Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 312: CHƯƠNG 311: MA CÀ RỒNG (2)

Satou đây. Tôi nghĩ câu nói "Noblesse Oblige" (Đẳng cấp đi kèm với trách nhiệm) có nguồn gốc từ nước Pháp, nhưng không hiểu từ khi nào nó lại trở nên phổ biến đến vậy.

Tôi chỉ từng thấy từ đó trong manga hay anime ở Nhật, nhưng hình như nó tương đối phổ biến ở thế giới khác.

“Cái cổ áo dựng đứng đó, cặp mắt và mái tóc đen đó, và cả cái tên đó nữa. Trên hết thảy, khuôn mặt đó! Cậu là một người Nhật à dearuka?” - Chân Tổ Ban.

“Phải đó. Như anh có thể thấy, tôi sinh ra và lớn lên ở Nhật.” - Satou.

“Phải vậy chứ dearuka.” - Ban.

Vì vế sau được nói bằng tiếng Nhật, nên tôi cũng đáp lại bằng tiếng Nhật.

Chân Tổ trước mặt tôi là một thanh niên với mái tóc màu tím xoăn tự nhiên như rong biển.

Mặc dù da anh ta trắng bệch và nét mặt giống một người Pháp, nhưng điểm nhấn của anh ta khi nói tiếng Nhật lại là phương ngữ Kansai.

Chà, tôi cho là bộ dạng hiện giờ của anh ta chẳng dính líu gì với tiền kiếp cả.

Có lẽ cái tên Ban bắt nguồn từ chữ kanji Harima - một vùng ở Kansai?

“Có vẻ cậu không phải là một Anh hùng của Đế quốc Saga, cậu là người bị dịch chuyển dearuka?” - Ban.

“Tôi không quen với thuật ngữ đó, nhưng tôi có lẽ là một trong số những người bị dịch chuyển đấy.” - Satou.

“Hou? Cách đây mấy trăm năm, Thánh quốc Hellon đã bắt chước nghi thức triệu hoán Anh hùng của Đế quốc Saga, rồi triệu hoán Anh hùng từ Nhật Bản, vậy là một vương quốc khác đang lặp lại việc giống vậy nữa à.” - Ban.

Anh ta lẩm bẩm mấy điều nguy hiểm như, “Bọn bắt cóc khốn nạn”, rồi, “Mình có nên xử lý tên triệu hoán sư và mấy gã chính khách đó luôn không nhỉ”, với một vẻ mặt dữ tợn.

Từ quan điểm của anh ta, người bị dịch chuyển cũng giống như người bị triệu hoán hử.

Chân Tổ đang ở Lv. 61, nhưng nếu anh ta lãnh đạo các Vampire Princess Lv. 40-50, họ có thể hủy diệt vài quốc gia nhỏ một cách dễ dàng.

Hơn nữa, tôi chưa từng nghe nói tới bất kỳ vương quốc nào gọi là Thánh quốc Hellon trên lục địa này cả.

Phải làm điều gì đó để giúp đỡ Menea mới được.

“Không cần làm thế đâu. Hình như họ đã bị tấn công bởi một Greater Demon, các triệu hoán sư bao gồm những người có liên quan đều bị diệt trừ cả rồi.” - Satou.

“Đôi khi ngay cả quái vật cũng làm được việc tốt dearuna.” - Ban.

Tôi kể cho Chân Tổ nghe điều mà Menea đã nói với tôi.

Tuy không chắc đó có phải là sự thật hay không, nhưng có lẽ vào lúc đó nói dối cũng chẳng mang lại cho cô ấy lợi ích gì, vì vậy tôi không cần phải nghi ngờ nó một cách quá mức.

“Ta muốn được nói về nhiều thứ khác nhau của Nhật Bản, nhưng tốt hơn nên dứt điểm công việc của cậu trước đã dearu.” - Ban.

“Phải rồi. Việc của tôi là—” - Satou.

