Satou đây. Vài loại tạp chí thường viết rằng nếu bạn bắt đầu bị thu hút bởi từ ‘góa phụ’, thì đó là bằng chứng cho thấy bạn đã trở thành một ông già. Mặc dù ngày nay có rất nhiều người ly dị trước khi họ bị chia ly bởi cái chết, hay những người trở thành bà mẹ đơn thân mà không hề kết hôn, nên nó không còn là một từ quá quen thuộc nữa.
“Rồi, bảo trọng nhé.” Satou.
Tôi tiễn Arisa và những người khác đi ở trước cổng Tây. Mọi người sẽ đi tới biệt thự trong Mê cung. Tôi ở lại để tìm một người quản lý cho biệt thự này. Hơn nữa, Nana cũng ở lại vì chúng tôi không thể bỏ mặc những đứa trẻ suy nhược lúc trước được.
Tôi đứng nán lại cho tới khi bóng dáng mọi người khuất sau cánh cổng, rồi đi thẳng tới Hội Thám hiểm giả.
Tôi đã được Guildmaster mời uống rượu sau bữa tối hôm qua, nhưng có lẽ Hội hoạt động suốt 28 giờ vì vẫn có rất nhiều nhân viên và Thám hiểm giả ở đây mặc dù trời đã tối khuya. Các Thám hiểm giả cấp cao và nhân viên cao cấp dường như cảm nhận được sự hiện diện của loại thức uống hảo hạng nên đã kéo tới phòng Guildmaster và đòi chia phần, Long tửu mà tôi tặng cho Guildmaster đã bốc hơi ngay tức khắc. Bằng lòng trắc ẩn của một samurai, tôi quyết định ngó lơ chai rượu Brownie mà Guildmaster đã lén giấu trong kệ.
Có lẽ do ảnh hưởng của bữa tiệc tối qua, tôi cảm thấy hôm nay chỉ có lác đác vài nhân viên làm việc.
Tôi đi thẳng tới bộ phận bất động sản—nơi đã giới thiệu dinh thự cho tôi hôm qua. Người thanh niên hôm qua không có ở đây, thay vào đó, một ông già với mái tóc vuốt ngược ra sau đang đứng đó với vẻ mặt chán nản.
“Xin chào.” Satou.
“Chào mừng tới bộ phận bất động sản của Hội.” Nhân viên.
Ông ấy dường như là một người nhã nhặn hơn tôi nghĩ.
“Chuyện là về căn biệt thự mà bộ phận này đã giới thiệu cho tôi hôm qua.” Satou.
“Có gì bất tiện sao thưa ngài?” Nhân viên.
“Không đâu, tôi đang tìm một ai đó có thể trông coi biệt thự và đủ cứng cáp để chăm sóc ngựa, ông có biết bất kỳ tổ chức môi giới nào có thể giúp tôi việc này không.” Satou.
“Hội Thám hiểm giả có thể làm trung gian để tìm cho cậu bảo vệ hay người làm việc lặt vặt cho biệt thự, nhưng tốt hơn hết là cậu nên tự tìm một ai đó mà cậu có thể tin tưởng để giao phó việc trông nhà.” Nhân viên.
Người này chả lẽ lại ghét Thám hiểm giả bất chấp việc bản thân là một nhân viên của Hội sao?
“Vâng, tất nhiên tôi sẽ không vơ đũa cả nắm rằng mọi Thám hiểm giả đều không thể tin tưởng được, nhưng có một thực tế là rất nhiều người trong số họ không thể kháng cự lại những cám dỗ bày ra trước mắt. Với công việc trông coi nhà cửa, tôi nghĩ cậu tốt hơn nên nhờ người quen là Quý tộc giới thiệu cho một ai đó, hay thuê quách nô lệ nếu cậu muốn nhanh gọn.” Nhân viên.
Người quen là Quý tộc à, người đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là Tử tước Shimen.
Tôi không chắc liệu chú ấy có còn ở Thành phố Mê cung không, nhưng tôi thử tìm kiếm trong khu nhà giàu vì chú ấy đáng lẽ phải ở đó. Thật không ngờ, chú ấy lại đang ở ngay trong cùng tòa nhà Hội Thám hiểm giả này. Nói mới nhớ, chú ấy từng bảo là đang đi thu mua Ma hạch. Hội Đông chắc chắn là trung tâm mua bán Ma hạch, nhưng tôi cho là Hội Tây thì đảm trách việc đó?
Do cấp dưới của chú ấy đang đứng chờ bên ngoài, tôi nhờ ông ấy sắp xếp một cuộc hẹn với Tử tước.
“Ông chủ, tên tôi là Miteruna. Tôi sẽ làm hết sức để phục vụ cậu mặc dù tôi còn nhiều thiếu sót, xin hãy chiếu cố ạ.” Miteruna.
