Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 42: CHƯƠNG 42: NGƯỜI NHẬT Ở THẾ GIỚI KHÁC

Satou đây. Người Nhật tiêu biểu là loại người sẽ vui mừng khi gặp đồng hương ở ngoại quốc, và tự động giảm sự đề phòng xuống, Satou.

Khi mà chúng tôi nói cùng một ngôn ngữ, và bởi vì ý thức về giá trị cũng như nền tảng cơ sở rất gần nhau, tôi cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

“Nói cho chính xác, Arisa Tachibana trước kia là một người Nhật được tái sinh ở Vương quốc Kubooku với trí nhớ gần như nguyên vẹn. Anh cũng được tái sinh à? Không đúng, xét từ mái tóc đen đó, anh phải là Anh hùng được triệu hồi đúng chứ? Satou-san?”

Giao diện AR không hề hiển thị việc trước đây cô bé là một người Nhật hay tên thật của cô là Arisa Tachibana.

Mà chỉ số của tôi cũng chẳng biểu thị tôi từng là một người Nhật tên Suzuki Ichirou, thế chẳng phải là đồng cảnh ngộ sao?

“Sao vậy, tại sao anh ngừng nói? Anh là người Nhật thứ hai mà em từng gặp đấy.”

Nghe những lời đó, ánh nhìn của tôi chuyển tới Lulu đang ngủ ở giường khác.

“Lulu thì khác. Dường như cụ cố nội của chị ấy là một người Nhật, dù em chưa từng gặp ông ấy, nhưng ai mà quan tâm chứ. Con nhà tông là một thứ tàn nhẫn. Chị ấy có thể là một thần tượng nếu sinh ra ở Nhật Bản.”

“Skill `[Ma thuật Tâm trí]` của cô—”

“Không có.”

Cô bé có dùng ma thuật tâm trí làm Lulu trông xấu xí đi không, tôi vừa nghĩ thế nhưng cô bé đã phủ nhận lời tôi.

“Cảm quan về cái đẹp mà thế giới này dành cho những người sở hữu khuôn mặt phẳng với môi mỏng, da không trắng, và mông nhỏ là vô giá trị. Chị ấy có rất nhiều điểm đối lập. Nghĩ lại thì cũng phải cảm ơn vì nhờ đó mà không có nhiều kẻ muốn mua tụi em trong những ngày làm nô lệ.”

Chuẩn mực cái đẹp thay đổi theo thời kỳ và nơi chốn hử, điều đó thật bất hạnh.

“Vậy thì, Satou-san, anh là Người tái sinh hay Người triệu hồi?”

“Có khác biệt gì giữa họ?”

Tôi nên thành thực nói hay nên giữ bí mật đây?

Cô bé là một người dùng ma thuật tâm trí không hề e ngại ép buộc chính mình, nhưng cô bé không nghi ngờ gì lại là một manh mối tốt. Nếu đến lúc cần thiết, tôi có thể chỉ cần ra lệnh cho cô `[Không được nói với người khác]`.

“Người tái sinh là một người đã chết ở thế giới trước của họ, sau đó sinh ra ở thế giới này. Người triệu hồi là một người bị ép buộc cưỡng bức từ thế giới của họ đến thế giới này. Những người như Anh hùng là Người triệu hồi.”

Mặc dù lời giải thích chất đầy thành kiến, tôi cũng không thuộc một trong hai loại đó, đúng chứ nhỉ?

“Có phải Người tái sinh luôn luôn sinh ra như một đứa trẻ?”

“Có một nơi huyền thoại kể rằng họ sinh ra đã ở tuổi trưởng thành, nhưng ở thế giới này, Người tái sinh luôn là một đứa trẻ mà không có ngoại lệ.”

Cô bé rất quả quyết về điều đó. Tôi thử xác nhận lại.

“Người tái sinh được Thần bảo rằng họ được tái sinh.”

Ra là họ gặp Thần à? Nếu một người nói như thế ở Nhật Bản, mọi người sẽ nghi vấn sự tỉnh táo của anh ta mất.

