Satou đây. May mắn làm sao, tôi chưa từng tự hỏi bản thân liệu mình có nên rời bỏ quê hương hay không. Mặc dù nếu là trường học hay chỗ làm, thì tôi nghĩ bạn nên bỏ đi trước cả khi bạn định tự hỏi xem nó có đáng giá cả cuộc đời của bạn hay không.
“Chúng tôi, yêu cầu, băng qua, trạm kiểm soát.”
“Á nhân, bạo ngược, không thể tha thứ.”
“Trạm kiểm soát, hàng rào, lập tức, mở cửa.”
Chúng tôi nghe thấy những tiếng giận dữ như vậy lúc đến điểm hạ cánh cho Wyvern trên tòa nhà nhiều tầng của trạm kiểm soát.
Nghe y như dàn đồng ca hợp xướng trong mấy bộ phim về phong trào sinh viên mà tôi từng xem ở quá khứ vậy.
Động lực của tôi rơi rớt đi ít nhiều.
Tôi có cảm giác muốn bỏ mặc họ và quay về, nhưng tôi không thể làm vậy vì có Sera đi cùng.
Sau cùng, tụi tôi đã nhìn thấy những bà mẹ đang ôm em bé và bọn trẻ con khi quan sát từ trên bầu trời mà.
“Thật tàn nhẫn.”
Tôi đảo mắt sau khi nghe thấy Sera lên tiếng chỉ trích.
Tôi thấy binh lính tộc thằn lằn và tộc Chanh lân đang bắn những mũi tên vào những người cố gắng băng qua tường biên giới và đặt chân vào vùng đất ngập nước.
Tôi có thể hiểu phản ứng của cô ấy nếu họ đang cười nhạo những người chạy loạn, nhưng sự thật lại hơi khác một chút.
Theo Skill [Lắng Nghe] thì đó là...
“Cậu không bắn trúng họ chứ?”
“Dĩ nhiên. Đe dọa họ tránh xa khỏi những đầm lầy không đáy trong vùng đất ngập có ý nghĩa gì đâu nếu tôi bắn trúng họ chớ.”
“Hahn, cậu đang nói lời thật thông thái nha. Oy, kia nữa kìa.”
“Lại hử? Không phải họ sẽ trở nên ngoan ngoãn nếu tụi mình để một người bị nuốt vô đầm lầy không đáy à?”
“Đừng có nghĩ tới đùa kiểu đó. Cái ấy sẽ ám ảnh giấc mơ của chúng ta đấy.”
“Phải ha.”
Họ đang nói chuyện như vậy đấy.
Khi tôi kể lại với Sera, cô ấy thấy hổ thẹn với nhận xét vừa nãy, nhưng tôi gỡ gạt cho cổ bằng cách nói rằng cô ấy hiểu lầm là lẽ tự nhiên tại vì cô ấy không nghe thấy họ nói.
“Đ-Điện Hạ! Có cả thiếu chủ của Long Giác Gia nữa!”
Một quan chức phụ trách trạm kiểm soát tất tả chạy tới tòa nhà trạm và chào đón hoàng tử cùng Chiến binh cơ bắp.
Anh ta nhìn như một quan chức hèn mọn chuyên nịnh hót quý tộc, nhưng xét trên cặp mắt sáng rực rỡ, hình như anh ta đích thị là fan hâm mộ của cả hai.
Đây là đất nước kính ngưỡng những người đàn ông khỏe mạnh mà phải không.
“Đội trưởng! Nguy rồi! Đám người kia!”
Một binh sĩ đứng gác trên đầu tường la to.
Anh ta đã ngưng cái vẻ rảnh rỗi lại.
Chiến binh cơ bắp và hoàng tử chạy vội tới với viên quan lẽo đẽo theo sau, vì vậy tôi và Sera cũng đi cùng họ.
Cầu thang xoắn kết nối với tường bốc mùi mốc, nó dính đầy rêu và bùn đất.
“Nghe chúng ta đây, bọn ăn ếch!”
Cánh đàn ông nhân loại trên cây cầu nối biên giới với trạm kiểm soát đã rút kiếm ra.
Thêm vào đó, cùng với những cựu binh lính của Vương quốc Makiwa và các thành viên băng đảng tội phạm, thậm chí còn có một chiến binh Lv. cao thuộc một tổ chức không rõ ràng. Tất cả những người đàn ông đều mang trạng thái [Khích Động].
Không có kẻ tay sai xúi giục nào trong số họ.
