10-11. Giá trị của việc trở về an toàn
Satou đây. Vào những ngày tiểu học trong kỳ nghỉ ở nhà ông nội, tôi đã tham gia tìm kiếm một đứa trẻ trung học hàng xóm được cho là đã đi lạc trên núi. Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt nghiêm nghị của người lớn lúc đó. Đứa trẻ trung học đó dường như đang chơi trong thành phố, và sau đó họ đã mắng mỏ nó rất nghiêm khắc.
“Chúng ta quay lại ngay sau khi gia hạn nhà trọ nhé?” - Arisa
“Chúng ta không thể nanodesu!” - Pochi
“Ara? Không phải cậu nói “Mình thuộc về chiến trường” sao?” - Arisa
“Ngựa đi nanodesu!” - Pochi
“Eh~, chúng chỉ là ngựa thôi, chúng ta có thể nhờ người ở nhà trọ làm điều đó mà.” - Arisa
“Không tốt không tốt~” - Tama
“Arisa không hiểu nodesu.” - Pochi
“Nn.” - Mia
Tôi không để tâm đến cuộc thảo luận giữa các cô bé khi tâm trí tôi bị chiếm giữ bởi những gì đang diễn ra ở quảng trường ngay trước lối vào.
Có gần 200 hiệp sĩ vũ trang đầy đủ như thể họ sắp thực hiện một cuộc hành quân. Tôi tự hỏi liệu họ có đang thực hiện nhiệm vụ giải cứu một người quan trọng nào đó không? Vì có những người như một hoàng tử ngoại quốc và một thiếu gia nhà bá tước bên trong mê cung, mục tiêu của họ chắc là một trong số đó.
Arisa, người đã hết hơi khi xuống cầu thang lúc trước, giờ đã có thể thản nhiên leo lên trong khi trò chuyện. Lên cấp quả là tuyệt vời.
Chúng tôi vào cổng mê cung mà Pochi và Tama vừa mở, đi ra bên ngoài.
Ở đó, tôi thấy một gương mặt mà tôi không ngờ sẽ gặp ở đây.
“Tử tước Shimen! Đã lâu không gặp.” – Satou
“Ồ! Hiệp sĩ Pendragon, vậy là cậu an toàn!” - Shimen
Tôi có thể đoán được tình hình hiện tại trong khi ngạc nhiên khi người anh trai điềm đạm của Toruma bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Tôi đã xác nhận điều đó sau khi nghe câu chuyện của anh trai Toruma.
Mọi chuyện bắt đầu từ tin đồn của vài thám hiểm giả gần chết mà ông nghe được trong một salon dành cho quý tộc khi anh của Toruma đang ghé thăm thành phố mê cung để lấy một số ma hạch hiếm vào ngày hôm kia.
Khi ông hỏi chi tiết, ông nghe rằng các thám hiểm giả đã được cứu bởi một quý tộc trẻ tuổi tóc đen có một thanh kiếm mithril tuyệt vời và đi cùng những cô gái thú nhân nhỏ, cùng một cô gái tộc thằn lằn dùng một cây ma giáo, ông ấy dường như đã liên hệ họ là tôi.
Sau đó, ông ấy đã hỏi Hội Thám hiểm giả về điều đó để phòng hờ, và sự thật là chúng tôi đã trở thành thám hiểm giả, đi vào mê cung và vẫn chưa quay trở về, đã được phơi bày.
Đầu tiên, ông yêu cầu triển khai đội cứu hộ của Hội Thám hiểm giả, nhưng vì họ khăng khăng rằng họ không thể điều động trước khi ngày trở về dự kiến của chúng tôi trôi qua, nên không thành công. Làm tốt lắm Hội Thám hiểm giả, nếu họ cử người đi ngày hôm qua, sẽ có thêm nhiều rắc rối nữa.
Thế là, ông trực tiếp nói chuyện với Tướng Quân của Quân đội Mê cung, mượn một số người ưu tú để thành lập một đội cứu hộ, rồi nhờ vài thám hiểm giả làm người dẫn đường. Đương nhiên, bản thân Tử tước sẽ không vào trong mê cung, nhưng ông đã đến đây vì quen biết đội trưởng của nhóm cứu hộ.
“Tôi rất xin lỗi vì đã làm ngài lo lắng.” – Satou
“Không đâu, xét theo tình trạng của cậu, chính tôi đã vội vàng đi đến kết luận sai lầm. Tôi rất tiếc vì đã gây ra sự náo động này.” - Shimen
“Tôi đã nói rồi mà, chống lại một ma đấu sĩ có thể đuổi một con quỷ hạ cấp, ngay cả khi quái vật khu 1-4 hội đồng cậu ta, chúng cũng không làm cậu ta sứt mẻ gì được.” – Đội trưởng
Đội trưởng hiệp sĩ mặc giáp toàn thân bước vào cuộc trò chuyện và nói vậy. Người này dường như là một tử tước danh dự. Anh trai Toruma đã đi đến một thỏa thuận là cung cấp vài thùng rượu cùng 5 con cừu cho trại lính. Tôi sẽ xin lỗi Tướng Quân cùng anh trai Toruma vào ngày mai. Ông ấy bảo tôi không cần phải đi, nhưng vì tôi là người lớn, tôi không thể nói, “Ồ, vậy sao.”
