Satou đây. Nói đến giới quý tộc, không thể không nhắc đến những buổi tiệc khiêu vũ sang trọng. Đây cũng là dịp quan trọng để các quý tộc trẻ có những cuộc gặp gỡ tuyệt vời với người khác giới và mở rộng các mối quan hệ cá nhân.
Dù vậy, do không có lệ phí tham dự ở Vương quốc Shiga, đây là một sự kiện khá vất vả cho người chủ trì, vì họ buộc phải tự mình chi trả một khoản chi phí lớn.
Sau một lúc, một cái bóng màu hồng nổi lên từ ban công. Ninja Tama xuất hiện trong tư thế "shutan", báo cáo [Nhiệm vụ hoàn thành] bằng dấu tay.
Có vẻ như cô bé đã bắt giữ được đồng bọn của lũ trộm bên ngoài mà không gặp vấn đề gì.
Tôi gửi lại dấu tay, [Giỏi lắm, trở về căn cứ đi].
Sau khi tạo dáng "shupin", Tama biến mất như thể tan chảy vào bóng tối.
Tôi có cảm giác kỹ năng ninja của Tama đã trở nên vượt bậc sau khi con bé nhận được skill [Ninjutsu] từ việc lên level trong trận chiến với quỷ sakuramochi lần trước.
Trông nó khá hữu ích, tôi nên nhờ cô bé dạy skill ninjutsu khi có thời gian rảnh.
“Em quay lại?” – Tama
“Làm tốt lắm. Em đã làm được.” – Liza
“Mừng trở về nanodesu.” – Pochi
Liza và Pochi, những người vừa đến chỗ bò quay nguyên con, đặt những phần thịt lên một chiếc đĩa lớn cho Tama.
Tôi cũng muốn tham gia thử thách với con bò, nhưng tôi đang gặp khó khăn trong tình cảnh bị các bà vợ lớn tuổi vây quanh, cố gắng giới thiệu con gái và cháu gái của họ.
Dù cuối cùng tôi đã từ chối tất cả, nhưng tôi sẽ thích hơn nếu ít nhất những người được giới thiệu cho cuộc gặp gỡ hôn nhân là những phụ nữ trưởng thành.
Dù bạn nhìn thế nào đi nữa, độ tuổi chỉ có một chữ số thì vẫn còn quá sớm.
Nhân tiện, Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku đã bị Công tước Oyugock gọi đi vì vụ lộn xộn vừa rồi, nên tiệc tempura đã được giải tán.
Những quý tộc khác vẫn còn háo hức muốn ăn thêm, nhưng Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku tuyên bố rằng họ sẽ không ăn nếu không có họ.
Tâm địa họ hơi hẹp hòi, nhưng bản thân tôi không phàn nàn gì vì nhờ vậy mà tôi được miễn nhiệm vụ tempura.
Tình cờ, tôi thấy một cô gái đang ngọ nguậy xung quanh như thể muốn gọi tôi, ở phía sau các bà vợ.
Tôi không thể nhớ tên cô nhưng khuôn mặt cô ấy có vẻ quen quen, vì vậy tôi gọi cô sau khi kiểm tra tên trên AR.
“Xin lỗi, một người bạn của tôi đã đến, vì vậy tôi sẽ đi chào cô ấy. Chúng ta hãy nói về tiệc trà sau nhé.” – Satou
Tôi suôn sẻ băng qua mấy bà vợ trông thất vọng, tiến đến chỗ con gái Tử tước Emlin.
Cha cô ấy, Tử tước Emlin, là người cai quản vườn cây ăn quả lulu ở ngoại ô Công đô. Hình như gần đây ông ấy cũng đã thành lập một vườn cây trong một phần của thành phố Muno.
“Chào buổi tối, Lina-sama. Tử tước Emlin không đến được ư?” – Satou
“T-Tử tước Pendragon-sama! A-anh nhớ tên em sao?!” -Lina
Cô không cần phải ngạc nhiên đến vậy, thực ra, tôi đã quên mất.
Tôi nghĩ cô trông trẻ con khi chúng tôi gặp nhau trước đây, nhưng có lẽ vì cô đã rời nhà để trở thành một nữ quan tập sự ở thành phố Muno, cô trông trưởng thành hơn nhiều so với cái tuổi 13 được mô tả.
