Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 539: CHƯƠNG 538: PHÍA SAU BUỔI LỄ

"Arisa?"

“Cậu sẽ bị cảm lạnh cho coi desuyo?”

Tama và Pochi lo lắng nhìn Arisa, người đang ngồi thiền dưới thác nước đổ trong khi mặc một bộ kimono trắng không viền.

“Chị sẽ đến trễ ~meo?”

“Thầy giáo sẽ mắng đấy nodesu.”

Trông hai đứa như vừa chuẩn bị xong để tới trường và ghé qua đón Arisa.

“Hôm nay mình không tới trường, bảo với Mia là mình không sao hết.”

“Đang cúp học ~meo?”

“Làm Hikineet là nguy hiểm đến tính mạng đấy nanodesu.”

Tama và Pochi dường như không thể tin nổi việc Arisa tuyên bố vắng mặt.

Đối với hai đứa trẻ chỉ mới bắt đầu đi học dạo gần đây và thực sự yêu thích nó, chúng không thể tin được rằng cô bé lại nghỉ học khi không hề ốm đau.

“Không sao mà! Mình có việc quan trọng hơn phải làm trong hôm nay!”

“Chuyện gì vậy ~meo?”

“Nói cho bọn mình nghe với nodesu.”

“Mấy cậu nghe nói Chủ nhân sẽ thực hiện một nghi lễ ở Công Đô lúc dùng bữa sáng rồi đúng không?”

"Aye ~meo."

"Đúng vậy nanodesu."

Tama và Pochi khẳng định câu hỏi của Arisa.

“Mình đang mài giũa tâm trí phòng khi bắt được tín hiệu SOS từ Chủ nhân thông qua [Sức mạnh Quyến thuộc], hiểu chưa.”

“Tama cũng muốn làm nữa ~meo?”

“Pochi cũng sẽ bắt được SOS luôn nodesu!”

Arisa vẫy tay cười trừ trước phản ứng đầy mong đợi của hai đứa.

“Vai trò của hai cậu là ở phần sau cơ, hôm nay cứ để đó cho mình và đi tới trường đi. Người đón các cậu đến rồi kìa.”

"Ối! nanodesu."

"Nha nh nh anh ~meo?”

Pochi và Tama sực nhớ ra China, người luôn tới đón chúng mỗi buổi sáng, và bắt đầu cuống cuồng.

“Bọn mình đi nha ~meo?”

“Arisa! Nhớ chắc chắn phải báo cho Pochi nếu cậu gặp rắc rối đấy nodesuyo!”

“Rồi rồi, bảo trọng nha.”

Arisa vẫy tay như thường lệ chào hai đứa trẻ đang vội vã lao về phía cổng dịch chuyển như thể sắp vấp ngã đến nơi.

“Giờ thì…”

Arisa thu lại vẻ nghiêm túc sau khi hai đứa rời đi và tự vỗ vào má mình.

“Được rồi, mình đang cực kỳ hưng phấn đây.”

Arisa nhắm mắt lại trong khi để dòng thác dội thẳng vào người, dồn toàn bộ sự chú ý để kết nối một sợi dây mỏng manh hướng về người Chủ nhân yêu thương của cô.

Bản năng mách bảo cô rằng đó là thứ duy nhất cô có thể dựa vào khi không thể liên lạc với anh bằng Không gian thuật được nữa.

“Nyu?”

Tama, đang ngồi trong xe ngựa tới trường, bỗng ưỡn thẳng lưng và nhìn quanh.

Đôi tai như radar của cô bé dựng đứng và giật liên hồi.

“Có chuyện gì vậy nodesu?”

“Nyuu…”

Tama nghiêng cái đầu nhỏ đáp lại câu hỏi của Pochi.

Có vẻ như dự cảm lần này của cô bé là loại không thể diễn tả bằng lời.

“Mia-sama, có chuyện gì sao ạ?”

Cùng lúc đó, Mia, người đi chung xe với họ, cũng lộ vẻ khó hiểu trên mặt.

“Các Tinh linh… đang yên lặng.”

Các Tinh linh thường ngày luôn ồn ào nay lại im bặt như những loài côn trùng đang khiếp sợ một con thú dữ.

