Sau khi đảm bảo ngủ đủ giấc, tổ ba người làm việc đủng đỉnh cuối cùng cũng thành công thu hoạch được viên tinh châu Họa Ảnh Hư Không phẩm chất Kim Cương thứ một trăm vào ngày thứ ba.
Giờ phút này, trong Tinh đồ của Giang Hiểu, khe hở Thời Không và Họa Ảnh Khư đã đạt đến phẩm chất Tinh Thần cấp 9 (90.000/100.000).
Giang Hiểu cầm viên tinh châu trong tay mà lòng lại do dự.
Chỉ cần hấp thụ viên tinh châu này, hắn sẽ biết được phẩm chất cấp tiếp theo là gì, cũng có thể biết được tác dụng của Tinh kỹ đỉnh cấp đó.
Nhưng mà...
"Sao thế? Có vấn đề gì à?" Hàn Giang Tuyết thấy Giang Hiểu im lặng thì ân cần hỏi.
Giang Hiểu vòng tay ôm lấy cái đầu rồng trên vai, đứng dậy nhìn về phía Hàn Giang Tuyết, nói: "Em cảm thấy Tinh kỹ của mình sắp được nâng cấp rồi, đã đến điểm giới hạn, nhưng lại không dám hấp thụ ngay bây giờ."
Hàn Giang Tuyết: "Tại sao?"
"Hừ." Một bên, Hạ Nghiên hừ lạnh một tiếng, nói: "Còn sao nữa? Lần trước hắn nâng cấp Họa Ảnh Khư cũng có thèm báo trước với tôi đâu, bản đồ cảnh vật bị reset đột ngột, lúc đó tôi đang bơi trong bể bơi, thế là bị vùi thẳng vào trong đá luôn."
Giang Hiểu nhìn về phía Hạ Nghiên, cười áy náy.
"Ừm." Sắc mặt Hàn Giang Tuyết trở nên nghiêm trọng, nói: "Đây đúng là một vấn đề. Gia đình sáu người của thầy Hải vẫn còn ở trong thế giới Họa Ảnh, em bé mới được hai tháng tuổi. Chúng ta phải gọi họ ra ngoài rồi mới nâng cấp phẩm chất Tinh kỹ."
Giang Hiểu nhún vai, nói: "Còn có phòng chứa đồ, huy chương công lao, cúp và kho tinh châu của em nữa, đều phải tìm một chỗ để cất tạm.
Mấy công trình kiến trúc khác thì không sao, xây lại là được. Lũ sinh vật như trâu hoa bàn, đẳng cấp vẫn còn đó, dù có bị chôn dưới đất cũng có thể lôi ra sống nhăn.
Quan trọng nhất là mẹ của Cố Thập An."
Nghe vậy, Hạ Nghiên cũng sững người. Thật lòng mà nói, cô đã quên mất khu mộ đó, không ngờ tên sữa độc này lại để tâm đến vậy.
Giang Hiểu suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng ta cứ tiếp tục farm tinh châu ở đây đi, tích thêm chút hàng tồn kho, lần này chỉ cần săn tinh châu Bạch Kim bình thường là được. Đợi Thập An và Khinh Trần hấp thụ xong tinh sủng trở về, đưa mẹ cậu ấy ra ngoài rồi em sẽ hấp thụ tinh châu, nâng cấp phẩm chất."
"Được." Hàn Giang Tuyết gật đầu dứt khoát.
...
Trong ba ngày qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra.
Cố Thập An và Dịch Khinh Trần, dưới sự dẫn dắt của cá voi Ong Ong, đang hấp thụ tinh sủng dưới đáy Bắc Đại Tây Dương, cả hai vẫn chưa thành công.
Còn Giang Hiểu, Hàn Giang Tuyết và Hạ Nghiên thì đã farm đủ số lượng tinh châu để nâng cấp, đồng thời vẫn đang tiếp tục tích trữ.
Mà trên dị cầu, ba ngày là khoảng thời gian đủ để tiểu đội dị cầu đổ bộ lên bán đảo Kim Chi!
Từ đại lục Trung Nguyên, đi qua đại lục Lỗ Đông, men theo đường bờ biển, di chuyển với tốc độ cực nhanh, thẳng tiến đến bán đảo Kim Chi.
Lúc này, một luồng điện màu tím xẹt qua, nhanh chóng bò lên bãi biển, một giây sau, luồng điện biến thành một người đàn ông da trắng cao lớn, toàn thân khoác áo choàng.
Chính là Baze!
Baze nhìn quanh một lượt, sau khi chắc chắn xung quanh tạm thời an toàn, hắn chìa một tay ra, cánh cổng không gian trú ẩn Hải Vực mở ra bên cạnh.
Trong chốc lát, ba nam hai nữ từ trong đó bước ra.
Giang Đồ, Giang Tầm, Hạ Vân, cô gái mù và Hà Trọng Dương.
Điều đáng nói là, Hạ Vân còn cưỡi một con Kỳ Lân Mặc Ngọc, sản vật của tộc Thụy Thú từ đại lục Trung Nguyên, còn tiểu Trọng Dương thì cưỡi một con ngựa bay màu đỏ than rực rỡ.
"Cảnh vật không tệ nhỉ?" Giang Tầm ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, vùng đất này trên dị cầu quả thực đẹp đến nao lòng.
Có lẽ do đặc thù môi trường của dị cầu, dù đang là mùa đông tháng Giêng, nơi đây vẫn có thể nhìn thấy núi non cây cối xanh tươi ở phía xa, cùng những đóa hoa đang nở rộ.