“Em đã quen với công việc của một nữ quan chưa?” – Satou
“R-rồi ạ. Tuy em vẫn còn mắc nhiều sai lầm, nhưng em được dạy nhiều thứ bởi Soruna-sama và Pina-senpai, nên em đã có thể làm thêm nhiều việc hơn từng chút một.” -Lina
Tôi suýt chút nữa muốn xoa đầu cô gái bẽn lẽn, nhưng tôi đã kìm lại vì quá thân mật với một thiếu nữ trẻ là không hay ho lắm.
“U-ừm, Tử tước-sama. Em-n-ếu anh thích“ -Lina
“Satou-sama ơi!” -Ririna
Một giọng nói hăm hở vang lên, nhấn chìm những gì con gái Tử tước Emlin sắp nói.
Khi tôi nhìn về hướng người cất tiếng, có một tiểu thư trẻ đang vẫy tay trong khi đứng.
Sau khi cô ấy nhận thấy tôi chú ý đến tiếng của mình, cô chạy tới chỗ tôi với một nụ cười rạng rỡ trong khi nhấc mép chiếc váy của mình.
“Ririna-sama, cậu đang sỗ sàng đấy!” – bạn A
“Đợi mình với, Ririna.” – bạn B
“Mồ, cậu sẽ lại bị mẹ mắng cho xem.” – bạn C
Vòng tròn bạn bè của cô tiểu thư hăm hở, Ririna, con gái tổng đốc thành phố Gururian, theo sau cô trong khi cằn nhằn.
“Satou-sama!” -Ririna
Cùng với chất giọng hăm hở không hợp với một dạ tiệc yên bình, một cảm giác mềm mại nhảy tọt vào vòng tay tôi.
“Đã lâu không gặp, Ririna-sama.” – Satou
“Chào buổi tối, Tử tước-sama. Mặc dù chúng ta thường đi ngang qua nhau từ khi em đến Kinh thành, nhưng chúng ta chưa từng gặp mặt lấy một lần. Vậy nên em đến đây vì em không thể đợi lâu hơn được nữa.” -Ririna
Như một con mèo con, cô ấy cọ má mình vào ngực tôi với đôi mắt nhắm lại.
Tuy rằng cô lớn hơn một tuổi so với con gái Tử tước Emlin vừa rồi, cô lại trông trẻ hơn bởi mái tóc ngắn ngang vai và cử chỉ vui tươi.
Dẫu cho họ không có quan hệ huyết thống, tên của cả hai, Lina và Ririna, đang lẫn lộn, tôi phải cẩn thận để không gọi nhầm.
“Á, Ririna-sama.” – công tử A
“Mẹ kiếp, chỉ là một thằng Tử tước mới nổi… Ghen tỵ quá điiiii!” – công tử B
“Ririna, dễ thương quá hà.” – công tử C
Tôi nghe những tiếng rít và ghen tị từ lũ trẻ vây quanh, nên tôi nhẹ nhàng đặt tay mình lên vai cô, tách chúng tôi ra.
Tại sao cô ấy lại có tình cảm này… điều đó làm tôi nhớ ra, tôi đã tiêu diệt một con tiểu quỷ trước mắt họ và giảng giải về ma thuật cho họ hồi đó.
“Một phụ nữ không nên bám vào một người đàn ông ngoài gia đình của em, được không?” – Satou
“Ara! Anh nói em là một phụ nữ ư? Thật hạnh phúc quá!” -Ririna
“Ririna-sama, thế đủ rồi đó.” – người hầu
Cô ấy định ôm lấy tôi lần nữa, nhưng tùy tùng cá nhân của cô đã giữ cô lại.
Không đúng, tôi đã nhầm vì quần áo giản dị của cô, nhưng cô ấy cũng là một quý tộc đấy… hình như là một nữ nam tước thì phải.
“Tử tước-sama, làm ơn tha lỗi cho sự vô ý vô tứ của tiểu thư.” – nữ nam tước
“Không sao, xin đừng bận tâm.” – Satou
Khi tôi đang chào và nói những lời khách sáo vô hại, một chấm sáng xanh lam phản chiếu trên radar.
Chấm xanh… nói cách khác, một người bạn.
“Anh thấy sao rồi, Satou-san.” -Sera
Khách khứa đang tràn ngập hôm nay… khoan đã, đó đâu phải là cách diễn đạt chính xác, tôi cũng là một trong những người được mời cơ mà.
“Xin chào, Sera-sama.” – Satou
“Anh thật nổi tiếng như mọi khi, anh nhỉ.” -Sera
Tôi xoay lưng lại và thấy Sera như đã đoán, đang ở cùng với các tiểu thư khác.
