Satou đây. Có một dạo cụm từ "Missing Link" trở nên phổ biến. Lúc đó tôi đã nhầm lẫn "link" với "ring" khiến tôi bị quê độ với một người bạn.
Dường như nó ám chỉ sự thiếu liên tục của một hiện tượng, nhưng tôi không nghĩ mình sẽ chạm trán nó miễn là tôi sống một cuộc đời bình thường.
“Sang bên phải ~, sang phải một tí ~?” – Tama
Tama đang thực hiện chỉ dẫn cho chúng tôi bằng những lá cờ ở khoảng đất trống gần Tòa thị chính. Con bé vừa mới ở đây tức thì, nhanh như sóc vậy.
Theo chỉ đạo của con bé, các cô gái trong bộ đồng phục bay hạ cánh tàu bay xuống khoảng trống.
Những người lùn mặc đồ bảo hộ lao động đang ngó qua cửa sổ một cách tò mò từ Tòa thị chính. Vì có rất nhiều người có thân hình tròn trịa, cảnh tượng đó làm tôi nhớ đến một đàn chim sẻ béo ú đang đậu thành hàng trên dây điện.
“Đã lâu không gặp, Sir Pendragon.” – Driar
“Xin thứ lỗi vì tôi vắng mặt bấy lâu nay.” – Satou
Tôi bắt tay với Thị trưởng Driar-shi, người đã ra tận nơi đón tiếp chúng tôi.
Thư ký của Driar-shi và cũng là con gái ông, Jojori-san cũng có mặt cùng.
“Ồ? Galhar đấy à! Sao anh lại ở đây?” – Jojori
“Chào Jojori, gương mặt ngạc nhiên của em thật tuyệt vời. Anh muốn có một chuyến hẹn hò trên không cùng với em đấy.” – Galhar
“Mồ, Galhar này.” – Jojori
Jojori-san phản ứng mà không hề đỏ mặt chút nào trước Galhar-shi, người thản nhiên buông những lời tán tỉnh như một tay chơi.
Lúc họ gặp nhau ở tiệm ma thuật hồi trước, Jojori-san hành xử như một người chị đối với Galhar-shi, nhưng hình như đã có sự thay đổi nào đó trong nửa năm qua.
Theo Arisa, Jojori-san thuộc kiểu "Người phụ nữ sự nghiệp vững chắc thu hút những gã đàn ông hư hỏng".
“Chủ nhân, bọn em nên mang quà lưu niệm để ở đâu ạ?” – Liza
“Master, yêu cầu hướng dẫn.” – Nana
Liza và Nana đến cùng chiếc xe đẩy chất đầy thùng rượu, nên tôi hỏi Driar-shi chỗ để tập kết chúng.
Tôi phải kìm nén tràng cười khi Arisa thốt lên “Bar~rel~” với một chất giọng dễ thương bất thường trước mấy thùng rượu. Quả là kỳ lạ, nhưng vì đó là Arisa lập dị như mọi khi nên tôi lờ đi.
“À Pochi! Cái hộp kia là cái khác.” – Satou
“Khác sao nodesu?” – Pochi
Tôi chặn Pochi, người đang định bê một cái hộp gỗ có chứa bộ ly uống rượu bên trong.
“Galhar-shi, hộp gỗ này là quà lưu niệm cho anh, tôi có thể mang nó vào tiệm anh được không?” – Satou
“Được vậy thì hay quá! Tuy tôi vẫn còn rượu cậu cho lần trước, nhưng cảm ơn lắm lắm.” – Galhar
“Mồ Galhar! Anh còn chưa nói lời cảm ơn về xưởng cuộn phép phải không?” – Jojori
Hả, chuyện đó là sao?
“Phải ha! Tôi muốn viết một lá thư nhưng ngày cứ trôi qua vùn vụt. Cậu đã nói về tôi với Tử tước Shimen phải không? Nhờ có vậy mà tôi có được nguồn hàng thường xuyên những cuộn phép [Pháo Hoa] nổi tiếng. Cửa hàng vắng như Chùa Bà Đanh của Galhar này giờ đã thành một công việc kinh doanh lớn đủ để tôi thuê được một nhân viên bán hàng cơ đấy.” – Galhar
Tôi không nhớ rõ mình đã đặc biệt nhắc về anh ta từ lúc nào, nhưng tôi có cảm giác mình đã nói về Galhar trong xưởng cuộn phép ở Công Đô.
