10-28. Công chúa và Mê tặc
Mitia
Ta chán noja.
Dù cuối cùng cũng đến được thành phố mê cung, ta lại không được phép rời khỏi biệt thự của tổng đốc dù chỉ một lần, đây không phải là điều đã được hứa.
Nếu ta không trở nên mạnh hơn bằng cách tiêu diệt quái vật trong mê cung, ta không thể trở thành đồng đội của anh hùng được.
Nhưng kể cả khi đi một mình, ta chắc chắn chẳng đủ sức làm mồi cho quái vật.
Ta nhìn chằm chằm vào con dao găm có ấn triện của gia tộc Nooroku rồi thở dài. Phải, ta bị bong gân vào ngày thứ hai luyện kiếm, và còn không thể tạo ra một tia lửa nào sau hai năm luyện tập ma thuật. Điều duy nhất ta có thể tự hào là thêu thùa và làm ren.
Khi ta đang đi dạo ở nơi duy nhất có thể tự do đi lại, sân trong, ta nghe thấy tiếng của mấy cậu trai ở mái đình phía sau bụi cây.
“Woa, đúng là Thẻ Đồng thật! Jeans, cậu giỏi thật đó!” -Dirun
“Cậu đã nhờ người chị họ có Thẻ Xích Sắt mà cậu nhắc trước đó dẫn đi cùng sao?” -Pesion
“Phải rồi. Là con trai cả của một gia đình Bá tước, ta nghĩ ít nhất cũng cần có Thẻ Đồng.” -Jeans
Một cậu trai trẻ tóc ngắn màu nâu nhạt trông hơi kiêu ngạo đáp lại hai cậu trai đang phấn khích với cậu. Người mập tóc đen hẳn là con trai thứ tư của Nam tước Larupod, Peison-dono, còn người tóc ngắn hơi vàng trông thông minh là con trai thứ ba của Tử tước Gohat, Dirun-dono.
Con trai thứ hai của Hầu tước, Geritz-dono và kẻ theo đuôi cậu ta, con trai thứ hai của Nam tước Notoke, Lulam-dono, có vẻ không thấy thú vị, họ buông lời châm chọc.
“Fu, fuhn. Chắc cậu cũng chỉ ném đá từ sau lưng chị họ mình thôi chứ gì?” – Geritz
“Đúng, đúng! Không đời nào cậu có thể tiêu diệt quái vật khi cậu còn chưa từng thắng Merian bằng kiếm nữa là.” -Lulam
Khi con gái lớn của Nam tước Dyukeli, Merian, nghe thấy, cô ấy nhanh chóng rút kiếm và chĩa nó vào mũi Lulam-dono.
“Cậu dám nói thanh kiếm của tôi không thắng nổi quái vật à?” – Merian
“Đ, đâu phải thế. Ý tôi không phải vậy, xin cô thu kiếm lại đi.” -Lulam
Ngươi không nên nói những lời bất cẩn nếu định van xin với vẻ mặt khổ sở như thế. Hay đó chỉ là cách bạn bè đối xử với nhau?
Ta hơi ghen tỵ noja.
Sau khi nghe cuộc nói chuyện vui vẻ của họ với cảm giác ganh tỵ, rõ ràng, họ quyết định sẽ tự mình đi vào mê cung.
“Vậy thì ngày mai tôi sẽ đón tất cả các cậu bằng xe ngựa, nên mọi người hãy mặc sẵn áo giáp và mang vũ khí chờ nhé. Xin hãy cẩn thận đừng để gia đình các cậu phát hiện. Tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ ngoài áo giáp và vũ khí của các cậu, nên mỗi người đưa tôi ba đồng bạc.” – Jeans
“Eh, đắt quá đó.” -Lulam
Lulam-dono phàn nàn về mệnh lệnh của người từng trải Jeans-dono.
“Vậy, cậu có thể thoát khỏi quái vật khi chúng bao vây mà không có bóng khói hay bóng chớp không?” -Jeans
“Ổn cả thôi, không đời nào chúng ta lại quay lưng trước quái vật với nhiều chiến binh thế này.” -?
“Chính xác, chúng ta còn có pháp sư Dirun. Dirun có thể dùng phong thuật của cậu ta để thổi bay quái vật nếu chúng bao vây bọn mình.” -?
“Phải đó, không có quái vật nào mà phong thuật của tôi không thể cắt được.” – Dirun
Jeans-dono dường như bị áp đảo bởi thái độ tự tin của mọi người, cậu ấy hạ giá xuống còn một đồng bạc với vẻ nặng nề.
“Ta nghe rồi noja.” -Mitia
“C, công chúa.” -Jeans
Xin hãy dẫn ta đi cùng. Ta không thể kìm nén cảm giác đó, và nhảy ra trước mặt mọi người.
