Satou đây. Có nhiều lần bạn bị bắt lại bởi người chung quanh khi họ ca thán về chuyện mà bạn không thể tự mình chăm lo, đúng chưa. Tôi muốn họ xem cái đó ở mặt giá trị thay vì cố gắng hiểu một số nghĩa bí mật đằng sau những lời nói ấy một cách kỳ quặc.
“Ichirou-nii, bộ Sol-kun muốn mồi chài anh làm hầu cận à?”
Trong lúc tôi đang làm bộ biến hình dành cho đi lại ở trường của Pochi và Tama, Hikaru tới với ít đồ ăn vặt trên tay.
Những vật dụng trên bàn, giống như áo hút thuốc, chai bẹt bỏ túi, dây quàng, túi đựng giày trong nhà, và khăn lau bụi, tất cả đều làm bằng tay bởi Arisa sau khi con bé cao hứng.
“Anh ngạc nhiên là em biết chuyện đấy.”
“Ừ hử, tại vì Sete mắng Sol-kun chuyện đó mà.”
Sete mà Hikaru ám chỉ này là biệt danh của quốc vương.
Theo thông tin ghi trên bản đồ của tôi, tên thật của ông ấy hiện ra là Seteralick.
“Tại sao ông ấy lại vậy?”
“À, do Sete và người khác đã làm sắp xếp...”
Theo Hikaru kể, quốc vương và tể tướng hiện tại đang cố thuyết phục Công tước Bishtal và Hầu tước Kelten khỏi chiêu dụ tôi từ Bá tước Muno... ế, giờ ông ấy là một Hầu tước rồi... ở hậu trường.
Ấy thế mà bản thân hoàng tử Soltrick lại cố gắng đem tôi thành gia thần của anh ta, vì vậy mà khiêu khích cơn phẫn nộ của đức vua.
“Mà thôi, Sete cũng có lỗi vì không nói cho Sol-kun biết, và Sol-kun quá tử tế thả nó ở mức độ bạn bè, nên cậu ta chỉ bị trách móc sau cùng, chẳng sao hết.”
Là người hoàng tộc đúng là cực khổ mà.
Tôi cảm giác giống họ không đủ giao tiếp bình thường như cha mẹ với con cái, nhưng điều đó chắc chỉ là sự diễn ra sao giữa một ông vua bận rộn với một đứa con 32 tuổi và với cô ấy.
Cơ mà, dường như đến cả đức vua cũng thấy khó đối xử ra sao với một ma vương sát.
“Chuyện không phải vậy đâu, anh hiểu không?”
“Không à?”
“Sete và tể tướng hình như giác ngộ thân phận thực sự của Ichirou-nii là Anh hùng Nanashi.”
Ngược rồi, nó ngược lại mới đúng. Thân phận thật sự của Anh hùng Nanashi chính là tôi.
Bỏ qua sự cà khịa, Hikaru chỉ phản ứng với hoài nghi của quốc vương bằng nụ cười vu vơ Nhật Bản, không khẳng định hay phủ định nó.
Cơ mà Hikaru không thuộc mẫu người có thể ý tứ với cử chỉ của họ, nên nhiều khả năng nhất họ đã đoán được.
Tôi đã làm một ít việc phô trương suốt Thần Phạt trong khi cam chịu rằng có xác suất thân phận của mình sẽ bị bóc mẻ, nên chỉ nhiều chừng này là còn trong tầm hy vọng của tôi.
“Nhưng mà nè, có vẻ như Sete với tể tướng nghĩ rằng bản chất thật sự của Ichirou-nii không phải là một người thường.”
Nhắc tôi mới nhớ, cái lần chúng tôi bảo quốc vương và tể tướng rằng có hai Nanashi, họ đã nghĩ tôi là một sứ đồ thần.
“Anh chỉ là một người bình thường thôi mà.”
Khi tôi đáp vậy, Hikaru cười vui nắc nẻ, “Ahahaha.”
Vô duyên.
Đề mục trên thuộc tính của tôi rõ ràng ghi [Nhân loại] mà hiểu chửa.
“Gác lại việc liệu Ichirou-nii là [bình thường] hay không, hình như Sete nghĩ rằng anh là một [Long Hóa Thân], người đã tự mình biến hóa thành người bằng Ma thuật Nguyên thủy, anh hiểu chưa?”
Rồng gì cơ?
“Logic nhảy vọt gì thế?”
“Lẽ nào anh không thấy ư... Ý em là anh đi hạ gục ma vương khắp nơi nơi và thường xuyên cứu thế giới thoát khỏi những thảm họa. Cái đấy chẳng rõ ràng rằng anh không phải là một người bình thường à?”
