Satou đây. Vì tôi luôn sống ở một Nhật Bản no đủ, tôi chưa bao giờ phải chết đói.
Những sự kiện xa xôi gần đây giống như những câu chuyện chiến tranh từ thời xa xưa được kể bởi bà cố của tôi vậy.
Hào quang màu tím phun ra từ tên pháp sư không chỉ bao bọc lấy những người phụ nữ và bọn golem, mà còn cả tôi.
Tôi kiểm tra Log một lần, hình như nó đã được đề kháng. Tôi không nhận được skill bởi vì nó chắc là một Unique Skill.
"Vậy thì, ta đang mong chờ một sự phản kháng tuyệt vọng đây."
Trong khi nói thế, tên pháp sư lướt ngón tay trên cỗ máy vận hành Hạch Mê lộ, trông như một cây đàn organ đứng.
Một bức tường nhô ra, tách ngai vàng khỏi sảnh chính trong phòng. Từ bản đồ, dường như nó không phải là một bức tường đơn giản, mà là các khối kiến trúc khác từ mê lộ đã chặn lối vào đây.
Tôi nghiêng cổ tránh một mũi Magic Arrow bay thẳng tới mặt mình.
Tôi nhìn lại nơi mũi tên bay ra, những người phụ nữ nhân bản đã biến thành dạng lai quỷ. Các golem đang tiến đến đây, vung tay xung quanh, cũng tỏa ra cùng một loại khí tức đó.
Tôi có thể giết chúng ngay lập tức, nhưng tôi sẽ dùng bọn golem để hiểu Unique Skill của tên pháp sư hoạt động thế nào.
Trong khi né một đòn, một đòn khác lại tới.
Vừa giữ khoảng cách, tôi tập trung bắn vào một chân của con golem. Chân nó bị phá hủy sau 10 phát bắn.
Con golem thứ ba lao cả cơ thể nó vào tôi. HP của tôi giảm một chữ số dù tôi không biết giá trị chính xác. Không lẽ nó mạnh cỡ wagahai-kun sao?
Level của nó vẫn là 30, nhưng không phải nó đã trở nên mạnh tương đương cấp 60 sao? Tôi đã đánh bại con golem trong phòng lớn chỉ với một đòn lúc nãy, nên tôi không thể so sánh những con này với nó. Tôi nên chiến đấu với chúng một cách nghiêm túc.
Mà, nếu Unique Skill chỉ làm tăng sức mạnh của người nhận lên gấp đôi level của họ thì không có gì phải lo lắng.
Tôi đỡ đòn tiếp theo của con golem thứ ba và làm nó trúng vào con thứ hai. Đầu con golem thứ hai bị phá hủy, nhưng nắm đấm mà con thứ ba dùng để đánh cũng bị vỡ nát.
Tôi hiểu rồi, [Limit Break] đúng như tên gọi của nó.
Nhân cơ hội này, những người phụ nữ xinh đẹp nhân bản liên tục phóng ra các mũi Magic Arrow. Các mũi tên được bắn ra từ những vòng tròn ma thuật hiện ra trước trán họ.
Tôi đáng lẽ nên tránh chúng, nhưng dường như chúng có khả năng truy đuổi mục tiêu. Tôi không nghĩ mình có thể né chúng mãi mãi nên tôi đã bắn hạ họ bằng khẩu Magic Gun.
Năm người họ bắn rất nhiều. Họ hẳn phải có khá nhiều MP để duy trì nó.
Con golem thứ hai với cái đầu bị vỡ vẫn còn cử động. Sau đó, nó chĩa hai bàn tay mở ra về phía tôi.
Đừng bảo là.
Khác một chút so với dự đoán của tôi, con golem bắn 10 ngón tay của nó như tên lửa. Tôi đã có thể cố gắng né chúng, nhưng chúng đã phát nổ khi đến gần tôi.
Bỏ qua thiệt hại vật lý lên cơ thể, quần áo của tôi đã thành tả tơi.
Những mũi Magic Arrow đang lơ lửng và nhắm mục tiêu trên không trung ập tới tôi, được bắn bởi những người phụ nữ xinh đẹp.
Con golem canh đúng thời điểm các mũi tên tấn công và lao tới tôi bằng nắm đấm của nó.
Thứ đầu tiên đến là nắm đấm.
Vì tôi sợ khẩu súng bị ảnh hưởng bởi vụ nổ lúc nãy, tôi sẽ không dùng nó.
Tôi nhảy lên nắm đấm của con golem và dùng nó làm điểm tựa, nhưng các mũi tên sẽ trúng tôi.