Quản lý xưởng, Jung-shi có lẽ đã xúc tiến việc ấy.
“Thật sự phải cảm ơn Satou-san, cửa hàng Galhar giờ đây có thể hoạt động mà không phải lo chuyện phá sản nữa.” – Jojori
“Em xấu quá Jojori. Em mới chính là nữ thần may mắn của anh, em đang trông nom tiệm của anh, nên nó sẽ không phá sản đâu phải không.” – Galhar
Lúc tôi đang ngắm nhìn màn tán tỉnh kiểu vợ chồng son bằng ánh mắt ấm áp, Thị trưởng Driar-shi tới gọi tôi.
Có vẻ yêu cầu gặp Già Dohar của tôi đã được thông qua.
“Thần Kim (Orichalcum)!” – Dohar
Khoảnh khắc tôi lấy ra Thỏi Orichalcum trong phòng Già Dohar, những người lùn thợ rèn đang ngó lom lom ở cửa ra vào đồng loạt ồ lên kinh ngạc.
“Mấy đứa tụi bây dòm cái khỉ gì vậy, lũ ngốc!” – Dohar
“Bọn con xin lỗi Thầy!”
Già Dohar cốc đầu những người lùn đang ngồi Seiza thành một hàng, từng người một.
“Xin lỗi cậu vì đã ầm ĩ.” – Dohar
“Ngài đừng bận tâm ạ.” – Satou
Trong khi mấy người lùn vẫn đang ngồi Seiza, Già Dohar đi về lại bàn, đoạn nhặt thỏi kim loại lên.
“Đây là Thần Kim... Hơn nữa, chẳng phải là một Thần Kim tầm thường.” – Dohar
Già Dohar nhìn thỏi kim loại từ nhiều góc độ khác nhau.
Đây là lần đầu tôi nghe điều ấy, bộ có phân loại cấp độ nào đấy chăng?
“Nó ắt phải được tinh luyện bằng sức mạnh của một Nguồn trật tự khá cao. Ta cảm thấy phước lành của tinh linh chỉ bằng cách chạm vào nó.” – Dohar
Sản xuất ra chúng tương đối dễ dàng miễn là có Xích Bảo (tài liệu hóa dược của Đá Giả Kim), nhưng không cần làm cụt hứng nhiệt huyết của Già Dohar và những người lùn, nên tôi chọn cách im lặng là vàng.
“Nhưng mà, với loại Thần Kim này, cơ sở vật chất thường dùng cho Mithril sẽ không đủ.” – Dohar
Già Dohar nhìn vào thỏi kim loại với vẻ mặt cương nghị.
Được rồi, đây chính là lúc [việc như vầy ắt hẳn sẽ xảy đến] để lấy ra cây búa và cái đe Orichalcum.
“Dohar-sama...” – Satou
“Rồi Satou! Đi cùng ta!” – Dohar
Hả?
Già Dohar đứng lên, đập tay mạnh xuống bàn rồi gọi tôi.
Ừm, búa và đe Orichalcum thì...
“Jojori! Gọi Driar tới! Bảo nó chúng ta sẽ thực hiện Đúc Cống Phẩm!”
Đúc Cống Phẩm?
Mấy từ bí ẩn tuôn ra từ miệng Già Dohar.
“Thầy! Đ-Đúc Cống Phẩm, thế tức là...” – Thợ rèn người lùn
“Đúng thế! Ta để cho Driar tiếp quản. Chúng ta cần chọn chồng cho Jojori.” – Dohar
Nghe những lời của Già Dohar, những người lùn thợ rèn, bắt đầu từ Zajir, bắt đầu thực hiện những tư thế kỳ lạ để khoe cơ bắp của họ.
Vậy ra Jojori thực sự rất được yêu thích trong cánh đàn ông người lùn.