Sau khi xin lỗi vì đã phá hủy kết giới và lâu đài trong vụ giải cứu của mình, tôi thỉnh cầu anh ta phóng thích những nữ nhân đi cùng với Zena-san.

“Mấy nữ nhân đó là nô lệ mà ta mua về một cách hợp pháp dearu.” - Ban.

“Tôi có thể trả tiền bồi thường nếu anh muốn?” - Satou.

“Ta không rắc rối chuyện tiền bạc dearu.” - Ban.

Dùng tiền không khả thi hả.

“Anh vừa nói ‘Mua hợp pháp’, đừng bảo là anh đã đi vào thành phố đấy?” - Satou.

“Hiển nhiên là không rồi dearu. Có một khu chợ đen bí mật được mở ở thượng tầng Mê cung một lần mỗi hai tháng. Ở đó, ta mua những nô lệ được triển lãm bằng số tiền kiếm được từ việc bán Ma hạch và nguyên liệu quái vật dearu.” - Ban.

Còn nữa, dường như anh ta là một khách hàng thường xuyên ở đó, chúng thậm chí còn mang đến những nô lệ đắt tiền mà chỉ có anh ta mới mua.

“Anh đang nuôi những nô lệ đó làm nguồn cung cấp máu sao?” - Satou.

“Coi chừng cái lưỡi của cậu đó dearu. Những nữ nhân đó là người hầu quan trọng của lâu đài. Ta muốn cậu rút lại cái từ ‘nuôi’ ấy.” - Ban.

“Thứ lỗi cho tôi, tôi rút lại những gì vừa nói.” - Satou.

Tôi cố tình khích tướng anh ta, nhưng anh ta phủ nhận quyết liệt một cách không ngờ.

“Ta nhờ các nô lệ ta mua cung ứng vài chục cc máu mỗi tháng, ngoài ra thì ta chỉ để họ làm việc như thị nữ trong lâu đài thôi. Ta không biến họ thành Vampire nếu họ không muốn thế, và ta cũng không độc ác hay bạo hành tình dục với họ.” - Ban.

Tôi cảm thấy tôi chẳng nói sai về vụ cung cấp máu, nhưng hình như các Vampire không tước đoạt đi ý chí tự do của những người phụ nữ.

Ham muốn tình dục của anh ta hình như cũng dần dà biến mất kể từ lúc trở thành Vampire.

Tất cả Vampire Princess coi bộ đều là vợ anh ta, nhưng quan hệ của họ chỉ đi xa tới mức ôm ấp và hôn hít mà thôi.

Ham muốn duy nhất của anh ta là uống một ly đầy rượu với một giọt nhỏ máu ba lần mỗi ngày, nó khác hẳn với hình ảnh Vampire mà tôi đã hình dung trong đầu.

Nói thế nào nhỉ, anh ta là loại Vampire xuất hiện trong các câu chuyện và tiểu thuyết định-hướng-cho-phụ-nữ.

“Ta sẽ trả tự do cho những ai ước muốn nó sau 5-10 năm, nhưng vì ta cung cấp cho họ sự giáo dục và những Kỹ năng, cùng cả chi phí sinh hoạt đủ dùng để vui chơi xả láng nhiều năm trong thời gian làm việc của họ, các nô lệ đều chọn ở lại cho dù có muốn được tự do hay không.” - Ban.

Với tất cả sự khoản đãi đó, có lẽ rất nhiều người muốn làm việc dưới quyền anh ta bất kể anh ta là Vampire đi chăng nữa.

Các Vampire giáo dục và dạy các Kỹ năng cho những nô lệ một phần là để họ có thể tự lực cánh sinh sau khi được giải phóng, nhưng đó chủ yếu là cách các cô Vampire Princess dùng để giết thời gian.

Mục đích coi bộ giống kiểu-Vampire hơn là từ thiện.

Tuy vậy, họ không thể tiếp xúc với ánh sáng mặt trời ở đây, khả năng cao là họ sẽ trở nên ốm yếu nếu sống ở đây trong 10 năm.

