Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 364: CHƯƠNG 363: THẦN

Satou đây. Tôi tự hỏi tại sao các nhân vật chính trong thế giới hư cấu cứ phải đối đầu với những kẻ thù mà họ tuyệt đối không thể thắng?

Tôi nghĩ rằng cứ chạy đi khi cần, rồi cố gắng thêm lần nữa với nỗ lực gấp đôi cũng tốt thôi.

“Nếu anh đoán chính xác, là sao?” -Arisa

“Chúng rất mạnh, em có thấy không.” – Satou

Trong khi nhìn vào những Hắc Tuyến như thể chúng đang xẻ mặt trăng thành bốn phần, tôi cố gắng hết sức để trả lời cô bé một cách nhẹ nhàng.

Hẳn là quá vội vàng để đánh giá chúng là kẻ địch, nhưng có điều gì đó thì thầm sâu trong tim tôi rằng, “Chúng là thứ không thể cùng tồn tại với chúng ta.”

Dường như chúng cuối cùng đã vào đến phạm vi của Vương quốc Shiga, màn hình AR hiện lên bên cạnh những Hắc Tuyến.

UNKNOWN.

Giống hệt như khi tôi đối mặt với sự tồn tại bí ẩn mang hình dáng một cô bé trong trận chiến với Ma Vương đầu chó ở sa mạc.

Chúng rộng 10m và dài 9 km, tôi nghĩ chúng có hình người, nhưng lại dẹt một cách kỳ quái.

Tôi có cảm giác chúng dày hơn, nhưng có lẽ tôi thấy vậy là vì Hắc Tuyến đang nuốt chửng ánh sáng.

Chúng đang rơi một cách thoải mái, và đang ở trên không trung cách kinh thành khoảng 100m.

“Mấy cái đó là gì? Tóc hả?” -Arisa

“Nhưng, tôi có thể cảm nhận được một lượng ma lực kinh ngạc từ chúng.” -Mito

Mito đáp lại Arisa, người đang lẩm bẩm khi thấy ba Hắc Tuyến ở trên cao.

Tóc ư?

Giờ cô bé nhắc đến, chúng quả thực trông giống vậy.

Tóc Thần (Kami no Kaminoke) chăng?

Chuyện gì với cơn giận dữ mà tôi chưa từng thấy trước đây.

Tôi tự hỏi liệu đây có phải là cảm giác của các nữ nhân viên văn phòng khi họ nghe những trò đùa của mấy ông già không.

Thế nhưng, nỗi sợ của tôi đã biến mất.

Khi nghĩ về nó, tôi nhận ra rằng thần cũng có thể chết.

Hơn nữa, tôi không biết những thứ đó là bộ phận cơ thể gì, nhưng chắc chắn chúng không phải là chân thân của thần.

Tôi sẽ phá hủy những thứ này, mà tốt nhất nên là một phần của thần được triệu hồi, bằng Thần Kiếm.

“Chủ nhân, anh không giận như bình thường sao?” -Arisa

“Anh không giận?” -?

Mồ tổ Arisa, con bé thật sắc sảo.

Làm sao nhỏ biết được điều gì bên dưới chiếc mũ vàng này chứ.

“Anh sẽ lo liệu nó trong chốc lát.” – Satou

“Eh? Không phải chúng nguy hiểm sao?” -Arisa

“Anh sẽ làm gì đó với mấy thứ này sau đó.” – Satou

Tôi nắm chặt thanh Thần Kiếm đã tuốt vỏ, và nở một nụ cười bên dưới chiếc mặt nạ vàng không thể thấy từ bên ngoài.

“Chủ nhân, em sẽ đi cùng anh.” -Liza

“Pochi nữa, Pochi cũng sẽ đi cùng.” -Pochi

“Chủ nhân, hy vọng được theo anh.” -Nana

Liza, Pochi và Nana bày tỏ mong muốn đi theo tôi, nhưng tôi không thể gật đầu đồng ý.

Lần trước, thánh kiếm còn không thể can thiệp vào mảnh vỡ của thần thoát ra từ Bất Sinh Vương Zen, đừng nói đến việc phá hủy nó.

