Satou đây. Có câu nói, ”Bạn sẽ chết hễ mà gặp mặt con doppelganger của bạn", dù rằng tôi không biết xuất xứ của nó. Đó có phải là vì bạn có sự thôi thúc muốn giết nó khi bạn thấy chính mình một cách khách quan không?
“Xin chào Kuro-sama.” – Tifaliza
Dù tôi nghĩ mình đã dịch chuyển tới văn phòng chính mà không có chút tiếng động nào, Tifaliza vẫn chào tôi không chút chậm trễ, đoạn cô ấy nhấn nút gọi quản lý.
Âm thanh của những tiếng bước chân, ‘dadada’, không hợp với một quý cô, vang dội từ hành lang.
Tiếng bước chân dừng ngay phía trước cửa, rồi thì ai đó gõ cửa sau khi đủ thời gian để lấy vài nhịp thở.
“Vào đi.” – Satou
“Xin thứ lỗi ạ.” – quản lý
Quản lý, người mở cửa ra, không có vết tích gì của việc chạy hối hả ở hành lang cả.
“Kuro-sama, ngoài việc về buổi đấu giá, có một báo cáo liên quan đến cậu nhóc và trại trẻ từ trước. Em sẽ báo cáo cái nào trước ạ?” – quản lý
“Bắt đầu từ việc đấu giá đi.” – Satou
Phần sau có lẽ là về việc chạm mặt với chúng tôi hôm qua, nên để nó ra sau cũng được.
“Vâng, tất cả ma khí được triển lãm trong ngày đầu đều đã được đấu giá đúng như kế hoạch. Hơn nữa, quý tộc, quan chức quân sự, và cả thường dân không thể tham gia đấu giá đều đã đặt hàng trước. Tổng thu nhập từ các cuộc đấu giá thành công là…” – quản lý
“Là 30.713 đồng vàng. Chi tiết trong bản kê sao này.” – Tifaliza
Giọng nói lãnh đạm và du dương của Tifaliza chồng lấp lên báo cáo phấn khởi của quản lý.
“Chúng ta kiếm được quá chừng với chỉ 100 vật phẩm trưng bày thôi á.” – Satou
“Tác động từ sự cố quỷ dữ và quái vật xuất hiện ở kinh thành khá là ấn tượng. Em nghe nói những ma khí của người khác trưng bày cũng được bán với giá gấp ba.” – Tifaliza
Tôi hiểu rồi.
Tôi đoán chẳng phải là không thể xảy ra cho giá cả thình lình phi mã từ khi quái vật lằn đỏ không thể bị thương tổn với vũ khí thông thường khi chưa được ểm bùa.
“Fumu, kiểm tra trình độ các ứng viên, ưu tiên những ai có level 30 trở lên và có skill Ma Nhận.” – Satou
Sau cùng thì việc đưa ma khí cho người có level một con số chẳng có nghĩa lý gì hết.
“Hiển nhiên rồi ạ. Và còn nữa, một yêu cầu đặc biệt về một ma khí đã đến từ Sir Heim của Bát Kiếm Shiga ạ.” – quản lý
“Một ma khí đặt hàng hở.” – Satou
Nghe khá là thú vị đó.
Sau khi có được Niệm Chú Châu, ví dụ như làm một ma khí mà không cần phiền đến Arisa và Mia nghe cũng vui nhỉ.
“Tôi không thể làm nó lúc này, nhưng hãy báo cho anh ta rằng chúng ta sẽ xem xét nó một cách tích cực.” – Satou
“Vâng, em biết rồi.” – quản lý
Hình như cô ấy không nghĩ là tôi sẽ nhận việc, đối đáp của quản lý hơi chậm trễ.
Quản lý xốc lại mình, lật danh sách trên tay và tiếp tục nói.
“Tể tướng đã yêu cầu chúng ta không bán ma khí cho các thương nhân buôn bán với ngoại quốc. Đây là danh sách của họ.” – quản lý
Tôi nhận danh sách từ quản lý.
Nhà của nhóc Souya tôi gặp hôm nay cũng có trong danh sách đó. Chẳng lạ gì khi họ có trong danh sách vì hình như họ làm ăn với đế quốc người chồn và đại lục phía tây.
Tể tướng có lẽ đã gửi đề nghị kiểm soát buôn bán bởi vì ông muốn ngăn chặn vũ khí mạnh mẽ rơi vào tay ngoại quốc.
