Liza.
Bát Kiếm Shiga.
Đó là những thanh kiếm mạnh nhất của Vương quốc Shiga dùng để tiêu diệt quỷ dữ.
Tôi đã được cha dạy dỗ bằng những lời ấy từ khi còn nhỏ.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi mình sẽ có một trận đấu chống lại Bát Kiếm Shiga, dù ít hay nhiều, và thậm chí còn thắng được một người.
Tôi, người vẫn không thể khiến Chủ nhân đánh nghiêm túc.
“Ma thương Liza, ta sẽ cho phép cô phục vụ gia tộc Bá tước của ta. Ta sẽ ban tước vị cho cô. Ta sẽ cấp lương cho cô hệt như một hiệp sĩ loài người vậy.”
“Liza-dono, ta mong được đấu một trận. Ta là Kajiro của trường phái Jigen...”
“Cô có hứng thú trở thành một hiệp sĩ của quân đội vương quốc không? Chúng tôi sẽ chào đón cô không phải như một gia thần mà là một Thánh hiệp sĩ.”
Những lời mời gọi, thách đấu và cầu thân cứ đến với tôi hết cái này tới cái kia.
Tôi gây rắc rối cho Chủ nhân mỗi lần xảy ra chuyện như thế, cảm thấy như thể người mình co rúm lại.
Tôi tự hỏi Chủ nhân sẽ nghĩ gì về chuyện này lần này?
Tôi lo rằng Chủ nhân, người ghét bị nổi danh bởi người khác, sẽ ghét tôi vì chuyện này.
Để làm dịu đi tâm trí đang xáo động của mình, tôi thực hành múa thương một mình ở sân trong biệt thự.
[Magic Edge] (Ma Nhận) phát sáng trong khu vườn tối tăm.
[Magic Edge] từng là một kỹ thuật khó khăn, giờ đây lại dễ dàng như hít thở vậy.
Nếu bảo đây là tôi của một năm trước, chắc chắn tôi sẽ bị cười nhạo.
Tôi rũ bỏ những suy nghĩ ngốc nghếch và tập trung vào các thế cơ bản.
Đâm, quất, gạt.
Sau khi xong bài cơ bản, tôi tiếp tục luyện tập với trường phái tự ngộ mà tôi học được qua những trận đấu ở Thành phố Mê cung.
Tôi xoay người ra sau đó thực hiện một cú quét chân bằng đuôi.
Tôi hạ thấp trọng tâm, không chỉ dùng đôi chân mà cả cái đuôi, biến toàn thân thành một cái lò xo, sau đó tung ra cú đâm hết sức bình sinh.
Kết thúc bài quyền, tôi cảm thấy một sự hiện diện xuất hiện ở trong một góc sân sau khi tôi làm động tác thu thương.
“Lúc nào cũng tuyệt vời nhỉ.”
“Chủ nhân...”
Chủ nhân của chúng tôi xuất hiện từ đằng sau một bụi cây mà có lẽ không ai để ý. Tôi có thể cảm nhận mờ nhạt kỹ thuật [Stealth] (Che giấu) của Tama, nhưng sự che giấu của Chủ nhân tự nhiên đến nỗi tôi không thể nhận biết được.
“Tiếng động em gây ra làm phiền ngài sao?”
“Không có đâu. Mọi người đều đang ngủ với khuôn mặt hạnh phúc như mọi khi thôi.”
Chủ nhân dịu dàng nói với tôi, người đang dè dặt, như thể để trấn an.
Và, tôi đã thốt ra những lời tàn nhẫn đối với sự tử tế ấy.
“Nếu Liza có hứng thú với Bát Kiếm Shiga, thì cứ chấp nhận đi, không sao đâu?”
“Bộ em đã không còn cần thiết nữa sao...”
Tôi thật hèn nhát làm sao.
Không ngờ tôi lại nói như thế trong khi chờ đợi Chủ nhân dịu dàng từ chối nó.
“Không đời nào. Nếu Liza không có ở đây thì chỗ này cô đơn lắm.”
Tôi thở dài nhẹ nhõm sau khi nghe điều ấy.
“Nhưng mà, anh muốn ưu tiên những gì Liza mong muốn nhất. Nếu đó là những gì Liza thực sự muốn, anh sẽ tôn trọng quyết định đó.”
Sự tử tế đôi khi là chất độc.
Tôi hiểu rằng Chủ nhân không cần ai theo nghĩa thực tế nhất.
Kể cả như vậy.
Kể cả vậy thì, tôi vẫn muốn ở bên Chủ nhân.
Tôi thề với chiến hữu của mình, cây Ma thương đang phát ánh đỏ đón nhận quyết tâm của tôi.
Một ngày nào đó, tôi sẽ trở thành một tồn tại mà Chủ nhân, người đang đứng ở đằng xa kia, có thể dựa vào.
Tôi sẽ trở thành người ấy.
Tôi không chắc liệu cuối cùng mình có khả năng nói lên những lời ấy không.
Nhưng mà, nhất định.
Ngọn giáo của tôi biết rõ điều đó.