Satou đây. Điểm Karaoke của tôi chưa bao giờ cao hơn 60. Đau xót cho cái thứ được gọi là cảm âm tuyệt đối, Satou.
Tôi nghe tiếng chim hót báo hiệu buổi sáng.
Mở mắt ra, tôi thấy ánh sáng đổ xuống từ trần vải. Có chút chói mắt.
À phải, tôi ngủ trên xe ngựa bởi vì điểm cắm trại hôm qua là vùng đất hoang toàn đá.
Trong khi nằm xuống, tôi nhìn lại ngực mình và thấy một cánh tay nắm hờ trên áo. Tôi nhìn sang, một cô gái tóc đen xinh đẹp đang ngủ ở đó trong khi ôm tay trái tôi.
Tôi đã kha khá quen dần với việc này nhưng nó vẫn làm tim tôi nảy lên một chút. Nếu không có sự khác biệt tuổi tác giữa chúng tôi, tôi sẽ không dùng nổi lý do đó để bào chữa nữa.
Kế đó tôi chuyển tầm nhìn qua phía đối diện.
Ở đó, một cô bé có đầu bị ép bởi cặp đồi vĩ đại đang ngủ với biểu cảm không thoải mái, còn người sở hữu cặp đồi đó thì đang ôm tay phải tôi trong khi giữ nét ngủ thơ ngây trên khuôn mặt rất xinh đẹp.
Vì quá tệ nếu đánh thức mọi người, tôi thiếp đi trong khi tận hưởng sự mềm mại và mùi thơm của phụ nữ.
Tôi lén nhìn đường viền cổ rộng mở của áo ngủ Nana, dán mắt vào cái thung lũng mềm mại là bản năng của đàn ông. Do tôi cần sử dụng tất cả ý chí để ngăn hiện tượng sinh lý tự nhiên vào buổi sáng, tôi muốn bạn tha thứ cho tôi vì làm điều này nhiều lần.
“Chủ nhân, bữa sáng đã chuẩn bị gần như xong, nên xin hãy dậy đi ạ.”
Liza, người làm nhiệm vụ canh gác cho tới bình minh, đến đánh thức tôi. Giọng cô nghe có chút buồn tẻ, chắc là tôi tưởng tượng thôi.
Tôi gần như nói “Xin lỗi” để thoát tội lỗi, nhưng thế nào đó mà tôi lại đáp lại bằng lời chào buổi sáng.
Lulu và Mia cùng thức dậy sau khi nghe tiếng.
Lulu chào buổi sáng trong khi xấu hổ sửa tóc và quần áo, còn Mia ngắn gọn nói “Sáng” với giọng nhỏ trong khi thô bạo xô Nana đang ôm một phía của cô bé ra.
Sau khi chào Lulu, tôi đưa một cái tạp dề trắng cho Liza ở ngoài xe. Nana hình như sẽ không thức cho dù nhận được cú xô đẩy thô bạo đó.
Khi tôi nhìn xuống chân, Arisa đang ngủ trong khi túm gấu quần tôi, và trên cô bé, Pochi và Tama đang ngủ đè lên như thể họ đang níu cô bé xuống.
Tôi phần nào tưởng tượng ra chuyện đã xảy ra. Arisa dự định làm yobai (đột kích đêm) và cố chuyển Pochi và Tama tránh đường, họ phản công và cả bọn hết hơi giữa chừng. Rồi thì Lulu hưởng lợi từ cả bọn.
Nghe tiếng quần áo sột soạt, tôi xoay qua, và Mia ở đó với quần áo đã cởi hết ra.
“Lau em.”
Mia đưa tôi cái khăn và bảo tôi lau phía sau cô bé. Hình như cô bé đầy mồ hôi bởi vì Nana ôm cả đêm.
Sau khi được cứu khỏi tên pháp sư, thỉnh thoảng Mia trở nên lệ thuộc giống thế này. Không giống như cô bé ngả lòng với tôi, cảm giác giống tình cảm anh em nhiều hơn.
“Mia, đừng có vô tư cởi đồ trước một người khác giới.”
“Ừm.”
Cô bé đáp ngắn gọn trong khi gật đầu, cô bé có thực sự hiểu không đấy?
Nhân cách cô bé có lẽ sẽ được tu bổ khi đủ lớn nếu tôi để cô bé một mình, nên tôi sẽ không bận tâm quá nhiều. Sẽ tốt hơn nếu đôi khi nhắc nhở cô bé.
