Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 353: CHƯƠNG 352: NGƯỜI GIẬT DÂY PHÍA SAU

Satou đây. Tôi từng đọc trong sách rằng khi hai người gặp nhau, tranh chấp sẽ nảy sinh. Nếu tranh chấp là không thể tránh khỏi, tôi hy vọng họ sẽ chọn cách giải quyết không gây thương vong.

“Chào buổi tối, Bệ Hạ. Kinh thành có vẻ bận rộn nhỉ, có chuyện gì xảy ra sao?” – Satou

Khi màn đêm buông xuống, tôi ghé thăm lâu đài trong vai Nanashi.

“Là Nanashi-sama đấy à, vậy ra cậu đã nhận thấy rồi. Thật đáng xấu hổ, một cuộc nổi dậy đã nổ ra ở lãnh thổ Công tước Bishtal.” – Vua

À, tôi quên khuấy mất vụ đó.

Nghĩ mới nhớ, kẻ tấn công tàu bay là người thân của Công tước.

Theo lời Đức vua, họ đã lập tức liên lạc khẩn cấp với Công thổ Bishtal ngay khi con tàu bị tấn công, nhưng chưa từng nhận được hồi đáp.

Do vậy, khi những quý tộc láng giềng tiến vào Công thổ để điều tra, con trai cả của Công tước Bishtal đã tuyên bố thành lập Vương quốc Bishtal, rồi đuổi những quý tộc điều tra đi.

Khá là chóng vánh xét việc nó còn chưa diễn ra được vài ngày.

Họ có lẽ dùng người Điểu nhân hay quái vật thuần hóa loại bay để điều tra.

Và thế là, Công tước Bishtal được cho là đã khẩn khoản xin nhà vua triển khai quân đội quốc gia, sau đấy trong ba đoàn quân thường trực, ba Hội Hiệp sĩ được lên lịch triển khai.

Dường như Trung đoàn Hiệp sĩ thứ ba của Hội Hiệp sĩ, vốn nổi tiếng về tốc độ hành quân, sẽ lên đường vào ngày mai, trong khi Trung đoàn thứ hai và sáu sẽ xuất phát sau 5 ngày nữa.

Đội tiên phong, gồm Điểu nhân và kỵ sĩ Wyvern, đã khởi hành trước rồi.

“Fuhn, nghe có vẻ cực nhọc nhỉ.” – Satou

Tôi đáp lại lãnh đạm.

Xin lỗi chứ, tôi chẳng có ý định tham dự vào tranh chấp giữa con người đâu.

“Để xung đột giữa con người xảy ra trong [Mùa Quỷ Vương] như thế này, quả là trẫm thiếu đức hạnh.”

Điều ấy làm tôi nhớ lại, người ta bảo rằng xung đột giữa con người trong thời kỳ này hầu như không xảy ra.

Phần phía đông của lục địa có vẻ như sẽ lại xảy ra chiến tranh, y như việc con người ở thế giới khác thích chiến tranh quá đi.

Nhà vua cúi đầu xin lỗi về thất bại của ông ấy.

Đâu cần ông ấy phải xin lỗi, nhưng tôi nghĩ thật hết cách bởi vì ông ấy nhầm lẫn tôi với vị Cổ Vương.

Tôi thấy con dấu xanh lam của Tể tướng trên Radar, vậy nên tôi bảo nhà vua ngẩng đầu lên.

Tôi nhận báo cáo phân tích bộ phận Slime thu thập trước đó từ Tể tướng.

Kết quả đã có mặc dù còn chưa tới nửa ngày hử.

Viện Nghiên cứu Hoàng gia chắc toàn những nhân tài.

Tôi nhìn qua tài liệu một chút.

Theo tóm tắt, lũ Slime coi như đóng vai trò vật tập trung và mang Ma Nhân Dược.

Tuy vậy, như viên quản đốc đã nói, họ kết luận rằng ngay cả các sinh vật thường ăn những Slime này cũng sẽ chết dưới ảnh hưởng Ma Nhân Dược, xác suất để chúng biến thành quái vật thì thấp.