“Satou, ta đã nói trước rồi, cậu không muốn làm chồng của Jojori sao?” – Dohar
“Tôi xin lỗi, nhưng chủng tộc bọn tôi quá khác biệt.” – Satou
Tôi dùng cái cớ ‘khác chủng tộc’ mà Thượng Tiên Aze-san từng xài để từ chối lời cầu hôn.
Có hơi bất công, nhưng có những lúc điều đó là cần thiết cho người lớn.
“Ồ phải ha, nhóc chả phải người lùn há.” – Dohar
Già Dohar lẩm bẩm với vẻ mặt như chú bồ câu bị bắn bởi súng thổi.
Rõ ràng, ông ấy quên béng mất chủng tộc của tôi.
“Bó tay thật, ta không thể truyền lại kỹ thuật của ta nếu cậu không thể sinh một người thừa kế.” – Dohar
Già Dohar suy nghĩ khó khăn với đôi tay ngắn khoanh lại.
Rồi, Driar-shi và Jojori-san vội vã chạy vào.
“Driar! Ai sẽ là chồng của Jojori? Quyết định ngay coi!” – Dohar
“C-Chồng nào, thưa cha?” – Driar
“Ô-Ông nội!” – Jojori
Driar-shi và Jojori-san giật mình sau khi nghe Già Dohar nói.
Driar, người bình tâm lại trước tiên sau cú sốc, hỏi Jojori-san đang đờ người bằng một giọng dịu dàng.
“Jojori con, ai là người con muốn lấy làm chồng?” – Driar
“Ga...!” – Jojori
Jojori-san ngập ngừng định thốt lên.
Tôi cảm thấy cô ấy định nói tên Galhar-shi.
Hãy giúp cô ấy một chút nào.
“Dohar-sama, ngài muốn chồng của Jojori-san vì tài năng thợ rèn? Hay là cho xứng tầm một Thị trưởng?” – Satou
“Cái nào cũng không. Miễn là nó có sức mạnh chăm lo được cho Jojori kể cả sau khi ta đấm hắn té, thế là đủ.” – Dohar
Thực đúng chuẩn người lùn hén.
Loại quan điểm ấy không hợp với Galhar-san bảnh bao rồi.
Nếu phải nói, Zajir bộc trực phù hợp hơn nhiều.
Trong một chốc, sự im lặng bao trùm nơi này.
“Ta không đợi nữa. Hãy để việc đi kiếm mấy thằng thanh niên phù hợp để phỏng vấn kết hôn sau đi.” – Dohar
Bỏ qua Jojori-san, người không thể trả lời gì vào lúc này, Già Dohar mất kiên nhẫn tiếp tục câu chuyện.
“Đúc Cống Phẩm là ta, Satou, Driar và Jojori sẽ làm... kế đó chúng ta cần một thợ rèn và một pháp sư. Thợ rèn là... Zajir, cậu tới đây.” – Dohar
“Yea! Thưa Thầy!” – Zajir
Zajir-shi được Già Dohar gọi tên liền đấm tay lên trời và la lên vui mừng.
Những người lùn xung quanh đánh Zajir-shi bằng nắm đấm với lời chúc tụng và sự ghen tỵ. Zajir-shi mỉm cười đáp trả lại trận đấm đá ấy với vẻ mặt bê bết máu thật đáng sợ. Lời chúc tụng của người lùn bạo lực ghê quá đi.
“Tiếp, chúng ta cần một pháp sư... Không phải Don thì là Hahn.” – Dohar
“Cha à, hai người đó sẽ giận dỗi nếu cha chọn ai trong số họ đấy.” – Driar
Driar-shi ngăn quyết định của Già Dohar.
“Chúng ta nên chọn pháp sư khác. Đối với pháp sư phân công cho Đúc Cống Phẩm, người ấy không chỉ cần ma thuật, còn phải có Skill [Tính toán].” – Driar
“V-Vậy thì nhờ Galhar-san đi. Anh ấy vừa mới tới Tòa thị chính...” – Jojori
Jojori-san đẩy thuyền theo gió của Driar-shi.
“Rồi. Cứ vậy mà làm đi.” – Dohar
Tôi không biết liệu Già Dohar có nhận ra sự bất thường của hai người họ hay không nhưng ông ấy dễ dàng chấp nhận.
