Virtus's Reader
Cửu Ấn Thần Hoàng

Chương 22: CHƯƠNG 22: MÈO HAM SẮC TẤN CÔNG NGỰC

Hạ Tình Nhi cười khúc khích nhìn Giang Ly, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Giang Ly lại vô cùng buồn rầu, thầm nghĩ: "Sau này mình nhất định phải trở thành người có tiền! Đợi khi trở về, mình phải nghĩ cách kiếm tiền, không có tiền thật quá thê thảm!"

“Thôi được, vậy ta tạm thời đem mình thế chấp cho ngươi vài ngày. Nhưng ngươi cũng đừng vội, giữa chúng ta không phải vẫn còn một vụ cá cược sao? Nếu ta thắng, ta sẽ lập tức chuộc mình về!” Giang Ly bất đắc dĩ nói. Hắn bây giờ chỉ có thể cầu nguyện Tế Ấn của mình là toàn thuộc tính.

“Ta đương nhiên nhớ vụ cá cược đó. Nếu ngươi thua, không chỉ người của ngươi là của ta mà ngươi còn phải đáp ứng ta một điều kiện, sao ta có thể quên được chứ.” Hạ Tình Nhi không hề yếu thế đáp lại.

Đúng lúc hai người đang tranh luận sôi nổi, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa. Chắc hẳn là người hầu của nhà đấu giá mang quyển trục màu đen vừa được đấu giá thành công tới.

Nghe tiếng gõ cửa, Giang Ly lập tức chạy ra mở. Thấy người hầu đang bưng khay, hắn liền đưa tay định lấy quyển trục. Nhưng hai nam tử áo đen đứng ngoài cửa thấy vậy lập tức tiến lên, giơ tay cản Giang Ly lại.

“Mời thanh toán trước!” Một trong hai nam tử áo đen lạnh lùng nói, mặt không cảm xúc.

“Bỏ cái tay bẩn của các ngươi ra! Có phải không trả tiền cho các ngươi đâu!” Thấy Giang Ly bị chặn lại, Hạ Tình Nhi lập tức trừng mắt giận dữ nhìn hai nam tử áo đen, ném hai tấm Thủy Tinh Tạp cao cấp nhất lên khay rồi quát.

Giang Ly đứng bên cạnh nhìn rõ mồn một, quả nhiên vị Tình Nhi đại tiểu thư này vẫn giữ nguyên tính cách đanh đá ngang ngược như trước, chỉ là không hiểu sao trước mặt mình lại đột nhiên ngoan ngoãn như một chú mèo con. Giang Ly thầm nghĩ: "Chẳng lẽ nàng thật sự thích mình? Hay tất cả chỉ vì cái quy định cứng nhắc kia của ông ngoại nàng?"

Hạ Tình Nhi đưa quyển trục màu đen cho Giang Ly đang nhíu mày ngẩn người, tò mò hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì thế? Sao lại mất hồn vậy? Mau xem trong quyển trục này có thứ gì mà lại sinh ra cảm ứng với ngươi.”

“À... Ờ!” Giang Ly bị gọi mới hoàn hồn, hắn mở quyển trục màu đen ra xem, phát hiện đó chẳng qua là một quyển trục ghi lại Hồn Kỹ bình thường, ngoài văn tự ra không có gì đặc biệt, cũng không phát hiện điều gì dị thường.

“Nhìn ra gì không?”

“Không có...”

“Thôi vậy, đợi ngươi về rồi cẩn thận nghiên cứu sau. Biết đâu sau khi học được Hồn Kỹ này lại có thể phát hiện ra bí ẩn bên trong.” Thấy Giang Ly có chút thất vọng, Hạ Tình Nhi lên tiếng an ủi.

“Ừm, cũng đành vậy thôi.” Giang Ly khẽ thở dài, gật đầu.

Lúc này, buổi đấu giá ở tầng ba đã kết thúc, cả khán phòng trống không. Nữ chủ trì ăn mặc hở hang kia có lẽ đã đi theo chủ nhân của giọng nói thô kệch nọ để trải qua một đêm xuân rồi.