Các hiệp sĩ dường như sẽ đi tiêu diệt mê tặc vì họ đã chuẩn bị xong xuôi. Vừa hay là có vài tên mà tôi đã đánh bất tỉnh vẫn còn ở đó.
Anh trai Toruma có vẻ bận rộn, ông ấy để một cấp dưới xử lý việc vặt sau khi hứa hẹn về cuộc gặp ngày mai.
Cấp dưới-san là một ông già 40 tuổi với vóc dáng tốt. Tôi ước gì đó là một nữ thư ký xinh đẹp.
Sau khi chia tay với anh Toruma, chúng tôi đến quầy thu mua của nhân viên hội trước cổng mê cung.
“Chúc mừng anh đã trở về an toàn.” – Nhân viên
“Cảm ơn.” – Satou
Chúc mừng à?
Tôi cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vì có vẻ như cô ấy đang chúc mừng tôi, tôi đã cảm ơn cô.
“Thành quả thế nào ạ?” – Nhân viên
“Chúng tôi có ma hạch, nguyên liệu từ kiến mê cung và thịt ếch.” - Satou
Tôi lấy chúng ra khỏi túi đeo. Tôi cố ý làm vậy để tạo ấn tượng rằng chúng tôi sở hữu một túi ma thuật [Túi Giữ Đồ]. Tốt hơn là để họ nghi ngờ chúng tôi có kỹ năng Hộp Đồ.
Tôi lấy ra hơn 100 ma hạch, mỗi thứ 10 vỏ ngực kiến, mai và móng vuốt, cùng 100 kg thịt ếch mê cung.
“Đ-đó là rất nhiều ma hạch.” – Nhân viên
Đúng như Arisa dự đoán, khuôn mặt của nữ nhân viên hội đang co giật. Có vẻ như nó vẫn nằm trong giới hạn bình thường và không đủ để gây ra một chấn động.
Tôi nghĩ thực sự không có gì lạ xét trên cấp độ của chúng tôi, nhưng có lẽ vì chưa từng có tiền lệ trong lần thám hiểm đầu tiên, và hội chỉ có thông tin về tên của chúng tôi. Tôi mừng là mình đã để lại ma hạch thu được từ những quái vật mạnh hơn ở khu cắm trại.
“Tất cả những thứ này là của Hiệp sĩ Pendragon-sama sao?” – Nhân viên
“Không, dù tôi không biết có yêu cầu thu mua không, nhưng tôi có thịt của một con thằn lằn màu vàng lạ.” – Satou
Tôi đã chắc chắn rằng nó không có trong danh sách yêu cầu thu mua, nhưng vì thịt ngon, tôi đã mang nó về để đãi bọn trẻ đang đứng ở đây. Chỉ có 20 kg thịt, nhưng cũng đủ để đãi chúng.
“Thằn lằn vàng kỳ lạ? Có phải đó là nguyên liệu huyền thoại không?!” – Nhân viên A
“Này, Huey. Thẩm định thịt này. Hình như là của thằn lằn vàng kỳ lạ.” – Nhân viên B
“Đúng thật. Cậu giỏi đấy khi tiêu diệt được con thằn lằn nhanh như vậy.” – Nhân viên C
Nói mới nhớ, nó đã cố chạy trốn khỏi đòn tấn công bất ngờ của Tama, nên tôi đã bắt nó bằng [Tay Ma Thuật]. Tôi nghĩ giá của nó quá cao, hóa ra nó là nguyên liệu hiếm à. Tôi hỏi giá của những vật phẩm khác trong khi họ thẩm định nó.
Thịt ếch mê cung trị giá bốn đồng xu một kg, nên 100 kg là bốn đồng vàng.
Vỏ ngực kiến là hai đồng bạc và mai là một đồng bạc. Tôi nghĩ mai có thể dùng cho nhiều thứ, sao lại ít yêu cầu về nó vậy? Vuốt kiến thì khá rẻ, 10 cái mới được một đồng bạc. Hai đồng xu một cái.
“Không nghi ngờ gì nữa, đó là thằn lằn vàng kỳ dị. 10 đồng vàng nếu cậu bán nó cho hội. Cậu có thể bán được giá cao hơn nếu mang nó vào thành phố, thuế để mang ra sẽ là một đồng vàng.” – Nhân viên
Tôi không đặc biệt cần trả thuế vì nó có thể được khấu trừ từ nguyên liệu và ma hạch tôi đang bán. Vì giá thị trường là 20 đồng vàng, nên bán nó trong thành phố sẽ có lợi hơn ngay cả khi tôi phải trả thuế.
Với ma hạch, mỗi viên trong số 103 ma hạch của kiến mê cung là một đồng xu, ma hạch của thằn lằn vàng kỳ dị là một đồng bạc, và của ếch mê cung là hai đồng bạc.
Nhân viên-san đã dạy tôi cách phân tích giá ma hạch.