Long thương của Liza có lẽ sẽ làm được gì đó, nhưng canh bạc này quá bất lợi.

“Không. Xin lỗi nhưng anh không thể mang mấy đứa theo cùng. Đối phương quá nguy hiểm.” – Satou

Tôi thuyết phục họ, và cả ba đã hiểu và tuân lệnh.

Khi tôi nhìn về hướng áo choàng của mình bị kéo, có Mia với khuôn mặt tái nhợt và Tama trông như sắp khóc.

“Không tốt, đó không tốt nano. Tuyệt đối, nano.” -Mia

“Đổi?” -Tama

Tôi cảm thấy thương vì đã để cả hai lo lắng, nhưng tôi có dự cảm rằng kinh thành sẽ bị hủy diệt nếu những thứ đó bắt đầu di chuyển.

Tôi nhẹ nhàng kéo cả hai ra và giao họ cho Liza.

“Mọi người ở lại đây. Từ đây trở đi là việc của anh.” – Satou

Phòng thủ của họ sẽ giảm đi nếu tôi đi, nhưng không có thời gian để đổi trang bị. Tôi giao phó cho Nana việc đánh giá khi nào nên rút lui, và bảo Arisa với Liza không cần do dự khi họ triệt thoái.

Lửa đỏ thẫm bay từ kinh thành hướng tới ba Hắc Tuyến.

Tôi không biết đó là một phép thuật cao cấp hay cấm thuật, nhưng ngọn lửa đã biến mất ngay khoảnh khắc nó chạm vào Hắc Tuyến.

Một trong những Hắc Tuyến xoay quanh gốc của nó và biến thành hình xoắn ốc.

Dùng Thiểm Động, tôi chen mình vào giữa Hắc Tuyến và kinh thành. Tôi đã kịp thời đổi danh hiệu của mình thành [Sát Thần].

Tôi dùng Thần Kiếm giữ trước người để đỡ lấy Hắc Tuyến đang quất xuống như một chiếc roi nhằm phá hủy Kinh thành.

Hắc Tuyến chạm vào Thần Kiếm và rách làm đôi sau khi tóe ra những tia chớp đen.

Khi những tia chớp đen mờ đi, tôi thấy màu sắc thực sự của chúng. Đó là một màu tím rất đậm.

Kuh, nặng thật.

Tôi đã dùng Thiểm Động để chống lại quán tính, vậy mà tôi vẫn bị đẩy lùi đủ để suýt chút nữa đâm sầm vào Kinh thành trong tích tắc.

Khi tôi nhìn xuống Kinh thành bên dưới, có Sera và những người từ lãnh địa Nam tước Muno. Thậm chí cả nhà vua và tể tướng, tôi đã giao thiệp với họ quá nhiều để có thể bỏ rơi họ được.

Tam thập tam Trượng đã tấn công một cách ngu xuẩn, chỉ là gieo nhân nào gặt quả ấy, nhưng tôi không định bỏ rơi những người khác.

Những Hắc Tuyến bị rách cùng lúc giữ một khoảng cách xa khỏi Kinh thành.

Hắc Tuyến bị chia đôi chỉ đơn thuần là bị chẻ ra, chúng quay lại hình dạng ban đầu trong khi di chuyển như đang bơi.

Tôi tách mình khỏi Kinh thành bằng Vi Thiên, tiếp cận những Hắc Tuyến trên trời.

Tôi chiết xuất ma lực từ thanh Durandal lấy từ Storage và truyền vào Thần Kiếm.

Lưỡi kiếm đen nhánh dài ra từng chút một mỗi khi ma lực được đổ vào.

Lưỡi kiếm đã dài hơn 10m khi tôi đổ hết ma lực từ Thánh kiếm.

Chỉ còn một điều cuối cùng cho đến khi việc chuẩn bị hoàn tất.

Tôi biết được từ đó sau khi đổ vào một lượng ma lực nhất định.

Từ đó được truyền vào tôi từ Thần Kiếm.

Tôi công bố lời cuối cùng.