Để chứng minh thử nghiệm, họ đã bắt một số Slime và chuột trong đường cống ngầm gần bên rồi để chúng ăn thịt lẫn nhau như luyện cổ trùng (kodoku) trong tòa nhà thí nghiệm vùng ngoại ô.

Mấy Thánh Hiệp sĩ đứng bảo vệ trong suốt cuộc thí nghiệm, nên có lẽ an toàn.

Bởi báo cáo điều tra về quản đốc và thư ký được đặt cùng với báo cáo phân tích, tôi trộm nhìn nó vì tò mò.

Đây là?

Tôi lặng người đi trước sự bất cẩn của cô thư ký khi cô nói cổ đặt nhầm tài liệu, nhưng rõ ràng, có thứ gì đó đằng sau nó.

Tể tướng thêm vào điều không có trong tài liệu.

“Dường như có tín đồ Quỷ Vương đứng sau vụ này.”

Trông như bạn trai của cô thư ký, một hiệp sĩ, có quan hệ tới tổ chức tựa như [Đôi Cánh Tự Do] hồi trước đó, anh ta thao túng tài liệu để kiếm tiền bằng cách bán chúng thông qua những kênh bất hợp pháp.

Một lượng khá lớn Ma Nhân Dược đã bị lấy đi khỏi Viện Nghiên cứu Hoàng gia trước khi chúng được xử lý, rơi vào tay của tổ chức.

Có xác suất cao rằng Ma Nhân Dược được phát hiện ở Thương thành được lấy từ Viện Nghiên cứu Hoàng gia.

Từ việc tôi nghe ở Thành phố Mê cung dạo ấy, [Đôi Cánh Tự Do] ẩn trốn ở Kinh Thành thì khác với [Đôi Cánh Tự Do] từ Công Đô, thay vì là những kẻ thờ phụng Quỷ Vương, chúng nên là một [hội kín rảnh rỗi].

Rồi đó, kẻ đáng nghi nhất không phải là tàn dư của [Đôi Cánh Tự Do] đã đến từ Công Đô, thì cũng là phần tử của [Ánh Sáng Tự Do] đang nắm quyền ảnh hưởng ở phần phía đông của đại lục.

Tôi kiểm tra vị trí của chúng trên Map trong khi kể cho Tể tướng.

“. Vị trí, ấy hả?” – Tể tướng

“Ờ, tôi để thuộc hạ kiểm tra nó rồi hỉ.” – Satou

Ông ấy có lẽ chẳng tin được nếu tôi bảo mới vừa xem xong, vậy nên tôi bịa ra như vậy.

Nhà vua và Tể tướng đang khen, “Quả là”, nhưng tôi bỏ mặc họ vì tôi đang tập trung tìm kiếm những thông tin bổ sung.

Tàn dư không phải là chuyện lớn xét theo Level của chúng, nhưng có một pháp sư ở Level nửa sau 40 với Skill thám thính trong số người [Ánh Sáng Tự Do], nên chúng tôi cần thận trọng.

[Ánh Sáng Tự Do] còn có một pháp sư với [Triệu Hoán Thuật] và một thuần thú sư có Skill thuần hóa ở quanh Level 30.

Nhìn vào Skill, họ khả năng cao biết về sự thật sau bức màn.

“Ông cần cẩn thận với ba người này được chưa. Đặc biệt là đối phó với người do thám, ông tốt hơn không chỉ cử binh sĩ thông thường, mà còn cả người có năng lực chiến đấu cao ngang ngửa một Bát Kiếm Shiga, tôi cho là vậy.” – Satou

“Như ý ngài muốn.” – Tể tướng

Tể tướng cảm ơn sâu sắc với lời khuyên của tôi.

Tôi có thể bắt giữ chúng trong vai Kuro, nhưng biệt thự quý tộc mà chúng lẩn trốn dường như có khách khứa đang ở trong đó, trông như có thể xảy ra phiền phức. Nên hãy để việc cho Tể tướng lo.