“Người triệu hồi có giữ lại hiện trạng ban đầu của họ không? Như quần áo, những thứ sở hữu và nhân dạng.”

“Dường như Người triệu hồi giữ lại quần áo của họ. Và hiển nhiên, nhân dạng của họ luôn.”

Vậy ngay cả hình dạng cũng được giữ lại à, nhưng tôi lại trẻ ra, tại sao lại thế?

“Cô nghe điều đó từ người khác à?”

“Anh hùng-sama từ Đế quốc Saga nói thế, em không nghĩ là nó sai đâu. Vì chỉ có Đế quốc Saga là có khả năng triệu hồi Anh hùng từ thế giới khác thôi.”

Vậy thì nếu tôi đến Đế quốc Saga, tôi có thể tìm cách về nhà không? Không được quên kiểm tra việc này sau.

“Tôi hiểu rồi, nhưng tôi không thuộc mấy cách đó. Tôi ngủ một giấc sau khi làm việc, khi thức dậy, tôi đã ở trên một vùng đất hoang.”

“Anh không thấy Thần sao?”

“Không.”

Arisa khoanh tay lại và rên rỉ. Ê, mặc quần áo vào đi đã.

“Vậy thì, anh có gặp điểm triệu hồi khi anh đến thế giới này không?”

“Không hề, tôi là người duy nhất trên vùng đất hoang đó.”

“Vậy anh ở Level cao ngay từ lúc bắt đầu? Hoặc có MP vô tận? Hay có rất nhiều Skill thú vị?”

“Level của tôi chỉ là 1 lúc ban đầu, ma thuật của tôi cũng chỉ mức 10. Tôi cũng không hề có Skill.”

Không đúng, có một thứ là `[Đặc Kĩ]` (Unique Skill). Giống như `[Meteor Shower]`.

“Đó là cái quái gì thế, trò chơi độ khó bất khả thi à?”

Oops, cô bé đang thương hại tôi, cô bé sẽ làm gì nếu nhận ra sự thật đây?

“Thay vì nói về tôi, hãy nói về cô đi. Kể tôi nghe tất cả Skill của cô từng cái một. Danh hiệu và Đặc kĩ luôn. Như cô đã biết đấy, đây là `[Mệnh lệnh]`.”

“Em sẽ kể cho anh dù không có mệnh lệnh mà.”

“Đầu tiên, `[Ma thuật Tâm trí]` ở Level 5. Em khá tốt phải chứ? Em đã để dành điểm Skill nhận được khi mới sinh cho cái này đấy.”

Nghe có vẻ lạ lùng, lúc tôi kiểm tra, điểm cần để nâng cấp mỗi Skill là từ 2-12 điểm với mức trung bình là 7, điểm cần để lên Level không phải là 1 nhưng nó có giá trị khác nhau ở mỗi Skill, dường như lượng điểm cần cũng tăng lên theo Level.

Tôi là trường hợp đặc biệt, hay là cần điều kiện đặc thù gì đó chăng?

“`[Tự chủ Thuộc tính]` là một Skill cho phép kiểm tra chính thuộc tính của em. Nó chi tiết hơn Đá Yamato khá nhiều. Chức năng quan trọng nhất của Skill này là em có thể quyết định nên bỏ điểm vào Skill nào khi em lên Level.”

Từ những gì cô bé nói, cô có thể chọn loại Skill cần thêm điểm, nó như là Skill mà mỗi Người tái sinh hay Người triệu hồi luôn luôn có.

Tôi nghĩ rằng nó giống như khả năng đặc biệt cho phép tôi dễ dàng học Skill, nhưng đây thực sự là một phiên bản thấp hơn cái của chính tôi.

Đối với đại đa số dân cư, dường như họ có khả năng nhớ Skill tùy thuộc vào sự rèn luyện của họ khi thăng cấp.

“`[Kiểm tra Status]` là một Skill cho phép nhìn thấy chỉ số của người khác. Khá thuận tiện ha. Có lẽ Skill `[Phân tích]` tốt hơn nó, nhưng điểm Đặc quyền-Tái sinh của em không đủ.”

