Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 390: CHƯƠNG 389: THAM QUAN KINH THÀNH, ARC ĐÔ THỊ (2)

Satou đây. Dù bạn đi tới đâu, luôn luôn có người biến thành tội phạm. Tuy vậy, xu thế chống lại những người hoạt động trung thực bởi vì sự lộn xộn gây ra bởi một số ít những kẻ vô đạo đức quả là đáng buồn.

“Những đứa khác cũng đang mất tích nữa?!” -Shin

Tôi nghe việc phiền toái từ nhóc Shin và bọn trẻ được cứu khi tôi đang tìm kiếm chỗ mấy gã viện trưởng ác ma.

“U-un. Pon và Chobi mất tích rồi. Khi mọi người chia ra tìm họ, Noza với Joi cũng mất tích theo, rồi sau đó bọn em bị bắt bởi mấy gã hồi nãy khi đang bối rối.” -Sina

“Chúng mình nên làm gì hả, Shin-nii.” -Olna

Fumu, một nhóm bắt cóc hả… Bẩn thỉu làm sao.

“An tâm đi. Bọn tôi sẽ tiến hành hoạt động giải cứu các sinh thể trẻ. Chủ nhân, xin cho phép!” -Nana

Nana hăng hái một cách dị thường.

“Phải đó! Chủ nhân của bọn tôi sẽ tìm kẻ bắt cóc và cứu bọn trẻ như đi dạo công viên vậy!” – Arisa

“Đừng có mang tôi ra làm trò cười chỉ vì tôi là một đứa nhỏ! Làm sao anh ta có thể tìm thấy họ trong đám đông thế này!” -Shin

Nhóc Shin đốp chát lại lời hứa hấp tấp của Arisa. Trông như cậu nhóc sẽ trở nên giàu cảm xúc khi bị thúc ép.

Mấy bé gái đã trở nên lo lắng, nghe sự bực dọc của cậu ấy liền òa khóc; sau đó Pochi, Tama và Lulu vội vàng cố gắng làm họ bình tâm.

Giờ thì, hãy mang tình hình lại dưới sự kiểm soát nào.

Tôi tìm những người thuộc về trại mồ côi trên bản đồ.

Có vẻ như chúng bị giam giữ trong một công xưởng ở cùng khu vực.

Dường như họ ở cùng với mấy trẻ em từ các trại trẻ khác.

Có vài chục người thuộc băng tội phạm, một kẻ buôn nô lệ, một nam level 20 và một nữ level 30 mà hình như là cận vệ.

Gã đàn ông có danh hiệu [Người điên cuồng] với skill [Cuồng nộ], coi bộ nguy hiểm.

Tôi hỏi gã mà Nana đã bắt, người đóng vai trò trung gian, và có được thông tin về vị trí của xưởng.

Tôi đã biết rồi nhưng đây là một việc cần thiết.

“Như tôi đã nói, sẽ không sao hết.” – Arisa

“Tụi tôi sẽ tự làm nó. Tụi tôi sẽ tìm họ kể cả khi phải lội bộ cho tới lúc kiệt sức.” -Shin

Tôi chen mình vào giữa Arisa và nhóc Shin, những người đang cãi vã tới tận giờ.

“Thôi đi. Tôi đã nghe được nơi bọn trẻ được giữ từ gã này.” – Satou

“O-ở đâu vậy?” -Shin

Nhóc Shin nhìn như muốn chạy đi ngay lập tức.

Hành động của cậu ta y như một anh hùng, nhưng level của cậu ta không đủ để chơi solo.

“Đi một mình nguy hiểm lắm. Phải đi cùng nhau.” – Satou

Tôi giữ lại nhóc Shin và đề nghị chúng tôi nên đi cùng cậu ta.