Người do thám coi bộ sẽ chạy thoát, nên tôi đánh dấu hết cả bọn.

Đề tài chuyển hướng sang nói chuyện về tín đồ Quỷ Vương, nhưng có một thứ lấn cấn tôi liên quan tới nguồn gốc của hiệp sĩ buôn lậu Ma Nhân Dược.

Anh ta dường như là một họ hàng xa của người được coi như kẻ chủ mưu đứng sau vụ [Sản xuất Ma Nhân Dược bất hợp pháp ở Thành phố Mê cung] khi đó, Hầu tước Kelten.

Theo Tể tướng, Hầu tước Kelten được kiểm tra chéo bởi một thẩm vấn viên để phủ nhận nghi ngờ về [Nổi dậy] từ vụ sản xuất Ma Nhân Dược, thế nên họ không đặt chú ý vào mảnh thông tin này.

Sự thật rằng thẩm vấn viên khi đó là người từ một gia tộc dính líu với vụ nổi dậy ở Công thổ Bishtal lần này làm tôi lo lắng một chút, nhưng việc này không phải thuyết âm mưu, không phải từng sự kiện đều hẳn có quan hệ.

Khi tôi dịch chuyển tới biệt thự Echigoya, tôi nhận được liên lạc thông thường từ Anh hùng Hayato ở Đế quốc Saga, nhưng người thực hiện là một nữ nhân tên Nono đang làm việc trông nhà.

“Vậy rồi, Hayato và mọi người đã đi sâu vào Mê cung đuổi theo Quỷ Vương?” – Satou

“Phải đó. Hayato sẽ tiêu diệt Quỷ Vương lần này.” – Nono

Một Quỷ Vương trốn chạy ư, hiếm có à nha.

Cho tới nay, đám Quỷ Vương cả bọn đều nghiện chiến đấu mà sẽ tự mình hồi sinh sau khi chết tốt.

“Thế hả, nếu anh ta trên cơ thì được rồi. Tôi sẽ gắn thiết bị liên lạc, nên cô có thể liên lạc với nhau nếu có gì xảy ra với Hayato.” – Satou

“Cảm ơn anh, Anh hùng Nanashi.” – Nono

“Un, gặp sau nhé.” – Satou

Coi bộ Hayato có tương thích tốt với Quỷ Vương này, Hayato và đồng đội có lẽ không lơ là cảnh giác, vậy nên hẳn nhiên họ có thể diệt trừ nó chắc chắn.

Nếu họ vẫn không thể tiêu diệt Quỷ Vương sau hội đấu giá khi hội nghị vương quốc kết thúc, tôi sẽ đi giúp họ truy lùng Quỷ Vương dưới cái cớ thí nghiệm phép mới.

Tôi gắn ăng-ten dành cải thiện tiếp nhận của thiết bị ma thuật liên lạc trên nóc nhà Echigoya bằng [Tay Phép], đoạn gắn phần chính của thiết bị vào kệ sách trong văn phòng của Tifaliza.

Không có đủ MP để giữ nó vận hành cả ngày, nên tôi đặt một lò ma lực cực kỳ nhỏ gọn cùng một Đá Vạn Năng bên dưới bộ phận chính.

Tifaliza ngẩng mặt khỏi đống tài liệu hỏi tôi với biểu hiện hoàn toàn không đọc được cảm xúc.

“Kuro-sama, đó là thiết bị gì ạ?” – Tifaliza

“À, giờ tôi giải thích đây. Thiết bị này là...” – Satou

Tôi giải thích cho Tifaliza rằng đây là một thiết bị ma thuật để liên lạc với Anh hùng Hayato, đoạn chỉ cô ấy không được kể cho bất cứ ai ngoài Quản lý.

Tôi khóa chức năng truyền tải, để làm nó thành chỉ nhận được.

