Death March kara Hajimaru Isekai Kyusoukyoku: Chương 16-8
16-8. Chuyến hồi hương của Ringrande
Satou đây. Tôi luôn về nhà cha mẹ vào ngày lễ obon và đầu năm mới trong những ngày học đại học, nhưng điều đó ngày càng ít đi thường xuyên hơn vào giai đoạn tôi trưởng thành đi làm.
Ấy không bởi vì tôi không thích bị phiền não bởi chuyện chừng nào làm đám cưới vậy hoặc là bị làm mai một cuộc phỏng vấn hôn nhân bởi những người thân sốt sắng. Tôi đang nói sự thật đấy bạn hiểu không?
“Satou ơi, xin lỗi nhưng cậu có thể làm ơn hộ tống tôi trở lại Công Đô được không?”
“Được chứ, tôi bằng lòng.”
Lúc tôi trên đường về nhà từ lâu đài sau khi thấy Thánh Động Giáp giả, tiểu thư Ringrande mà tôi vô tình đi qua ở giữa đường hỏi tôi thế.
Tôi vừa định bụng về lại công đô, nên nó vừa đúng dịp.
Tôi đã hẹn tham dự một tiệc trà và một bữa tiệc nên chúng tôi chưa thể đi ngay, chúng tôi xuất phát tới công đô trên thuyền bay Bộ Du Lịch sáng ngày hôm sau.
“Satou-sama, vậy ra đây là thuyền bay tư nhân của Satou-sama à.”
Ấy là tiểu thư Ririna, con gái của phó vương thành Gururian, người cũng du học ở học viện hoàng gia.
“Không phải đâu, nó không thuộc về anh, nó là vật tư của Bộ Du Lịch.”
Tất nhiên, nhiên liệu cho lò ma lực, những ma thạch, đến từ túi tiền của riêng tôi.
“Xin lỗi chuyện này nghen, Satou.”
Tiểu thư Ringrande nói thế khi cô ấy lên thuyền sau khi mang lên Ngựa Gỗ Bay.
“Nếu chị thật sự thấy có lỗi thì chị cứ bay tới đó với con Ngựa Gỗ kia là được rồi.”
Người mà ăn nói xốc họng với tiểu thư Ringrande bằng những lời gai góc là em gái cùng mẹ của cô, Sera.
Sera là người duy nhất trong số các thành viên ở Đảo Cung điện, mà đi cùng với tôi kì này khi những cô gái khác dường như có việc phải làm ở kinh thành đây.
Thêm nữa, tiểu thư Karina đang đóng vai trò làm hướng dẫn viên cho tiểu thư Soruna đi tham quan kinh thành.
"Ehehe, Satou-sama."
Tiểu thư Ririna tới và bám vào tôi khi con thuyền chuyển hệ bay.
Trông như cô nhỏ đã trở nên gắn bó với tôi.
“Ririna-san, ôm tay một quí ông không phải hôn phu của bạn là một việc không biết liêm sĩ với một tiểu thư,:
Sera vừa cười vừa bước tới và tước tiểu thư Ririna ra khỏi tôi.
“Ara? Sera, bộ em ghen với cả một đứa trẻ sao?”
Tiểu thư Ringrande chọc ghẹo em gái trong khi cười mỉm chi.
“Em không ghen! Em chỉ chỉ dẫn chọ em ấy cách cư xử của một tiểu thư là như thế nào thôi.”
“Hmmm, chỉ dẫn hở“
Tiểu thư Ringrande cười nhe răng khi thấy Sera, người hết sức khẳng định lập trường chính thức của mình.
Mắt của tiểu thư Ringrande chạm mắt tôi trong lúc cô ấy đang chuyện trò, chúng sáng lên giống như một con mèo thấy mồi.
“Ey!”
Tiểu thư Ringrande vồ ôm lấy đầu tôi với một cái nhìn nghịch ngợm.
Cặp gối ngực dư dật biến dạng trong ngực tôi, truyền cảm một xúc giác mê người.
“Aa!”
“Eeh?”
Sera la lên khi thấy điều đó, tiểu thư Ririna cũng hô vang ngạc nhiên.
“Onee-sama! Chị thật vô sỉ!”
Tiểu thư Ringrande vui sướng nhìn vào Sera bốc lửa giận.
“Ara? Ông nội đã chẳng kêu chị lấy Satou còn gì nữa? Đó tức là bọn chị giờ giống như phu thê rồi phải không?”
Trông như Tiểu thư Ringrande, người phát cuồng vì em gái, không thể không nhịn nổi trêu tức cô em.
“Sa-Satou-sama! Có thực sự là anh đã hứa hôn với Ringrande-sama rồi không?”
“Không không, cái đó chỉ là một trò đùa của ai kia nói khi chúng tôi ra ngoài uống rượu thôi.”
Tiểu thư Ririna đang hỏi tôi với cái nhìn hết sức tuyệt vọng, nên tôi bảo cô bé nghe sự thật.
Tiểu thư Ringrande kiểu giống như một idol ở Công thổ Oyugock, cô ấy có lẽ cũng là một fan hâm mộ của Ringrande.
Sau đấy
Con thuyền bay nhỏ trang bị động cơ bay mới nhất do Giáo sư Jahad sáng chế chỉ mất nửa thời gian cần cho một thuyền bay truyền thống để tới công đô.
Tôi kết cục phải ngó xem những cãi vã bất tận hay đúng hơn, sự trêu ghẹo, giữa hai chị em, trong suốt toàn thời gian chuyến bay, nó thật là phiền não.
Cuộc hành trình khổ ải đó cuối cùng đặt dấu chấm hết và con thuyền tới ở công đô nhằm họp mặt một buổi đón tiếp lớn được tài trợ bởi cha của Sera cùng tiểu thư Ringrande, người cũng là công tước kế nhiệm.
Số người dự thì có hơi thiếu hụt do vì Công tước và hai quí tộc tham ăn không có mặt, nhưng tôi được gặp Bá tước Wolgock, người đã chăm lo bọn