“Để bọn tội phạm cho bọn tôi, tôi muốn giao việc giải cứu bọn trẻ cho cậu, vậy có được không?” – Satou

“Đ-được. Miễn là cứu được bọn trẻ, tôi sao cũng được.” -Shin

“Được rồi, vậy thì sau đây. Arisa, Lulu và Mia, các em làm ơn bảo vệ những đứa trẻ này. Một khi lính gác tới, giao ra những tên bắt cóc và kể cho họ nghe tình hình.” – Satou

“Okkey.” – Arisa

Tôi để việc lại cho Arisa, người đồng ý một cách sẵn sàng, đoạn chúng tôi hướng tới công xưởng với nhóc Shin.

Tôi sẽ gác chuyện gửi thư mời thăm tù cho mấy gã viện trưởng ác ma lại sau.

“Đây là một xưởng bỏ hoang?” -Liza

“Có vẻ là vậy.” – Satou

Chúng tôi đến một công xưởng đã bị đóng cửa bằng những tấm gỗ dày ở lối vào, không có bóng dáng con người.

Vừa trả lời Liza, tôi vừa nhìn quanh và thấy bảng hiệu của công xưởng, điều này làm tôi nhận ra lý do vì sao xưởng này bị bỏ hoang.

“Nhìn cái đó kìa. Đó là biểu huy của nhà Bá tước đã bị phá hủy vì tội phản quốc.” -?

Nói cách khác, nơi này được dùng bởi những kẻ liên quan đến [Ánh sáng Tự do]. Những kẻ bắt cóc có lẽ đang thực hiện kế hoạch mà [Mirage] đã ra lệnh cho chúng khi hắn còn sống.

Con đường ở trước xưởng thì hoang vắng, hình như dân cư đã đi xem lễ hội quanh địa điểm đấu giá.

Nếu là như thế, không ai sẽ trình báo chính quyền kể cả khi có những gã khả nghi đi ra đi vào xưởng.

“Tama, thâm nhập vào đi và tìm ra chỗ chúng giữ bọn trẻ.” – Satou

“Aye aye sir.” – Tama

Tama biến mất theo chỉ thị của tôi.

Nhóc Shin và Zena-san ngạc nhiên, nhưng hãy lờ họ đi vào lúc này.

Sau khi đợi một chút dưới bóng tối của xưởng, Tama quay lại, vượt qua hàng rào với tiếng ‘nyurun’.

“Thấy họ?” – Tama

“Nhanh thật.” – Shin

“Không thể nào.” -Lilio

Nhóc Shin và Lilio thốt lên tiếng kinh ngạc khi thấy Tama hoàn thành nhiệm vụ dưới một phút.

Zena-san quá ngạc nhiên đến nỗi không thốt nên lời.

Tôi đã kể cho Tama về chỗ nghỉ của bọn làm thuê dưới lòng đất, nơi bọn trẻ bị giam giữ, từ trước, nên kết quả này là hợp lý.

“Anh sẽ để Shin đi giải cứu bọn trẻ. Pochi với Tama, làm ơn bảo vệ cậu ấy.” – Satou

"Roger.” – Tama

"Được nanodesu." – Pochi

Nana và Zena-san cho thấy sự bất đồng tình với chỉ thị của tôi.

“Chủ nhân, xin cho phép làm cùng nhiệm vụ giải cứu.” -Nana

“Hẳn còn những trẻ em khác bên trong xưởng, nên anh muốn Nana bảo vệ họ.” – Satou

“Nhận lệnh của Chủ nhân.” -Nana

Nana gật đầu rồi sau đó rút lại.

“Ụm, chỉ để trẻ em đi có được không vậy?” – Lilio

“Ổn cả thôi. Nhưng mà, phải rồi ta… Lilio-san, cô có vui lòng đi cùng bọn trẻ không?” – Satou

“Hiểu rồi. Chăm sóc Zena-chi nhé, ‘kay.” -Lilio

“Được, tôi sẽ không để cô ấy bị trầy xước tẹo nào.” – Satou

Lilio vẫy tay hăng hái tới Zena-san, người có má ửng đỏ ở bên cạnh tôi, rồi sau đó cô lần theo sau Shin.