“Thần Kiếm. “DIỆT VONG”.” – Satou

Tôi có lẽ không nên làm điều đó.

Bóng tối che khuất mặt trăng.

Ánh sáng tiếp xúc với Thần Kiếm liền diệt vong.

Sự tĩnh mịch ngự trị trên bầu trời đêm.

Không gian tiếp xúc với Thần Kiếm liền diệt vong.

Sau đó, phần Hắc Tuyến tiếp xúc với Thần Kiếm bong tróc ra và hóa thành sương, rồi biến mất như thể bị hút vào lưỡi Thần Kiếm.

Tôi dùng Thiểm Động lướt dọc theo Hắc Tuyến, tập trung để toàn bộ chiều dài 9km của nó tiêu vong cho đến tận đỉnh.

Còn lại hai.

“Gì thế này, còn dễ hơn mình tưởng.” – Satou

Tôi tự nói với mình sau khi cảm thấy thất vọng vì sự mỏng manh của Hắc Tuyến.

Thế nhưng, trái tim đang bay bổng của tôi nguội lạnh như bị dội một gáo nước lạnh khi tôi thấy khung cảnh bên dưới mắt mình.

Một phần của lâu đài hoàng gia mà tôi thấy bên dưới đã hoàn toàn biến mất.

May thay, tòa nhà chính nơi hoàng gia đang tụ tập dường như vẫn ổn, tuy nhiên, nếu nơi tôi dùng [Thánh ngữ] là chái nhà chính, tôi sẽ không bao giờ lấy lại được những gì đã mất.

Phải kiểm điểm lại.

Tạm gác lại sự tự trách sâu sắc, tôi ưu tiên giải quyết tình hình trước.

Tôi biết từ AR rằng phạm vi tàn phá của cây kiếm dài khoảng vài trăm mét.

Tôi nên đưa Hắc Tuyến lên một độ cao lớn hơn để không gây thương vong trên mặt đất.

Tôi tấn công Hắc Tuyến bằng Laser tầm xa, tôi đã tắt trạng thái Diệt Vong trên Thần Kiếm trong suốt cuộc tấn công.

Cảm giác thật đau đớn khi mất đi không khí, nhưng nhìn vào thanh sức chịu đựng và thể lực của mình, tôi có lẽ sẽ ổn trong 1 hoặc 2 giờ. Thật là một cơ thể cheat nếu tôi tự nói về mình.

Khi tôi xóa sổ Hắc Tuyến thứ hai, tôi bận tâm về tính cá thể của Hắc Tuyến, hay đúng hơn là trí thông minh giống như bộ xương của nó.

Giống như những con quái vật không hoạt động trong game MMO, nó sẽ không phản ứng nếu những Hắc Tuyến khác bị tấn công miễn là chính nó không bị tấn công.

Liệu rằng việc triệu hồi Thần linh của tên do thám đã thất bại, hay bởi vì Hắc Tuyến tự nó có vai trò riêng, quả là khó hiểu.

Suy nghĩ của tôi chỉ vu vơ trong vài mươi giây, nhưng trong vài mươi giây đó, đã có chuyện xảy ra.

Xa về phía đông bắc, một luồng ánh sáng trắng xuất hiện như thể mặt trời rọi vào buổi sớm mai.

Ánh sáng đó tụ lại và trở thành một chùm sáng trắng, rồi nó xẻ Hắc Tuyến cuối cùng thành hai.

Ngay cả sau khi xẻ Hắc Tuyến, luồng ánh sáng mạnh mẽ vẫn tiếp tục lao thẳng về phía trước, và biến vùng sản xuất ngũ cốc bên ngoài kinh thành thành tro tàn và đất nứt nẻ.

Ánh sáng được bắn từ hướng đông bắc, nơi ngọn núi thiêng Fujisan tọa lạc.

Đang bay tới đây với tốc độ không thua kém Thiểm Động của tôi, là một Thiên Long bạch kim có đầu mũi tên khổng lồ dài hơn 180m.

Ra Ten-chan thực sự là một Thiên Long.

