì họ tin vào những cái máy chơi game.
Sau khi chúng tôi vượt qua dãy núi, con tàu bay khinh khí hạ xuống một vùng cỏ hẹp giữa rừng và chân núi.
“Ah~, rốt cuộc cũng tới mặt đất.” – Arisa
“Ồ Arisa, chẳng phải chỉ mới có nửa ngày thôi ư.” – Lulu
“Nhưng mà, em đâu nghĩ nó sẽ lắc nhiều chừng đó chứ.” – Arisa
Những gì Arisa nói là sự thật.
Có nhiều dòng không khí kỳ lạ hơn tôi nghĩ, thế nên việc lắc lư tệ hơn tôi mong đợi. Nhờ vào ma thuật [Canopy] mà chúng tôi không phải trải nghiệm qua hiệu ứng giảm nhiệt độ và áp suất thay đổi, nhưng vì [Air Control] không thể hấp thu triệt để sự thay đổi của dòng không khí, nên tôi không thể ngăn sự lắc lư được.
“Đ-Đất mẹ nanodesu.” – Pochi
“Vâng, đúng là mẹ đất.” – Liza
Hậu quả, Pochi và Liza nhìn hơi thảm thương.
Họ ngã quỵ trên đất với một tiếng ‘bịch’. Mắt cả hai nhìn hơi lạc thần. Mà nghĩ thì tôi đâu có lắc con tàu lần này đâu. Thay vì vậy, có thể nó đã tốt hơn nếu tôi hỗ trợ ngăn con tàu rung.
Phải chi tôi để họ ngủ giống như lũ ngựa mà tôi đã cho thuốc ngủ. Có vẻ như Arisa và Mia bị say sóng, trông họ có hơi loạng choạng. Tôi đưa họ ít thuốc chống say sóng, nhưng vẻ như thuốc không hiệu dụng mấy.
Nana vận hành như bình thường. Ngay cả bây giờ, cô ấy đang chọc một bông hoa nhỏ bên dưới đang lắc lư từ cơn gió.
Tama dường như thực sự tận hưởng việc lắc ngoài mong đợi, cô bé vui đùa từ đầu đến cuối cứ như một đứa trẻ vừa đi công viên giải trí vậy, đốt cháy hết năng lượng. Cô bé hiện thời đang ngủ trên đồng cỏ với nụ cười mãn nguyện.
Lulu thì sợ hãi và trông như cô sẽ bị say sóng, nhưng cô ấy la lên “Kyaa kyaa” khi tôi chụp cô bằng tay giống như hồi cô ngồi xe trượt dốc, cô ấy đã mỉm cười cho tới lúc kết thúc. Tôi không có bất kỳ phản đối nào vì đôi má ửng hồng của cô ấy quá dễ thương.
Vẫn còn một thời gian dài cho tới khi đêm xuống, nhưng khi mà mọi người đã hoàn toàn kiệt quệ, tôi quyết định cắm trại ở đây hôm nay.
Không có quái vật trong Rừng Boruenan, nhưng có vài thứ trên đường biên ở đây.
Nhưng mà, vì không có quái vật mạnh đặc thù nào, nên tôi để Nana bảo vệ cho mọi người.
Tôi tìm thấy mạch Mithril mà tôi luôn khao khát ở trong dãy núi, nên tôi sẽ đến đó để khai thác nó. Do mạch Mithril ở khá sâu tại 1 km bên dưới mặt đất, tôi làm một căn hầm sâu cho tới tận mục tiêu của tôi sau khi dùng 4-5 [Mud Wall]. Tôi không biết bao nhiêu lượng Mithril sẽ giảm sau khi tinh luyện nó nhưng vài tấn có lẽ là đủ. Nếu không đủ, thì tôi chỉ việc quay lại đây là xong.
Vẫn còn một lúc trước khi tới giờ chuẩn bị bữa tối, nên tôi bay vòng quanh núi, thu thập những thứ như đất sét để làm đồ gốm, đá cho xây dựng, và khoáng sản đất hiếm. Ở đây cũng có cả mạch vàng và bạc nữa, nhưng có quá ít vàng cho mỗi mét vuông thành thử tôi không đụng đến nó. Tôi chỉ việc nung chảy vài đồng tiền vàng cũ nếu tôi cần dùng.
Có một vị khách bất ngờ lúc tôi quay về nơi cắm trại khi mặt trời bắt đầu lặn.
Ngay cả khi tôi nói là khách, nó cũng chả phải là một con người. Đó là một con Kỳ Lân (Unicorn) đang sống trong Rừng Boruenan. Không như Mã Kỳ Lân ở Rừng Muno, nó trông như một con ngựa vằn có sọc thay vì một con ngựa trắng.