“Xin hãy chiếu cố tôi luôn.” Satou.
Người vừa lễ độ cúi chào tôi là Tiểu thư Miteruna, người mà Tử tước Shimen đã giới thiệu để làm quản lý biệt thự của tôi. Cô ấy là con người, 26 tuổi, không thể nói là cô ấy xinh đẹp xuất sắc, nhưng vóc dáng cô rất mảnh mai. Dù cho đường cong cột sống của cô có nét thu hút nhất định, nhưng đường nét từ ngực tới eo của cô lại quá phẳng. Chiều cao của cô ấy khoảng 160cm, mái tóc màu nâu sáng hơi ngả đỏ được tết gọn gàng. Cô có đôi mắt màu nâu đỏ nằm dưới hàng chân mày mỏng.
Level của cô là 7—khá thấp, và sở hữu các Skill [Etiquette], [Service] và [Negotiation].
Tử tước Shimen đã lập tức giới thiệu cô ấy cho tôi khi tôi vừa mở lời thảo luận với chú ấy. Cô ấy là con gái cả của gia đình đã quản lý biệt thự của Tử tước Shimen ở Thành phố Mê cung này qua nhiều thế hệ. Anh trai đã kết hôn của cô hình như là quản lý hiện tại của biệt thự, nên cô ấy bị coi là nhân lực thừa thãi.
Ban đầu cô được một Nam tước thuê nhờ vào giấy giới thiệu của Tử tước, nhưng cô đã bị sa thải sau khi từ chối hành vi quấy rối tình dục của gã Nam tước đó. Tôi thử tìm kiếm trong thành phố một chút, và Nam tước duy nhất ở Thành phố Mê cung này là Nam tước Dyukeli. Không xác định rõ ông ta có phải là kẻ quấy rối tình dục hay không, nhưng tốt nhất là hãy giữ Nana và Lulu tránh xa gã Nam tước đó ra.
“Hãy an tâm, tôi là nam nhân duy nhất ở đây. Nếu tôi có làm việc gì đó thô lỗ khi say xỉn, tôi sẽ không phiền nếu cô phang thẳng mấy cái lọ hay ghế gần đó vào đầu tôi đâu.” Satou.
“Không không, tôi không thể làm thứ bạo lực như vậy được.” Miteruna.
Dù tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ làm mấy việc như thế đâu, vì tôi có một cơ thể miễn nhiễm với cơn say mà.
Chiếc xe ngựa chở thuê mà chúng tôi ngồi đã về đến trước Hội Thám hiểm giả. Tôi đến đây để thuê một hay hai đứa trẻ làm Hầu gái, những người sẽ phụ giúp chăm sóc mấy đứa trẻ suy nhược cộng thêm cả việc hỗ trợ quản lý.
“Có thực sự ổn không khi để tôi tự chọn họ?” Miteruna.
“Có chứ, tất nhiên rồi.” Satou.
Tôi gật đầu trước câu hỏi của cô. Dù sao thì công việc này cũng chỉ là tạm thời, và cô ấy mới là người sẽ trực tiếp làm việc với họ.
Cô ấy bước xuống khỏi xe ngựa và quay lại mang theo hai đứa trẻ lớn tuổi nhất mà cô đã chọn. Hai cô bé này nhìn hệt như mấy nữ sinh trung học ngây thơ.
“Cậu ấy là Pendragon-sama, người đã thuê mấy em.” Miteruna.
“Em là Roji.” Roji.
“Em là Annie!” Annie.
Cô bé thứ hai vừa chào tôi một cách hết sức nhiệt tình trông khá quen mắt. Cô bé chính là một trong đám trẻ đã đến biệt thự để cắt cỏ. Cô bé dường như vẫn còn nhớ hương vị của bữa tối hôm qua, khuôn mặt xệ xuống của cô bé trông như sắp chảy nước miếng đến nơi, Miteruna phải lên tiếng mắng cô bé vì thái độ đó. Cô bé đầu tiên có làn da ngăm đen, tôi không chắc là do cháy nắng, hay cô bé thuộc một chủng tộc khác. Mặt khác, tay chân cô khẳng khiu như sắp gãy đến nơi.
Xe ngựa chở thuê chỉ có thể chứa tối đa 2 người, nên hai cô bé đành phải đi bộ tới biệt thự. Chắc họ sẽ ổn thôi vì quãng đường chỉ mất khoảng 30 phút đi bộ.
Tôi giải thích sơ qua về các cơ sở vật chất trong biệt thự này cho Cô Miteruna. Dù nói vậy, nhưng vì tôi cũng mới chỉ mua nó hôm qua, nên buổi hướng dẫn kết thúc chóng vánh ngay sau khi tôi chỉ cho cô ấy vị trí của nhà bếp, giếng nước, kho thực phẩm, nhà vệ sinh, nhà kho và chuồng ngựa.