Zajir-shi hầm hầm với sự tái xuất hiện của kình địch, nhưng anh ta không lên tiếng phản đối quyết định của Già Dohar.
“Tuyệt vời quá xá, nhiệt ở đây cao ghê.” – Zajir
“Đ-Đây là con đường dẫn vào phần sâu hả?” – Galhar
Vừa liếc mắt nhìn dòng dung nham nóng đỏ bên dưới cây cầu treo, Zajir-shi và Galhar-shi lẩm bẩm.
Nơi này là sâu trong lòng đất của Thành phố Bolhart, một bản đồ khác nơi Hạch Thành (City Core) tọa lạc.
Sau khi thực hiện nghi thức thanh tẩy bằng nước lạnh, mọi người thay sang quần áo thợ rèn màu trắng.
Băng qua cây cầu treo và một cầu thang đá dài, chúng tôi tiến tới một dải cát ở giữa dòng sông dung nham.
Ở đó có một ngôi đền kiểu Nhật Bản, một kết giới được dựng bao quanh khu vực.
“Lãnh chúa Dohar, xin đưa phép cho người ngoài Driar được tiến vào.”
“Ou! Ban phép cho Satou, Jojori, Zajir, và Galhar.” – Dohar
“Đã ghi nhận.”
Già Dohar đáp lại giọng của Hạch Thành.
Kết giới đang bảo vệ ngôi đền được gỡ bỏ, rồi chúng tôi tiến vào bên trong với Già Dohar dẫn đường.
Tôi đã quen thấy khu vực Hạch Thành, nhưng chỗ này hơi khác một chút.
Có một cửa sổ lớn trong ngôi đền mang chút dáng vẻ Nhật Bản, và dung nham sôi sùng sục có thể nhìn thấy từ đây.
“Chúng ta đến để Đúc Cống Phẩm. Chuẩn bị đi!” – Dohar
“Đã ghi nhận. Xin chỉ định lãnh chúa kế nhiệm.”
“Driar.” – Dohar
“Hoàn thành đăng ký, xin chỉ định ủy nhiệm kế tiếp.”
“Oy, Driar, làm đi.” – Dohar
“D-Vâng. Tôi chỉ định Jojori làm người đại diện.” – Driar
“Hoàn thành đăng ký, vật chất hóa dụng cụ Đúc Cống Phẩm.”
Trước Hạch Thành, một cái đe làm từ tinh thể xanh lam cùng mấy cái búa xanh lam và những kẹp gắp xuất hiện.
Dường như chúng được tạo ra từ ma lực vậy.
Lần tới tôi sẽ làm thí nghiệm ở thành phố mà tôi cai quản trong Thần quốc Parion xem sao.
“Nghe đây! Driar và Galhar lo liệu bảng vận hành ở kia. Bảng vận hành đó sẽ là nhân tố quyết định công đoạn xử lý Thần Kim, thứ còn cứng hơn cả Mithril. Driar, dạy cho Galhar.” – Dohar
“Dạ! Trách nhiệm chúng ta nặng nề, nhưng cậu có lẽ làm được. Hãy cho cha thấy kỹ năng tính toán không hẳn là vô dụng.” – Driar
“Vâng, thưa thầy!” – Galhar
Coi bộ Driar-shi khá thân thiết với Galhar-shi.
“Satou, cậu đã từng làm thanh kiếm nào khác ngoài Tiên Kiếm chưa?” – Dohar
“Có, tôi đã làm rồi.” – Satou
“Đưa ta xem.” – Dohar
Tôi đâu thể mang ra Thánh Kiếm hay Ma Kiếm, vì vậy tôi lấy một cây Katana làm bằng thép Damascus ra từ [Storage].
Tôi chưa đạt tới bí truyền thâm sâu của việc đúc Katana được Ban ở hạ tầng Mê cung chỉ dạy, nhưng tôi thấy đây hoàn toàn là một tác phẩm tuyệt vời.
“Cậu đã trở nên giỏi giang...” – Dohar
Sau khi nhìn từ nhiều góc độ khác nhau, Già Dohar trầm ngâm một chút.