Tôi cởi áo choàng của mình với skill [Quick Change], và ném nó vào một cây cột gần đó để thay đổi quỹ đạo của mình.
Tôi gần như đã né được cả mũi tên và nắm đấm.
Mũi tên xuyên qua con golem nhưng nó chỉ giảm HP ít hơn 10%. Dù chúng có trúng tôi, chúng cũng chỉ gây ra một ít sát thương nhưng tôi ghét bị đau.
Thay vào đó, tình trạng của những người phụ nữ thật kỳ lạ. Phải nói sao nhỉ, chuyển động của họ giờ trông giống zombie hơn là quỷ. Họ đang lẩm bẩm những thứ như "Uuu", hay "Aaa", dường như đang đau đớn khi họ tiếp tục bắn Magic Arrow.
Vì tôi lo lắng về tình trạng của họ, tôi quyết định xử lý nhanh bọn golem.
Tôi ném những mảnh vỡ rơi ra từ golem với tốc độ siêu thanh. Con golem bị nghiền thành bột hoàn toàn, không cần phải nói đến chữ cái trên trán chúng.
Khi tôi đang ném nó, tôi thấy hình dạng của những người phụ nữ xinh đẹp nhân bản đang bị tàn phá một cách thảm khốc.
Trong khi máu chảy ra từ mắt và lỗ chân lông, họ phóng ra những mũi Magic Arrow lớn, không, những ngọn thương từ các vòng tròn ma thuật trước toàn thân họ.
Nếu tôi không nhanh chóng làm họ choáng, họ chắc chắn sẽ chết.
Tôi vội vàng sửa lại tư thế và đối mặt với những người phụ nữ.
Tuy nhiên, đã quá muộn.
Khi những ngọn thương ma pháp được phóng ra về phía tôi, sinh mệnh của những người phụ nữ cũng biến mất. Khi thanh HP của họ về 0, cơ thể họ nổ tung như một nhân vật trong game.
Tôi không né tránh năm ngọn thương và để chúng xuyên qua cơ thể mình.
Đau thật.
"Tại sao các cô lại phải đi xa đến vậy."
Tôi không biết liệu những cô gái này, những sinh vật nhân tạo, có cảm nhận về sự sống giống như tôi không, nhưng điều đó vẫn thật đau buồn.
Nếu tôi nghĩ về ý nghĩa của những mũi Magic Arrow có quá nhiều thì có lẽ...
Tôi phá hủy hai con golem còn lại đang ập đến bằng cách dùng những mảnh vỡ của con golem đầu tiên.
Cả golem và homunculus đều được tạo ra nhân tạo, nhưng vì golem trông như robot, tôi không do dự khi phá hủy chúng. Sâu thẳm bên trong, tôi rõ ràng đã coi golem là máy móc và homunculus là con người.
Sau khi tất cả kẻ thù đã bị tiêu diệt, sảnh nơi tôi đang đứng một lần nữa kết nối với ngai vàng trong phòng của chủ nhân.
Tôi đã thiết lập danh hiệu như mong muốn của gã.
Tên pháp sư vỗ tay, tiếng vang vọng khắp đại sảnh.
"Rất hoành tráng. Chào mừng, tân anh hùng."
Bóng ma của tên pháp sư mang đến cho tôi thanh Holy Sword.
Tôi không thể thấy mặt tên pháp sư với lưng cong vì ánh sáng màu cầu vồng chiếu ra từ Hạch Mê lộ phía sau hắn.
"Mục đích của ngươi là trở thành một anh hùng?"
"Đúng vậy."
"Vậy thì, chẳng phải ngươi chỉ cần đến Saga Empire mà không cần phải làm những trò lố bịch này sao?"
Tôi hỏi một cách gắt gỏng. Tôi chắc chắn đã bị sốc vì cái chết bi thảm của những người phụ nữ, trái tim tôi trở nên bồn chồn.
"Fumu, anh hùng của Parion à. Khi ta đến đó, anh hùng đã được gửi về nhà rồi."
"Ngươi không biết rằng có thế hệ kế tiếp sao?"
"A, ra là nó có mùa như vậy à. Nhưng mà, thời gian không đúng."
"Ý ngươi là sao?"
"Ngươi sẽ không hiểu đâu dù ta có giải thích."
Dường như hắn không định trả lời.
Trong khi đối thoại, tôi làm cho trái tim mình bình tĩnh lại.
"Này pháp sư, ngươi chỉ thực sự muốn chết thôi sao?"
"Câu trả lời đúng cho câu hỏi đó nên là ‘không’."