Chúng vẫn rải rác lẩn trốn trong số người di tản.
Mấy tên tay sai xúi giục này thuộc về một băng nhóm bí ẩn tên là [Rắn ăn thịt Người].
Tôi chưa từng nghe thấy chúng suốt hành trình của mình và băng đảng này không hiện hữu trong những quốc gia tôi biết.
Bất chấp việc là một băng tội phạm, tổ hợp Skill của các thành viên không thua gì các gián điệp chuyên nghiệp. Chúng có lẽ là những thuộc hạ đặc biệt chuyên môn về các hoạt động phi pháp của một số quốc gia ở đâu đó.
Nếu cánh đàn ông nói đồng thanh khi nãy kiểu như biểu dương lực lượng bị ảnh hưởng bởi phong trào sinh viên, thì mấy tên này có lẽ là dân khủng bố chuyên nghiệp rồi.
Mỗi thành viên đều có Danh hiệu [Sát Nhân] kinh tởm, tên chiến binh Lv. cao thậm chí có cả Danh hiệu [Sát Nhân Cuồng].
Họ đang chĩa kiếm vào ba người thằn lằn đã bị trói bằng dây thừng.
Theo AR hiển thị thì ba người ấy là dân thường của Vương quốc Silga. Hình như họ là dân đánh cá của một ngôi làng nhỏ ở phía nam.
“Xả trạm đi nếu các ngươi quý trọng sinh mạng những tên này. Chân tay của chúng sẽ bị chặt mỗi lần cát trong cái đồng hồ cát này rơi xuống hết.”
Những con tin người thằn lằn la ó sau khi nghe mấy lời tàn nhẫn của tên đầu lĩnh.
“Câm miệng.”
Với tín hiệu của tên đầu lĩnh, gã chiến binh Lv. cao chặt đứt đuôi của một người thằn lằn bằng thanh kiếm của hắn.
Cây cầu hóa máu đỏ mỗi lần cái đuôi giãy giụa.
“Không thể tha thứ!”
Chiến binh cơ bắp thấy hành động hung ác đó liền nhảy ngay xuống từ tòa nhà nhiều tầng.
Với Level đó, anh ta hẳn không sao chỉ với độ cao này.
“Cái thằng hâm ngu ngốc này, bị dắt mũi bởi sự khiêu khích trắng trợn như vậy đúng là dại dột mà.”
Anh hoàng tử, người chê bai anh chàng cơ bắp bằng ngôn ngữ phố thị chẳng hợp với một hoàng tộc chút nào, cũng nhảy xuống trong khi tỏ vẻ như bất lực.
Họ đúng là một cặp vừa đôi xứng lứa.
“Satou-san, tụi mình cũng đi đi.”
Sera nói với giọng run run.
Cô ấy đã yên lặng từ nãy đến giờ, rõ ràng cô ấy đang run lên vì sự giận dữ.
Khuôn mặt tôn quý của cô ấy với đôi chân mày nhíu lại trông thật hết sảy.
Tôi quan tâm tới động tĩnh của những kẻ bị đánh dấu trên Bản đồ, nhưng cổ có lẽ an toàn hơn khi ở bên cạnh tôi thay vì tôi rời khỏi cô ấy.
Tôi biết vị trí của đám lính lác tay sai, nhưng có một xác suất là sẽ có người bị tẩy não ở trạm kiểm soát.
Tôi bế Sera lên tay và nhảy theo sau hai người kia.
“N-Nếu ngươi tới gần nữa thì...”
Chiến binh cơ bắp lại gần đám đàn ông trước khi họ có thể đe dọa anh ta.
Cây giáo đâm tới bởi Chiến binh cơ bắp thế nào đó lại bị chặn bởi cái khiên của tên chiến binh Lv. cao.
“Tsk, ngươi giỏi đấy.”
“Ngươi sẽ không qua được.”
“Ồ, thử coi!”
Ngọn giáo của anh cơ bắp chỉ là mồi nhử, anh ta kéo chân trụ của tên chiến binh bằng cái đuôi của ảnh.
“Đ-Đồ hèn.”
“Đi mà nói với kẻ bắt con tin ấy.”
Hoàng tử bắt kịp anh cơ bắp, thọc ngọn giáo tới trong khi nói vậy.
Cái khiên của tên chiến binh dường như là một ma cụ, nhưng mà lần này đòn tấn công đã nằm ngoài tầm đỡ của nó rồi.
“K-Không thể nào...”