Tôi không nhớ đã từng thấy mặt các tiểu thư quanh cô, nhưng theo AR và ghi chú, họ hình như là con gái của Hầu tước Lloyd và Bá tước Houen.
Không phải cháu gái mà là con gái hử… Quả nhiên là một thế giới khác. Thảo nào thuốc ban đêm bán rất chạy.
“Anh có muốn nhảy một bản không?” -Sera
“Vâng, tôi rất vui lòng.” – Satou
Sera nghe giai điệu tươi tắn của bản nhạc đang chơi và mời tôi, nên tôi sẵn sàng đồng ý.
“Aa..” -Lina
Ở đó, con gái của Tử tước Emlin thốt lên một tiếng kêu nhỏ, và tôi thấy tay cô hơi duỗi ra.
Tôi không nhận thấy vì cô ấy bị đẩy ra làm nền kể từ lúc con gái của Tổng đốc Gururian, Ririna, đến, nhưng dường như cô đã ở bên cạnh tôi suốt.
“Ara? Phải chăng cô đã được hứa một điệu nhảy trước đó?” -Sera
“K-không…” -Lina
Con gái tử tước Emlin bẽn lẽn bác bỏ câu hỏi của Sera.
Tôi cảm thấy tiếc khi thấy cô trông chán nản, vì vậy tôi quyết định lái theo.
Có lẽ không sao vì Sera cũng ra dấu bằng mắt.
“Tôi quên là mình đã hứa với cô ấy hồi ở công đô. Rằng, ‘Tôi sẽ nhảy cùng em một bản khi chúng ta gặp lại ở một bữa tiệc tối’.” – Satou
“Không thể nào khác được nếu đó là một lời hứa. Em sẽ nhường lượt của mình.” -Sera
Tôi nắm tay con gái Tử tước Emlin, người ngẩng mặt lên rạng rỡ, và tiến thẳng ra trung tâm sảnh khiêu vũ.
Chúng tôi khiêu vũ ba bản mặc dù tôi nói chỉ có một.
“Em thực sự tiến bộ đó.” – Satou
“C-cảm ơn anh rất nhiều. Em đã rất cố gắng vì em muốn khiêu vũ với Tử tước-sama một lần nữa!” -Lina
Tôi mỉm cười đáp lại con gái Tử tước Emlin, người trông rất đỗi tự hào.
Đó dĩ nhiên không phải là lời nói cho có lệ. Cô ấy đã tiến bộ đáng kể so với khi chúng tôi khiêu vũ ở lâu đài Công đô hồi trước.
Ánh mắt của các quý tộc trẻ đang tập trung vào con gái Tử tước Emlin, nên tôi nói với cô.
“Sự xinh xắn và duyên dáng của em đã độc chiếm hết ánh mắt của các quý tộc trẻ nơi đây kìa.” – Satou
“E-em chỉ cần một người thấy em, thì…” -Lina
Tôi có cảm giác là mình sẽ hiểu lầm rằng con gái Tử tước Emlin yêu tôi khi cô ấy nhìn tôi chăm chú với sự ngượng ngùng và trả lời kiểu như thế.
“Sẽ hay lắm nếu như người đó khen em.” – Satou
“E-em đã nhận được lời khen rồi, đã xong xuôi rồi.” -Lina
“Vậy thì tôi mừng cho em.” – Satou
“Vâng.” -Lina
Con gái Tử tước Emlin mỉm cười hơi thẹn thùng.
Khuynh hướng bảo vệ của tôi bị kích thích khi thấy vẻ ngây thơ của cô. Vừa cầu cho tình yêu của cô diễn ra tốt đẹp, tôi vừa làm tròn vai trò là bạn nhảy trong khi trò chuyện vô thưởng vô phạt với cô.
Tôi chia tay với con gái Tử tước Emlin đang thở hổn hển, sau đó lần này tôi đưa Sera ra sảnh khiêu vũ.
“Satou-san à.” -Sera
“Gì vậy? Sera-san.” – Satou
Nghĩ lại thì, tôi chưa khiêu vũ với Sera kể từ hồi ở Công đô.
Như mọi khi, cô ấy thật giỏi dù cho lẽ ra cô đã vào đền thờ từ khi còn nhỏ.
“Satou-san, ừm…” -Sera
Thật bất thường khi Sera ấp úng mở lời.