Nó là Skill có hiệu dụng như Đá Yamato.

Những dòng Skill tương tự như `[Kiểm tra Vũ khí]`, `[Kiểm tra Giáp]`, `[Kiểm tra Ngọc]`, `[Kiểm tra Tiền]`, `[Kiểm tra Cây trồng]`, vân vân, và Skill gộp tất cả chúng lại là `[Phân tích]`.

Đặc quyền điểm-Tái sinh là điểm mà Thần đưa cho cô bé khi cô tái sinh.

“`[Ẩn Skill]` là một Skill dùng để tự giấu Skill của chính em. Một khi sử dụng, thì dù cho anh được xem bởi `[Phân tích]` hay Đá Yamato, nó vẫn hiển thị là [Không có Skill], cho đến khi nó bị hủy.”

AR của tôi hiện [Skill không xác định], có nghĩa nó là nhánh cao hơn của `[Phân tích]` đúng không nhỉ?

“`[Item Box]`, như tên đã ngụ ý. Nó là loại kho chứa thường tồn tại trong game. Dù nó không cùng loại với cái mà Anh hùng nhận được là loại kho chứa vô hạn (`[Inventory]`), số lượng vật phẩm có thể cất trữ bị giới hạn. Ngoài ra, không thêm được thứ có số lượng lớn và những thứ không trọng lượng, nhưng nó vẫn khá tiện lợi.”

Từ những gì tôi nghe, số lượng đồ vật giới hạn là 100, và nó có thể trữ lên tới 100 mảnh cùng loại. Với những thứ có hình dạng bất định, như nước, nó được tính theo lít.

`[Storage]` của tôi thì phần nhiều giống với `[Inventory]` bất tận hơn, nếu tôi phải so sánh.

Sau khi nói quá nhiều, Arisa nói rằng ”Cổ em khát khô rồi.”, sau đó cô bé vạch tay theo chiều ngang và hô “Item Box, Mở”.

Ở phía trước cô bé, một lỗ đen mở ra trên bề mặt phẳng, sau đó cô cho tay vào trong và lấy ra một bình nước rồi uống trực tiếp. Khuôn mặt cô bé nhìn từ phía này trông rất đắc ý.

Nước cô bé uống chảy trào từ miệng và vẽ thành dòng trên bộ ngực trần của cô bé trông khiêu dâm không thể chấp nhận được. Thực ra cô bé bao nhiêu tuổi vậy?

“Ít nhất nên dùng tách giùm tôi.”, tôi yêu cầu, nhưng dường như là để mỗi thứ ra và vào cần dùng đến MP, nên cô ấy giảm thiểu việc đó đến mức thấp nhất.

Nó hoạt động có chút khác so với `[Storage]` của tôi. Khi cô bé uống nước xong, cô ấy muốn để bình nước lại, nên tôi để cô ấy làm. Tôi nên nói sao nhỉ, nếu một người không có khái niệm gì mà nhìn thấy nó, thì nó giống như ai đó bỏ một thứ vào hộp đen vậy.

[Nhận được Skill Item Box]

Tôi không cần cái thứ phiên bản lỗi thời của `[Storage]` này.

Thay vào đó, thứ còn lại là `[Không bao giờ từ bỏ]` và `[Xung ép lực]`, cái nào làm cho ma thuật tâm trí của cô ấy bỏ qua được cách biệt 300 Level, tôi muốn biết.

“Fufufun, thế nào anh, em không phải tuyệt vời ư? Hiếm khi có một nô lệ nào có nhiều Skill thế đâu!”

“Còn những cái khác đâu?”

“Ugh” cô bé ngập ngừng, “Mồ, anh tham quá đi” rồi nói trong khi đưa tay ngang vai đầu hàng như thể người ngoại quốc vậy.

Tôi bổ (cạnh bàn tay) một cái vào đầu cô bé.

“Em phản đối bạo lực! Những cái khác là Đặc kĩ, chỉ có hai cái thôi!”

