Satou đây. Mặc dù tôi gặp rất nhiều trắc trở với tiếng nói khi ở nước ngoài, nhưng một cách bí ẩn, những lời nói xấu và chế nhạo lại được truyền tải hết sức tốt đẹp. Nỗi khổ cực của một gã khách du lịch địa phương cố gắng phân xử sự việc giờ đây thấy thật hoài niệm.
“Hỡi rồng đang sống trên đỉnh thiêng! Xuất hiện trước ta đi nếu các ngươi không sợ Thánh Long Thương!”
Chiến binh vạm vỡ người thằn lằn nói oang oang giữa đấu trường hình tròn.
Chúng tôi đang xem anh ta từ một phía của thung lũng.
Rất nhiều người quanh chúng tôi đang reo hò, đại miko và các miko sư tỷ đang nhìn một cách âu yếm ở phía trước cây cầu treo.
“Coi kia! [Shippu]-sama ra mặt đó!”
“[Gunjou]-sama và [Unryu]-sama nữa!”
“Không hổ là thiếu chủ từ Ngũ Lân Gia nha!”
Khán giả hớn hở nhìn lên những con tiểu long đang dòm xuống từ chỗ ngủ của chúng.
Không như chiến binh chúng tôi thấy lúc đi tới Đền Rồng lúc trước, hình như lần này chúng không ngó lơ lời gọi của anh ta.
“Tôi không thích vậy.”
Liza lẩm bẩm trong khi nhìn lên đám tiểu long.
Cô ấy có lẽ nói về những cặp mắt của bọn tiểu long trông như thể chúng đang coi thường.
“Nếu ngươi mạnh, không, chính vì ngươi mạnh, trái tim ngươi phải thuần khiết mới đúng.”
Lời nghiêm túc của Liza theo gió thung lũng cuốn bay đi.
Rõ ràng, Liza không nhận thấy là cô đã nói thành tiếng suy nghĩ của mình.
“Không biết liệu chúng có sửa được không nếu nhận được một bài học từ Chủ nhân.”
Dường như bên trong Liza cũng đã nhiễm chủ-nghĩa Showa của Arisa rồi.
“Ồ! Tới rồi kìa!”
“Là [Shippu]-sama!”
“Thiếu chủ, chúc may mắn!”
Với tiếng hét của đám đông, tôi dời ánh mắt từ Liza sang đấu trường.
Thân thể to lớn của một chú tiểu long tên là Shippu, con nhỏ nhất trong đám, đáp xuống đấu trường, làm mặt đất rung chuyển.
KWYSHHYEEEEERRRR.
Shippu giang rộng cánh và xả ra một tiếng gầm đe dọa.
Đáp lại, anh chàng cơ bắp nạp đầy ma lực vào Long Giác Thương. Tựa như Long thương Herion, lạ kì làm sao, vũ khí dùng bộ phận của rồng sẽ không tỏa ánh xanh lam ngay cả khi bạn đổ đầy ma lực.
Kì lạ hơn nữa là ma thương sáng màu đỏ trông còn mạnh hơn.
“Ta tới đây!”
Chiến binh cơ bắp gia tốc trong khi để lại một đám mây bụi nhỏ.
Anh ta lao vào đầu gối của rồng bằng Chớp Động, và thọc Long Giác Thương vào đầu gối nó.
“—Anh ta bị dụ rồi.”
Liza thì thầm.
Ngay trước khi Long Giác Thương đụng tới con rồng, có một hiệu ứng chuyển động 3D nhòe mờ trên thân con rồng.
Di chuyển giống như một cú đá xoay với tốc độ cực cao, cái đuôi của Shippu quật vào anh chiến binh.
Anh ta định tấn công tiếp sao.
Mặc dù chiến binh cơ bắp tránh được đòn phản công, anh ta dùng Chớp Động để tiến lên thay vì lui lại hay hướng lên.
Tia lửa từ sự ma sát tung tóe trên đất nơi cái đuôi xẹt qua.
Ở phía đối diện đám mây bụi sau cơn sóng, anh chiến binh vững chắc cây thương.
Mắt anh ta không có lo lắng lẫn sợ sệt.
Shippu có vẻ phật ý khi đòn tấn công bị né.
Nó vào tư thế đe dọa một lần nữa và hít một hơi thật sâu.
Long Tức à!
Thấy dấu hiệu cơ thể của Shippu, chiến binh đặt cược hết vào một mất một còn.