Bốn người họ xuyên qua tường công xưởng, thâm nhập vào.

“Shiro và Crow, đi lên đỉnh cái cây kia để xem có tên nào trốn thoát không. Mấy đứa có thể nói cho anh bằng cách bắn Quang thuật nếu có chuyện xảy ra.” – Satou

“Ờ.” -Shiro

“Là, ‘Dạ’, Shiro.” -Crow

“Dạ ạ.” -Shiro

Shiro và Crow bay lên đỉnh cái cây.

Giờ thì, bắt đầu thôi.

“Bọn bây là lũ quái nào? Bọn bây có biết nơi này thuộc về Bá tước mà vẫn dám vào sao?” – tội phạm

Lúc chúng tôi đi vào xưởng, ba gã thuộc băng tội phạm tiếp cận trong khi dọa nạt.

“Các người trực thuộc Bá tước-sama à?” – Satou

“Haảả? Việc ấy đâu thành vấn đề! Để lại phụ nữ và nhóc, mày có thể cút xéo. À phải, mày có thể dắt con thằn lằn ấy về nhà.” – tội phạm

Tai của Zena-san có thể bị ô uế bởi những lời thô tục của lũ này.

“Liza.” – Satou

“Rõ.” -Liza

Liza tấn công theo dấu hiệu của tôi.

Cô ấy không có cây giáo yêu thích, nhưng để đánh với lũ cùi bắp này, thứ đó chẳng có gì là bất lợi cả.

Với một cú vung đuôi của Liza, người nhanh chóng đến gần, mấy gã ấy bị đốn gục như những cây chết khô.

Dường như nghe thấy âm thanh đó, cánh cửa ở phía sau bật mở và khoảng 10 gã trông cứng cựa bước ra.

“Chậc, tao nghĩ chúng là cảnh vệ.” – tội phạm

“Coi bộ chúng rất mạnh.” – tội phạm

“Vậy thì để cho hai bảo vệ.” – tội phạm

Tôi không định cù nhây với chúng lâu, nên hãy bỏ qua khúc này nhanh. Tôi lặng lẽ hạ lệnh cho Liza và Nana.

Liza xông ra như một mũi tên tầm thấp, vô song đập tan cả đám.

Nana chạy trên khoảng trống mà Liza dọn ra, đánh bay những gã đứng chắn đường cô ấy bằng phép khiên dùng Lý lực thuật, rồi xộc vào cửa.

Tôi không thể thấy nó từ đây, nhưng hình như cô ấy đã đánh ngất gã buôn nô lệ bên trong và cứu bọn trẻ.

Tên lính đánh thuê có danh hiệu Kẻ Điên cuồng đang tấn công Liza liên tục trong khi la hét như một con thú.

Nữ lính đánh thuê khác thì lạnh lùng hơn, cô ta cố tấn công mỗi khi có một khoảng hở trong phòng ngự của Liza trong khi dùng những tên khác làm khiên đỡ.

Họ khá là tương phản.

"■■ Phong hộ“Wind Protection”" -Zena

Phép của Zena-san đã bật con dao độc được ném từ đâu chẳng rõ. Coi bộ nó được ném từ tên trùm.

“Chết tiệt, chúng thậm chí còn mang theo một pháp sư hả. Lũ bây, bắt giữ thằng tóc đen kia.” – trùm

“““yea!”““– tội phạm

Với tín hiệu từ tên trùm, ba gã đến tấn công tôi đồng loạt.

"■■ Quạt gió“Wind Fan”" -Zena

Phép của Zena-san làm trở ngại tầm nhìn của mấy tên bằng bụi, sau đó cô ấy chém chúng nhanh như gió.

Cô ấy tương đối tàn nhẫn, nhưng không đến mức giết chết lũ đó.