Ngạc nhiên hả? Mà khi cô bé lại bắt đầu tạo dáng nữa, tôi vò mạnh đầu cô bé.

“Tóc em sẽ rối mất”, mà dù nói vậy, nhỏ vẫn trông sung sướng.

“Ngay cả Lulu cũng không biết những khả năng này. Một cái gọi là `[Xung ép lực]`. Bằng cách dùng toàn bộ MP và HP của em, hiệu dụng của một đòn tấn công sẽ được nâng lên nhiều lớp! Nó chính xác là một Skill đúng chuẩn dành cho một nữ chính.”

Một cái đại bác dùng một lần thì có ấy.

“Cái khác là `[Không bao giờ từ bỏ]`. Nó là một sức mạnh tuyệt đối không bao giờ thua cho dù kẻ thù có mạnh mẽ cỡ nào! Cụ thể là, không quan trọng cách biệt bao nhiêu Level hay phòng ngự kẻ thù mạnh cỡ nào, một đòn tấn công hoặc ma pháp có khả năng trúng với tỉ lệ 10%! Nó tuyệt lắm đúng không.”

“Nhưng mà nó chỉ dùng được 3 lần thôi. Một khi em dùng nó, nó sẽ phục hồi một lần mỗi tháng. Mà từ khi ma thuật của em không làm việc được với Chủ nhân, nên em đã xài hết cả ba rồi.”

Nó có lẽ là Skill đã đặt tôi vào ma thuật của cô bé. Có rất nhiều dòng [Kháng ma thuật] trong Log nên không nghi ngờ gì là nó.

Thực là một Skill rắc rối. Tôi nên mừng là cô bé không phải kẻ thù, đúng không nhỉ?

Đây là mấy thứ mà tôi nghe được sau này, nhưng dường như là cho dù Skill có ảnh hưởng, nó vẫn vô dụng khi chống lại kẻ thù có sức đề kháng hoàn toàn. Cho ví dụ, sơ cấp `[Thủy xạ]` thì không có hiệu quả chống lại một Tinh linh Đại Thủy miễn dịch với thủy pháp.

"Có một vài điều tôi muốn xác nhận."

"Nói đi anh."

"Làm sao cô dùng ma thuật tâm trí mà không cần niệm chú?"

“Umm... nó là một chức năng ẩn trong `[Tự chủ Thuộc tính]`, một khi em nhớ một ma thuật, thì em có thể dùng ma thuật đó chỉ bằng cách đọc dòng cuối của Từ Lệnh trong đầu thôi.”

Tôi đã mong đợi thứ gì đó hack hơn, nhưng nó lại là một cách ghi nhớ, tôi thực sự phải thành công niệm chú ít nhất một lần. Chẳng lẽ không có lối tắt à.

“Lẽ nào anh không dùng được ma thuật?”

“Tôi thất bại trong việc niệm phép rõ ràng.”

Yep, nó không phải là lời nói dối. Tôi có thể sử dụng hai chiêu, nhưng những cái đó không chính thống cho lắm.

“Thực đúng vậy eh... Em đã định bỏ cuộc khi em nghe người khác niệm chú. Cuối cùng em cũng nắm được nó sau một năm rưỡi.”

“Đúng rồi, tôi chỉ thử thách với nó hai ngày, nghĩ thực ra nó cũng chỉ có hai giờ.”

“Cái gì, quá ít rồi... nếu một ai có thể làm nó chỉ trong thời gian thế thì đã có nhiều ma pháp sư rồi.”

Mà trời cũng trở nên lạnh hơn, cô bé đang ôm tôi trong khi nói thế nhưng tôi xê cô ra, cô bé rơi xuống giường, đoạn tôi ném cho cô quần áo cùng chăn xuống.

“Tôi quên hỏi. Ai là người Nhật đầu tiên cô gặp vậy?”

“Đừng gọi 'cô' mãi thế chứ, gọi em là Arisa.”

“Trả lời tôi đi, Arisa.”

Arisa hắng giọng bất thường và nói.

“Đó là Anh hùng của Đế quốc Saga, Hayato Masaki.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!