Hikaru tiếp tục nói với tiền đề ấy.
“Nó tức là, anh không phải một sứ đồ thần, thì cũng là ma tộc hay rồng, nhưng một ma tộc sẽ không giết ma vương hết trái rồi phải như thế, còn một sứ đồ thần sẽ không đi ngược ý chỉ của thần và chủ động ngăn cản quái vật bạo loạn. Do vậy...”
Vậy [Rồng] là xác suất duy nhất còn lại sau quy trình loại trừ xác suất.
Đám cuồng chiến, Hắc Long với Cổ Long, và Thiên Long vô tâm, Ten-chan, thoáng xuất hiện trong đầu tôi.
Tôi không nghĩ mình lập dị tới cỡ đó mà?
Tôi ít khi gây thiệt hại tới môi trường chung quanh lắm nha.
“A!”
Hikaru chỉ vào đồng hồ treo tường và đứng dậy.
“Chúng ta sẽ bị trễ tiệc khiêu vũ nếu chúng ta không sửa soạn sớm.”
“Đã tới giờ rồi hả?”
Thoáng liếc mắt vào bảng lịch trong [Menu] của tôi, đúng là tệ thật.
Chúng tôi thật sự không thể tới dự trễ đại tiệc khiêu vũ hoành tráng được đức vua tài trợ phải không nè.
“Vậy đây là món ăn tối thượng tô màu hết tất thảy mọi thứ được kể trong truyền thuyết đây sao!”
“Cái mùi kích thích mũi này mới thật phi thường.”
Tôi nghe tiếng nói của những quý tộc háu ăn từ lãnh địa Oyugock... Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku, từ một xe đẩy đồ ăn mà cung cấp những bữa ăn nhẹ.
Tôi không gặp họ vào buổi trưa, vừa khi nào họ tới kinh thành vậy.
Đừng bảo tôi họ bay tới đây bằng thuyền bay để được hưởng dụng việc ăn cà ri đó.
Hình như hai người ấy đang cắm trại ở góc cà ri.
“Không gì là ít hơn mong đợi với hai người nổi tiếng sành ăn các vị. Hai người đi tới cà ri trước của trước nhất hả.”
Tể tướng, người đòi món cà ri từ tôi, nói vậy với Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku trong khi tỏ vẻ hãnh diện.
“Ái chà chà, đây há chẳng phải ngài tế tướng đức cao vọng trọng của chúng ta đây sao.”
“Không thể nào có chuyện ngài sai khiến Bá tước Pendragon, người đạt được thành tựu lớn như là ma vương sát, để nấu món này đi?”
“Điều ấy nào có thể đâu, tể tướng khôn ngoan và vĩ đại của chúng ta sẽ không bao giờ làm chuyện điên rồ tới vậy nhỉ.”
Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku, mà tự nhiên hành động long trọng một cách kỳ dị, bắt đầu kiếm chuyện với tể tướng.
“Buổi tối vui vẻ, Hầu tước Lloyd và Bá tước Haku. Tôi đã nhờ bếp trưởng của chúng tôi nấu những món này, bản thân tôi không có động tay vào món nào cả.”
Tôi không muốn thấy cảnh đấu khẩu giữa những người quen biết, vì vậy tôi nhanh chóng chen vào giữa họ và làm sạch hiểu lầm.
“Vậy ra đây là những món ăn từ đất nước của Anh hùng-sama ư. Không ngờ ngày mà ta được nhìn thấy tận mắt đồ thật sẽ tới!”
“Cay lắm, nhưng ăn thật là ngon.”
“Em nói phải, Soruna.”
Tôi quay người để xem nguồn gốc của những giọng nói vô lo ấm cúng và thấy Hầu tước Muno và gia đình của ông đang thưởng thức cà ri dọc tường dành cho người bậc thấp.
Dù cho họ là một trong số ít người leo lên hàng ngũ quý tộc bậc cao chóng vánh mà có thể đếm trên bàn tay ở Vương quốc Shiga, song sự khiêm tốn của gia đình Muno không hề có sự thay đổi.
“Ngài Muno!”
“Heya, Satou-kun. Chúng ta đang dùng cà ri ở đây nè.”
Hầu tước Muno chào tôi bằng cái tay cầm muỗng cà ri đang giơ lên.
“Thực sự là ngon phải biết... và món này là thứ mà thế hệ anh hùng-sama đầu tiên lẫn tổ vương-sama khao khát suốt cuộc đời họ đấy... A a, ngay giờ ta đã ghi tên mình vào biên niên sử.”
Hầu tước Muno nói mấy điều thật không hiểu nổi bằng khuôn mặt giàu cảm xúc.