Mia, cảm thấy có điềm chẳng lành, ló đầu ra ngoài cửa sổ xe và nhìn lên bầu trời.

“Lâu đài?”

Mắt Mia thấy các Tinh linh đang vây quanh lâu đài.

Hay nói chính xác hơn, các Tinh linh trông như đang bỏ chạy khỏi lâu đài.

“Mia-sama, có chuyện gì không ổn với lâu đài ư?”

“Nn, đừng bận tâm.”

Mia lắc nhẹ đầu đáp lại sự lo lắng của China.

Rõ ràng cô bé kết luận rằng Dryad Anh Đào có lẽ đang bực bội chuyện gì đó và các Tinh linh chỉ đang bỏ chạy khỏi cô ấy.

“Vậy đây là [Thánh Động Giáp] à.”

Công chúa Sistina đang nhìn chằm chằm vào [Thánh Động Giáp] bên trong nhà xưởng của lâu đài hoàng gia.

Cô suýt chút nữa đã buột miệng thốt lên “Satou làm ư”.

Bên cạnh cô, Zena Marienteil – người đóng vai trò cận vệ, và Karina Muno – người đóng vai bạn đồng hành, đều đang nhìn ngắm [Thánh Động Giáp] bằng ánh mắt lấp lánh.

Hai người họ ý thức được đây chỉ là hàng phục chế, nhưng việc nó trông giống hệt [Thánh Động Giáp] huyền thoại đã đủ để biến nó thành một kiệt tác đáng ca tụng.

Thay cho hai cô gái đang tràn ngập cảm xúc, người trả lời Công chúa Sistina là một ông lão chống gậy bước tới.

“Thưa đúng thế ạ. Bệ hạ đã cho phép chúng thần kích hoạt động cơ chính, do đó chúng thần dự định thực hiện một cuộc thử nghiệm khởi động vào ngày hôm nay.”

Xưởng trưởng Viện Nghiên cứu Hoàng gia thông báo cho Công chúa Sistina.

Nhằm nghiên cứu [Thánh Động Giáp], những bộ não hàng đầu của vương quốc, bao gồm cả Thủ tịch Shiga Bát Kiếm và các chuyên gia nghiên cứu Golem, đã tề tựu về nhà xưởng thuyền bay này.

“EEY! Cho ta chạm vào nó với!”

“G-giáo sư, ngài không được làm thế!”

“Bỏ ta ra, Aoi! Động cơ chính xoáy tròn sáng chói ấy đang vẫy gọi ta!”

Trông như Giáo sư Jahad và nhóc Aoi từ Thương hội Echigoya cũng đã có mặt.

Dường như vị giáo sư đã không thể kiềm chế nổi sau khi nhìn thấy bộ phận trung tâm của nó – lò ma lực đá thánh thụ đang tỏa sáng màu xanh của [Đá Vạn Năng] được chứa bên trong Động cơ Phát Ma lực.

“Thần sẽ lấy làm cảm kích hơn nếu Thương hội Echigoya cử tới một người giỏi hơn cái gã ngốc đã bị tống khứ khỏi Viện Nghiên cứu này.”

Xưởng trưởng chứng kiến cảnh ấy liền buông lời cáu gắt, rồi lập tức nở nụ cười quay sang Công chúa Sistina.

Ông ta lật mặt khá là nhanh.

“Trong khi động cơ chính và khí giới của [Thánh Động Giáp] này đã vô cùng tuyệt hảo, thì khung giáp của nó chỉ có thể dùng từ 'thần kỳ' để mô tả. Xin Điện hạ nhìn vào đây ạ, ẩn bên dưới lớp phủ trắng là một tấm giáp được làm từ Orichalcum thần thánh, thứ vốn được một số người coi là Thần Kim.”

“Làm như ông hiểu về nó lắm vậy, đồ mọt kim loại.”

Ngắt lời xưởng trưởng đang say sưa như mê sảng là một ông lão khác, thành viên của Shiga Bát Kiếm và là chuyên gia nghiên cứu ma thuật phòng ngự.

