Virtus's Reader
Cuồng Tưởng Khúc

Chương 92: CHƯƠNG 92: DÂN CHÚNG Ở LÃNH THỔ NAM TƯỚC MUNO (2)

Satou đây. Có vài chương trình sinh tồn trên TV ở những hòn đảo hoang hay tận sâu trong rừng, nhưng tôi sẽ từ chối nếu được mời tham gia.

Tôi đã ăn qua tất cả các loại hạt và cây cỏ ăn được trong mấy tuần nay rồi.

“Chủ nhân, có mấy người ở đằng trước nodesu.”

“Ở đó ~meo.”

Pochi đang chiếm cứ đùi tôi nhận thấy tung tích ai đó đằng trước. Tôi xác nhận nó trên [Map], nhưng bằng mắt thường thì vẫn chưa thấy được.

“A, nó đi vào bên trong rừng rồi.”

Hình như do-thám-kun đã đi gọi đồng bọn.

Chúng là cướp, nhưng lần này có hơi khác. Chúng là trẻ con trong độ tuổi từ 9-14. Có ba đứa con trai và sáu đứa con gái. Danh hiệu của chúng chỉ là [Vi phạm hợp đồng]. Vì Danh hiệu của chúng là [Nô lệ bỏ trốn], chúng có lẽ là những đứa trẻ chạy trốn khỏi làng. HP của chúng còn chưa tới một nửa.

Thực ra thì, thật đáng thương nếu đánh chúng nhỉ?

“Gì ở đó ~meo?”

“Gì chứ, em đang hừng hực khí thế rồi đây!”

Tôi hội ý với Arisa và Liza về Danh hiệu của chúng.

“Nô lệ bỏ trốn phải không? Thế thì, Danh hiệu của chúng ta sẽ không bị đổi dù có giết chúng, nên em nghĩ không cần phải lo lắng.”

Không, Liza-san, tôi không có lo lắng kiểu đó.

“Hay là anh muốn lơ chúng đi và đi tiếp? Hay là anh muốn thu thập thêm mấy bé loli nữa?”

Thế này là đủ rồi nhé, tôi xin kiếu vụ kiếm thêm.

“Vậy hử, nô lệ bỏ trốn có lẽ không có vũ khí bắn xa đâu, hãy bỏ qua chúng đi.”

Thế thì không ổn chút nào.

Ba cô bé đang nằm dài trên đường, chặn ngang lối đi. Chúng tôi không thể cứ thế cán qua họ đúng không?

Chiếc xe dừng lại ngay sát trước khi cán trúng chúng, nhưng các cô bé vẫn không hề nhúc nhích. Vì họ không bị trói, cơ thể họ chắc đã đông cứng vì sợ hãi.

Chúng quá liều mạng dù chỉ muốn dừng xe lại bằng mọi giá.

“Đừng cử động! Bọn ta có 10 cung thủ đang nhắm vào anh trong rừng.”

Một giọng nói kì cục cố nâng tông lên để đe dọa chúng tôi.

Vì sẽ rất phiền phức nếu cứ chơi đùa một cách vô bổ, tôi để các cô bé lại trên xe và nhanh chóng bước ra phía trước.

Tôi giao phần lối vào sau xe cho Pochi và Tama cảnh giới, và ghế lái cho Liza.

“Nếu anh quí mạng sống, hãy để thức ăn lại đây.”

Cậu ta yêu cầu với sự nỗ lực tối đa, nhưng dàn bè phía sau lại chẳng giúp ích được gì.

“Mình thích một ít khoai tây.”

“Đồ ngu, chúng ta sẽ yêu cầu thịt khô! Đúng chưa?”

“Em muốn ăn bánh mì.”

“Gì cũng được miễn là không phải cỏ dại.”

“Đồ ngu, tụi bây im lặng coi.”

“Mày mới là đồ ngu vì gọi người khác là ngu biết chưa?”

“Im miệng cậu đi.”

Màn đàm phán biến thành nơi đấu khẩu của bọn trẻ, phá hỏng hết mọi thứ.