Nhưng thiệt sự đấy, phải chi tôi biết ông ấy vui sướng tới cỡ này, tôi sẽ phục vụ một ít món cà ri lúc chúng tôi ghé lại lãnh địa Muno rồi.
“Chúng ăn ngon với tôm chiên và cà ri nữa cậu biết không.”
“Erina!”
“Vâng có liền, Karina-sama. Tôi đã có chúng rồi đây...”
Nàng hầu của Hầu thổ Muno, Erina vừa quay ra mang một đĩa tôm chiên với cốt lết đã vội quay vô.
Mấy miếng tôm chiên quanh khoang miệng cô ấy hẳn là để thử độc.
Không cần chỉ ra những chi tiết nhỏ nhặt ấy.
“Satou, em có thể nhảy một điệu không?”
Trong lúc tôi đang ấm áp ngó xem gia đình Muno, Hikaru, người đã dốc hết toàn lực mặc bộ váy cánh thật đẹp, gọi tôi từ đằng sau.
Hôm nay ẻm dặm trang điểm rõ ràng, khiến ẻm trông như một người khác vậy.
“Karina-sama, cô sẽ để tôi có điệu nhạc này trước chứ?”
Tiểu thư Karina, người ngốn phồng má bằng cà ri không nói được cái gì và chỉ có thể gật đầu với một biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt.
Chuyện sẽ là hay biết mấy nếu cô nàng học được từ cô chị Soruna và nâng nữ tính lên thêm một chút nữa.
“Ối trời ơi, coi kìa. Sát-ma-dono đang nắm tay một phụ nữ.”
“Ủa, đó không phải điện hạ Sistina, là ai vậy cà?”
“Đó là nữ Công tước Mitsukuni!”
Skill [Thính Tai] của tôi bắt được tiếng xôn xao của quý tộc.
Khi chúng tôi tiến vào trung tâm của sảnh khiêu vũ, một điệu nhạc khiêu vũ sinh động bắt đầu réo rắc.
“Được nhảy với Ichirou-nii cảm giác thật là lạ.”
Hikaru nói mấy điều kỳ cục mặc dù đây không là lần đầu tiên chúng tôi khiêu vũ với nhau.
“Sẽ thật hay biết bao nếu khoảnh khắc này kéo dài vĩnh viễn...”
“Anh sẽ nhảy với em bất cứ khi nào em muốn.”
Tôi nói có nghĩa là, đừng có kéo Flag nào kỳ cục ở đây.
Điều cà khịa đó trong đầu tôi kết cục là vô ích khi điệu nhảy của chúng tôi hết mà không thấy vấn đề nào và rồi tôi tiếp tục khiêu vũ với Công chúa Sistina, tiểu thư Karina và Sera theo lượt, đoạn di chuyển tới khu quý tộc hạng thấp và khiêu vũ với Arisa cùng đội nhi đồng, sau đó là Lulu cùng các bậc đàn chị.
Những cô gái thú nhân đã trải qua một lớp đào tạo đặc biệt của Arisa vào hôm khác, nên họ có thể nhảy tốt, dù có một ít phần kỳ lạ.
Dĩ nhiên, tôi đã thu hình hết thảy đặng mà chúng tôi có thể xem lại bất kỳ lúc nào.
Sau khi tôi khiêu vũ với Zena-san cuối cùng, con gái của những quý tộc hạng thấp ở chung quanh ùa vào.
Vì địa vị của Zena-san là một quý tộc hạng thấp ở bá thổ Seiryuu, có lẽ nó hóa thành động lực cho những người kiềm chế bước tới trước.
“Bá tước Pendragon-sama, hãy cho phép em được khiêu vũ với anh ạ.”
“Bá tước Pendragon-sama, nhà em mắn đẻ lắm! Hãy cho em làm vợ bé để giúp anh được nối dõi tông đường đi ạ.”
“Bá tước Pendragon-sama, xin anh làm ơn khiêu vũ với em. Em không thấy phiền dù là về đêm trong phòng ngủ ạ.”
Phụ nữ trông-bình-dân vừa tập hợp ở đây, nhưng họ hơi bị quá thành thật với mong muốn của họ.
Nhiều người cũng xin tôi khiêu vũ hồi tôi mới làm Tử tước, nhưng cái này không thể so sánh với cái lần đó.
Tôi nói sao ấy nhỉ, họ thật sự nóng lòng tới nỗi tôi thậm chí thấy sự khát máu luôn.
“Bá tước Pendragon-sama, xin anh...”
Cơn lũ các cô gái ép cơ thể họ vào tôi.
Rất nhiều người trong họ là những thiếu nữ chưa kết hôn ở tuổi nữ sinh trung học tới cao trung, nhưng có một số là góa phụ trạc tuổi đôi mươi