Cô ấy không thể so với các cô gái của tôi, nhưng sức mạnh của cô không kém so với một thánh hiệp sĩ trung bình.

Dù rằng chúng là một băng nhóm tội phạm, để chống lại bọn côn đồ như chúng, kết quả này là tất nhiên.

Tôi thấy bóng của một tên dường như là trùm đang cố lẩn trốn.

Tôi chụp chân tên trùm bằng Tay Phép đoạn ném hắn ra trước mặt Liza, người vừa dứt điểm gã đánh thuê.

“uwah, cái gì? Là ma thuật… guêh!” -trùm

Bị chọc bởi cây baton của Liza, tên trùm lịm đi trong đau đớn.

Có vẻ như đau à nha.

Nana quay lại từ cánh cửa vừa lúc chúng tôi kết thúc mọi chuyện.

“Chủ nhân, đã giải cứu được ba sinh thể trẻ ạ.” -Nana

“Làm tốt lắm. Anh sẽ chăm sóc những đứa trẻ đó, vì vậy hãy đi cùng Liza để tìm xem có ai còn sống không trong khi bọn anh trói những tên này.” – Satou

“Rõ, chủ nhân.” -Nana

Tôi biết không còn ai bên trong xưởng này, nhưng tôi không thể làm bất cứ điều gì trước mặt Zena-san.

“Zena-san, tạm thời di tản bọn trẻ đã.” – Satou

“Vâng anh.” -Zena

Cùng với Zena-san, tôi đi ra ngoài xưởng trong khi mang bọn trẻ.

“Anh là ai, onii-chan?” – bọn trẻ

“Anh sẽ mang em về lại trại trẻ ư?” – bọn trẻ

“Em đói quá.” – bọn trẻ

Vừa đưa kẹo cho mấy bé gái, tôi vừa xem skill của chúng.

Rõ ràng, chúng được tách ra vì có phước lành loại ma thuật. Khả năng cao nhất là chúng sẽ bị ép giao kèo nô lệ trước.

Khi chúng tôi đến sân của xưởng, bọn trẻ bị giam cầm trong hầm đi ra, được nhóc Shin dẫn đường.

“Giải phóng?” – Tama

“Giải cứu hoàn thành nanodesu.” – Pochi

“Hai em làm tốt lắm.” – Satou

Tôi chụp cả hai đang báo cáo nhiệm vụ hoàn thành bằng tay mình đoạn vuốt ve đầu chúng. Tôi chỉ thị Shiro và Crow, những người đã xuống từ ngọn cây, đi tìm nhóm Arisa để mang cảnh vệ tới.

Giờ là lúc hỏi chuyện tên trùm.

Tôi ra lệnh Liza dội nước lên đầu để làm hắn tỉnh dậy.

"Buwaah, chậc. Thê thảm, mọi người đều bị bắt hử.” -trùm

“Trả lời những câu hỏi của tôi.” – Satou

“Chậc, mang anh hùng tới đây đi nếu mày muốn tao nói.” -trùm

Tên trùm này hình như có thói quen chặc lưỡi.

“Ngươi là kẻ đã ra lệnh cho người của mi bắt cóc trẻ con có vải quấn trên tay à?” – Satou

Tên trùm ngưng nói khi tôi hỏi hắn. Phải gạt hắn thôi.

“Sự im lặng của ngươi chính là câu trả lời rồi. Những tên khác đã thú tội hết rồi, ngươi hiểu không? Những gì ta muốn nghe từ ngươi là chỗ của hắn kìa.” – Satou

“Hừm, tao sẽ không bán đứng Mirage-aniki thậm chí khi mày xé vụn cơ thể này. Đừng có đánh đồng tao với đám tiểu tốt đó.” -trùm

Ra gã này thật sự có quan hệ với Mirage hả.