“Lo lắng về chuyện đó là không cần thiết dearu. Có một chỗ ẩn cư của một pháp sư quang hệ ở cuối khu vực lớn này. Ta đã lệnh cho những thị nữ đến tắm nắng ở đó mỗi ngày một lần.” - Ban.

“Một pháp sư quang hệ trong lãnh địa của Vampire sao?” - Satou.

“Đấy là chuyện về một người đàn ông cùng con gái và chồng cô ấy phải chạy vào Mê cung sau khi trở thành nạn nhân của tên con trai một quý tộc lớn cố gắng hãm hiếp con gái ông ấy. Ta cung cấp thực phẩm và vật dụng cần thiết để đổi lấy công việc của họ dearu.” - Ban.

Tôi hiểu rồi.

Tôi cảm thấy anh ta hơi quá chu đáo với những nô lệ, nhưng anh ta cũng có lý do riêng cho điều ấy.

“Một Anh hùng sẽ tới đây nếu chúng ta mạo hiểm lộng hành và tàn sát họ. Cùng tồn tại và cùng thịnh vượng là tốt trong chừng mực hỉ.” - Ban.

Chân Tổ hãnh diện nói vậy trong khi mỉm cười gian ác.

“Nhưng, nếu anh đã tự mua lấy nô lệ của mình thì đâu cần phải bắt cóc Gelca và những người khác đúng chứ?” - Satou.

“Ừ hử, đúng là đâu cần.” - Ban.

“Vậy thì, tại sao?” - Satou.

“Chợ đen không mở tháng này, khi ta đến gặp mấy tên Mê tặc là chủ của buổi chợ, ta bắt gặp vài cô gái đang sắp chết.” - Ban.

Theo Chân Tổ, Gelca không thể cử động do cô ấy bị đâm bởi một con dao tẩm độc, và sắp bị ăn bởi lũ quái vật, trong khi Zena-san thì đang hấp hối sau khi bị trúng đòn của một con Soldier Mantis, anh ta đã cứu hai người họ.

Độc tính và máu đang chảy bị ngừng lại khi họ biến thành sương mù cùng với Vampire, thế nên anh ta mang họ tới lâu đài và chữa cho họ bằng Ma dược cất ở đây.

Tôi thấy thú vị chỉ với cái phần làm sao Kỹ năng [Hóa Sương Mù] có thể thực hiện được, nhưng hãy dập tắt sự tò mò cái đã.

“Anh thường làm việc nhân đạo như trò tiêu khiển à?” - Satou.

“Fumu, kẻ thù lớn nhất của một cuộc sống trường thọ là sự nhàm chán dearu. Ta quyết định giúp đỡ một người nào đó có vận hạn xấu trước mặt mình theo ý thích. Và khi mà họ là những cô gái xinh xắn, thì có lý do gì để tại hạ có thể quay lưng bỏ đi không chứ hả?” - Ban.

“Ờ, công nhận.” - Satou.

Cơ mà có vẻ như anh ta chỉ đến chợ đen mỗi khi đi ra khỏi hạ tầng, vì vậy chuyện anh ta mang ai đó tới lâu đài để cứu vớt họ kiểu như Zena-san là lần đầu tiên sau một thế kỷ.

Tôi cảm ơn anh Chân Tổ tử tế vì đã cứu mạng Gelca và Zena-san, rồi hỏi anh ta liệu có muốn thứ gì trên mặt đất làm thù lao không.

“Umu, ta muốn uống một ít [Lesseu Huyết] dearu.” - Ban.

Tôi đã nghĩ là anh ta sẽ nói chẳng cần thứ gì hết, nhưng không ngờ anh ta đáp lại ngay.

Nếu trí nhớ của tôi chính xác, thì nó là tên một nhãn hiệu rượu rẻ tiền.