“Ông làm sao mà hiểu được sự tuyệt vời của lớp phủ này chứ! Thưa Điện hạ Sistina, lớp phủ này chính xác là minh chứng cho sự bảo hộ của Vương quốc Shiga. Cộng thêm việc có sức mạnh vô hiệu hóa ma thuật lên tới trình độ trung cấp, nó còn có khả năng hấp thu MP giải phóng từ ma thuật bị vô hiệu hóa để nạp thẳng vào động cơ chính của nó ạ!”

“Đ-điều ấy nghe thật thần kỳ. Rahad-dono thật tài giỏi khi có thể phân tích sâu xa đến vậy trong thời gian ngắn như thế.”

Công chúa Sistina nhích lại gần để lắng nghe bài thuyết trình nhiệt huyết của ông lão.

Vì cô đã được Satou báo trước về khả năng đó, cô dường như khá bất ngờ khi thấy nó được phân tích ra nhanh đến vậy.

Tác dụng thực sự của nó là tái cấu trúc ma thuật thành một dạng vật chất hoàn toàn khác.

“Im đi cái đồ mọt khiên. Điện hạ Sistina, lớp giáp này thậm chí sẽ không bị trầy xước bởi một thanh kiếm Mithril có phủ [Ma Nhận]! Tuyệt quá phải không!”

Xưởng trưởng khoe khoang một tấm giáp được tháo ra từ [Thánh Động Giáp].

“Hee, nó thật sự cứng đến thế sao?”

Tiểu thư Karina, người nãy giờ sờ soạng khắp tấm giáp, thử cào nó bằng ngón tay có phủ [Ma Nhận] mà cô mới học được gần đây.

Một đường xước thẳng tắp lộng lẫy hiện ra, và mặt tiểu thư Karina nhanh chóng biến sắc.

Trình độ hậu đậu của cô xem ra có thể so kè được với Pochi.

Trong khi đó, tại trường mẫu giáo của Học viện Hoàng gia.

“Nyu?”

Tama, người đang ngậm một cây bút trong miệng với vẻ buồn ngủ, bất thình lình ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt trở nên nghiêm túc.

“Có chuyện gì vậy nodesu?”

Pochi, người vừa nhận ra điều đó, liền hỏi Tama.

Shiro và Crow đang ngồi hàng ghế trước cũng quay lại với vẻ hiếu kỳ.

Đôi tai mèo của Tama đang co giật và run lên.

“Nyu…?”

Tama trở về dáng vẻ uể oải thường ngày và nằm ườn ra bàn.

“Đói ~meo…”

“Pochi cũng đang chết đói đây nanodesu! Nhưng ăn trưa sớm là xấu đấy nodesuyo? Đó là một điều cấm kỵ nanodesu. Địa ngục đang đợi chúng ta ở giờ ăn trưa nếu chúng ta ăn bây giờ nodesu.”

Một quyển tập cuộn tròn gõ cái "bốp" trúng đầu Pochi, người đang diễn thuyết đầy nhiệt tâm.

Đập vào mắt Pochi khi ngước lên là một cô giáo đang có tâm trạng không được tốt cho lắm.

“Á…”

“Nói chuyện riêng trong lớp là…?”

“X-xấu nanodesu.”

“Và các em nên làm gì khi làm điều xấu?”

“Bọn em xin lỗi ~meo…”

“Tụi em xin lỗi nanodesu.”

Pochi, với đôi tai cụp xuống và cái đuôi giấu giữa hai chân, ngoan ngoãn xin lỗi cô giáo.

“Các em sẽ bị phạt không được ăn trưa nếu còn tái phạm đấy.”

“Ga…n…”

“O-ôi không nanodesu.”

Cả Tama và Pochi tê liệt trong nỗi sợ hãi khi cô giáo giáng xuống hình phạt của một tội ác tày đình.

Hai đứa nhìn nhau và làm cử chỉ kéo khóa môi lại.

Còn 30 phút nữa mới tới giờ ăn trưa.

Được châm ngòi bởi tiếng bụng kêu "ọt ọt" của Tama, bụng của Pochi cũng bắt đầu réo lên như một dàn hợp xướng.

Dàn đồng ca ấy dần dần lan ra khắp lớp học.

“Công thức 4.”

Tại Học viện Ma thuật Hoàng gia, Mia-sensei đang dùng một cây đũa phép dài thay cho gậy giảng bài để dạy lớp của mình.