“Geritz-dono, Jeans-dono, làm ơn mà noja. Các cậu có thể dẫn ta đi cùng được không?” -Mitia
Ta hỏi với đôi mắt ngấn lệ trong khi nghiêng đầu một cách dễ thương. Cái này luôn là đòn kết liễu nếu là phụ hoàng bệ hạ.
Geritz-dono và Jeans-dono không thể chịu đựng nổi y như phụ hoàng bệ hạ của ta vậy, họ chấp thuận ước muốn của ta với khuôn mặt đỏ ửng.
“Ta không thấy khỏe noja. Ta sẽ không ăn sáng nay. Cứ để ta một mình cho tới trưa.” -Mitia
Chị gái nuôi được nuôi nấng cùng ta từ khi ta ra đời lập tức nhìn thấu căn bệnh giả vờ của ta, nhưng thật may khi chị ấy diễn giải nó như là ta muốn ngủ.
“Công chúa, người sẵn sàng chưa ạ?” – Merian
“Merian-dono, xin giúp ta một chút.” -Mitia
Sao mà mặc quần áo này khó quá noja. Tay và đầu ta cùng chui ra một chỗ, ta không cử động nổi. Ta không nghĩ mình sẽ đối mặt với thử thách như vậy ngay cả trước khi vào mê cung! Không hổ là mê cung! Đúng là một thành phố kinh khủng nanoja.
Sau khi Merian-dono giúp ta mặc bộ đồ cưỡi ngựa dày cộm mà cô ấy mang tới rồi ta khoác lên một chiếc áo choàng mỏng, ta lập tức cảm thấy như mình đã trở thành một thám hiểm giả, tim ta hân hoan. Mọi việc hoàn tất khi ta đeo chiếc mặt nạ trắng giản dị mà cô ấy đưa để che nửa mặt.
“Thế nào?” -Mitia
“Rất hợp với người. Vậy, đi thôi.” – Merian
“Umu, tới mê cung!” -Mitia
“Tôi muốn đăng kí họ làm thám hiểm giả.” -Jeans
“Umm, đăng kí đặc biệt ạ?” – nhân viên
“Không, loại thường thôi.” -Jeans
Jeans là người duy nhất không đeo mặt nạ vì cậu ấy đã là thám hiểm giả. Không hiểu sao, một bên lông mày của cô tiếp tân đang giật giật. Có lẽ cô ấy mệt chăng?
“Vậy, tên của mọi người.”
““Quý công tử Bí ẩn”Geritz.”
““Hắc Bạo Phong”Peison.”
““Thương kiếm”Lulam.”
““Tùy tùng Anh hùng”Mitia.”
Sao vậy? Dirun-dono và Merian-dono không tiếp tục đọc tên của họ sau ta và những người khác. Khi ta nhìn lại, họ đọc tên trong khi thở dài. Sao họ không đặt cho mình một [Biệt danh] nhỉ?
“Vậy thì, xin nhận những Thẻ Gỗ này. Mọi người có cần giải thích không?” – nhân viên
“Không cần.” -Jeans
Jeans-dono phát những chiếc Thẻ Gỗ được đưa từ cô tiếp tân.
Umumu. Sao môi mình lại hé ra thế này. Ta không nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến thế chỉ với một miếng thẻ miễn phí. Ta muốn nhảy cẫng lên, nhưng ta sẽ làm hổ thẹn thân phận công chúa Nooroku nếu không giữ bình tĩnh ở đây.
Khi ta ngẩng đầu lên, mọi người đều đang cười toe toét, trừ Jeans-dono. Tất nhiên Dirun-dono và Merian-dono cũng không ngoại lệ noja.
“Này Jeans. Chẳng có kẻ địch nào cả.” –?
“Đúng thế. Chúng ta chỉ vừa đi ngang qua một thám hiểm giả khác thôi. Quái vật đâu cả rồi.” -?
“Tôi không thể làm gì được kể cả khi cậu phàn nàn với tôi. Việc săn quái vật ở khu vực đầu rất cạnh tranh. Lần trước khi tôi đến đây, tôi đã theo một hiệp sĩ tùy tùng đi do thám ở rìa khu 11, rồi tiêu diệt một con [Sâu bướm mê cung].” -Jeans
Họ để lộ sự bất mãn vì bị hụt hẫng bởi mê cung sau khi đã nhiệt tình với nó cho Jeans-dono noja.
“Vậy, đi tới khu 11 đó đi.” -?
“Tôi nghe nói khu 11 là khu vực nguy hiểm có một quái vật khét tiếng gọi là Tử địa hiệp sĩ phải không?” -?