Con Kỳ Lân và con không sừng đang quấn quýt nhau rất tốt khi chúng cùng ăn thức ăn cho ngựa mà tôi tự làm.
“Đây là?” – Satou
“Tình thương mến thương.” – Mia
“Cách đây hai giờ, nó tới loanh quanh đây và chúng bắt đầu tán tỉnh. Riajuu, hay đúng hơn là, RiaJUU (Thú), nên đi chết đi.” – Arisa
“Em sẽ không tiêu diệt hay bắt giữ nó khi mà nó không thù địch, nhưng chúng ta nên làm gì với nó?” – Liza
Arisa nguyền rủa chúng thiểu não, nhưng làm ơn đừng có mà gây hấn ngay cả với lũ Kỳ Lân chứ. Sau khi bảo với Liza rằng cô ấy không cần tiêu diệt chúng, tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối cùng Lulu.
Tối nay tôi làm Hamburger đậu hũ như món ăn chính theo yêu cầu của Mia. Tôi cũng làm cơm gà không-gà, khoai tây, và bánh pudding trứng sữa. Tôi định làm tôm chiên và xúc xích, nhưng thay vào đó tôi lại làm măng xào, và mì ống (nui). Cuối cùng, tôi găm trên cơm gà với tăm trang trí lá cờ, và nó hoàn thành.
“Anh thực sự mẫn cán sau Bento nhân vật, giờ là cơm trưa cho trẻ eh.” – Arisa
“Dễ thương.” – Mia
“Vô đối và xuất chúng ~?” – Tama
“Phải nanodesu! Chỉ mỗi Hamburger đã là mạnh nhất rồi, giờ nó sẽ vô đối nếu có thêm nhiều thứ nanodesu!” – Pochi
Pochi đã phục hồi đủ để làm bạn nghĩ sự kiệt sức của con bé cách đây vài giờ chỉ là ảo ảnh. Đuôi cô bé không đủ để biểu lộ khi mà cô bé thậm chí còn vung vẩy tay, tôi mừng là cô bé hào hứng, nhưng cô bé có thể ngất nếu mà cô quá hào hứng.
“Master.” – Nana
“Chuyện gì?” – Satou
Nana đang nhìn tôi với mắt trông rất bất mãn. Vì Nana vẻ như cô ấy sẽ hung hăng, nên tôi kiềm giữ cô ấy bằng [Magic Hand] từ trước đó. Xui là chả có cảm giác sờ mó gì cả.
Tôi làm phần cho mỗi người đúng mực lần này. Nana hiển nhiên cũng có một phần. Tôi đã đặc biệt thêm ba loại cờ vào dĩa của Nana. Cô ấy chắc không hung dữ bây giờ.
“Tầm nhìn sáng suốt. Khen ngợi Master vì đã làm thứ cực kỳ vi diệu.” – Nana
Tôi mừng là Nana cũng thỏa mãn, Arisa càu nhàu: “Em không phải là trẻ con”, nhưng vẻ như chỉ là nói cho có lệ thôi.
Vì tôi cảm thấy thương cho họ nếu không có thịt, nên tôi chất ra Karaage cá voi lên dĩa khác. Tôi dùng thịt Wyvern mà tôi ngâm với dịch súp từ ngày hôm qua. Tôi nghe Liza đang nói: “Nó thậm chí còn ngon nhiều hơn hôm qua”, nên tôi sẽ dùng gia vị cho thịt Wyvern từ giờ trở đi.
Với loại thực đơn này, thì dễ dàng để nói thói quen ăn uống của họ; Tama bắt đầu với cái cô bé thích nhất, trong khi Pochi và Mia bắt đầu từ cái ít thích nhất. Dù vậy thức ăn trên dĩa lớn cũng là món ưa thích của Pochi, nên cô bé cũng đang ăn nó.
“Satou, ngon.” – Mia
“Nn.” – Satou
Tôi đáp lại Mia người vừa bất thường nói hai từ bằng cách bắt chước cô bé.
Với Mia kiên quyết xin thêm phần khác, tôi phục vụ nó. Pochi và Tama đã ăn xong vừa nãy sau trận chiến Karaage với Liza trình ra dĩa chúng trong khi nói: “Xin nữa ~”, “Cái nữa nanodesu”, khi chúng thấy cảnh đó.
Khi cái nồi to mà tôi chuẩn bị với cơm gà đã trống không, mọi người no bụng nằm ườn ra trên tấm vải dùng để ngủ trong khi vỗ bụng họ.
Tôi để việc dọn dẹp cho Liza và Nana khi tôi chuẩn bị làm quạt điện đơn giản.