“Lẽ tất nhiên là chúng ta nên nghĩ về phòng thủ quốc gia thôi.” – Satou
“Vậy thì bọn em sẽ xử lý nó. Kuro-sama, em đang nghĩ sẽ hỏi về việc giảm thuế từ tể tướng để nhận yêu cầu này, anh cho phép không?” – quản lý
“Cứ làm đi.” – Satou
Quản lý thật khôn lanh chứ đâu như tôi.
Tiếp đến, tôi nhận báo cáo về nhóc Shin.
“Thế là, những đứa trẻ bị bắt cóc đã được giải cứu bởi Tử tước Pendragon và mấy tùy tùng thám hiểm giả Mithril của anh ta. Cho em hỏi có phải những viện trưởng trại trẻ thực sự đã bị Kuro-sama bắt ạ?” – quản lý
Tôi đáp, ”Đúng vậy”, cho quản lý.
“Vậy thì em sẽ bỏ qua chuyện viện trưởng trại trẻ. Chi tiết được mô tả trong báo cáo này. Kuro-sama có thể xem nó lát sau.” – quản lý
Tôi lấy báo cáo từ quản lý rồi quăng vào lỗ đen của Hộp đồ.
“Phần lớn lũ trẻ mất tích đã được tìm thấy ở khu ổ chuột.” – quản lý
“Vậy hả.” – Satou
Tốt.
Dường như không phải tất cả bọn trẻ mất tích đều bị hiến tế để triệu hoán quỷ.
“Người canh gác báo cáo rằng văn phòng phúc lợi xã hội đã cử nhân viên cấp dưới tới các trại trẻ đã mất đi viện trưởng.” – quản lý
Tôi cho rằng việc thay thế viện trưởng sẽ không có trong một lúc, song không ngờ văn phòng công cộng làm việc thật nhanh.
“Cuối cùng, nhóc Shin đã bán chiếc khăn đội đầu đen cho một thương nhân chồn.” – quản lý
“Khi nào vậy?” – Satou
“Ngay trước vụ bắt cóc ạ.” – quản lý
Tôi không nhận ra vào lúc ấy, ra cậu ta không đeo khăn ức chế nhận diện hả.
Điều đó giải thích vì sao Arisa đã phát hiện ra danh hiệu anh hùng của nhóc Shin.
Kể cả khi tôi đưa cho nhóc Shin một món đồ ức chế nhận diện khác, cậu ta rồi sẽ lại bán nó thôi hễ mà cậu không hiểu sự quan trọng của món đồ.
Tôi sẽ nói cho cậu nghe lý do chính đáng trước khi cho cậu vào lần kế.
“Thương nhân đó là ai?” – Satou
“Em rất xin lỗi ạ. Điều đó không được ghi trên báo cáo.” – quản lý
“Vậy thì điều tra nó, chỉ cần tên thôi cũng được.” – Satou
“Rõ ạ. Em sẽ thu xếp để sáng mai là có.” – quản lý
Tôi đã dò tìm cái khăn trên bản đồ, nhưng không thấy. Có lẽ nó đã được cất vào Hộp Đồ.
Tôi thử tìm kiếm người chồn, song có nhiều hơn cả 1000 người trong kinh thành, nên tôi đành bỏ cuộc.
Khó chịu là một lý do, nhưng đơn giản là không có thông tin để thu hẹp họ lại.
“Kuro-sama, anh chắc không thấy hứng thú, nhưng-“ – quản lý
Với mào đầu đó, quản lý nói về chuyện làm sao bọn trộm xuất hiện ở hai địa điểm đấu giá.
Chúng là bọn trộm nghiệp dư, nên cả đám đều bị bắt giữ bởi bảo vệ địa điểm và binh lính, nhưng chuyện vẫn tiếp diễn.
“Tượng nữ thần biến mất?” – Satou
“Phải đó anh, bên trong cái hộp được mang vào địa điểm đã bị đổi thành một bức tượng đá khác.” – quản lý
Fumu, có lẽ không liên quan tới chuyện bảo châu, nhưng khá làm tôi khó chịu.
“Cái đấy hơi bị phiền hà đó. Hãy tra hỏi chi tiết vụ việc.” – Satou
“Nhất định ạ.” – quản lý
Tiếp theo, tôi nhận báo cáo về việc trộm cắp đã giảm xuống ở các nhà thương nhân trong Kinh thành.
“Thật khoan khoái khi nghe điều đó sau tất cả.” – Satou
Tôi cảm thấy mơ hồ trong đầu vì chẳng biết vì sao mà nó lại dính tới tôi được.
“Đây là kết quả từ hành động của Kuro-sama.” – quản lý
Tôi có làm không ta?