“Hoán chuyển, giải pháp 27.”

Các học viên đang tuyệt vọng giải mã sự kiệm lời của Mia-sensei trong nỗ lực thấu hiểu bài giảng.

Xem ra có một loại khổ ải hoàn toàn khác khi phải nghe giảng mà không có một phiên dịch viên xuất sắc như Arisa.

“P-phải chi giờ có Arisa-sensei ở đây…”

“A-Arisa-sensei ơi…”

Hiện tại, rất nhiều học viên lẫn giáo viên – những người thường ngày hay chế giễu Arisa chỉ là cái đuôi thừa thãi của Mia-sensei – giờ mới nhận ra giá trị đích thực của cô bé.

Tuy nhiên, chỉ một số ít người nhận ra sự thật rằng: để có thể phiên dịch được, kiến thức về ma thuật của Arisa phải tương đương hoặc thậm chí vượt trội hơn cả Mia-sensei.

Arisa-sensei, người đang nhận được những tiếng gọi nồng nhiệt từ đám học viên mà trước đây cô chưa từng có được, lúc này có lẽ vẫn đang thực hiện nghi thức thanh tẩy bằng nước lạnh dưới thác nước ở Đảo Cung Điện.

“Ara?”

Công chúa Sistina cảm thấy có gì đó bất thường từ Cơ Động Giáp phía sau xưởng trưởng.

Bình thường, cần sự trợ giúp của nhiều cơ chế máy móc lẫn pháp sư để bước vào Cơ Động Giáp, nhưng hiện giờ không có bất kỳ ai đang hỗ trợ nó cả.

Và dường như Công chúa Sistina không phải là người duy nhất nhận ra điều đó.

“Oy! Ai đang di chuyển nó vậy!”

Một người phát hiện sự bất thường từ thang nâng chỗ Cơ Động Giáp đặt cạnh [Thánh Động Giáp] liền hô hoán.

“Cái gì vậy? Chúng ta đâu có dùng Cơ Động Giáp cho buổi chạy thử đâu?”

“Ai đang lái nó thế?”

Cơ Động Giáp là một thiết bị giống như hệ thống phản trọng lực dành cho phi công của [Thánh Động Giáp], thế nên nó không cần thiết trừ khi cuộc thử nghiệm đòi hỏi những chuyển động mạnh bạo.

Tình cờ thay, chiếc Cơ Động Giáp này không phải là hàng thật, mà là một bản sao do Satou chế tạo.

“Tina-sama, Karina-sama, chúng ta nên tránh khỏi đây. Có gì đó sai sót đang xảy ra.”

“Umu, tôi đồng ý với Zena-dono.”

[Thông linh vật] Raka mà tiểu thư Karina đeo đồng tình với lời khuyên di tản của Zena-san.

Khi ba người họ đang trên đường hướng tới văn phòng để trú ẩn, âm thanh kim loại bị nghiền nát vang vọng khắp nhà xưởng.

Ba người ngoái lại và thấy giàn giáo cùng thang máy bao quanh [Thánh Động Giáp] đang đổ sập xuống mặt đất.

Những pháp sư cùng các nghiên cứu sư mặc áo blouse trắng đang chạy toán loạn trong sự hỗn loạn bên dưới.

“Thế này tệ rồi desuwa!”

“Ka-Karina-dono, khoan đã!”

Bất chấp lời cảnh báo của Raka, tiểu thư Karina lao thẳng về phía giàn giáo đang đổ sập.

Cô thô bạo đẩy văng những nghiên cứu sư sắp sửa bị đè nát dưới đống đổ nát.

Phần chính của giàn giáo và khung thép rơi thẳng xuống vị trí của tiểu thư Karina, người đang mang vẻ mặt đầy kiên quyết.

Karina-sama!

Zena cùng Công chúa Sistina hét lên trong đầu khi họ giơ tay đã trang bị nhẫn kích hoạt ma thuật lên và bắt đầu niệm chú.

Cả hai đều ý thức rõ ràng rằng tốc độ niệm chú của họ sẽ không theo kịp thời gian.