Dù nghĩ chúng tôi đã vượt qua dãy núi, chúng tôi hiện ở xa về phía nam, nên thành ra có chút đổ mồ hôi. Tôi làm quạt để khiến giấc ngủ chúng tôi thêm an lành. Bởi khi tôi nhận ra có thể dùng [Air Control] để tạo gió mát, tôi đã làm xong cái quạt điện.
Ngày kế sau khi ăn sáng, tôi nhờ Mia dẫn đường vào Rừng Boruenan, nhưng vì cô bé chưa bao giờ ra khỏi rừng, nên cô bé không biết.
Vậy thì, tôi cho là tôi nên hỏi ai đó biết đường.
Tôi tìm kiếm cha mẹ Mia, Lamisauuya, và Lilinatoa từ [Menu] và đánh dấu họ. Giờ thì, tôi đoán người tôi nên liên hệ là người mẹ.
Tôi phát động [Telephone] với Lilinatoa là mục tiêu. Ma thuật này sẽ không phát động đúng nếu bên kia không muốn nói. Thật hay khi nó không thể dùng để tấn công với các cuộc gọi quấy rối.
“Ai?” – Lilinatoa
Tiếng đáp lại nghe chính xác y hệt của Mia. Chỉ tôi mới nghe giọng này. Nó hẳn nhiên vì tôi đã kiểm tra với Lulu và Pochi trước đó.
“Hân hạnh gặp cô, tôi là Satou, một Human. Tôi xin lỗi vì gọi cô bằng ma thuật...” – Satou
Ngay ở đó, tiếng Lilinatoa cắt ngang.
“Ôi chao! Cậu nói Satou-san à?! Cậu là người mà Dohar nhắc đến? Đúng vậy phải không! Vậy, có thể nào cậu mang Mia theo cùng không? Cậu mang theo con bé đúng không? –” – Lilinatoa
Cô ấy đang nói như súng liên thanh, y hệt như Mia khi cô bé say vậy.
Tôi phải lắng nghe cô ấy một mạch 5 phút mà không có cơ hội nói lại.
Trông như họ biết tên tôi từ tin nhắn của Dohar-san. Tôi mừng là lời Mia nói ở thị trấn Người Lùn như “Tình thương mến thương”, hay “Trốn chạy”, không bị họ coi là chuyện nghiêm túc.
Ngược lại, thư từ quản lý-san ở thành Seiryuu, Yusalatoya, vẫn chưa đến. Dường như Dohar-san mướn ma thuật chuyển vận mà làm cho tin nhắn ông tới trước.
Họ sẽ đến đón chúng tôi, nhưng họ không biết vị trí của chúng tôi, nên tôi bắn một [Fireball] lên trời như một dấu hiệu.
Một chút sau khi [Fireball] biến mất, hai người Elf xuất hiện từ rừng mà đã chia ra ở trước chúng tôi.
Họ mặc quần áo xanh lục y như người Elf từ sách tranh.
“Mia!” – Cha mẹ Mia
“Laya, Lia.” – Mia
Cha mẹ và đứa con gọi lẫn nhau với tên họ đang ôm nhau.
Thiệt sự, đây là một cảnh khá cảm động.
Arisa đang kéo ống tay áo tôi di chuyển giống tôi đang xem cuộc hội ngộ.
Gì đây? Đang ở ngay khúc hay mà?
“Này, đó là cha mẹ Mia đúng chứ?” – Arisa
“Đúng rồi.” – Satou
“Nhưng anh biết mà...” – Arisa
Tôi hiểu những gì Arisa đang cố nói.
Cha mẹ Mia nhìn hệt như họ chỉ già hơn Mia chút xíu, họ trông còn trẻ hơn ngay cả khi so sánh với Lulu. Họ dường như là một chủng tộc phát triển chậm, Hayato sẽ mừng ra mặt cho xem.
Khuôn mặt người cha nhìn y chang người quản lý Elf ở tại thành Seiryuu. Họ chắc có quan hệ máu mủ, dân số họ sau cùng chỉ có một ít.
“Satou.” – Mia
“Cảm ơn cậu.” – Cha Mia
“Ôi, Satou-san phải không? Cậu là Satou-san đúng không cậu. Cậu còn trẻ hơn tôi nghĩ nữa? Cậu còn trẻ đúng chứ...” – Mẹ Mia
Tôi chào cha mẹ mà Mia giới thiệu.
Tuy vậy, người cha dường như là người ít nói như Mia. Không có cách nào dung hòa giữa cặp vợ chồng này, thì thật sự sẽ khó để nói chuyện được với họ.
Chúng tôi sẽ tiến vào quê hương người Elf khi chúng tôi được mời bởi cha mẹ Mia.