“Đó là lý do chúng ta chỉ dừng ở rìa thôi, đúng chứ?” – Jeans
“Tôi sẽ chém tên hiệp sĩ sát thủ đó bằng ma thuật nếu chúng tới.” – Dirun
“Tôi sẽ đâm nó bằng thanh liễu kiếm của mình trước khi điều đó xảy ra.” – Merian
Hiệp sĩ sát thủ à. Có một quái vật có thể tiêu diệt những người to lớn mặc giáp sắt phủ toàn thân sao? Chắc hẳn là một con quái vật khổng lồ.
Mọi người thật đáng tin cậy noja. Đúng là những quý công tử tiểu thư đã học võ thuật và ma pháp từ khi còn nhỏ. Thật là đáng tin cậy.
Ngay cả khi chúng tôi thi thoảng phát hiện một con quái vật, những thám hiểm giả trông trẻ măng mặc đồ tồi tàn cũng tranh giành nó một cách quyết liệt, chẳng còn con nào sót lại.
“Sheesh, đám thường dân thật lỗ mãng.”-Geritz
“Đúng như Geritz-sama nói! Tôi có nên cho chúng một bài học không?” -Lulam
“Cậu không thể làm thế, Lulam. Cướp quái vật mà thám hiểm giả khác đang chiến đấu trong mê cung là một sự vi phạm nghiêm trọng quy tắc. Nếu cậu làm vậy, danh dự quý tộc của cậu sẽ bị hạ thấp như một tên mê tặc.”
Jeans-dono quở trách hai người đang nguyền rủa các thám hiểm giả.
“Này, nhìn vào Kí Tượng đó đi. Đây không phải là khu 11 rồi sao?” -?
“Eh? Không thể nào. Có rất nhiều quái vật ở rìa khu 11, cậu nói đúng, hơn nữa, có vẻ chúng ta đã đến rất gần khu vực bên trong.” -Jeans
“Chúng ta quay lại chăng?” – Dirun
“Có gì không tốt, cứ tiến lên đi. Dù sao cũng có rất nhiều nhóm thường dân từ lúc nãy. Chắc là ổn thôi.” – Merian
Jeans-dono và Dirun-dono có ý kiến cẩn trọng, nhưng vì hầu hết mọi người đều đồng ý với ý kiến kiên quyết của Merian-dono, chúng tôi quyết định đi tiếp.
Chúng tôi tìm thấy một nơi sau gần một giờ đi bộ từ chỗ lúc nãy.
“Nhìn màu của Kí Tượng đó kìa! Có gì đó không ổn.” -?
“Mọi người! Chuẩn bị chiến đấu. Đó là dấu hiệu Lỗ Phun. Quái vật đang tới.”
Kí Tượng vốn sáng trắng giờ đang nhấp nháy với màu đỏ như ngọn lửa nến. Như thể bị thu hút bởi mọi người đã rút kiếm, ta cũng siết chặt con dao găm của mình.
“Haa!” – Merian
Liễu kiếm của Merian-dono xuyên qua cánh của một con Sâu bướm Mê cung. Kiếm ngắn của Pesion-dono và Lulam-dono chém vào không khí. Thật thất vọng noja.
“Không hổ là Merian.” -?
“Không gì có thể tránh được liễu kiếm đó.” -?
Trước khi Jeans-dono có thể chém nó bằng thanh kiếm lớn của mình, Dirun-dono đã tung ra [Phong Nhận] cắt đứt một cánh của Sâu bướm Mê cung, cướp nó từ tay Jeans-dono.
“Nguy hiểm quá! Cảnh báo mọi người trước khi cậu dùng ma thuật chứ!” -Jeans
“Tôi không đánh trúng cậu, đúng chứ! Cậu phải thích ứng với tình hình chiến trận.” – Dirun
Để kết liễu con Sâu bướm Mê cung đã rơi xuống đất, Geritz-dono vụng về vung thanh kiếm một tay của mình.
“Công chúa, chém nó đi vì mọi thứ đã ổn rồi.” -Jeans
“Ta, ta hiểu rồi noja.” -Mitia
Ta cũng rút con dao găm và tham gia vào việc tiêu diệt Sâu bướm Mê cung. Ta ngạc nhiên khi thấy cái bụng nó đủ cứng để ngăn con dao đâm xuyên qua, dù trông nó mềm mại thế kia.
“Chúng ta làm được rồi! Chúng ta đã tiêu diệt một con quái vật!” -?
“Này này, không biết mình lên được bao nhiêu cấp nhỉ?”
“Giờ thì, tìm con khác thôi.” -?
Một tiếng nói như thể dội gáo nước lạnh vào mọi người đang hứng khởi từ con quái vật đầu tiên của họ.