“Chúng ta lên tầng trên xem tiếp!” Hạ Tình Nhi kéo tay Giang Ly đi lên lầu.

“Ngươi mang bao nhiêu tiền vậy, lẽ nào tiêu hết 25 triệu tinh tệ rồi mà ngươi vẫn còn tiền?” Giang Ly bắt đầu cực kỳ tò mò về tài sản của vị thần tài này.

“Ta mang theo năm tấm Thủy Tinh Tạp, vừa dùng hết 25 triệu, giờ vẫn còn 25 triệu, chắc là vẫn mua thêm được vài thứ.” Hạ Tình Nhi thản nhiên nói, dường như số tiền này chỉ là tiền tiêu vặt của nàng.

Phải biết rằng, trên Hồn Tế Đại Lục, 1 vạn tinh tệ đã đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu cả năm. 50 triệu tinh tệ là con số mà người thường cả đời cũng không dám mơ tới. Khi xưa, phụ thân tiễn Giang Ly đến Học viện Hạ Lan cũng chỉ cho hắn một tấm Hắc Tạp có hạn mức 10 vạn tinh tệ, vậy mà vị đại tiểu thư này lại có thể tùy ý rút ra hàng chục triệu tinh tệ!

“Đúng là một kho vàng di động!”

Khóe miệng Giang Ly giật giật, hắn nhìn Hạ Tình Nhi đang kéo tay mình bước lên cầu thang phía trước và lẩm bẩm.

Giang Ly tuy nói nhỏ nhưng vẫn bị nàng nghe thấy. Nàng vừa đi vừa quay đầu lại nói với Giang Ly: “Thế nên ta mới nói, ngươi phải cố gắng trở nên mạnh mẽ thì mới có thể cưới ta. Cưới được ta rồi ngươi sẽ có tiền tiêu không hết, muốn gì được nấy!”

“Không, ta tuyệt đối sẽ không trở thành người như vậy! Những gì ta muốn, ta sẽ tự mình giành lấy!”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã lên đến phòng đấu giá Hồn Kỹ Địa giai ở tầng bốn.

Họ phát hiện nơi này cũng không có người chủ trì, bên ngoài bức tường pha lê, giữa hội trường đặt một cái kệ lớn, trên đó chỉ bày ba quyển trục màu tím, bên cạnh có ghi chú:

Địa giai Hạ phẩm Hồn Kỹ – Kim Cương Luyện Thể Thuật: Hồn Kỹ tăng trưởng thuộc tính Kim, do một trong bảy đại Tế Thánh của Hồn Tế Đại Lục là Kim Nhận sáng tạo.

Địa giai Trung phẩm Hồn Kỹ – Viêm Long Diệt Thế: Hồn Kỹ công kích thuộc tính Hỏa, do một trong bảy đại Tế Thánh của Hồn Tế Đại Lục là Hạ Giang sáng tạo.

Địa giai Thượng phẩm Hồn Kỹ – Lôi Thần Thối Luyện Thể: Hồn Kỹ tăng trưởng thuộc tính Lôi, do một trong bảy đại Tế Thánh của Hồn Tế Đại Lục là Thần Càn sáng tạo.

Ba quyển Hồn Kỹ Địa giai trên đều cần dùng vật phẩm ngang giá để trao đổi!

“Quyển Viêm Long Diệt Thế kia là do ông ngoại ta sáng tạo ra đó, ta từng thấy ông sử dụng rồi!” Hạ Tình Nhi chỉ vào quyển Hồn Kỹ ở giữa, reo lên.

“Vậy ngươi có biết Hồn Kỹ này không?”

“Ta cảnh giới không đủ nên không học được. Hồn Kỹ do hậu thiên sáng tạo khác với Hồn Kỹ thiên phú. Loại Hồn Kỹ được sáng tạo ra này đòi hỏi phải có cảnh giới tương ứng mới có thể học được, còn Hồn Kỹ thiên phú thì không có yêu cầu về cảnh giới.”

Tiếp đó, hai người lên phòng đấu giá tầng năm, lại phát hiện tầng năm không những không có một bóng người mà ngay cả một quyển Hồn Kỹ cũng không có.