Do tôi lau xong lưng, tôi đưa khăn lại cho Mia. Mia xoay người lại và làm tư thế giang rộng tay dạn dĩ: “Lau em.”
Tất nhiên cô bé đang mặc quần lót, nhưng chỉ có mái tóc dài che phần trên cơ thể.
“Ở đây luôn.”
“Mia, tự lau đằng trước đi.”
“Satou.”
“Tôi sẽ không làm nó dù em làm nũng đâu.”
Cô bé yêu cầu với đôi mắt hếch lên, nhưng nhiều hơn nữa sẽ rất nguy hiểm. Mà do cô bé phẳng lì, tôi e rằng tôi sẽ bắt đầu thức tỉnh sở thích Loli mất (nguyền rủa).
Mia miễn cưỡng nhận khăn và bắt đầu lau phía trước.
Do cảm thấy không đứng đắn nếu nhìn nhiều, tôi đánh thức Nana và mấy cô gái dậy rồi xuống xe.
Bên ngoài xe là mùi máu.
Trên một cây gần nơi Liza nấu, có 5 xác động vật được treo trên một sợi thừng để làm khô máu.
Chỉ số AR nói nó là [Thịt Sói Xám]. Nhắc mới nhớ, chúng bị diệt trừ bởi Pochi và Tama lúc giữa khuya. Do chúng chỉ là động vật dưới Level 10, tôi chỉ nhìn chừng chúng trên Radar. Vậy nửa số chúng thành “thịt” hử.
Nhìn tình hình này, nghĩa là bữa sáng sẽ là thịt. Tôi thích thịt, nhưng tôi sẽ yêu chúng hơn nếu không phải ở bữa sáng.
“Nó sẽ xong ngay thôi, nên giờ xin hãy uống cái này ạ.”
Lulu nói thế trong khi phục vụ trà cho tôi.
Từ khi cô ấy chỉ đeo tạp dề đơn giản trên đồ ngủ, đường cong cơ thể cô ấy có thể thấy dưới ánh nắng sớm, tôi có chút khó khăn không biết nhìn chỗ nào.
“Chúng em đã chuẩn bị súp rau và bánh mì cho chủ nhân và Mia, nên xin đừng lo lắng.”
“Cảm ơn, tôi đánh giá cao điều này.”
Nếu tôi để Liza một mình, nó chắc chắn thành đại tiệc món thịt, nên tôi rất mừng khi có Lulu tham gia.
Mia thế nào im lặng ngồi bên cạnh tôi trước khi tôi nhận ra, giành lấy cốc từ tay tôi và uống trà. (Gián tiếp hôn môi!)
Thường thường có ba cô gái nhỏ láo nháo xung quanh tôi, nhưng sáng nay thì khác. Chúng đi đến chỗ Liza, đòi giúp đỡ trong khi nếm bên này bên kia, và rồi bị mắng. Nó làm tôi hoài niệm quãng thời gian tôi là một đứa trẻ đói ăn.
“Chủ nhân, ‘sáng.”
“Chào buổi sáng Nana. Chào buổi sáng là ‘Chào buổi sáng’, cô phải biết chứ. Quên mấy thứ lạ Arisa dạy cô đi.”
“Vâng, Master.”
Tôi nhìn lên Nana trả lời khi chào kiểu nhà binh. Trông gần thế này, mặt cô bị khuất bởi bộ ngực khi nhìn lên. Thật là một cảnh tượng tráng lệ.
Trong khi tôi sửa chữa những từ lạ mà Arisa đã dạy cô ấy, chúng tôi ngồi trên tấm vải bạt.
Do quần áo cô ấy mặc trông như đồ rẻ tiền mà gái bán hoa hay mặc, nên giờ thì cô ấy đang mặc quần áo dự trữ của Liza. Mới đầu tôi muốn để cô ấy mượn áo choàng tôi nhưng vì vài lý do mà Arisa kịch liệt phản đối cũng như Lulu yếu ớt kháng nghị, nên ý định đó bị bác bỏ.
Trên cái đĩa lớn là lòng sói với rau cải xào cùng khoai tây luộc, súp rau cho buổi sáng hôm nay. Còn có bánh mì cắt miếng cùng trái cây dành cho tôi và Mia.
Với chỉ dẫn của Liza, ba cô gái nhỏ nhanh chóng phân phát đĩa và dụng cụ ăn. Hiển nhiên chúng cũng không quên chiếm chỗ gần với đĩa thịt.