Tôi đã nghĩ về cái này trước đây, song hiệu quả của skill Thẩm vấn thật nguy hiểm. Sau đó, tôi hỏi hắn nhiều chuyện, và hắn thú nhận rằng gã thường xuyên thu thập trẻ mồ côi và người túng quẫn ở khu ổ chuột rồi giao họ cho đại diện của bá tước.

Những người bị thu thập có lẽ là vô số xác chết ở dưới cái hang ngầm trong biệt thự của bá tước.

Tên trùm không trực tiếp quen biết với những viện trưởng ác ma, mà chúng quan hệ trực tiếp với thuộc hạ của Mirage.

Dường như chúng được lệnh thu thập vật hiến tế mỗi vài tháng một lần, khi hội đấu giá được mở, từ cách đây 1 năm.

Lần cuối cùng là mấy ngày trước sự kiện cuối năm.

Tôi cũng hỏi chuyện về Bảo châu, nhưng lời hắn đáp lại chẳng liên quan mấy. Rõ ràng, mấy tên này không liên quan đến chuyện Bảo châu.

Fumu, vậy thì có xác suất cao là chúng không dính líu tới mưu đồ bí mật của quỷ lục.

Tôi đã nghe được điều mình muốn nghe từ tên trùm, vì vậy tôi tách khỏi mọi người với cái cớ mẹ thiên nhiên vẫy gọi.

Để đề phòng, tôi bảo Liza là mình sẽ đi bắt những tên tội phạm khác.

Tôi biến thành Kuro, rồi đi tới chỗ lên xuống của bến xe ngựa chờ khách tại cổng đông của kinh thành bằng Phối trí Unit.

“Ông định đi du lịch hả?” – Satou

“Ngươi muốn gì?!” – viện trưởng

Tôi chụp bả vai của viện trưởng trại trẻ đang mang một cái túi lớn và nói.

“Ê ê, bỏ ra! Ngươi không biết lịch sự là gì ư!” – viện trưởng

Viện trưởng trại trẻ vùng vẫy để thoát khỏi tay tôi.

Dường như hắn định trốn khỏi kinh thành bằng cách đi xe ngựa. Hắn có lẽ cảm thấy nguy hiểm cho mình vì các cuộc điều tra của Echigoya.

Hắn có trực giác tốt đấy.

“Ông có biết Mirage không?” – Satou

“C-cái đó là gì? Nói với người khác đi nếu chú mày nhầm ta với người khác. Ta đang có việc gấp.” – viện trưởng

Fumu, hắn hình như không giả ngu, nên không giống như hắn có quan hệ với Mirage.

“Vậy còn về ‘vải quấn tay’ thì sao?” – Satou

Chỉ như thế, gã viện trưởng ác ma run lên kinh ngạc, và cố chạy khỏi chỗ chờ khách trong khi xô đẩy những hành khách khác.

Có vẻ như hắn dự phần trong vụ án bắt cóc thật.

Tôi chụp vai khi gã sắp sửa lên xe ngựa, và ném hắn ra sau. Với một tiếng ‘crảng’, tiền vàng tuôn ra khỏi túi của hắn.

“Viện trưởng trại mồ côi ngày nay dường như khá giàu có à ta.” – Satou

Vừa liếc mắt vào đó, tôi vừa chau mày nhìn gã viện trưởng ác ma.

“Ồ, ê, tiền vàng kìa.” – hành khách

“Woow.” – hành khách

Đám đông bắt đầu xôn xao khi họ thấy tiền vàng, nhưng không ai thử lấy cắp, có lẽ vì có một đồn lính gần bên.

“Này! Mọi người đang làm gì ở trước cổng vậy hả.” -lính

“Cảnh vệ, bắt giữ gã này.” – Satou

Tôi cho xem con dao có huy chương Mitsukuni và ra lệnh cho họ.

Con dao là một vật tôi nhận được với tư cách Nanashi.

Có cả thảy ba viện trưởng ác ma gộp cả tên này. Hai tên khác bị bắt giữ ở trại trẻ của chúng.