“Thiên giai Hồn Kỹ hiện tại e rằng không ai có thể sáng tạo ra được. Bây giờ người mạnh nhất trên Hồn Tế Đại Lục chính là bảy vị Tế Thánh như ông ngoại ta, số Thiên giai Hồn Kỹ mà họ biết cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói gì đến việc sáng tạo ra.” Hạ Tình Nhi cảm thán.

“Thôi được rồi, chúng ta về thôi!” Giang Ly dường như đang suy tính điều gì trong lòng, nói với Hạ Tình Nhi.

“Ngươi không cần Hồn Đan và Hồn Thú à?” Hạ Tình Nhi ngạc nhiên hỏi.

“Ừm, ta không muốn ngươi lại vì ta mà tiêu tốn nhiều tiền như vậy! Ta cảm thấy làm thế sẽ càng khiến mẫu thân ngươi xem thường ta hơn! Số tiền ta nợ ngươi, ta cam đoan sẽ trả hết trong vòng một tháng.” Giang Ly nói với Hạ Tình Nhi bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Ừm!” Hạ Tình Nhi ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Giang Ly, nàng đã hoàn toàn bị vẻ mặt nghiêm túc này của hắn thu hút.

※※※

Về đến ký túc xá, Giang Ly đứng ngoài cửa không vào ngay mà quay đầu lại, bất đắc dĩ nhìn Hạ Tình Nhi đang bám theo sau lưng mình như một cái đuôi không thể cắt bỏ.

“Tình Nhi đại tiểu thư! Ta đã về đến ký túc xá rồi! Ngươi còn muốn vào cùng sao? Đây là ký túc xá nam đấy.”

“Ta muốn xem ký túc xá của ngươi trông thế nào, chỉ xem một chút thôi!” Hạ Tình Nhi cười hì hì.

Giang Ly thở dài một hơi thật sâu: “Thôi được! Ngươi phải giữ lời đấy, xem xong là phải đi!” Nói rồi, Giang Ly mở cửa phòng, Hạ Tình Nhi liền lách người vào trong như một làn khói.

“Sao ký túc xá của ngươi lại đơn sơ thế này, chỉ có mỗi một cái giường!” Hạ Tình Nhi thất vọng nói, nàng vốn tưởng phòng của Giang Ly cũng sẽ độc đáo như phòng của mình.

“Được rồi, xem xong rồi thì ngươi có thể đi được rồi!”

“Không muốn!” Hạ Tình Nhi trực tiếp ngã người xuống giường của Giang Ly.

“Giang Ly, bây giờ ngươi đã thế chấp bản thân cho ta, vậy nên ta bảo ngươi làm gì thì ngươi phải làm nấy, đúng không?”

Giang Ly vẻ mặt đau khổ, miễn cưỡng gật đầu.

“Vậy ngươi nói cho ta biết Hồn Thú của ngươi là gì đi? Triệu hồi ra cho ta xem một chút.” Hạ Tình Nhi nhận ra mình cảm thấy hứng thú với mọi thứ về Giang Ly, cũng không hiểu tại sao.

“Không được!” Giang Ly dứt khoát từ chối yêu cầu này.

“Cho ta xem thì ta sẽ đi, không cho xem thì hôm nay ta ở lại đây luôn! Ta còn triệu hồi cả thú cưng của ta ra đây ở cùng nữa!”

“Tiểu Mai...” Trong đầu Giang Ly hiện lên hình ảnh con Xích Viêm Toan Nghê khổng lồ, tim hắn run lên, không chút do dự nói: “Ta triệu hồi cho ngươi xem! Nhưng ngươi không được cười ta!”

“Ừm! Không cười đâu.” Thấy kế đe dọa thành công, Hạ Tình Nhi vui vẻ đáp lời, miệng cười khúc khích.

Một vệt hắc quang lóe lên, Tiểu Hắc vèo một tiếng nhảy lên giường, chạy đến trước ngực Hạ Tình Nhi. Nó dùng cái đầu đen tuyền của mình cọ tới cọ lui vào giữa cặp thỏ ngọc đang như muốn nhảy ra ngoài, thậm chí còn vươn chiếc lưỡi đầy gai ngược ra liếm lên...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!