Trận chiến bắt đầu sau khi mọi người ngồi và nói “Itadakimasu”. Với Liza là đầu bếp, Pochi, Tama cùng Arisa nhắm vào đĩa thịt. Mặc dù nó có rau xào, xung quanh 70% đĩa là thịt, và nó đang biến mất nhanh chóng. Cỡ 3-4 kg thịt bị ăn hết trong nháy mắt, cảm giác như xem một đoạn phim tua nhanh.
Ở hướng khác, Lulu đang ăn thịt cùng rau theo một thói quen tốt. Cô ấy ăn bình tĩnh, nhưng tay cô ấy không dừng nên có lẽ sự thèm ăn của cô đủ phong phú rồi.
Thật tuyệt khi còn trẻ. Họ có thể ăn nhiều thịt từ buổi sáng. Tôi cảm thấy muốn ợ ngay cả khi chỉ nhìn thấy nó.
Nana uống nước trong khi nhìn họ.
Tôi phải nói trước điều này, đây không phải là ngược đãi.
Tôi được bảo rằng trong khoảng nửa năm sau khi cô ấy sinh ra, cô ấy chỉ có thể nhận nước và ma lực. Từ khi nó giống thứ cũng được viết trên sách hóa dược để lại bởi Trazayuya-shi, nó có lẽ là sự thật.
Có 3 cách để cung cấp ma lực cho Nana.
Đầu tiên là sử dụng một cơ sở gọi là [Bồn Sửa Chữa]. Khi cô ấy ở với pháp sư Zen, cô ấy dùng cách này.
Thứ hai là làm điều tục tĩu với một người đàn ông. Gọi nôm na là kỹ thuật giường chiếu. Thẳng thắn mà nói, đó là quan hệ tình dục. Tôi ổn với phương cách này, nhưng Lulu thình lình la lên “Em trước nhất!”, nên tôi đành ngưng. Bộ dáng đỏ ửng của cô ấy sau đó khá là đáng yêu. Tất nhiên là Arisa cũng phản đối nhưng từ khi nó bị hoàn toàn lu mờ bởi cú sốc Lulu, thì không còn để lại ấn tượng gì. Hình như đó là một lời nói sơ sẩy, cô ấy không nhìn vào mắt tôi 2 ngày sau đó.
Thứ ba và cuối cùng là đặt tay gần tim cô ấy và truyền ma lực đến tim - thứ vận hành như một ma cụ. Có được một lý do chính đáng để chạm vào ngọn đồi nguy nga, tôi chẳng than phiền gì - nhưng, khi tôi định làm nó, Mia ngăn lại với độc một từ.
“Lưng.”
Phải rồi, miễn là nó gần tim, nó cũng được khi làm nó từ lưng.
Mà thôi, tôi vẫn tận hưởng cái gáy hấp dẫn và đường vai trần cô ấy từ đằng sau. Chỉ một lần thôi, đúng, chỉ một lần cũng đủ, làm ơn để tôi làm thứ tôi muốn đi mà.
Sau bữa ăn, tôi cung cấp ma lực cho Nana, người đang phơi bày tấm lưng.
Khi tôi tăng cường ma lực cung ứng, cô ấy phản ứng nhồn nhột, trông thực thích thú.
Dù vậy, Arisa và đám cô gái chăm chăm nhìn đây như trông chừng, nên tôi chẳng thể vui đùa. Ngay cả khi giọng quyến rũ của một phụ nữ xinh đẹp sẽ sưởi ấm trái tim tôi, thật tệ quá đi.
“Hôm nay anh có định thực hành lại không?”
“Tất nhiên rồi.”
Để tôi nói cho, cái này chỉ là thực hành ma thuật. Nó chẳng có gì để tôi thấy tội lỗi.
Không chỉ tôi, Pochi và Tama cũng giữ gậy phép ngắn. Họ muốn bắt chước tôi khi họ thấy tôi thực hành ma thuật, nên tôi cho chúng mượn gậy.
“Vậy thì em sẽ cho anh xem ví dụ. Em chỉ làm nó một lần, nên nhìn cho rõ.”
Arisa với cây gậy phép dài đối mặt về hướng không có ai và bắt đầu niệm chú.
"■■■ [Breeze] (Thổi mát)."
Sau khi niệm hoàn thành, gió nhẹ lay đám cỏ dại.