Tôi lên kế hoạch sử dụng các phòng ở tầng hai của nhà chính làm không gian riêng tư cho các thành viên trong Party. Trong khi đó, tôi dặn dò cô ấy tuyệt đối không được bước xuống tầng hầm vì tôi sẽ dùng nó làm phòng học và phòng nghiên cứu.
“Thật là một biệt thự tuyệt vời. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một nơi được dọn dẹp sạch sẽ kỹ lưỡng và bảo quản tốt đến vậy. Người chủ trước ắt hẳn phải là một người rất có kinh nghiệm.” Miteruna.
Tôi rất tiếc vì đã làm Cô Miteruna bị sốc, nhưng nó sạch sẽ được như vậy là nhờ vào ma thuật của Leriril đấy. Tốt nhất là đừng nói cho cô ấy biết sự thật khi cô ấy đang chiêm ngưỡng nó.
Tôi đưa một chiếc túi nhỏ chứa vài đồng bạc và đồng vàng cho Cô Miteruna. Cô ấy có lẽ sẽ cần tiền mặt để mua nhiên liệu, hàng hóa linh tinh và các vật dụng thiết yếu.
“Umm, Cậu chủ. Đối với biệt thự của Quý tộc, chúng ta có thể mua đồ vật bằng thẻ, nên ngài không cần phải giao một số tiền lớn như vầy cho người làm đâu ạ.” Miteruna.
Nói mới nhớ, họ cũng dùng thẻ để mua đồ ở Công đô. Tuy cô ấy gọi đây là ‘số tiền lớn’, nhưng tính ra nó cũng chỉ khoảng 10 đồng vàng mà thôi, nên tôi cứ giao phó nó cho cô ấy.
Sau khi Roji và Annie đến nơi, Nana và tôi chuẩn bị rời đi. Sẽ rất rắc rối cho tôi nếu để họ tiễn chúng tôi ra tận cửa, nên tôi bảo họ đừng làm vậy.
Chúng tôi dịch chuyển đến Mê cung từ phía sau chuồng ngựa.
“Vào Mê cung thôi nanodesu!” Pochi.
Arisa và những người khác tới trễ một chút sau khi Nana cùng tôi dịch chuyển vào biệt thự. Tôi đón lấy Pochi và Tama đang cư xử như những đứa trẻ nhõng nhẽo và xoay chúng vòng vòng trên không.
“Phù… Dịch chuyển nhiều người cùng lúc thế này mệt thật đấy.” Arisa.
“Arisa giỏi.” Mia.
Mia đang vuốt ve đầu Arisa—người đang than vãn hệt như một ông già—khi cô bé ngồi phịch xuống một cái ghế làm từ gốc cây.
“Chủ nhân, vấn đề sao rồi ạ?” Liza.
“À, tôi đã thuê được một người rất giỏi nhờ sự giới thiệu của Shimen. Cô ấy là một phụ nữ ngoài 20 tuổi rất đáng tin cậy.” Satou.
“Cô ấy đã kết hôn chưa?” Arisa.
“Cô ấy dường như là một góa phụ.” Satou.
“Ô! Quản lý góa phụ xuất hiện rồi kìa!” Arisa.
Tôi đang kể cho Liza và Lulu nghe về Cô Miteruna, nhưng Arisa lại đột nhiên hưng phấn hẳn lên khi nghe đến từ [Góa phụ].
“Một cây chổi tre, một cái tạp dề có in hình gà con là tiêu chuẩn bắt buộc đúng hông ta.” Arisa.
Không phải đâu, dù tôi biết thừa cô bé đang lấy cảm hứng từ đâu.
“Chỉ cần thêm một con chó già nữa là đủ bộ, nhưng em chưa từng thấy con chó nào kể từ khi bọn mình đến Thành phố Mê cung cả.” Arisa.
Pochi tự chỉ tay vào mình, nhưng Arisa đương nhiên lắc đầu từ chối.
“Arisa, tôi xin lỗi vì phải tạt gáo nước lạnh vào sự hứng thú của cô, nhưng Cô Miteruna này có vóc dáng cực kỳ mảnh khảnh đấy.” Satou.
Arisa u mê trong tích tắc, nhưng rồi tâm trạng của cô bé lập tức xìu xuống như thể đã hiểu ý tôi muốn nói gì.
Nana giương khiên lên chặn đòn, trong khi Liza vung giáo đánh rụng những bắp ngô đang được bắn ra liên phanh như súng máy. Tôi dùng [Magic Hand] bắt gọn toàn bộ số bắp ngô đang bay tứ tung ra phía sau. Những trái bắp này được bắn ra từ quái vật Walking Corn (Bắp ngô Biết đi)—loài có lớp vỏ ngoài rất cứng, nhưng phần hạt bên trong vẫn có thể ăn được. Không có thông báo [Đề kháng chất độc] nào hiện lên trên Log khi tôi thử nếm nó, nên có lẽ nó không có độc.