Sau khi tra hỏi ba tên viện trưởng, tôi đẩy chúng và tên trùm bắt cóc cho Ban làm việc đại diện bí mật của tể tướng.

Zena-san và cảnh vệ hoảng vía khi thấy tôi đoạt lấy tên trùm trong vai Kuro, nhưng vì tôi đã kể cho Liza và những người khác rằng nhân dạng Kuro chính là tôi, điều ấy không thành vấn đề.

Sau khi được mẹ thiên nhiên gọi hơi bị lâu, tôi trở lại chỗ mọi người.

Về việc đối xử với những tên viện trưởng và đồng lõa…

Theo tể tướng, vì chúng đã tham gia vào việc triệu hoán thượng cấp quỷ để kinh thành lâm vào đại họa, tất cả chúng đều bị truy tố tội phản quốc và sẽ bị tử hình.

“Vậy, anh đã hỏi mấy tên viện trưởng chưa?” – Arisa

“Ờ rồi, chúng chỉ vì tiền thôi. Chúng quen với bá tước trong câu chuyện sau khi hắn quyên góp cho trại trẻ.” – Satou

Để có một cuộc trò chuyện bí mật, tôi đặt Arisa lên vai và diễu hành quanh địa điểm đấu giá.

Tôi để cảnh vệ xử trí đám trẻ mồ côi. Tôi đã cho đội trưởng cảnh vệ một đồng vàng làm tiền thưởng, nên họ ắt hẳn sẽ gửi những trẻ mồ côi về lại trại trẻ một cách đúng mực.

“Tuy vậy, nhờ có một nhóc đẹp trai khá là bất bình thách đố mà chắc có lẽ khiến anh hăng lên ấy nhỉ.”

Cô bé có lẽ đang nói về lời cảm ơn cộc lốc của nhóc Shin khi chúng tôi chia tay.

Thật khó cho tôi đồng ý với nhận định của Arisa, nhưng không phải là tôi không thể hiểu nó nếu tôi đặt mình vào vị trí của một cô gái xấc xượt.

'Kyururuu’, tôi nghe một âm thanh từ bụng của Zena-san.

Nhờ skill Căng Tai, có lẽ chỉ duy nhất tôi là người nghe thấy.

Không như mấy cô gái của chúng tôi đã mua và ăn, bốn người của tiểu đội Zena đã chưa ăn gì từ lúc sáng, họ ắt hẳn đói bụng lắm.

Đã quá 2 giờ trưa khi tôi xem đồng hồ.

Coi bộ chúng tôi đã bỏ lỡ bữa ăn trưa vì vụ bắt cóc.

“Anh thấy đói bụng rồi. Hãy kiếm chỗ ăn trưa trong một tiệm quanh đây đi.” – Satou

“Phải! Phải đó! Em biết một tiệm ăn ngon! Arisa-chan sẽ đề cử nó!” – Arisa

Arisa là người đầu tiên phản ứng với đề nghị của tôi.

Không có tiệm đặc biệt nào mà tôi muốn đi, vì vậy chúng tôi đi tới cửa hàng ẩm thực sáng tạo mà Arisa đề nghị.

Nó ở hơi xa, vậy nên chúng tôi bắt một chiếc xe ngựa.

Chỗ ấy nằm gần trường hiệp sĩ của học viện hoàng gia… hay đúng hơn, gần xịt với công xưởng của Echigoya.

Hình như đây là tiệm soba mà Nell đã dùng bữa khi trước.

“Đây rồi!” – Arisa

Arisa chỉ vào một nhà hàng ăn hai tầng trong khi tỏ ra hãnh diện.

“Gyuudonburi ở đây cực ngon nodesu!” – Pochi

“Như gyuu gyuu đầy những vị ngon?” – Tama

Coi bộ Pochi và Tama cũng tới đây để ăn với bạn cùng lớp sau giờ học và ăn vặt giữa bữa.