“Uuu, đầu em đau quá. Gánh nặng việc dùng ma thuật mà không có Skill quá lớn. Nó chắc chắn dùng gấp 5 lần ma lực.”
Tôi cảm ơn Arisa và bắt đầu niệm chú.
Nó là một ma thuật niệm chú ngắn nhất trong số Ma thuật Đời sống và tỷ lệ thành công cao.
"■▼▲ [Breeze]."
Như bình thường, tôi thất bại.
“Không tốt, tất cả đều không tốt. Chỉ có nốt bắt đầu là đúng. Hơn nữa âm điệu thì kì quặc.”
Âm điệu hả, tôi không tự tin với nó.
Đầu tiên phải làm thứ gì ngô nghê đã.
"Nyrurireato saru mina ra me ra to oi yoi oi wan"
"Nyururiareto saru ra mina metora oi yoi io nyan"
Pochi và Tama đối mặt nhau, và đang đọc vần chú ngữ ngẫu nhiên trông khi vung gậy như khiêu vũ.
Hiển nhiên là không ra phép gì, nhưng tôi sẽ không nói gì không cần thiết vì cả hai trông thật vui.
"■◆▲ [Breeze]"
"■▲◆ [Breeze]"
"▲▲◆ [Breeze]"
“Không tốt, nó trở nên kì cục hơn.”
Tôi thử nhiều lần nhưng Arisa tiếp tục không chấp nhận nó.
“Phải đổi cách tiếp cận.”
“Như sao?”
“Để xem, làm nó bình tĩnh nào, trước nhất sao anh chắc rằng anh phát âm đúng chứ?”
Đó nhắc tôi nhớ, tôi đã mua sách về đọc vần và phát âm mà.
Trong khi đọc sách, thực hành bắt đầu.
Khi tôi bắt đầu thực hành líu lưỡi, Arisa đang nhìn màn múa của Pochi và Tama chen vào.
“Thử nói ‘kami anime’ 5 lần nhanh xem.”
"Kami anime, kami amime, kami ami i, không được.”
Cái này thiệt mắc dịch đi. Nó khó quá.
“Kế đến, thử phát âm nguyên âm “a” và “i” thiệt rõ ràng."
Fumu, tôi nghĩ tôi đã nghe thứ tương tự từ seiyuu luôn đóng vai BGM từ net radio khi tôi nghỉ ngơi hồi còn làm việc.
Hãy thử cái này xem.
“Chậm thôi okê.”
"Kami anime, kami anime, kami anime, kami anime, kami amime."
“Tệ quá, chỉ có cuối là trật chìa, một lần nữa! Nào, đứng dậy, nếu anh như thế thì phần dưới thuần khiết của một trinh nữ chỉ là giấc mơ thôi!”
Arisa che nửa mặt con bé bằng tóc trong khi nói rứa.
Từ giờ, phải thách thức nó lần lại nào.
"Kami anime, kami anime, kami anime, kami anime, kami anime."
> Nhận được Skill [Tongue-twister] (Nói Xoắn lưỡi).
> Nhận được Skill [Smooth Talking] (Nói trôi chảy).
Được đó, tôi tăng hết cỡ cả hai và kích hoạt chúng.
Tôi bây giờ có khả năng thốt ra bất kì tiếng trẹo lưỡi nào.
"■◆◆ [Breeze]"
Tôi lại thất bại.
“Anh không cắn lưỡi mình, nhưng âm luật sai bét.”
Tôi cố thực hành với sự giúp đỡ của Arisa nhiều lần, nhưng niệm chú chưa bao giờ thành công. Tôi không có cảm giác ăn khớp. Tôi tự hỏi bao nhiêu lần tôi đã cãi nhau với người dựng âm thanh vì không nhận ra sự khác biệt trong suốt kỳ báo lỗi (debug).
Liza đang gọi vì việc chuẩn bị khởi hành đã hoàn tất, nên tôi chấm dứt phần thực hành ma thuật.
Bất hạnh là tôi không thể thực hành trên xe.
Tôi suýt cắn phải lưỡi, và giọng tôi run theo chiếc xe lắc, nên thực hành là bất khả thi.
Tôi tự hứa trong tâm sẽ cố gắng hết sức vào ngày mai, và đi đến chỗ ghế lái xe.
Tôi xoa đầu Pochi và Tama khi chúng đang ở hai phía chỗ ngồi của tôi rồi bắt đầu cho xe chạy.