“Zajir, cậu lo phần quai búa.” – Dohar
“Ey! Boss!” – Zajir
Zajir vỗ ngực trong khi ngoác miệng cười đến tận mang tai.
“Satou, đọc cuộn giấy này. Cậu đọc được tiếng người lùn không?” – Dohar
Lướt qua nó, ngôn ngữ người lùn dường như không khác mấy so với ngôn ngữ Elf. Sau khi lén lút dùng ma thuật [Translation] (Phiên dịch), tôi đã có thể sửa lại những khác biệt về sắc thái.
“Có thể.” – Satou
“Vậy thì ta giao nó cho cậu.” – Dohar
Đọc thêm nữa, tôi sửng sốt.
Đây chả phải là bí quyết của người lùn sao!
Ông định làm gì khi cho người ngoài xem nó vậy?
“Dohar-sama, không phải tài liệu này là thứ không nên cho tôi xem ư?” – Satou
“Làm như ai quan tâm ấy. Nó phải ở cùng thợ rèn vĩ đại nhất... à không, một thợ rèn có trí tưởng tượng mạnh nhất. Ta và Zajir không thể hình dung một thanh kiếm có thể vượt qua Thánh Kiếm. Ta cảm thấy điều ấy từ thanh kiếm cậu làm ra vừa nãy.” – Dohar
Tôi hiểu rồi, vậy thì tôi nhất định hợp với vai trò ấy.
Sau cùng, tôi có biết một thanh kiếm vượt qua những Thánh Kiếm.
“Mọi người sẵn sàng chưa!” – Dohar
“OU!”
Mọi người đồng thanh đáp lại Già Dohar.
“Khởi động quy trình làm chảy.” – Driar
“Xác nhận tình trạng bán lỏng, bắt đầu đếm ngược, 5, 4, 3, 2, 1.” – Galhar
Driar-shi và Galhar-shi điều khiển bảng vận hành.
Thỏi kim loại trên đe trở nên nóng đỏ và bắt đầu mềm ra.
“Đúc Cống Phẩm, bắt đầu!” – Dohar
Với tín hiệu của Jojori, Già Dohar và Zajir bắt đầu đập thỏi kim loại.
Tôi kích hoạt ma cụ hình tròn, và tưởng tượng ra khí giới mạnh nhất từ Shinza.
Nhưng mà, không như Game và Anime, hình như tôi không thể chỉ đơn giản là tưởng tượng nó.
Một mạch Ma Kiếm được viết trong sách tôi đọc từ sớm giúp tôi hình dung nó.
Dựa trên điều đó, vị trí của tôi là thiết kế tất cả mạch ma thuật sẽ được ban cho thanh kiếm.
Hình như những ma pháp sư, Driar-shi và Galhar đang trợ giúp điều ấy.
Giờ thì, tưởng tượng xem...
Thần Kiếm có thể diệt thần xuất hiện trong đầu tôi.
Lưỡi kiếm hắc ám.
“Hai!”
“Hou!”
Những tiếng la cuồng nhiệt của Già Dohar và Zajir-shi đang đập Orichalcum vang vọng.
Tôi mường tượng vật chất hóa mạch ma thuật.
Nhưng ý tưởng quá cao siêu, dường như nó sẽ cần một lượng năng lượng phi lý mà sẽ không vừa cho thanh kiếm.
Một câu hỏi nảy ra vào lúc ấy.
Bộ những người lùn liên tục làm những việc phi lý như vậy từ thế hệ này sang thế hệ khác ư?
Gì cơ?
Một mạch ma thuật lạ lẫm xuất hiện trong đầu tôi.
Phải chăng nó đến từ Hạch Thành hay là Tri thức Tích lũy trong Long Mạch?
Từ Tri thức Tích lũy, tôi chọn mạch phối hợp với hình ảnh tôi có.
Một bản mạch chính xác mà dường như không thể cho con người có được.
Không một chút lãng phí nào, nó phảng phất một sự tương đồng rực rỡ với những chương trình nghệ thuật từ thời đại Z80.