“Nếu có bất cứ liên lạc nào tới từ bên kia, ấn số 3 trên ma cụ dành cho dùng khẩn cấp mà tôi đã đưa cô.” – Satou

“Nhất định ạ.” – Tifaliza

Ma cụ phòng khi khẩn cấp [Gậy Tín Hiệu] là một ma cụ dùng để truyền phát tín hiệu khoảng cách ngắn bằng cách dùng phép Tín hiệu.

Khoảng cách truyền phát thì ngắn không như mẫu loại lớn mà tôi gắn ở biệt thự Thành phố Mê cung.

Trên cả việc không thể chạm tới khi tôi không ở Kinh Thành, tín hiệu có lẽ cũng không đạt đến dưới lòng đất và Thành phố Mê cung nữa.

Biệt thự Echigoya có mẫu loại lớn như cái ở biệt thự Thành phố Mê cung, nhưng sạc lại thì phiền toái một khi bạn dùng, vậy nên tôi hướng dẫn họ dùng [Gậy Tín Hiệu] kiểu điện thoại bình thường.

Sáng hôm sau, tôi đi dự bữa mời ăn sáng bởi Công tước Oyugock, nhưng không hiểu sao, vị trí chẳng ở biệt thự của Công tước, mà ở sảnh ăn trong một góc của lâu đài hoàng gia.

Tôi có dự cảm xấu về chuyện này, nên tôi xem coi vị trí hiện thời của Công tước trên Map.

Y như là tôi nghĩ.

Sau một chốc ngắn, một tùy tùng lâu đài báo tôi Công tước đang đến, nên tôi đợi ở gần cửa để chào mừng ông ấy.

“Xin lỗi vì làm cậu đợi, Sir Pendragon.” – Công tước

“Không đâu, tôi chỉ vừa mới tới.” – Satou

Đây há phải nói chuyện giữa cặp tình nhân ư! Bởi vậy tôi muốn cự nự, song tôi chuyển nhận thức của mình tới người đằng sau Công tước.

“Ra cậu là Sir Pendragon, trẻ thật đấy.” – Vua

Tôi quỳ một gối theo lễ nghi dành cho việc gặp một vị vua.

Tôi mới gặp Đức vua tối qua trong vai Nanashi, nên cảm giác thật lạ khi gặp ông ấy như một vị vua kiểu bình thường.

Đấy làm tôi nhớ, Công tước cũng nói “trẻ” khi chúng tôi gặp nhau lần đầu.

Viên thị thần tiến vào sau Đức vua đặt một cái hộp trắng trên bàn đoạn rời đi.

Người ở lại trong phòng này chỉ có tôi, Đức vua với Công tước.

“Mở hộp đó đi.” – Vua

Tôi làm theo lệnh vua, mở cái hộp và lấy ra [Thánh kiếm Claiomh Solais Giả].

Tôi vô hiệu Skill [Mặt Tỉnh Bơ] sau đó trưng ra nét mặt sửng sốt thông thường.

“Đ-đây phải chăng là...” – Satou

Ông ấy chắc có lẽ không nghĩ tôi và Nanashi là cùng một người, nhưng do ông mang ra cái này, thế nghĩa là...

“Sir Pendragon, cậu có muốn dùng thanh Thánh kiếm này không?” – Vua

Tới những lời của Đức vua mà tôi đã lường trước, tôi đáp lại sau chút dừng ngắn.

“T-thanh kiếm này, với thần... Không ạ, thanh kiếm này vượt quá sức thần ạ.” – Satou

Tôi làm một nét mặt tiếc nuối và lắc đầu.

Có lẽ chẳng ai có thể nhìn thấu nó là hàng giả nếu tôi thực sự dùng nó, nhưng hẳn nhiên là tôi sẽ rốt cuộc tự động tiến vào Bát Kiếm Shiga.

“Thần quả tự phụ, nhưng thần chắc Heim-sama hay Bauen-sama của Bát Kiếm Shiga có thể hoàn hảo nắm giữ sức mạnh của thanh Thánh kiếm này.” – Satou

Nhà vua đảo ánh mắt ông tới Công tước sau khi nghe tôi đáp lời.