Có lẽ là Thiên Long xuất hiện trong huyền thoại của Cổ Vương Yamato. Răng nanh của Thiên Long được cho là [Xuyên thủng mọi vật] đã nghiến nát Hắc Tuyến, còn sừng và móng vuốt không thua kém răng nanh cũng cắt đứt Hắc Tuyến.

Vừa quan sát điều đó, vừa xóa bỏ phần trên của Hắc Tuyến bị chẻ đứt bởi Long Tức của Thiên Long, tôi hạ xuống.

Hắc Tuyến đã trở nên ngắn ngủn quấn vào thân Thiên Long ngay cả khi bị xé nát.

Hơn nữa, dường như một phần của nó đã đồng hóa với Thiên Long, những chiếc vảy bạch kim của cô ấy đang dần hóa đen.

Khi còn cách mặt đất khoảng 1km, tôi hấp thụ hết ma lực của Thần Kiếm và đặt nó vào trong thánh kiếm Durandal.

Trạng thái [Diệt Vong] của Thần Kiếm bị ngưng lại một khi ma lực ở dưới một mức nhất định, giống như cách nó hoạt động với thánh văn của Thánh kiếm, nên Thần Kiếm đã quay lại trạng thái ban đầu.

Âm thanh răng rắc như một tấm bảng bị gãy vang vọng khắp bầu trời kinh thành.

Đó là từ Thiên Long.

“KUROOOUUUUNN!”

Thiên Long đã bị Hắc Tuyến xâm nhiễm gầm lên.

Vì tôi, người có thể nói long ngữ, không hiểu được ý nghĩa, nên đó hẳn là một tiếng hét đau đớn.

Tôi chộp lấy cái đuôi của Chị Thiên Long đang đau đớn để kéo cô ấy lên khỏi mặt đất. Tôi thực hiện một cú vung lớn trong không khí và ném cô ấy ra bên ngoài kinh thành.

Tự nghĩ thì tôi đối xử với cô ấy thật tàn nhẫn, nhưng đây là một biện pháp cần thiết.

Không thể kể nổi có bao nhiêu người sẽ trở thành nạn nhân nếu thân hình khổng lồ đó rơi xuống kinh thành.

Chị Thiên Long tạo ra một vực sâu trên vùng sản xuất ngũ cốc của kinh thành, nơi giờ đã bị biến thành đất hoang.

Với các nông dân, tôi thực sự xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho tôi bây giờ, tôi sẽ phục hồi lại khi tôi có thể niệm chú.

Tôi đánh dấu những mảnh Hắc Tuyến đã ăn sâu vào Thiên Long trên bản đồ, và dùng Thần Kiếm xóa chúng từng cái một.

Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra nếu thứ như thế này còn sót lại.

Chẳng bao lâu, một con quái vật chuột chũi bất hạnh xuất hiện và chạm vào một mảnh.

Ngay sau đó.

Thân hình con chuột chũi lộn từ trong ra ngoài, và nó trở thành một vật thể di chuyển như con slime với ma hạch lộ ra ngoài.

Nó thu thập những mảnh vụn xung quanh cùng xác quái vật, rồi trở nên khổng lồ.

Con chuột chũi lẽ ra ở Lv. 20 đã trở thành Lv. 50 khi nó hoàn thành việc biến lớn.

Rõ ràng, loại doping này là lý do tại sao tên do thám đã triệu hồi Hắc Tuyến.

Tôi bắn con chuột chũi-slime lên không trung bằng [Khiển Choáng], tấn công nó bằng [Quang tụ] và [Laser] từ bên dưới, biến lớp phòng ngự ma thuật và thân thể nó thành những mảnh nhỏ.

Dường như các đòn tấn công thông thường vẫn hiệu quả đối với những thứ khác ngoài bản thân Hắc Tuyến.

Tôi nhìn vào ma hạch đang rơi xuống.

Hắc Tuyến len lỏi vào bên trong ma hạch đang lộ ra.

Tôi nhảy lên từ mặt đất, rồi dùng Thần Kiếm chém ma hạch cùng với Hắc Tuyến, diệt trừ nó.