“Tuyệt, tuyệt quá, Jojori.” – Galhar
“Phải, đúng là một công thức số phi phàm.” – Jojori
“Hai người, tập trung làm việc! Thanh kiếm sẽ không hoàn hảo dù chỉ là một chút xíu lỗi lầm!” – Driar
““Vâng!””
Tôi nghe được tiếng loáng thoáng của ba người hỗ trợ việc tính toán.
Có lẽ có khả năng tạo được một thanh kiếm tương đương Thần Kiếm nếu cứ thế này đây... Sai rồi.
Sự phủ định nảy sinh trong tôi.
Tôi tự hỏi điều gì không đúng.
Sai rồi.
Thanh kiếm sắp sửa hoàn thành bây giờ là thanh kiếm mạnh nhất... Sai sai sai sai.
Giọng nói kiểu báo động dội vào đầu tôi.
Sắc xanh lam sáng soi trước mắt tôi, Orichalcum màu vàng đang thành hình một thanh kiếm trong tay Già Dohar, dung nham nóng đỏ bao quanh phòng...
Tôi hiểu rồi.
Tôi nhận ra một lời giải đáp mà không thể bày tỏ bằng lời từ tận sâu tâm khảm của mình.
“Hoàn thành quy trình Đúc Cống Phẩm. Vui lòng đặt tên vật phẩm.”
Giọng Hạch Thành cắt qua không khí tĩnh lặng.
“Đ-Đây là...” – Zajir
“Đẹp làm sao.” – Jojori
“T-Tuyệt hết sức. Tôi có thể cảm thấy áp lực còn hơn cả thanh kiếm Anh hùng tôi từng thấy.” – Galhar
Zajir-shi, Jojori-san, Galhar-shi bị ấn tượng với thanh kiếm hoàn thành.
“Cha à, chúc mừng cha.” – Driar
“Ừ, nhờ có các con và Satou.” – Dohar
Driar-shi đỡ Già Dohar đã kiệt sức.
“Satou, thử đặt ma lực vào cây kiếm đó xem.” – Dohar
“Vâng.” – Satou
Tôi đón nhận thanh kiếm mảnh mai tinh tế.
Nó có màu hoàng kim nhìn y chang như Thần Kiếm.
Tôi chậm rãi đổ ma lực vào.
Ánh sáng bùng lên chói lòa.
“Sắc xanh dương? Là một Thánh Kiếm sao?”
“Không phải! Còn sắc đỏ nữa kìa.”
“Là Ma Kiếm? Hay phải chăng là Thánh Kiếm?”
Những giọng nói sửng sốt từ xung quanh không chạm đến tai tôi.
Tôi tăng lượng ma lực đổ vào.
Tôi vận rất nhiều, nhưng không có Thánh Nhận hay Ma Nhận xuất hiện.
Sắc xanh và sắc đỏ quyện với nhau, xoáy tròn thành một màu.
“Sắc tím?!” – Driar
Tiếng kêu của Driar-shi vang vọng.
Vào lúc đó, thứ xuất hiện trong đầu tôi là một cảm giác kỳ quái của [Sự cuồng nhiệt như thiêu đốt của người lùn] và [Hình ảnh Thần Kiếm mang đến sự hủy diệt và cái chết như băng hà].
Đó là tại sao tôi không tưởng tượng ra [Thần Kiếm] mà là một [Thanh kiếm có thể phá hủy Thần Kiếm].
Do vậy, mà hoàn thành nên sản phẩm là thanh kiếm bí ẩn toát lên sắc tím này.
“Tôi đặt tên nó là... Thánh Ma Kiếm...” – Satou
Thánh Ma Kiếm hả, quả thật là một cái tên vừa khít.
Nói đúng ra, có lẽ nó sẽ mang tên thành phố hay tên Già Dohar.
“... Pendragon.” – Dohar
VÌ SAO?
Tại sao lại vậy?
Già Dohar lấy thanh kiếm từ tay tôi và thọc nó vào Hạch Thành.
Nói chính xác hơn, là vào cái lỗ mở ra trong Hạch Thành.
“Thánh Ma Kiếm Pendragon, Cống Phẩm hoàn tất.”
Tiếng Hạch Thành vang lên.
Giờ mới nhớ, nó là Đúc [Cống Phẩm] mà ta.