“Chọn loại rượu này thì khá là không tầm thường đấy. Tôi có [Item Box] và [Dịch Chuyển], vậy nên tôi có thể cung cấp thực phẩm tươi và quần áo anh biết chứ?” - Satou.

Chân Tổ nhìn vào mấy cô nàng Vampire đang đợi anh ta bên cạnh.

“Váy đầm thời trang.” - Vampire Princess A.

“Mithril, hoặc không có thì, thỏi sắt hoặc thỏi bạc ạ.” - Vampire Princess B.

“Đồ trang sức dễ thương.” - Vampire Princess C.

“Em muốn giấy và mực.” - Vampire Princess D.

Tôi viết vật phẩm mà từng Vampire Princess nói vào cột ghi chú đính kèm.

Ngoại trừ [Lesseu Huyết], toàn bộ đều là những vật phẩm mà tôi đã có sẵn trong [Storage].

Tôi có thể giao lại cho họ ngay bây giờ, nhưng có lẽ tốt hơn nên đưa chúng chung một lúc với rượu của Chân Tổ. Sau khi xác nhận vật phẩm bằng cách đọc lớn tiếng trên log, tôi hẹn thời điểm mà mình sẽ ghé qua lần nữa.

Chân Tổ ngăn tôi lại khi tôi định bỏ đi.

“Vì cậu đã tới đây rồi, sao chúng ta không đấu một trận nhỉ.” - Ban.

Đó là một trận cận chiến ngay từ đầu, nhưng trận đấu cùng Chân Tổ kết thúc với thắng lợi hoàn toàn của tôi.

“Chiếu bí.” - Satou.

“Khoan, không chơi nước đó nữa.” - Ban.

“Gì, không phải anh nói cái ‘Khoan’ vừa nãy là cái cuối rồi à?” - Satou.

“Gunununu. Vậy ta sẽ cho cậu ba [Huyết Châu], xin đợi nước đó lần nữa dearu.” - Ban.

“Được rồi, đây là lần cuối đó nghen?” - Satou.

“Umu.” - Ban.

Vâng, trận đấu là về Shogi.

Trận đấu bắt đầu với bàn cờ Shogi mà Chân Tổ đã chuẩn bị, nhưng Kỹ năng của anh ta chỉ ở cấp độ một người cuồng thôi chứ không giỏi gì hết.

Chờ đợi thì chẳng vấn đề gì vì tôi có thể kiếm được những nguyên liệu hiếm có từ Vampire-san với nó, nhưng việc chơi Shogi với anh ta đang tích lũy căng thẳng cho tôi.

Tôi tương đối mạnh đối với một người mới chơi Shogi do tôi được cho mấy cuộc tập huấn ác quỷ bởi ông Metabo trong suốt buổi họp để làm ứng dụng Shogi trong công việc của tôi.

Hơn nữa, từ khi ứng dụng có vô số cấp độ khó, tôi khá hiểu biết về phương pháp giữ cờ một cách khéo léo, vậy mà cho tới giờ anh Chân Tổ vẫn chưa thể thắng ván của anh ta.

Thậm chí khi mà tôi rõ ràng tạo ra sơ hở, anh ta vẫn đi một nước mà không thể nói gì khác hơn ngoài việc gọi đó là hành động tự sát.

Cho dù anh ta có “Khoan” bao nhiêu lần đi nữa, cơ hội thắng của anh ta vẫn vô cùng mỏng manh.

Tuy vậy, những Vampire Princess đang quan sát trận đấu dường như không mấy quan tâm tới kết quả.

Mỗi khi Chân Tổ kêu “Khoan” như một đứa trẻ, rên rỉ trong khi bực dọc, mấy cô gái nhìn anh ta một cách trìu mến bằng những đôi mắt chứa chan tình cảm.

Thôi, không nên có ý kiến gì về sở thích của người khác.

Cuộc đối đầu Shogi với anh ta tiếp tục cho tới gần bình minh, khi một người nào đó vừa ghé thăm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!