“Có mùi thịt thơm.” -Liza

“Không phải mùi xì dầu và miso mạnh hơn à?” -Lulu

Lulu và Liza dường như cũng đói bụng, họ thật nhạy cảm với mùi vị.

“Bác ơi! Phòng riêng phía sau còn không?” – Arisa

“Ô, chẳng phải là tiểu thư nhỏ đấy sao. Xin lỗi, nhưng phòng sau đã bị đặt chỗ rồi.” – chủ tiệm

Chủ tiệm ba mươi mấy tuổi có lông mình rậm rạp bước ra từ nhà bếp.

Chỉ có vài người ở quầy ăn bên trong tiệm, nên tất cả tám bàn bên trong đều trống.

“Eh, sao lạ thường vậy.” – Arisa

“Xin lỗi vì sự bất thường. Tất cả bàn ở đây đều sẵn chỗ, nên tiểu thư có thể ngồi chỗ nào cô thích đều được hết.” – chủ tiệm

“Ho I!” – Arisa

Chúng tôi chiếm ba bàn 6 người bên trong rồi ngồi xuống.

Zena-san và đội của cô ấy thì ở cái bàn gần lối vào vì họ đóng vai trò vệ sĩ.

“Cậu thích gọi món gì?” – chủ tiệm

“Bác có đề nghị nào không?” – Satou

Như mong đợi vào tỷ lệ biết chữ của quốc gia này, chẳng có lấy một cái menu nào trong tiệm.

“Dĩ nhiên là gyuudonburi nanodesu!" -Pochi

"Mwu, kakiage."-Tama

Tôi thực ra đang hỏi chủ tiệm, nhưng Pochi và Mia đã nhanh nhẹn nói ra đề nghị của họ.

“Nếu cậu thấy ổn với thứ hơi đắt, tôi đề nghị karage bò Oumi đặc biệt.” – chủ tiệm

“Vậy thì tôi lấy cái đó. Mọi người thì sao?” – Satou

Dường như karage đã bắt đầu lan tràn ở kinh thành. Tôi giục mọi người gọi món.

“Tử tước-sama đãi à?” -Lilio

“Đ-đợi đã Lilio.” -Zena

Zena-san đang hoảng hốt trước nhận định không giữ kẽ gì của Lilio.

“Dĩ nhiên rồi. Các cô có thể gọi bất cứ gì mình muốn, đừng bận tâm về giá cả. Nhưng mà cấm rượu, được chưa.” – Satou

“Được mà, đúng là quý tộc-sama hén!” -Lilio

“Vậy thì mình muốn món đắt nhất!” -Ruu

“K-khoan đã Ruu!” -Zena

“Ruu, chốc nữa nói chuyện riêng nhé.” -Iona

Zena-san và cô Iona nhướng chân mày trước nhận định của Ruu.

“Ế ế, món đắt nhất của tiệm tận hai đồng bạc, cậu biết không vậy?” – chủ tiệm

“Tôi không phiền đâu. Mọi người, cứ gọi tự nhiên đừng do dự!” – Satou

“Pochi muốn gyuudonburi nanodesu." – Pochi

"Tama gyuudonburi nữa.” – Tama

“Xin cho em karage bò Oumi đặc biệt như Chủ Nhân.” – Lulu

“Kakiage đặc biệt.” -Mia

Sau Pochi, Tama, Lulu và Mia, mọi người nói đặt món của họ cho chủ tiệm.

Bác ấy chắc chắn có thể nhớ mà không cần ghi chú.

Cuối cùng, Arisa đang suy ngẫm với vẻ mặt nghiêm túc nói lên món của con bé.

“Em sẽ dùng phần gyuudon, kakiage, và đậu hũ đông với rất nhiều hành lá.” – Arisa

Arisa ơi… tôi có thể nghe tiếng ăn kiêng đang vẫy gọi đó, nghe chưa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!