“Chán thật, một lời đáp giống y như khanh dự đoán hả.” – Vua

“Thanh niên những ngày này thật thiếu tham vọng, nhưng nó nên được đánh giá cao trong vấn đề này ạ.” – Công tước

“Umu, dù gì ngay cả Nina và Leon cũng đề cử cậu ta mà.” – Vua

Leon, đó là tên đầu của Nam tước Muno phải không ta.

Thiệt tình, ước chi họ bảo tôi trước nếu họ âm mưu cái gì chứ.

Khi bữa sáng bắt đầu, cuộc nói chuyện động tới [vấn đề này].

“Bát Kiếm Shiga nghe không có chút hấp dẫn nào với cậu ư?” – Vua

“Không ạ, không phải là chuyện ấy...” – Satou

Tôi không thể đích xác nói “có” cho câu hỏi đấy.

“Nina nói rằng mục đích của cậu là ngắm cảnh trên toàn thế giới phải vậy không?” – Vua

“Vâng ạ, sau cùng thế giới thiệt rộng lớn.” – Satou

Không như Trái Đất, có rất nhiều chỗ không biết, và không có [Coogle Map] hay Nhìn Đường mà có thể khiến bạn thấy như là bạn khám phá thế giới.

Trên hết thảy, nhờ vào ở Level 311, tôi có thể có một chuyến du lịch an toàn.

Nhà vua và Công tước gật đầu thực tình sau khi chăm chú nhìn tôi sáng lóa thế nào ấy.

“Ta đã hiểu rằng khanh không muốn thành một Bát Kiếm Shiga. Ta sẽ bảo họ bỏ khanh khỏi danh sách ứng viên.” – Vua

Tôi không thực hiểu gì, nhưng dường như tôi đã thoát khỏi điều rắc rối. Mừng quá đi mất.

Ông ấy hỏi một câu hỏi thậm chí còn kỳ lạ hơn vào lúc cuối.

“Khanh có thích thú chuyến du hành trên không từ chỗ Thành phố Mê cung không?” – Vua

“Có ạ, có một chút bão tố và kịch tính, nhưng thần khả dĩ thưởng thức được nhiều cảnh khác nhau mà không thể xem từ mặt đất ạ.” – Satou

Đức vua coi như thỏa mãn với câu trả lời của tôi, ông gật đầu thâm sâu và cho phép tôi rời đi.

Chung cuộc, họ không hề nói gì về [chuyện này], mà chỉ nói, “Hãy thưởng thức hội nghị vương quốc nhé” khiến tôi đâm lo lo.

Xét theo tiến trình câu chuyện, dường như nó chẳng có gì xấu, tôi đoán mình sẽ đợi cho tới khi hội nghị vương quốc...

Nếu có chuyện gì báo điềm xấu, tôi nghĩ mình có thể dùng quan hệ cá nhân của Satou hay ảnh hưởng của Nanashi.

Nhân tiện, thực đơn bữa sáng là bánh mì tròn xốp, trứng chiên lòng-đỏ-ngửa-mặt nửa chín, salad tươi, và thịt xông khói nướng miếng dày. Không có chút súp nào, nhưng có một số nước hoa quả tươi từ trái cây loại quýt.

Mỗi món thì siêu ngon mặc dù chúng trông mộc mạc kiểu như từ mấy khách sạn. Không hổ là đầu bếp của nhà vua.

Tôi sẽ tái hiện chúng và để mọi người dùng khi tôi về lại.

Sau bữa sáng, tôi nghe từ Echigoya rằng hiệp sĩ buôn lậu đã chết vì chất độc trong nhà tù.

Mà, tôi vẫn không nắm được mục đích của người gây ra một loạt những vụ việc này.

Nếu chúng cố gắng lật đổ vương quốc, chúng chỉ đang làm việc dở tệ, nếu chúng gây khủng bố, những chỗ chúng nhắm tới thật không thể hiểu nổi.

Trong nhà tù, ở bồn phun nước, trong khu phố thị, trong đường quý tộc.

Tôi tự hỏi đã có thứ gì mà mình bỏ sót...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!