Anh ta dùng Chớp Động một lần nữa và tiếp cận chân rồng.
Tuy nhiên, hình như Shippu không định để yên dễ dàng như vậy.
Đạn đá hộc bắn từ đuôi của Shippu tấn công theo đường vòng cung tới anh chiến binh.
Uy lực không có gì nhiều so với bản thân con rồng, nhưng anh ta không thể né tránh được số lượng và bị hất bay.
Ở trên cao, Shippu buông ra Long Tức của nó hướng tới anh chiến binh đã cam chịu, khi Chớp Động của anh bị hủy.
“Tch.”
Như thể nói thay cho chiến binh cơ bắp, một chiến binh thú nhân ở ghế khán giả chặc lưỡi.
Trông như anh ta đã thấy được gió đổi chiều trong trận đấu này.
Chiến binh cơ bắp bay vọt lên trời để né đòn Long Tức của Shippu.
Nhiều khán giả tán tụng anh ta vì đã thành công né được cú thở hung bạo chà xuống đất, nhưng những người thành thạo đấu trận hiểu ngay đó là một nước cờ tệ.
Tất nhiên, người đang chiến đấu cũng nhận ra điều đó.
Shippu ngừng hơi thở của nó và tấn công anh chiến binh ở trên không bằng móng vuốt trái.
Anh chàng cơ bắp bị hạ gục cứ như một cọng lông, nhưng hình như anh ta vẫn chưa chịu đầu hàng.
Tia điện tím chập chờn từ mũi cây Long Giác Thương của anh.
“Ăn đi!”
Điện giật phóng thích từ Long Giác Thương của anh cơ bắp đốt cháy đầu mũi của Shippu.
GYWUUUN.
Shippu nhắm mắt gào lên.
Đám tiểu long trên vách đá đang dè bỉu Shippu vì bị thương bởi một sinh vật yếu ớt.
Rõ ràng, bọn tiểu long này không có tác phong của khán giả.
Tia lửa điện tụ tập lần nữa trên Long Giác Thương của anh chiến binh.
Thế nhưng, trận đấu của anh ta đã kết thúc tại đây.
Shippu vung cánh tay hết sức xuống đất và đập mạnh, khi anh chiến binh nhảy lên thì bị quất trúng bởi đuôi của Shippu khi nó xoay vòng, rồi anh ta bay thẳng tới vách đá.
Anh chàng cơ bắp đập vào vách đá, tạo những vết rạn nứt hình mạng nhện, cơ thể anh chìm vào vách và ngừng động đậy.
Không hề đoái hoài tới chiến binh cơ bắp đang chảy máu một cách bất lực, Shippu bay khỏi đấu trường.
Anh chàng không buông rơi Long Giác Thương thậm chí khi đang nằm trong vũng máu, nhưng anh ta đã hết ma lực và không thể phát ra một đòn sấm sét nào nữa.
Trong khi dòm chừng bọn tiểu long bắt đầu khoái chí gấu ó trên chỗ nghỉ của chúng, người ta cuống cuồng xử lý hậu quả.
“Thiếu chủ ơi!”
“Chạy tới thầy thuốc mau! Đừng để thiếu chủ chết!”
Các miko của Đền Rồng băng qua cây cầu treo với vẻ mặt tuyệt vọng sau khi họ xác định trận đấu đã kết thúc.
Trông như sẽ chẳng có gì lạ nếu anh chiến binh cơ bắp chết ngay tức khắc, nhưng theo thông tin trên bản đồ của Menu, anh ta chỉ bị thương nặng, mạng sống không gặp nguy hiểm.
Có lẽ nhờ vào ma thuật phòng ngự của miko tiền bối và cơ thể tôi luyện của anh ta.
Rõ ràng cơ bắp của anh ta không chỉ để chưng cho có lệ.
“Quả không hổ là thiếu chủ từ nhà Long Giác Thương.”
“Ừ, đúng là hết sảy.”
“Ở đâu? Không phải anh ta thua à?”
Không như mấy miko tới cứu viện, khán giả thì vô tư.
“Cậu, cậu là người ngoài phải không? Miễn là cậu không chết trong [Nghi thức khiêu chiến Rồng], là cậu đậu.”
“Rồng-sama sẽ không xuống nếu là người nào đó chết dễ dàng, vậy mà hai trong số ba người khiêu chiến thường chết đó. Tham gia vào nghi thức tức là cậu đã liều mạng rồi.”