"Tôi không muốn nghe những lời đánh đố của Zen."
Nghe câu trả lời đó, tên pháp sư cười như một kẻ điên.
Hai ánh sáng tím lóe lên qua chiếc mũ trùm của hắn.
"Kuhahaha, ta hiểu rồi, ra ngươi cũng là một đồng hương đến từ vùng đất của các vị thần."
"Tôi không biết một đất nước nào như thế cả."
Khoan đã, tôi nghĩ rằng Nhật Bản cổ đại đã từng được gọi như vậy từ rất lâu rồi.
"Kakakaka, thật vô ích khi giả vờ, ngươi cầu nguyện điều gì, ước muốn gì, và có tham vọng gì từ những vị thần tàn nhẫn đó?"
"Tôi không hy vọng bất cứ điều gì."
Tôi còn chưa từng gặp một vị thần nào.
"Fuhahaha, cao thượng làm sao. Thực sự xứng đáng là một anh hùng."
"Ngươi, còn ngươi ước điều gì?"
Phải, tại sao chủng tộc của ngươi không phải là con người.
"Vậy ra đó là lý do ngươi sinh ra với cơ thể đó."
Tên pháp sư lắc đầu trong khi dang rộng hai tay.
"Ngươi đang hiểu sai rồi. Vị thần đã cho ta tái sinh trong một cơ thể đứa trẻ khỏe mạnh. Và sắp xếp cho ta được nuôi dạy bởi những bậc cha mẹ tốt nhất mà ta có thể mong chờ, và rồi gặp được một tình yêu thuần khiết hơn những gì ta xứng đáng."
Vậy, tại sao?
"Ta đã trở nên quen dần với cuộc sống mới. Dù ta đã bị cướp đi mọi thứ bởi bạo lực vô lý ở kiếp trước, nhưng ở kiếp này mọi thứ đã khác."
Tên pháp sư cởi mũ trùm ra.
"Ta bị cầm tù bởi một tên quý tộc đã yêu vợ ta và lạm dụng chức quyền. Cảnh tượng đầu tiên ta thấy khi ta hồi sinh trong hình dạng này là đầu của cả gia đình ta, bắt đầu từ cha mẹ ta, bị treo trước lâu đài. Và bên dưới họ là cái xác bị gãy nát như búp bê của vợ ta."
Nước mắt không chảy ra từ đôi má trắng bệch của hắn.
Lửa tím ngùn ngụt từ hốc mắt gã.
"Sự thương hại của ngươi không cần thiết. Ta đã biến xác của cả gia đình ta thành những xác sống, cùng với xác của những người cùng cảnh ngộ, chúng ta đã nhe nanh vuốt với bọn quý tộc và hủy diệt hoàn toàn mọi thứ."
Không đời nào hắn có thể rơi nước mắt nữa.
Bởi vì hình dạng của hắn bây giờ chỉ còn là một bộ xương trắng.
"Ta, sau khi đã hoàn thành việc báo thù, dự định sẽ đến thế giới bên kia nơi vợ ta đang chờ. Nhưng mà, phước lành của thần không cho phép điều đó. Dù cho bằng kỹ thuật thanh tẩy (Hóa hoạt tử), hay với thanh Holy Sword mà ta đã lấy được sau rất nhiều gian khổ, ta vẫn không thể chết."
Hắn nói, "Thực đúng là ơn phước của thần mà (lời nguyền)."
"Nào, anh hùng. Ta đã nói tất cả những gì cần nói. Đến và đâm ta để kết thúc đi! Ít nhất, hãy giết ta trước khi trái tim ta biến thành của một chúa quỷ."
Pháp sư Zen, không, Bất-Sinh Vương Zen, nói thế.
Chấp nhận những lời nói đầy cuồng nộ, tôi rút thanh Holy Sword, Gjallarhorn.
Nó là một thanh kiếm kỳ lạ với lưỡi kiếm hình mũi khoan.
Tôi nâng kiếm lên như thể đang cầu nguyện, sau đó đâm Bất-Sinh Vương Zen bằng tất cả sức lực của mình.
"Kuha, kuhahaha. Ena, một nửa cánh khác của anh. Giờ anh sẽ đến với em đây."
Cơ thể bị phá hủy của Zen sụp đổ thành bụi mù.
Chiếc áo choàng rơi xuống và trải ra trên nền đất.
Cuối cùng, tôi nghe được một tiếng yếu ớt, "Cảm ơn cậu".
]Nhận được danh hiệu [Diệt Bất-Sinh Vương (No-Life King Slayer)]
]Nhận được danh hiệu [Người Du hành Mê lộ].