Bằng Thiểm Động, tôi tiến tới ngọn đồi bị phá hủy nơi Chị Thiên Long đang nổi cơn thịnh nộ.

Rõ ràng sau khi chia tay tôi, cô ấy định hướng tới thành phố gần đó sau khi phá hủy xong ngọn đồi.

Tôi dùng Thiểm Động đến hướng Chị Thiên Long đang nhào lộn, rồi đá vào lớp vảy cứng của cô ấy.

“GYURORORORONN”

Ối. Thanh máu của cô ấy sụt đi 20%.

Thiên Long không ngờ lại dễ vỡ như vậy sao?

Đôi mắt không có tiêu cự như thể cô ấy đã mất hồn hướng về phía tôi, tôi né tránh phát bắn Long Tức.

Cô ấy định di chuyển đầu trong khi đang bắn hơi thở, thay đổi đường bắn, nhưng tôi đã di chuyển đến bên cạnh đầu cô ấy bằng Thiểm Động, và đá vào mặt cô từ bên cạnh để chuyển hướng hơi thở lên trời, để không có nạn nhân nào.

Theo giải thích của AR, tình trạng của Chị Thiên Long là [Cuồng loạn], với [Xâm thực: Quỷ Thần].

Những Hắc Tuyến đó là bộ phận của [Quỷ Thần] sao!

Chân tướng của Hắc Tuyến vốn là UNKNOWN giờ đã rõ ràng sau khi nó xâm thực Thiên Long.

Có 27 Hắc Tuyến đang xâm nhiễm Thiên Long. Phần lớn chúng tập trung ở ba nơi: đầu, vảy ngược và đuôi.

Vậy thì.

Cách xử lý sẽ hơi thô bạo, nhưng xin hãy tha thứ cho tôi.

Với Thần Kiếm trên tay, tôi đến gần Thiên Long.

Chị Thiên Long đã mất trí tấn công tôi bằng cái đuôi di chuyển nhanh hơn cả vận tốc âm thanh.

Sách tranh của Cổ vương Yamato viết rằng vảy của Thiên Long có thể đánh bật cả thánh kiếm.

Người ta còn nói rằng lớp vảy đó thậm chí có thể cản được cả ma kiếm của Hoàng Kim Trư Vương.

Thế nhưng, nó chẳng khác gì một mảnh giấy vụn trước Thần Kiếm.

Sau khi cắt đuôi Thiên Long, tôi tiêu diệt Hắc Tuyến đang quấn trên đuôi.

Tôi chạy lên lưng Thiên Long, đốt rụi những Hắc Tuyến, khoét chúng ra cùng với thân thể của cô.

Hơi thô lỗ, nhưng nếu tôi làm việc này một cách ung dung và hậu quả là nó xâm thực toàn bộ cơ thể cô ấy thì không phải là chuyện đùa. Thiệt hại có thể còn lớn hơn cả của một Ma Vương.

Không phải là tôi không đối xử với cô ấy như một quý cô, nhưng tôi chỉ có chút cảm giác tội lỗi khi cô ấy ở dạng rồng.

Ngoài ra, sức chịu đựng của một Thiên Long hẳn là đủ phải không.

Tôi vững tâm và xóa sổ Hắc Tuyến khỏi Thiên Long.

Mặc dù nhuốm đầy máu rồng, tôi đã có thể xóa được phần lớn Hắc Tuyến chỉ trong 10 giây.

Phần còn lại duy nhất là ở vảy ngược và cái đầu.

Tôi không thể móc chúng ra cùng với thân thể như những cái kia.

Tôi cho rằng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nắm lấy Hắc Tuyến và giật chúng ra. Nhưng tôi có thể bị xâm thực nếu bất cẩn chạm phải.

Tôi hình thành một lớp giáp ma thuật trên tay không cầm Thần Kiếm.

Sau đó, khi tôi sắp sửa nắm lấy chúng, suy nghĩ của tôi dừng lại.

Đối phương là một Thần, dù chỉ là một bộ phận. Hành động bất cẩn sẽ dẫn đến sự hủy diệt.

Tôi tự răn mình vì đã quá tự cao, và thay đổi lớp giáp ma thuật.