“Hơn nữa! Hơn thế nữa! Thiếu chủ đã hạ được một đòn lên Shippu-sama.”
“Phải phải, đó là một kì công chưa từng xảy ra trong 80 năm trở lại đây.”
“Anh ta có lẽ sẽ làm vua kế nhiệm rồi.”
Hiểu rồi, chắc có lẽ tốt nhất tôi nên dìm hàng cái sự thật Pochi đánh bại chú tiểu long Lyuryu và biến nó thành thú cưỡi.
Trong lúc tôi đang tính toán, Liza, người đã xem trận đấu, thở một cái thật sâu.
“Em không thể chấp nhận việc này.”
Liza lặng lẽ lắc đầu.
“Chủ nhân, xin cho phép em đấu với bọn rồng.”
“Em định báo thù cho anh ta à?”
“Báo thù, sao vậy ạ?”
Liza tỏ ra một biểu cảm ngơ ngác hiếm thấy sau khi nghe câu hỏi bất chợt của tôi.
“Không đâu, thưa Chủ nhân. Em muốn làm cho bọn rồng đang chiến đấu một cách tự phụ vì chúng mạnh kia biết vị trí của chúng một chút.”
Rõ rồi, coi bộ cái thở dài không hướng vào chiến binh cơ bắp mà là bọn tiểu long.
“Thôi được, nhưng mặc thường phục thì tệ lắm đấy.”
Hôm nay Liza đang mặc áo sơ mi và quần sọt, ngoài vải nhẹ ra thì y phục còn xẻ sâu.
Dĩ nhiên đồ của Liza là tác phẩm của tôi, tạo nên từ sợi Orichalcum với da bạc của cá voi, chúng là vật phẩm ma thuật chống đâm, nhưng mà, quả có hơi lo để dùng những món ấy cho một trận đấu với rồng, bất kể chúng là tiểu long đi nữa.
“Không đâu, thưa Chủ nhân. Vốn dĩ, áo giáp vàng đã không thể đỡ nổi răng rồng, với lại áo giáp thiên về tấn công của em chỉ có khả năng đỡ được mỗi một đòn [Long Tức]. Chuyện đánh với rồng bằng quần áo nhẹ sẽ chẳng khác là mấy.”
Đúng là đầy vấn đề đối với tôi là người bảo hộ cho cô ấy, nhưng tôi sẽ ếm vài ma thuật phòng ngự lên cho cổ.
Và còn nữa, dù đã muộn nhưng tôi để cổ trang bị [Đạo Thần Trang Cụ] mà thậm chí có thể đánh lừa cả AR của tôi.
Thân phận của Liza chắc có lẽ không bị bại lộ với thứ này. Để dự phòng, tôi cũng sẽ trang bị một trong bộ ba món [Đạo Thần Trang Cụ] để có thể đổi chỗ với Liza nếu như cô bị thương nguy kịch.
“Ai thế kia?”
“Vảy tộc nhân? Một phụ nữ à?”
“Mà cô ấy trông như một thằn lằn nhân hơn.”
Không hổ là một bí bảo cấp cao nhất.
Sau khi chiến binh cơ bắp được mang đi, Liza tới đứng ở đấu trường tròn, không ai dường như có thể nhận ra ngoại hình của cô.
Không hề để tâm tới tiếng ồn của khán giả, Liza xoay ngọn giáo và dộng đầu cùn vào mặt đất.
Mọi người cảm nhận được chuyện sắp xảy ra và ngừng xôn xao, nhưng bọn tiểu long hình như mãi chơi đùa, chúng không có vẻ là thấy thú vị.
Liza nhẹ vung ngọn ma thương.
Ánh đỏ chớp lòe tuôn trên ma thương trong một khắc, cô ấy bắn một phát Ma Nhận Pháo với tốc độ mà người thường không thể thấy, nó nổ tung gần bọn tiểu long.
Âm thanh sấm rền vang vọng, đợt sóng của ma lực thổi mây bụi mù mịt ập vào đám tiểu long đang nô đùa.
Bọn tiểu long đang bát nháo trên đỉnh vách đá ngừng náo động, chúng chuyển đầu ngó xuống đấu trường tròn.