“Đi mà hối cải trong địa ngục của chúng mày đi. Bạn bè mày sẽ theo sớm thôi.”
[Long Nha Thương] của hoàng tử xuyên thủng cái khiên, đâm thẳng vào tim của tên chiến binh.
Đúng như tôi đoán, [Long Nha Thương] của hoàng tử có lực đâm mạnh hơn [Long Giác Thương] của chiến binh cơ bắp.
Nạn dân bao quanh chúng tôi ở một khoảng cách bắt đầu hét lên.
Coi bộ Chiến binh cơ bắp bắt đầu đâm vào những tên khủng bố khác.
Người ở đây thật sự là ngoan độc với kẻ thù của họ.
Tôi không tốt lắm với những khung cảnh bạo lực, vì vậy tôi muốn kiềm chế đặng khỏi phải thấy những chuyện đó.
“Đừng có giết hết chúng! Chừa một số để sau này thẩm vấn.”
“Tsk, đành vậy.”
Nhận lệnh từ hoàng tử, Chiến binh cơ bắp đánh ngất hai gã đàn ông.
Họ nhất định là không chết, nhưng chân tay họ bị quặt theo hướng kỳ quái. Bẹ sườn của họ cũng gãy nữa.
Khi chúng tôi bắt kịp, chúng tôi không tham dự trận chiến mà thay vào đó đi tới chỗ con tin người thằn lằn.
Bên cạnh cái đuôi bị cắt, họ còn có một số vết thương vì bị đánh đập, nên tôi để Sera săn sóc điều đó, trong khi tôi nhặt cái đuôi ngúc ngoắc ở trên đất lên.
Đuôi thằn lằn đã bị chặt, nhưng một khi tôi ịn vào vết thương cũ và để người ấy uống thuốc phép trung cấp, nó lại dính liền.
Anh ta có lẽ sẽ cử động đuôi lại được sau khi tập luyện.
“Quân giết người!”
Một trong những tên tay sai lẫn trong số người di cư chọi đá trong lúc la hét.
Hắn có lẽ đã dùng Skill [Khích Động] cùng lúc.
Tôi nhớ lại cái cảm giác kỳ quái khi tâm trí trở nên mơ hồ.
Tôi kiểm tra ma cụ vòng tay do chính mình tự làm.
Đây là một ma cụ với dụng ý làm thành một phiên bản đơn giản của Raka, nó có tự động phòng ngự chống lại can thiệp tinh thần, và tự động khôi phục khi bạn bị tấn công với tê liệt, choáng hay bất kỳ hiệu ứng debuff nào.
Nó không thể nói, nhưng nó được lập trình để phân biệt công kích và tự động ứng phó mà thậm chí không cần người dùng sai bảo.
Thêm nữa, nó còn có thể phòng thủ chống lại công kích vật lý hay ma thuật, nhưng xui thay là nó có thể bị vỡ nát chỉ với mỗi một đòn ma thuật trung cấp từ tôi.
Vẫn còn chỗ để cải thiện cho khúc đó mà nhỉ.
“Trả thù cho dân chúng ta!”
“Làm bọn ăn ếch tắm trong máu đê!”
“Nợ máu trả bằng máu!”
Dường như có những người di cư đang hợp tác với bọn tay sai, những lời chửi rủa vô cớ và đá ném đến từ những vị trí không hề thấy bóng dáng bọn tay sai.
Dù chính chúng là người làm hại trước, giờ chúng lại đóng vai như là nạn nhân.
“Hmph, mấy viên đá ấy có thể làm gì chứ.”
Chiến binh cơ bắp mỉm cười một cách hổ báo, đoạn anh ta vung cây thương giống như vung một cây quạt để hất văng những hòn đá. Trễ hơn chút xíu, hoàng tử phát động [Air Shield] để đánh bật đá về phía đám đông.
Một số hòn đá bay thẳng về hướng tụi tôi, nên tôi dùng lực thuật trung cấp [Tường Phòng Thủ II] để tạo ra một lá chắn hình vòm trong suốt.
Không như cái phép lực thuật hạ cấp [Tường Phòng Thủ], bạn có thể đi ra đi vô kết giới này một cách thoải mái.
Với một tiếng bwoosh, [Air Shield] của hoàng tử vỡ nát.
“Tsk, có pháp sư hả...”
Sự oán hờn của hoàng tử bị gián đoạn bởi một cục đá đập vào trán anh ta.