Tôi đỡ lấy một cô bé nhỏ đang nằm chắn đường, và nhẹ nhàng thảy cô bé vào đám trẻ trong rừng. Cô bé nhẹ bẫng một cách bất thường. Đám trẻ rơi vào hoảng loạn trong khi đỡ lấy cô bé.

“Uwah, anh làm gì thế!”

“Bọn ta sẽ bắn anh bằng tên đấy.”

Không có ai bước ra từ trong rừng cả.

Chúng không có vũ khí hay chúng sợ Liza?

“Em muốn tự đi vào rừng, hay bị ném từ đây?”

“C-chỉ việc chạy qua em đi. Nếu bọn em không có thức ăn, bọn em cũng sẽ chết vì đói thôi.”

Cô bé kháng cự với giọng run rẩy, tôi không chắc cô bé đang lừa gạt hay nói thật nữa.

Cô bé trạc tuổi Lulu, nhưng trông già dặn như Arisa. Đó là một cô bé với mái tóc dài hoe đỏ và tròng mắt nâu đỏ. Cánh tay mà tôi nắm lấy để kéo cô đứng dậy khô gầy y như một nhánh cây chết.

“B-buông Totona ra!”

Cậu nhóc vừa đàm phán với chúng tôi khi nãy giờ bước ra từ rừng sau khi thấy tôi nắm tay cô bé. Cậu nhóc tóc đỏ nhìn hao hao cô bé kia. Cậu ta đang lăm lăm một cây gậy trên tay.

Tôi buộc cô bé đứng lên, và đẩy cô về phía cậu nhóc. Cô bé loạng choạng và được cậu nhóc đỡ lấy.

"Liza, đi thôi."

Tôi nhảy lên ghế lái khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

"Được rồi, này."

Arisa đưa ra một cái túi lớn, rồi ném nó vào rừng. Đựng trong túi đó là rau củ và thức ăn mà Tama đã thu thập như trái cây. Vì nó không được chuẩn bị từ trước, cô bé có lẽ đã làm thế khi nghe cuộc nói chuyện của chúng tôi.

“Anh có lẽ đang nghĩ cho dù em cho họ thức ăn, nó cũng sẽ không giải quyết được gốc rễ vấn đề chứ gì? Khi anh đang chết đói, anh còn chẳng nghĩ tới ngày mai được đâu. Điều quan trọng nhất là dập tắt cơn đói trước đã. Chỉ có vậy thôi.”

“Nó vẫn làm phiền lòng anh à?”

“Không, không phải thế.”

Nó không làm tôi bận lòng chút nào. Sau hai nhịp thở sâu, cảm giác buồn nôn trong bụng tôi hoàn toàn biến mất.

Những gì đang nằm trong suy nghĩ của tôi là thứ ở phía trước. Có một con sông hẹp cắt ngang con đường, và năm người già đang ở đó.

Họ chẳng phải cướp lẫn nô lệ trốn chạy. Họ đang câu cá chăng?

“Chào buổi chiều, hôm nay trời khá tốt nhỉ.”

“Ô, cậu là một thương nhân, cậu có việc gì với ông già này sao?”

“Xin lỗi vì đã quấy rầy ông. Khi tôi dừng lại bên sông để lấy ít nước, tôi thấy bóng mọi người, nên tôi nghĩ nên đến đây để chào hỏi.”

“Đó, cậu khá lễ phép hử. Cứ coi ta như một hòn đá cuội bên vệ đường thôi.”

“Phải rồi, bọn ta không có gì để làm ngoài việc ngắm sông trong u buồn cho đến khi bọn ta được Thần gọi đi.”

“Được Thần gọi đi thì vẫn thích thú hơn là nhìn cháu mình bị bán.”

“Bọn ta cũng không được chào đón cho dù có trở về.”

“Này, nếu ông bà ăn bây giờ, ông bà sẽ bị Thần gọi trễ hơn đấy.”

“Đúng thật nhỉ.”

Dường như họ bị bỏ rơi ở đây trên con sông này.

Các người nên quí trọng người già cả chứ!