Họ thấy Raka đang tạo khiên bảo vệ tiểu thư Karina khỏi những khung thép rơi xuống đầu tiên, và rồi hết vật này đến vật khác đập mạnh xuống đất, lấp đầy không gian bằng những âm thanh rên la tuyệt vọng cùng đám mây bụi mù mịt.

“Haa… Satou và Sera không tới dự lễ, mình cũng không thể ghé thăm họ, thật là chán.”

Tại một lán nghỉ bên trong sân vườn của lâu đài Công tước nằm ở phía tây Công Đô Oyugock, tiểu thư Ringrande, người được mệnh danh là [Phá Thiên Ma Nữ], đang chán nản ra mặt.

Tất nhiên, không phải là cô không có người bạn thân thiết nào.

Nhưng hầu hết họ đã kết hôn và có con cái đề huề.

Đối với một người đã đến tuổi ế chồng và không có bạn trai như cô, việc đi thăm bạn bè chẳng khác nào một trận hành xác tinh thần khó mà vượt qua nổi.

“Có lẽ mình nên đi tập thêm vài hiệp với các hiệp sĩ ở lâu đài…”

Cô cảm thấy lưỡng lự vì ở đó chẳng có ai đủ trình độ để làm đối thủ tương xứng với cô.

Phải chi ít nhất có Satou ở đây thì tốt biết mấy.

Ngay khi ý nghĩ đó thoáng qua đầu, tiểu thư Ringrande bắt gặp một cảnh tượng kỳ quái.

“Ara? Không phải Wyvern Kỵ sĩ đó đang bay một cách rất kỳ lạ sao?”

Ringrande khó hiểu khi thấy một con Wyvern đang bay nhào lộn phía trên lâu đài Công tước.

Giây tiếp theo, một tia sáng bắn lên từ đường chân trời, cắt đôi con Wyvern đang bay.

Cô thấy máu của con Wyvern bắn tung tóe trong khi người cưỡi thuộc tộc Điểu nhân đang hớt hải cố gắng chạy trốn.

Tiểu thư Ringrande vớ lấy thanh kiếm đáng tin cậy bên cạnh và đứng phắt dậy.

“Kẻ địch tấn công!”

Tiểu thư Ringrande vụt chạy trong khi hô lớn, và còi báo động của lâu đài rú vang ngay khoảnh khắc sau đó.

“Theo tiếng báo động, địch nhân tới từ phía nam hử…”

Tiểu thư Ringrande, người đã cường hóa thể chất, lao qua hành lang nhanh như một cơn gió.

Cô đang hướng tới khu vực phía nam của lâu đài.

Nhiều âm thanh gào rít vang lên trong lúc cô chạy, kết giới phòng ngự của lâu đài Công tước đang đánh bật các tia sáng.

Những nàng hầu khiếp sợ và các quan chức thì co rúm lại trong hành lang.

Từ vị trí đó, cô hẳn có thể nhìn thấy kẻ tấn công.

“Trưởng Điện-sama.”

Những tiếng gầm lớn và chấn động truyền từ bên ngoài Đền Tenion gây nên sự bất an trong số các giáo sĩ tham dự buổi lễ.

May mắn thay, Sera, Satou, Lily – người đang phụ đỡ họ, cùng các Miko khác không hề chú ý đến những tiếng động lớn và sự rung chuyển ấy bởi vì họ đang trong trạng thái xuất thần.

“Cứ tiếp tục. Thánh địa này được bảo vệ bởi sự phòng hộ thần thánh từ Tenion-sama. Đừng lo lắng gì cả và tiếp tục đi.”

Nghe Trưởng điện ra lệnh, các giáo sĩ tiếp tục lần lượt truyền MP của họ cho các Miko.

(Tenion-sama, xin ngài hãy mở rộng sự bảo hộ cho các tín đồ ngoan đạo của người.)

Trưởng điện dâng lời cầu nguyện lên ánh sáng đang rọi xuống Sera và Satou.

Hoàn toàn không nhận thức được những biến cố đang đồng loạt xảy ra ở cả Vương Đô lẫn Công Đô, Satou đang có cơ hội diện kiến Thần Tenion trong suốt buổi lễ.

“Rất vui được gặp Thần, thưa Tenion-sama. Tôi là…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!