Dường như anh ta đã bỏ mũ trụ ra sau khi gặp nhân viên ở trạm kiểm soát.
“Ta sẽ băm vằm bọn tiểu tép các ngươiiiii!”
Hoàng tử với cái trán đang đổ máu la to trong cơn giận dữ.
Với lời thịnh nộ đó, trạng thái của đám đông đổi từ [Phẫn Nộ] sang [Khiếp Đảm].
Rõ ràng, tiếng hét của anh ta mới rồi có kèm thêm Skill [Uy Áp].
Đám đông bắt đầu tháo chạy khỏi hoàng tử hết người này tới người khác.
"Uwaaaaaah, chúng ta sẽ bị giếttttttt.”
“Chạy mau! Chúng ta sẽ bị ăn từ đầu đó!”
“Con tôi không ở đây, con tôi đâu rồi, con ơiiiii.”
Những nam giới nạn dân hoảng sợ bỏ chạy trong khi đấm đá những người già và phụ nữ mỏng manh.
Tôi làm hết sức để cứu vớt những người yếu thế càng nhiều càng tốt bằng [Tay Phép].
Không như bọn tội phạm khi trước, tôi không thể để phụ nữ và trẻ em bình thường bị thương được mặc dù họ cùng chung lý tưởng.
Như mong đợi, tôi không thể cứu hết 1000 người, những người bị gãy xương và thương tích xuất hiện tầng tầng lớp lớp.
“Đừng nghĩ rằng ta để bọn ngươi chạy!”
Hình như hoàng tử tỏ ý định truy đuổi họ.
“Tôi sẽ nghiền nát bên trái cho. Anh làm mặt phải đi.”
“O-ou.”
Chiến binh cơ bắp hơi bị giật mình bởi cái nhìn dữ tợn của hoàng tử.
Tôi không định đứng nhìn một vụ thảm sát hàng loạt đâu, nên tôi cần hành động ngay.
“Làm ơn bình tĩnh lại đi.”
Tôi bước ra khỏi trạm kiểm soát và gõ đầu hoàng tử bằng một cây đũa dài mà tôi móc ra từ Storage.
“Ngươi đang làm cái gì!”
“Tôi hủy trạng thái bất thường của anh bằng ma thuật. Dường như có kẻ dùng phép khích động ở đằng kia.”
Tôi bảo với hoàng tử đang xoay người lại trong khi nhìn xem trạng thái [Phẫn Nộ] của anh ta đã về trống trơn.
Tôi dùng tinh thần thuật [Trầm Tĩnh] do vì áo giáp ma thuật của anh ta sẽ bị vỡ nếu như tôi dùng [Phá Ma].
Trạng thái của Chiến binh cơ bắp đã hồi phục lúc anh ta bị giật lại bởi hành động của hoàng tử.
Có lẽ tâm địa đơn giản thì dễ bị dính trạng thái bất thường thật, song nó cũng dễ dàng bị hóa giải.
"■ [Tiêu Khu Tà Khí]"
Ánh sáng lấp lánh phát ra từ Sera đổ xuống các nạn dân.
Thánh pháp cao cấp của Sera xóa bỏ trạng thái bất thường của đám đông di dân.
Ma thuật này không kéo dài lâu dù hiệu quả của nó là ngay lập tức, nên tôi dùng tinh thần thuật [Không Gian Bình Tĩnh] để ngăn họ khỏi bị kích động nữa.
Tại vì các nạn dân trải ra quá xa và rộng, tôi mở rộng phạm vi tác dụng bằng cách kéo mỏng nó.
Hiệu quả hơi giảm xuống một chút, nhưng chắc là đủ đô để hạ thấp tỷ lệ thành công bị kích động rồi.
Ma thuật cao cấp có lẽ bảo vệ họ được dễ dàng hơn, nhưng do có quá nhiều người yếu đuối trong nạn dân, tôi không dùng phép uy lực cao đặng mà sẽ gây gánh nặng lớn lên thân thể họ.
Với thế này, tôi đã dừng được các nạn dân khỏi bạo động và ngăn chặn được các lèo lái lén lút của bọn tay sai.
Việc bắt giữ bọn tay sai và đồng lõa của chúng sẽ được làm sau.
Đó là tại vì...
Tôi thấy một thần quan trong bộ đồ trắng đang bước hướng tới đây từ vùng đất hoang vu đã trở nên im ắng bởi phép của Sera.
Dường như người tiếp theo lên sàn sẽ là sứ đồ giả mạo.