“Ufufu, mày hư lắm biết chưa hả? Dám cả gan động tay vào đồ của người khác cơ đấy.” Lulu.
Mình nên làm gì đây, Lulu trông kỳ lạ quá. Liza nghĩ.
“Giờ thì, ngoan ngoãn mà bị tiêu diệt đi.” Lulu.
Khi tôi nhìn thấy Lulu đang cầm một con dao bếp trên tay với một nụ cười xấu xa, tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Ara ara, mày sợ rồi hả? Co rúm cả tay chân lại như thế kia cơ mà. Mày đang định giấu giếm việc mình đã làm sao?” Lulu.
Tôi cạn lời khi thấy Lulu đang nói chuyện như thể dồn đối phương vào chân tường. Nhưng mà cô ấy vẫn tiếp tục lẩm bẩm trong khi Chủ nhân sắp tới nơi rồi, phải ngăn cô ấy lại ngay thôi.
“Giờ thì, chịu chết đi.” Lulu.
“Lulu.” Liza.
Khi tôi gọi tên, Lulu giật mình quay phắt người lại. Nhìn cô ấy cầm con dao bếp bằng cả hai tay với tư thế như chuẩn bị đâm xuống thực sự rất đáng sợ.
“C-Cậu có thấy không?” Lulu.
“Không, mình không thấy gì cả. Thay vì thế, Chủ nhân đang tới đấy, cậu nên chấm dứt vở kịch nhỏ này và nhanh chóng bắt sâu trên rau đi.” Liza.
“X-Xin cậu đấy Liza, chuyện này, tuyệt đối đừng nói với Chủ nhân...” Lulu.
Lulu tiến lại gần tôi với vẻ hoảng hốt trông rất dễ thương, nhưng vì cô ấy vẫn đang lăm lăm con dao bếp trên tay nên tôi nhẹ nhàng lấy nó ra. Nguy hiểm lắm.
Tôi hứa sẽ không tiết lộ, “Mình thề là mình không thấy gì cả” với Lulu. Như một lời cảm ơn vì đã giữ bí mật, Lulu hứa sẽ cho tôi một miếng thịt bò thật dày vào bữa tối hôm nay. Tôi không hề có chủ đích tống tiền, nhưng thịt thì không có tội. Tôi sẵn sàng chấp nhận nó.
“Có chuyện gì vậy, Liza? Trông em có vẻ đang vui vì chuyện gì đó thì phải.” Satou.
“Không, không có gì đâu ạ.” Liza.
Dù sao thì, đây cũng là bí mật giữa con gái với nhau, nên mình sẽ giữ kín chuyện này với Chủ nhân.