“Có thực là anh yêu công chúa không?” -Sera
Lời đồn lan khá xa, xét đến Toruma, tôi tự hỏi liệu cô ấy có nghe chuyện từ các tiểu thư khác không?
“Đó là một tin đồn vô căn cứ.” – Satou
“Thật sự?” -Sera
Tuy tôi đã thẳng thừng phủ nhận, biểu cảm của Sera vẫn phủ mây mù.
Hãy thêm một chút nữa.
“Phải, công chúa Mitia của Vương quốc Norooku và Công chúa Menea của vương quốc Rumooku đơn giản là người quen thôi, còn công chúa thứ sáu, Sistina-sama, thì có quan hệ thân thiết chỉ với Mia và Arisa, anh còn chưa trực tiếp gặp cô ấy nữa.” – Satou
“Satou-san ắt hẳn có rất nhiều người quen là công chúa ấy nhỉ.” -Sera
Úi chà.
Tôi lẽ ra phải loại trừ Công chúa noja Mitia với Công chúa Hồng Menea chứ.
“Vậy thì… Ai là công chúa ngoại quốc trong tim anh?” -Sera
Tôi nghiêng đầu băn khoăn sau khi nghe Sera.
Không thể lầm được ý cô ấy là Aze-san, nhưng tôi cảm giác rằng tôi chỉ nói điều đó cho tiểu thư Karina.
Sau đó, khi tôi nhìn vào tiểu thư Karina, người không tham gia khiêu vũ, mắt chúng tôi chạm nhau hoàn hảo. Rõ ràng, cô ấy đang nhìn đây, nhưng ngay trước khi mắt cô gặp mắt tôi, cô xoay mặt đi mạnh bạo.
Hình như, tôi giờ bị tiểu thư Karina ghét bởi vì chuyện lần trước.
Tôi đổi vị trí với Sera do điệu nhảy, nên tôi mất dấu tiểu thư Karina, nhưng tôi thấy các nam và nữ quý tộc trẻ của Công đô đang cố nói chuyện với cô ấy trong một khắc. Thật là hay nếu như cô ấy có thể kết thêm được một người bạn nhân cơ hội bữa tiệc tối này.
Hình như Sera hơi hiểu lầm sự im lặng của tôi, cô hỏi với một giọng hơi cứng rắn.
“Đó là, một bí mật ư?” -Sera
“Không có, chẳng có gì là bí mật cả.” – Satou
Sự thật, tôi không có ý định giấu diếm nó.
“Cô ấy là một Thượng Tiên tên là Aialize-sama.” – Satou
“Thượng, Tiên?” -Sera
Sera ngẩng phắt mặt kinh ngạc.
Coi bộ cô thực sự không mong đợi người ấy thuộc một chủng tộc khác.
“Thực sự?” -Sera
“Phải.” – Satou
Khi tôi đồng tình, không hiểu sao Sera thở ra nhẹ nhõm.
Hừm? Một cô gái tuổi dậy thì thực sự rắc rối.
Như thể nghi ngờ của tôi đã chạm đến cô, Sera lên tiếng.
“Nói cách khác, Satou-san dùng nó như một cách để trốn tránh hôn nhân phải không?” -Sera
“Không có, làm sao như vậy được.” – Satou
Tại sao nó lại thành ra như vậy chứ.
“Em nghĩ Satou-san có lẽ thực sự thích Thượng Tiên đó, nhưng… Một đứa con không thể được sinh ra giữa một con người và một Thượng tiên, anh biết chứ?” -Sera
“Có, dĩ nhiên anh biết rõ điều ấy.” – Satou
“Vậy thì, em nghĩ anh nên cẩn thận giữ tình yêu đó trong tâm, rồi cưới một cô gái cùng chủng tộc để kiếm người nối dõi đi.” -Sera
Cả cô cũng là Brutus nữa ư.
Tôi không thể hiểu được quan điểm và giá trị của Sera và những người khác. Ở thế giới này, việc thúc đẩy một cuộc hôn nhân không có tình yêu cho người đứng đầu gia đình là bình thường sao?
Nhưng mà, giờ đây tôi không cảm thấy cách nghĩ về hôn nhân của mình phù hợp với thế giới này. Dù cho việc để lại người thừa kế là một bổn phận đối với bất kỳ sinh vật nào, thì đâu cần mọi người phải tuân theo lệ cả, đúng không.
Tôi sẽ sống vì tình yêu.