“Đừng có làm ra vẻ mặt thế, ổn thôi mà.”

“Đúng vậy, vì ích lợi giảm bớt miệng ăn, bọn ta tự nguyện đi ra khỏi làng mà.”

“Đúng đó, nếu người già giảm đi, mấy cô gái phải tự bán mình có lẽ cũng giảm theo.”

“Ngày nay, thương buôn không mua nô lệ và trưởng làng đang rất cáu gắt.”

Vì không ai chịu mua con gái họ, họ đành hy sinh người già hả.

Vì mấy người già hình như vô hại, tôi quyết định cắm trại cách xa họ một chút. Chúng tôi ở dưới hướng gió so với nơi họ ngồi.

Thường thường, Pochi và Tama sẽ đi săn và kiếm thức ăn, Arisa và Mia kiếm củi đốt, Lulu và Liza nấu ăn, còn Nana giúp họ nấu, nhưng vì mấy người già có khả năng sẽ chết nhanh hơn nếu chúng tôi vơ vét sạch thực vật và động vật quanh khu này, tôi quyết định kiềm chế lại.

“Chúng ta sẽ không đi tìm củi và săn mồi hôm nay. Liza, tôi xin lỗi, nhưng có vẻ như tôi muốn đãi thức ăn cho mấy người già, tôi muốn cô nấu nhiều hơn hôm nay, tôi để việc lựa chọn thực đơn cho cô.”

“Em hiểu rồi, vì mấy món nặng bụng không khả dĩ với người nhịn đói lâu ngày, hãy làm cháo ngũ cốc.”

“Yêu cầu được giúp đỡ.”

“Tụi mình có đủ tay rồi, nhưng hãy dạy mấy cậu nhân dịp này luôn! Không chỉ Mia, cả Arisa luôn.”

Lulu sẵn lòng nhận sự giúp sức của Nana, và nắm lấy tay Arisa kéo đến nơi đặt đồ nấu ăn. Arisa kháng cự bằng cách nói, ”Nấu ăn là thiên địch của em.”, nhưng hôm nay Lulu rất mạnh bạo và cô tiếp tục kéo con bé đi cùng.

Pochi và Tama nhìn quanh láo liên, nên tôi bảo chúng, ”Mấy đứa có thể đi và chơi đùa.”, nhưng thế nào mà nó lại biến thành buổi tập luyện chiến đấu. Hơn nữa, đó là tôi đấu với Pochi và Tama.

Sau tín hiệu, Pochi lao tới như một mũi tên.

Tôi mượt mà né cú đâm bằng kiếm gỗ.

Tận dụng cơ hội đó, Tama quét chân tôi bằng kiếm gỗ của cô bé, tôi tránh nó bằng cách nhảy lên.

Tôi phản công bằng cách đá nhẹ vào kiếm gỗ của Tama.

Tama mất đi kiếm gỗ liền nhảy bổ vào tôi kèm theo tiếng gầm gừ nhỏ.

Tôi đổi quĩ đạo của cô bé bằng cách đỡ vào bụng bằng tay, rồi nhẹ nhàng ném cô bé đi.

Trong khi thoát khỏi lượt tấn công thứ hai của Pochi, tôi xác nhận Tama đã đáp xuống đất an toàn sau khi lộn vòng trên không từ tận cùng góc nhìn của tôi.

“Không trúng ~meo?”

“Mạnh quá nodesu.”

Buổi tập luyện tiếp diễn giống như thế, và khi tôi cố ý để bị bắt vào phút cuối, nó phần nào giống như chúng tôi đang đùa giỡn.

“Bắt được anh rồi, hamumunyanoresu.” (Tama đang “cạp” Satou.)

"Nihehe, bắt được rồi ~meo?"

Và rồi, đòn chốt hạ đến từ Arisa.

“Em cũng tham gia nữa!”

Trong khi nói thế, Arisa nhảy bổ vào tôi, nhưng...

“Arisa tham gia kìa.”

“Con mồi kế tiếp là Arisa nano desu!”

Pochi và Tama mắt sáng rỡ, lao ra chụp bắt con bé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!