Nếu ma kiếm có thể biến thành những thanh kiếm bằng cách thay đổi thành phần của chúng.

Và nếu Ma Nhận là một biến thể của Thánh Nhận.

Sức mạnh của Thần cũng tương tự như vậy, tôi chắc chắn có thể tái hiện được nó, phải không.

Tôi mượn sức mạnh của Thần Kiếm, rồi nhuộm lớp giáp ma thuật bằng thần năng.

Màu đỏ của giáp ma thuật dần dần chuyển thành màu đen nhánh như của Thần Kiếm.

Giống như màu sắc của Hắc Tuyến.

Đừng nghĩ những điều không cần thiết, Satou.

Ngay lúc này.

Tôi dùng cánh tay đã được bọc trong thần lực nắm lấy Hắc Tuyến đang mọc trên đầu Thiên Long như một sợi tóc ahoge, rồi nhổ bật nó ra.

Tôi nghe một tiếng rú đặc biệt lớn từ Thiên Long, nhưng giờ không phải lúc để quan tâm đến nó.

Tôi dùng Thần Kiếm ở tay phải diệt trừ Hắc Tuyến vừa bị lôi ra.

Rồi sau đó, khi tôi đang lôi Hắc Tuyến quấn ở vảy ngược, tôi vô tình lôi luôn cả nghịch lân theo cùng.

Có vẻ khá đau đớn, Chị Thiên Long rống lên một tiếng xé lòng rồi ngất lịm.

Vừa tận diệt Hắc Tuyến được lôi ra từ vảy ngược, tôi vừa xin lỗi Chị Thiên Long trong đầu.

> Tiêu diệt [Lạc Chi của Quỷ Thần]

> Tiêu diệt [Lạc Chi của Quỷ Thần]

> Tiêu diệt [Lạc Chi của Quỷ Thần]

> Nhận được kỹ năng “”(Trống)

> Nhận được danh hiệu [Thần Đồ Đồng đẳng Thần (Thần Hồn)]

> Nhận được danh hiệu [Phạm giả Cấm kị: Ngươi đã vi phạm điều cấm].

> Nhận được danh hiệu [Khảo vấn vương: Vua dùng cực hình].

> Nhận được danh hiệu [Thị ngược giả: Kẻ bạo hành].

> Nhận được danh hiệu [Thiên địch của Thiên Long].

Có một số danh hiệu khó ưa, nhưng đã quá trễ để phàn nàn với người quản lý hệ thống sau cả chừng ấy thời gian.

Level của tôi đã tăng lên 312, không rõ là do tôi đã săn quá nhiều thượng cấp quỷ, hay là do tôi đã tiêu diệt [Lạc Chi của Quỷ Thần].

Với lại, kỹ năng không có tên có lẽ là một bug của chỉ số kiếm được, nó không có trong danh sách skill.

Kể cả khi cảm thấy sắp ngất đi vì mệt mỏi tinh thần, tôi vẫn chữa lành những vết thương của Thiên Long bằng những liều thuốc hồi phục cao cấp và phép chữa trị.

Cái đuôi bị chém đứt đã kết nối lại như mong đợi, nhưng vảy ngược đã bị lôi ra, răng, sừng và móng vuốt đã gãy trong suốt trận chiến không thể phục hồi.

Móng vuốt của cô ấy đã mọc lại sau khi tôi cho cô ấy uống thuốc hồi phục cao cấp đã được nạp đầy ma lực, nên răng và sừng hẳn sẽ mọc lại nếu cứ kiên trì.

Suy nghĩ của tôi trở nên cẩu thả, tôi tự hỏi có phải vì tôi mệt.

Chắc đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mệt mỏi thế này kể từ khi đến thế giới khác.

Hơn nữa, tay trái của tôi đã không còn cảm giác gì từ lâu.

Tôi gỡ bỏ găng tay hoàng kim để kiểm tra tình trạng cánh tay trái của mình.

Tôi cạn lời khi thấy cánh tay trái hiện ra từ găng tay.

Cánh tay đó đã mất đi màu da, nhuộm một màu đen ngòm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!