Tôi có lẽ không thể lên tiếng vì thi thoảng tôi lại đi nhà thổ sau khi thua sự thôi thúc của bản thân…
“Nếu là về chuyện thừa kế…” – Satou
Tôi ngập ngừng khi sắp sửa nói mình sẽ nhận một đứa con nuôi.
Có thể sẽ có những quý tộc cản trở nếu tôi nói ra trước thời hạn.
“Em nói đúng. Anh sẽ nghĩ về chuyện người nối dõi.” – Satou
“Phải vậy chứ.” -Sera
Sera đáp lại vui tươi hơn nữa so với lúc đầu sau khi thành công thuyết phục tôi.
Không hiểu sao, Sera khiêu vũ thậm chí còn gần sát tôi hơn trước.
Tôi không thể bình tĩnh được vì bộ ngực lớn hơn độ tuổi của Sera đang đập vào tôi từ nãy đến giờ.
“Em mừng là Satou-san không giống như anh hùng-sama trong chuyện cổ tích.” -Sera
“Anh hùng-sama nào?” – Satou
Tôi không thể bắt kịp Sera khi cô đột ngột đổi chủ đề.
Làm thế nào mà câu chuyện lại chuyển sang anh hùng được nhỉ?
“Ara? Sao mà một gia thần của Bá tước Muno lại không biết về nó chứ? Đó là chuyện về [Anh hùng của Làng Tiên], cái cảnh khi anh ta cam kết tình yêu vĩnh hằng với nữ hoàng tiên nhân rất nổi tiếng.” -Sera
Tôi nhất quyết sẽ rất hòa thuận với anh hùng đó.
Khi tôi tìm trên bản đồ, quyển sách đang ở thư viện của lâu đài hoàng gia, tôi sẽ mượn nó sớm thôi.
Sau khi khiêu vũ với Sera-san, tôi thưởng thức việc nhảy với các tiểu thư đang đợi xếp hàng.
Tất nhiên, cả với mấy cô gái thú nhân.
Nhảy với Pochi và Tama giống như biểu diễn đường phố, nhưng vì nó được đón nhận tốt đẹp bởi các quý tộc yêu động vật và các tiểu thư nhí, tôi đánh giá đó là một việc tốt.
Điệu khiêu vũ của Liza thì giống biểu diễn chiến đấu hơn, nhưng nhờ có ban nhạc nhanh trí vội đổi tốc độ giai điệu, xung quanh đã đón nhận nó như thể đó là sự chuẩn bị từ ban đầu.
Sau bữa tiệc, chúng tôi gặp nhóm Arisa trở về từ bữa tiệc trà của công chúa rồi bọn tôi đi hết tới Làng Boruenan.
Trước khi đi ngủ, tôi gọi Arisa và Liza để nói về chuyện tên thật và việc sát thần của mình.
“Arisa, Liza, anh có thể có chút thời gian của mấy đứa không?” – Satou
“Chuyện gì cơ? Anh bị hấp dẫn, mệt mỏi, và quyến rũ bởi Arisa-chan rồi sao?” -Arisa
Nhỏ muốn tôi mệt mỏi vì cái gì chứ.
“A-Arisa, đừng có ngủ trên sàn.” -Lulu
“Em ổn, em hông có ngủ. Em ức. Em không có ngỉu.” – Arisa
Lulu nâng Arisa đang buồn ngủ đã gục cả người, bằng tay cô.
Dường như cô bé đã thực sự thỏa thích thảo luận về ma thuật với công chúa, nhỏ đang chật vật trong khi trông thực sự muốn đi ngủ.
“Chủ nhân, Arisa hình như đã ngủ mệt rồi, nên tự mình em sẽ nhận lệnh.” – Liza
“Không, thực ra đâu có gì gấp gáp, anh sẽ nói nó vào đêm mai.” – Satou
Sau cùng, Arisa nhất định sẽ giận dỗi nếu tôi nói trước cho Liza.
Sau khi chắc chắn bọn trẻ đã ngủ, tôi đi tới Echigoya.
“Kuro-sama, bọn em đang đợi anh.” – quản lý
Đằng sau Quản lý, có 10 cô gái trẻ măng không quen mặt, và 12 thiếu niên ngoài những quản đốc.
Căn phòng trở nên chật hẹp khi có nhiều người thế này.
“Như em đã trình báo với Kuro-sama. 22 người này là những nô lệ nhân viên được thêm vào mà em đã nói vào ngày kia.” – quản lý
Những nô lệ cúi đầu kính trọng và chào tôi theo tín hiệu của Quản lý.