“Không có con khác đâu, lũ nhóc.” – hói
Vài người bước ra từ bóng tối và bao vây chúng tôi trong khi mang vũ khí. Một người đàn ông hói đầu to lớn đang mang cây giáo ba chĩa trên lưng tiến đến trong khi cười lớn một cách thô lỗ.
“Mê tặc!” -?
“Đúng vậy, các quý công tử tiểu thư. Cuộc phiêu lưu của bọn bay kết thúc rồi. Các ngươi có thể chết ở đây và làm thức ăn cho quái vật.” – hói
“Ta không cho phép! Ngươi tránh được liễu kiếm của ta xem?” – Merian
Gã hói to con dễ dàng đỡ cú đâm sắc bén từ liễu kiếm của Merian-dono bằng cây giáo ba chĩa, rồi bẻ gãy nó.
“Con ngốc? Mày nghĩ kiểu kiếm thuật màu mè của mày làm gì được bọn tao à?” -hói
“Uh, không thể nào. Chặn được cả kiếm của Merian.” -?
“Hết rồi. Cứu con với, cha ơi mẹ ơi.” -?
“Mẹ ơi, con xin lỗi.” -?
Tệ quá noja, tinh thần mọi người sắp sụp đổ rồi nanoja.
Ta cố gắng cổ vũ mọi người lớn tiếng nhất có thể. Xin hãy chấp nhận giọng nói run rẩy này.
“Đừng bỏ cuộc, ai đó chắc chắn sẽ đến cứu chúng ta noja!” -Mitia
“Hả? Ai sẽ đến cứu nhóc?” -hói
Gã hói thô lỗ tóm lấy gáy ta, rồi dí cái mặt bẩn thỉu lại gần. Uuu, sợ quá noja. Bốc mùi quá noja.
Chân tay ta trở nên lạnh ngắt và run rẩy. Âm thanh lạch cạch từ nãy đến giờ là do răng ta va vào nhau.
“Nhìn kìa, đừng có khóc và nói xem nào? Ai đang đến cứu nhóc hử?” -hói
“Tất nhiên là đồng minh của công lý rồi, ông hiểu không?” -Arisa
Giọng nói và bóng dáng của một cô gái nhỏ không hề hợp với nơi này đã khích lệ ta. Ta đẩy gã hói bằng tay với hết sức lực. Ta không thể nhắm tới việc trở thành người hầu của anh hùng nếu ta để mình trở thành gánh nặng cho người đến cứu ta được!
Ba á nhân xuất hiện trong khi để lại vệt sáng đỏ, dễ dàng loại bỏ những gã mê tặc như thể họ đang bẻ gãy những cành cây khô. Khung cảnh một chiều này y như trong mấy vở kịch.
“Ta cảm ơn cô vì đã giải cứu. Ta là công chúa của Nooroku, Mitia.” -Mitia
“Arara, công chúa ở tận cùng phía tây à. Chúng tôi là [Pendragon]. Chúng tôi sẽ lo liệu chuyện này, nên đợi một chút nhé.” -Arisa
Cô ấy nói Nooroku là tận cùng phương tây? Phải chăng cô gái này đến từ một nước ở trung tâm liên hiệp?
Như cô gái khoảng 10 tuổi đã hứa, họ đã kéo chúng tôi ra khỏi nguy kịch—
“Tiếp viện~” – Tama
“Arisa, là viện binh của kẻ thù. Tôi đề nghị tổ chức một tuyến phòng ngự trong căn phòng nhỏ phía trước để đảm bảo an toàn cho mục tiêu cần bảo vệ.” -Liza
“Được đó, tớ sẽ liên lạc với chủ nhân để xin tiếp ứng một khi chúng ta di chuyển tới đó.”
hoặc dường như là vậy, nhưng lũ mê tặc cứ kéo đến hết tên này đến tên khác, chúng tôi bị dồn vào một căn phòng nhỏ.
Những tên mê tặc liên tục cố gắng xâm nhập vào căn phòng. Điều kinh khủng nhất là vô số quái vật mà chúng mang theo để tấn công, nó đã trở thành một [Đoàn tàu]. Chúng tôi sẽ bị đè bẹp bởi vô số quái vật nếu không có tự nhiên thuật bất khả xâm phạm của Nana-dono. Ta không nghĩ quái vật lại kinh khủng đến vậy. Bọn chúng quá hung hãn, thậm chí khiến cho Jeans-dono và người cứng cỏi như Merian-dono cũng không thể chịu nổi mà co rúm ở góc phòng.
Thời gian cho tới khi viện quân tới cảm giác thật dài dù nghĩ nó chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Và rồi, ta đã gặp chàng trai ấy.