Nếu thanh kiếm không hiện diện trên cõi đời, tôi đoán sẽ chẳng có vấn đề nào dù tên gọi nó ra sao.
Bây giờ thì buổi lễ đã xong xuôi, mọi người ngoài tôi ra đang nghỉ ngơi cho tới khi họ bước được lên mặt đất.
Trong lúc nghỉ, tôi hỏi Già Dohar về nguyên nhân cái tên.
“Họ của cậu là tên một Anh hùng đã tiêu diệt rồng phải không? Cậu không nghĩ đó là cái tên hợp nhất cho thanh kiếm mạnh nhất đó ư?” – Dohar
Tôi hiểu rồi, giờ mới nhớ tôi đã từng kể chuyện ấy trong những bữa nhậu quắc cần câu phải không ta.
Sau đấy, với việc Driar-shi làm lễ nhậm chức Lãnh chúa, Già Dohar về hưu và tuyên bố về việc kết hôn của Jojori-san xảy ra đồng thời, cả Thành phố Bolhart tưng bừng không khí lễ hội.
Ứng viên hôn phu của Jojori-san là hai người đã tham gia Đúc Cống Phẩm, Galhar-shi và Zajir-shi.
Dịch vụ ngắm cảnh trên không rất được ưa chuộng ở Mê cung thành cũng được yêu thích phát khiếp ở đây, một phần người xếp hàng đợi tới lượt đã gây nên một vụ cãi lộn lớn mà gần như chuyển từ động khẩu sang động thủ.
Tôi đã đóng Cổng bên trong tàu bay thế nên không gặp chuyện gì.
Trong suốt bảy ngày ăn uống, tôi tham gia ăn nhậu với những nhãn rượu khác nhau mà người ta mang đến cùng với Già Dohar và những người lùn.
Có rất nhiều rượu mạnh tới nỗi đủ làm lưỡi tôi tê bại, nhưng do tôi có một cơ thể tiện ơi là tiện, chỉ có thể bị say rượu nhẹ, nên tôi được nhâm nhi thỏa thích.
Trong số những người lùn bị vùi dập, nhiều người công nhận tôi siêu đẳng theo một nghĩa kỳ lạ.
Thêm nữa, đồng đội của tôi lại...
Các thành viên có khuynh-hướng-gia-đình được dạy làm xúc xích kiểu như Blut hay Wurst làm từ động vật nội địa mà thường thường chỉ xuất hiện trong lễ hội và rất nhiều thực đơn xúc xích từ những nữ người lùn.
Không hiểu sao, xúc xích mà Arisa chỉnh hình bằng phép thuật thì được trẻ con Bolhart ưa chuộng.
Các thành viên ăn-thịt hừng hực săn quái vật quanh Bolhart để cung cấp thịt, họ được kính trọng giống như thần linh bởi những người dự hội.
Hình như [Bài hát về thịt] bắt đầu bằng lời nhạc [Thịt, thịt, thịt~] soạn bởi Pochi và Mia đã trở nên bùng nổ lúc chúng tôi rời Bolhart.
Hơn nữa, bức họa [Bít tết thịt nướng dưới ánh nắng lấp lánh xuyên qua tán cây] mà họa sĩ bậc thầy Tama đã tạo nên đang được trưng bày trong phòng nghệ thuật của Bolhart.
Sau khi kết thúc lễ hội, cái ngày chúng tôi sắp khởi hành tới Lãnh địa Bá tước Muno, tôi hỏi một câu với Già Dohar sau khi nhận ra một việc.
“Dohar-sama, thanh kiếm cống phẩm đã đi đâu vậy?” – Satou
“Theo truyền thuyết kể lại, người ta nói có lẽ nó được dâng tặng cho thần linh.” – Dohar
Hiểu rồi, coi bộ nói thế bởi vì nó là cống phẩm cho thần.
Xét từ cách Già Dohar nói chuyện, hình như Hạch Thành cũng không có câu giải đáp.
Tôi liền sau đó nhìn vào chuỗi ký tự hiện trong Cột Giao Tế (Log).
Ở đó...
Những chữ [Thánh Ma Kiếm Pendragon] đang hiển hiện.