“Nhờ có Kuro-sama đập tan những chốn ẩn náu của đạo tặc hết cái này tới cái khác, lượng trộm cướp trong vùng đô thị và trộm đêm đã giảm xuống rõ rệt.” – quản lý
Nghĩ lại thì, tôi nhớ gần đây đã bắt giữ khoảng 400 người.
“Tuyệt vời ha.” – Satou
Tôi đáp vậy đoạn thúc quản lý báo cáo tiếp.
“Kuro-sama, có chút việc em cần nói về Sir Pendragon…” – quản lý
Sau khi hoàn tất báo cáo, quản lý muốn thảo luận với vẻ mặt nghiêm túc, vậy nên chúng tôi đổi chỗ từ văn phòng của Kuro, nơi Tifaliza đang làm việc, tới phòng của quản lý.
“Nói chuyện gì?” – Satou
Đừng bảo tôi, cô ấy nhận ra Kuro và Satou là cùng một người?
“C-có ạ. Thực ra gia chủ nhà bá tước có quan hệ với em…” – quản lý
“Quản lý, tệ hại rồi!” – Tifaliza
Quản lý cuối cùng định nói, nhưng rồi một quản đốc tóc vàng nhạt xông vào làm gián đoạn nó.
“Tử tước Pendragon tới gặp mặt!” – tóc vàng
Cái gì?
“Hơn nữa, anh ta nói rằng anh ta là hôn phu của quản lý!” – tóc vàng
Tôi ngăn chặn sự ngạc nhiên của mình bằng Mặt Tỉnh Bơ, rồi tìm kiếm trên bản đồ để nhận diện chân tướng của Sir Pendragon giả mạo.
“Rất hân hạnh được gặp em, hôn thê-dono. Anh muốn nói chuyện chỉ hai chúng ta mà không có người khác can dự nếu được. Xin lỗi nhưng mọi người có thể rời đi không?” – Satou giả
Gã đó nói trong khi có khuôn mặt chính xác của Satou.
Không may là chất giọng hơi khác với giọng tự nhiên của tôi. Nghe như hắn đang nén cái giọng the thé thành âm thấp.
Tôi xác thực để phòng ngộ nhỡ, nhưng hắn không phải Ngụy Thể của quỷ lục.
“Đừng bận tâm.” – Satou
Tôi ngắt lời Satou giả.
“Và, việc của anh đến đây là gì?” – Satou
Satou giả nhún vai trước áp lực của tôi, hắn làm cái vẻ mặt tựa như ”bó tay ha.”
Thái độ của hắn hoàn toàn làm tôi bực mình hơn, dù rằng đó có lẽ là đích nhắm của hắn.
“Tôi đã nhận lời cầu hôn của cô ấy, thế nên tôi nghĩ sẽ tới gặp và nói chuyện một chút. Chúng ta dù sao cũng là hàng xóm mà nhỉ.” – Satou giả
Satou giả hiệu mỉm cười sang sảng với quản lý.
Quản lý không nhìn vào Satou giả hiệu, mà là tôi, cô ấy kể tôi lý do vì sao hắn khăng khăng bảo hắn là hôn phu của cô.
“T-thực ra, gia chủ nhà bá tước có quan hệ với nhà em đã thông đồng với cha em để đề nghị hôn nhân tới Tử tước Pendragon.” – Tifaliza
Hiểu rồi ha, chắc nó nằm trong số nhiều lời cầu hôn đã đến biệt thự.
Tôi đã bảo quản gia viết thư từ chối nếu bên kia là quý tộc cấp thấp, song tôi phải tự mình viết nếu đó là quý tộc cấp cao, nên nó đã bị ghìm lại.
Coi bộ sẽ thành chuyện phiền phức hễ mà tôi không viết thư hồi âm sớm.
Giờ thì, gác cái đó lại đã, phải tìm ra động cơ của Satou Giả mới được.
“Rõ là có một con ruồi khó ưa sẽ không đi hôm nay, nên hãy thắt chặt tình yêu của chúng ta vào ngày khác em nhé.” – Satou giả
Quản lý nhíu chân mày giận dữ trước câu bông đùa của Satou Giả.
Cô ấy lẩm bẩm nhỏ tiếng, ”Hắn dám xúc phạm Kuro-sama.”
Tuy vậy, dường như do bên kia là một quý tộc cao cấp, cô ấy đã chịu đựng để không giang tay chống trả hắn.
“Đây là kỷ niệm cho cuộc gặp gỡ của đôi ta.” – Satou giả
Satou Giả lấy ra một chiếc vòng cổ bọc trong mảnh vải từ ngực hắn và tặng cho quản lý.
Đó là một chiếc vòng cổ trông đ