Tôi không hề để ý vì phiền phức, nhưng những nô lệ này ứng xử rất tốt.
“Họ hình như là những nô lệ được giáo dục hoàn toàn hả?” – Satou
“Vâng ạ, đó là bởi vì trước kia họ làm việc trong các biệt thự của quý tộc.” – quản lý
Theo AR mô tả, hình như họ nguyên là người làm công của các quý tộc bị xử tội phản quốc trong vụ quỷ sakuramochi hồi trước.
Các gia thần là quý tộc bị xử tử cùng với chủ nhân của họ, nên tất cả những nô lệ này đều là thường dân.
“Em dự định để đàn ông làm việc ở các cửa hàng, nhà kho và quán xuyến khu đô thị, còn phụ nữ làm việc trong dinh thự.” – quản lý
“Tôi sẽ để việc đó cho Quản lý.” – Satou
“Nhất định ạ.” – quản lý
Sau khi những nô lệ rời đi, tôi nhận báo cáo về việc giám sát nhóc Shin từ mấy quản đốc.
“Cậu ta đã tiếp xúc với hai cá nhân khả nghi. Một trong số họ là một nhóc tóc đen, còn người kia là một cô gái tóc hồng.” – quản lý
Nhóc Souya kiếm chuyện với cậu ta rồi công chúa Menea giúp cậu ấy một tay, kiểu như thế.
Hệt như những gì Arisa đã kể với tôi lúc trước.
“Chỉ vậy thôi sao?” – Satou
“Vâng, nếu chúng ta loại trừ những người ở trại mồ côi, hai người đó là những người duy nhất tiếp xúc với cậu ta. Nhưng mà, liên quan tới trại trẻ, viện trưởng đó hơi có chút vấn đề.” – quản lý
Theo cô gái quản đốc, tóm gọn là, bất kể viện trưởng đang nhận những trẻ mồ côi với quy mô vượt xa trại trẻ, số lượng trẻ mồ côi vẫn không thay đổi.
Có tin đồn nói rằng trẻ mồ côi được bán cho thương buôn nô lệ thường xuyên, nhưng một cuộc điều tra từ chính quyền không tìm thấy cái gì đáng nghi, và vụ việc được kết luận là bọn trẻ đơn giản đôi khi bỏ trốn.
Trong lúc nghe câu chuyện, tôi tìm kiếm tên viện trưởng trại trẻ.
Cụ thể không có gì khả nghi. Tôi nghĩ ông ta có kết nối với [Ánh sáng Tự do], song tôi không tìm thấy cái gì như thế.
Để đề phòng, tôi đưa thêm lệnh cho các cô quản đốc.
“Điều tra bối cảnh của viện trưởng trại trẻ và những người có liên hệ với ông ta.” – Satou
“Vâng ạ!” – quản lý
“Còn nữa, lần theo dấu bọn trẻ đã bỏ trốn. Tôi không bận tâm nếu các cô tăng thêm nhân lực nếu thiếu.” – Satou
“Rõ! Em hiểu rồi.” – quản lý
Cô gái quản đốc trông sung sướng mặc dù khối lượng công việc của cô tăng lên, cô ấy hẳn là người nghiện việc, không còn nghi ngờ gì nữa.
“Từ mai trở đi, hội đấu giá được tài trợ bởi vương quốc sẽ mở trong ba ngày. Chúng ta sẽ ngừng đi mê cung trong thời gian đấu giá. Hãy vắt kiệt tiền từ những người tham dự đấu giá mà không cần nhân từ. Đừng ngại ngùng gì hết.” – Satou
“““Nhất định rồi, Kuro-sama.”““
Tôi gật đầu đáp lại những cô gái quản đốc đang trả lời bằng giọng mạnh mẽ.
Thực sự là đáng tin cậy.
Ngoại trừ ngày cuối cùng, giao chuyện đấu giá cho những cô gái này có lẽ sẽ ổn thỏa.
Sau hết, gần đây tôi làm việc mà không ngủ nghỉ gì, tôi sẽ nghỉ ngơi trước khi chuyện thực sự đến.
Tôi sẽ để bọn trẻ nghỉ học, sau đó chúng tôi nên đi thưởng thức món ăn địa phương của kinh thành trong y phục bình dân cùng mọi người.
Có vẻ tối nay tôi có thể ngủ ngon sau một thời gian dài không có rồi.