Trông có vẻ như Pochi là người đã kết liễu con quái vật lần này. Lực sát thương từ đòn trọng kích của cô bé đã tăng lên kha khá kể từ khi cô bé học được Skill [Thuấn Động]. Cô bé hoàn toàn có thể đọ sức ngang ngửa với đòn đánh của Liza sau khi trưởng thành và phát triển toàn diện về thể hình.
“Mùi ngon quá ~meo.” Tama.
“Anh đang làm gì vậy nodesu?” Pochi.
“Hmm? Tôi đang làm một thứ giống như bánh nướng vì chúng ta có sẵn bắp ngô ở đây.” Satou.
“Mồ, làm ơn đừng có nấu ăn ngay phía sau những người đang chiến đấu chứ. Bụng chúng em đang kêu réo ầm ĩ lên đây này.” Arisa.
“Nn, réo.” Mia.
Tôi cắt vài lát bánh, rưới siro lên trên, rồi chia cho mọi người. Một chút đồ ăn nhẹ giữa giờ.
Dù tôi nghĩ mình có thể chiết xuất được hương vani từ con quái vật Vanilla Stalk (Xúc thủ Trườn lan Hương) mà chúng tôi đã tiêu diệt trước con Walking Corn, nhưng tôi không biết cách làm nên tạm thời cứ cất trữ nó trong Storage đã. Nếu tôi có thể chế ra vani, tôi sẽ làm được thêm rất nhiều loại đồ ăn khác. Vanilla Stalk là một con quái vật khá mạnh mẽ có khả năng sử dụng Skill [Mê hoặc].
“Ngon quá ~meo.” Tama.
“Má em đang chảy ra mất nodesu!” Pochi.
Nó không thực sự mịn cho lắm, lần tới tôi nên thêm chút baking soda vào.
“Cho em thêm nhiều siro lá phong nữa đi.” Arisa.
“Nn.” Mia.
“Mồ, chị sẽ không chịu trách nhiệm nếu hai đứa phát phì ra đâu nhé.” Lulu.
Arisa và Mia liên tục đòi Lulu—người đang phụ trách chai siro lá phong—rót thêm cho mình. Tôi gật đầu ra hiệu với Lulu đang nhìn tôi bằng vẻ mặt rắc rối. Chắc nó cũng không chứa quá nhiều calo đâu, nếu tôi nhớ không lầm.
“Chủ nhân, anh làm cái này từ hạt của con quái vật màu vàng lúc nãy ạ?” Lulu.
“Đúng rồi. Tôi nghiền hạt đó thành bột, rồi thêm mấy thứ khác như trứng và đường vào.” Satou.
Nana thì đang chăm chú nhìn vào họa tiết hình gà con mà tôi đã in lên mặt sau của chiếc bánh nướng. Bởi vì lúc nãy Arisa có nhắc đến cái tạp dề hình gà con, nên tôi đã tiện tay điều chỉnh lại ma cụ hâm nhiệt một chút, thêm bề mặt nướng có họa tiết gà con vào đó.
“Master, dấu ấn nướng này thực sự vô đối và tuyệt vời lắm. Em đề nghị chúng ta nên bảo vệ nó.” Nana.
“Lát nữa tôi sẽ nướng thêm cho em một ít, nên cứ ăn đi đã.” Satou.
Bởi vì Pochi và Tama trông có vẻ như muốn ăn thêm phần thứ hai, tôi chia phần của mình ra và cho mỗi đứa một nửa. Khi tôi gọi, chúng chạy ào tới với cái miệng há to, liên tục thúc giục, nên tôi cắt một miếng bánh nướng lớn rồi đút thẳng vào miệng chúng.
Mia và Arisa cũng bắt chước theo, hé mở cái miệng nhỏ nhắn của mình ra chờ đợi, nhưng vì đĩa của tôi đã sạch bách, nên tôi đành ném vài viên kẹo vào miệng họ thay thế.
Giờ thì, lý do tại sao chúng tôi có thể thảnh thơi tận hưởng giờ ăn nhẹ ngay giữa Mê cung là bởi vì số lượng kẻ thù ở đây quá ít ỏi. Tôi cứ nghĩ là quái vật sẽ tăng lên sau vài ngày qua, nhưng hóa ra chỉ có lũ quái vật Lv.10 là nhân lên mà thôi.
Có vẻ như chúng tôi phải mở đường tiến vào một bãi săn mới để chiến đấu với kẻ địch một cách hiệu quả hơn rồi.