“Các ngươi, cái lũ đang coi thường chiến binh từ đỉnh vách. Đấu với ta đi nếu các ngươi không sợ thua trận. Ta sẽ khắc ghi nỗi sợ hãi và ân hận vào cho các ngươi.”
Giọng quyết liệt của Liza vọng trên đấu trường.
Tác dụng của skill [Khiêu khích] có lẽ đã được thêm vào giọng nói ấy.
Bọn tiểu long trên đỉnh vách đang gầm lên giận dữ.
Hình như đó là thứ đáng sợ đối với người thường, đại đa số khán giả bị dính tình trạng [Hoảng hốt] và [Khiếp hãi], những người bị dính cái trước đang tranh giành nhau để chạy đi.
Nếu cứ để vậy, hậu quả của trận đấu giữa Liza với tiểu long sẽ làm người ở đây chạy tán loạn và thành chướng ngại, nên tôi phát động tinh thần thuật [Không gian bình tĩnh] để dẹp bỏ tình trạng [Hoảng hốt] của khán giả.
Tiếng xôn xao và rộn rã quay về với khán giả như thể họ vừa rũ bỏ cơ thể đang run rẩy của mình.
“Ô, ôôôh! Là Shippu-sama.”
“Không đúng, chúng vẫn còn tới!”
Zudan, zudadadan.
Hết con này tới con khác, lũ tiểu long đang đáp xuống đấu trường.
“Cả Unyu-sama và Katame-sama nữa luôn.”
Skill Căng Tai nhặt được mấy lời trộn lẫn với sự sợ hãi và kinh khiếp.
Giờ đã có 8 con tiểu long leo xuống vách đá.
Đám tiểu long xếp hàng trong đấu trường đang uy hiếp Liza bằng tiếng gầm gừ.
Dù vậy, bản thân Liza vẫn đứng hiên ngang trong khi cầm cây thương mà không hề mất đi sự cảnh giác.
Và rồi…
“Bouryu-sama đang giang cánh kìa.”
“Đừng bảo tôi là Bouryu-sama, người chưa từng có hứng thú trong vòng 100 năm, cũng muốn chiến đấu!”
Trong lời bình luận như tường thuật từ khán giả, con tiểu long to lớn nhất và có Level cao nhất đáp xuống đấu trường với một âm thanh gầm gừ.
Bouryu này có Lv. 65, trên một bậc so với bọn tiểu long sống ở đây.
Không cần phải nói, nó mạnh hơn Liza, người ở Lv. 62.
GURURUWW.
GUROROWN.
GERURURU.
Khơi mào từ Bouryu, bọn tiểu long công kích Liza bằng những âm thanh uy hiếp.
“Ta thừa nhận các ngươi có dũng khí dám xuất hiện ở chiến trường một cách không sợ hãi. Ai sẽ là kẻ đầu tiên khắc ghi sự sợ hãi đây? Nếu các ngươi sợ phải một đấu một, ta sẽ không ngại chấp cả lũ các ngươi lao lên hết đâu.”
Lời khích tướng của Liza khiến cơn giận của bọn rồng lên tới cực điểm.
Chúng không có khả năng giao tiếp, nhưng hình như việc sỉ nhục là điều dễ hiểu.
Shippu định lao tới liền bị đập bẹp bởi cái đuôi của Bouryu.
GURUWZ.
Bouryu rú lên một cái và xoạc cánh của nó, rồi những con tiểu long khác miễn cưỡng quay lại đỉnh vách.
Shippu trông không bằng lòng, thoái lui khi được một con tiểu long màu lam sẫm thúc vào mông.
“Ngươi xứng đáng là đối thủ của ta. Ta là thằn lằn tộc Liza, mời.”
Tôi bắt gọn khuôn mặt nghiêng sắc nét của Liza bằng ma thuật [Ghi hình].
Vừa điều chỉnh lấy hai ba tấm, tôi vừa kiểm tra độ nhạy của phép [Ghi hình].
Trong khi có cảm giác hao hao một ông bố cuồng nhiệt có con gái tham gia đại hội thể thao, tôi tập trung bắt những hình ảnh oai phong của Liza để mà sẽ cho mọi người xem sau này.
Ủa, tôi phải liên lạc để sắp xếp mọi việc lát sau mới được.
Điều này nhiều khả năng sẽ gây rùm beng, nên chuẩn bị kỹ một chút cũng không phí phạm.
Để nhờ sự giúp đỡ của một người bạn, tôi phát động ma thuật [Điện Đàm].