“Có rất nhiều ma hạch là [Trắng 9 Đỏ Cam 1] nên chúng ở cấp thấp nhất. Xin lưu ý rằng giá của chúng là thấp nhất vì ít có công dụng cho ma hạch hạ đẳng này.”
Tôi nhờ cô dạy cho tôi chi tiết về đẳng cấp của ma hạch.
Dường như màu đỏ càng đậm thì chất lượng ma hạch càng cao.
Có 4 màu phân loại là Trắng, Đỏ Cam, Đỏ và Đỏ Sẫm. [Trắng 9 Đỏ Cam 1] đến [Đỏ Cam 10] là hạ đẳng, [Đỏ Cam 9 Đỏ 1] đến [Đỏ 10] là trung đẳng, [Đỏ 9 Đỏ Sẫm 1] đến [Đỏ Sẫm 10] là cao đẳng, và trên hết là cấp cao nhất, [Hồng Huyết].
Vì ếch Level 30 là [Trắng 7 Đỏ Cam 3] trong khi thằn lằn Level 15 là [Trắng 2 Đỏ Cam 8], nên không phải cứ cấp cao thì ma hạch sẽ tốt hơn. Nhân tiện, ma hạch của cá voi là Hồng Sẫm. Tôi không có ý định bán nó, nhưng tôi có chút tò mò về giá trị của một ma hạch khổng lồ như vậy.
Vì giá ma hạch không phụ thuộc vào số lượng mà là cấp độ và cân nặng, nhân viên-san đã lịch sự đo lường từng viên một trong khi lau chùi nó. Có một ma cụ dùng cho việc đo lường này, nó sẽ tính toán giá cả sau khi bạn chỉnh giá trị cơ bản trên quả cân. Một món đồ khá tuyệt vời.
Tuy vậy, cô ấy nhấn mạnh rằng ma hạch [Trắng 9 Đỏ Cam 1] không có công dụng gì, nhưng tôi thường dùng nó để làm bình thuốc pha loãng, tôi tự hỏi liệu có phải do sự khác biệt cá nhân không?
Nhân viên hội phân tích tổng số lượng và cho tôi xem bảng đen ghi.
Tôi đã giảm đi số thịt mê cung, tôi sẽ bán 20 kg.
“Cậu có đồng ý với số tiền cho việc mua bán này không?” – Nhân viên
“Vâng, thế là đủ rồi.” – Satou
Thỏa thuận được thiết lập, rồi tôi nhận tài liệu cần thiết để chúng tôi thăng hạng từ thẻ Gỗ lên thẻ Đồng từ nhân viên-san. Lạ thật, họ không kiểm tra xem tôi có mang gì ra không. Tôi tự hỏi liệu việc kiểm tra có lỏng lẻo không?
Tôi nhận được sự cho phép từ nhân viên hội để mượn lò BBQ bên cạnh quầy. Dường như họ đang cho thuê nó cùng với nhiên liệu với giá một đồng xu lớn.
“Quý tộc-sama, vậy là anh an toàn!” - Iruna
“Tôi mừng quá!” - Jenna
Hai người từ [Ly Dực] gọi và ôm tôi. Mấy cô gái có vẻ đã nghĩ rằng chúng tôi bị đánh bại và bị kiến bắt. Bỏ qua thân hình cơ bắp của quyến rũ-san, vòng tay êm ái của mỹ nhân-san rất tuyệt vời.
Vì Lulu đang nướng thịt ếch và nhìn về phía này với biểu cảm phức tạp giữa ngạc nhiên và chỉ trích, tôi đã nhẹ nhàng đẩy cả hai ra. Arisa và những người khác thì bận rộn ra lệnh cho bọn trẻ xếp hàng, nên họ không chú ý. Dường như tôi đã tránh được một buổi luận tội.
“Tôi mừng là hai cô cũng ổn.” – Satou
“Ấy là nhờ quý tộc-sama.” - Iruna
“Chúng tôi đã được anh cứu.” – Jenna
Những cô gái này dường như là các thám hiểm giả sẽ làm người dẫn đường cho đội cứu hộ.
Rõ ràng họ đã nhận một khoản phạt vì không chỉ gây rắc rối cho các thám hiểm giả khác, mà còn cho cả quân đội mê cung. Khoản phạt khá đắt đỏ, nên tiền thưởng từ nhiệm vụ không đủ. Họ nói một cách mơ hồ, nhưng có lẽ họ đã phải vay tiền để bù đắp thiếu hụt.
Bọn trẻ được thết đãi thịt nướng trên que gỗ xiên đến gặp tôi để nói lời cảm ơn, rồi quay lại gần tường để thưởng thức thức ăn. Arisa đã đặc biệt bảo chúng rằng tôi là người đãi chúng trong khi cô bé phân phát thịt.
Mọi người dường như đã có kinh nghiệm từ việc phát chẩn ở công đô, bọn trẻ xếp hàng trong khi chờ đến lượt.
Mấy cô gái thú nhân ăn một ít thịt còn thừa. Này các cô, chẳng phải mỗi người vừa ăn 10 kg thịt ngày hôm qua sao?