Hoa tươi? Hẳn là tiên hoa nhỉ?
Giang Tầm nheo mắt, ngẩng đầu lên, tỉ mỉ quan sát đóa hoa trắng khổng lồ đang ngạo nghễ đứng trên vách đá bên bờ biển.
"Tiểu Trọng Dương, quất nó đi." Giang Tầm chỉ lên phía trên, ra hiệu về phía đóa hoa to như chiếc ô.
Hà Trọng Dương đương nhiên nghe lời, bàn tay nhỏ bé vỗ nhẹ lên cổ ngựa Hắc Lĩnh Hỏa Vũ, vuốt ve bộ bờm mềm mại của nó.
Với tâm ý tương thông, tiểu Trọng Dương căn bản không cần ra bất kỳ mệnh lệnh nào.
"Hí hí hí ~~~" Một tiếng ngựa hí vang lên, một quả Bão Lửa Kim Cương được tung ra, chỉ trong nháy mắt, một cơn lốc lửa khổng lồ xuất hiện từ hư không, càn quét tất cả!
Vách đá đang bị gió lạnh thổi qua lập tức vỡ vụn.
So với Băng Gào Thét, uy lực của Bão Lửa tuyệt đối không hề thua kém.
Huống chi, Bão Lửa của Hắc Lĩnh Hỏa Vũ còn là phẩm chất Kim Cương!
Dưới cơn lốc lửa xoáy tít, bất kể là núi đá hay đóa hoa khổng lồ, tất cả đều bị nhấn chìm, từng đợt tiếng kêu thảm thiết từ trong Bão Lửa vọng ra.
Từ trong không gian trú ẩn Hải Vực, hai vũ nương mặt trắng khổng lồ, dẫn theo bảy sách hồn Giấy Mực ngoan ngoãn và một sách hồn Giấy Mực không ngoan ngoãn đi ra.
Con không ngoan, nghịch ngợm kia chính là sách hồn nhỏ đã mật báo cho Giang Tầm về bản đồ doanh trại Họa Quân, và nó cũng được Giang Tầm đặt cho một cái tên: Hoa An.
Cái tên này vừa mới ra lò hôm qua. Lúc đó, Baze đang di chuyển bên ngoài, còn mọi người thì ở trong không gian trú ẩn Hải Vực. Con sách hồn nhỏ rảnh rỗi sinh nông nổi cứ bay vòng quanh mọi người không ngừng.
Ngoại trừ cô gái mù không bị chóng mặt, mấy người còn lại đầu óc quay cuồng, có một con "ruồi bự" cứ bay qua bay lại trước mắt, ai mà chịu nổi.
Giang Tầm hỏi sách hồn nhỏ rốt cuộc muốn gì, sau mới phát hiện ra nó chỉ đơn thuần thấy nhàm chán, muốn chơi cùng mọi người.
Sách hồn nhỏ cầm bút Trạng Nguyên, thể hiện tài nghệ trước, vẽ lên mặt đất một bức tranh tiểu Trọng Dương cưỡi ngựa đỏ, uy phong lẫm liệt.
Nó không có miệng, chỉ chớp chớp đôi mắt to được tạo thành từ những đường cong hư ảo, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn mọi người, dường như đang chờ được khen ngợi.
Để trả thù con "ruồi bự" phiền phức này đã làm mình chóng mặt, Giang Tầm liền phán một câu: "Trong tranh, người không nói, ngựa không hí, thư đồng bé tí, thú vị, thú vị..."
Sách hồn nhỏ chắc là học nghệ chưa tinh, lại tưởng Giang Tầm đang khen mình thật, nó bay quanh người Giang Tầm càng vui vẻ hơn.
Sau đó, sách hồn nhỏ này liền bị Giang Tầm đặt tên là "Hoa An"...
"Nhóc Hoa An, đừng, đừng bay nữa, muốn ói quá." Giang Tầm đưa tay ra định chặn sách hồn nhỏ lại, nhưng bàn tay lại xuyên qua cơ thể hư ảo của nó.
Bên này nhóc Hoa An đang bay lượn quanh Giang Tầm, bên kia, Giang Đồ lại đang cùng cô gái mù và Hạ Vân bàn chuyện đứng đắn.
Hạ Vân vỗ tay lên trán, nghe tiếng kêu thảm thiết trong cơn lốc lửa, không nhịn được nói: "Đúng là người Linh Lan thật."
Cô gái mù suy nghĩ một lát rồi nói: "Phóng hỏa đốt núi?"
Giang Đồ và Hạ Vân lập tức ngây người.
Oa, tiểu tỷ tỷ này, tàn nhẫn thật...
Nhưng mình thích!
Cô gái mù tiếp tục: "Hắc Lĩnh Hỏa Vũ ngoài Bão Lửa ra còn có Tinh kỹ Gió Lửa, có thể phóng ra cuồng phong xen lẫn lửa cháy, rất thích hợp để đốt rừng. Chúng ta có thể thiêu rụi cả cái bán đảo này."
"Đúng! Đốt cha nó đi!" Hạ Vân vẻ mặt quyết liệt, gật đầu lia lịa: "Để mấy con sách hồn nhỏ này khoác áo giấy, in mực lên! Tôi sẽ buff cho chúng nó hào quang quyến luyến, để lũ sách hồn mở vũ điệu Giấy Mực, cho nổ tung núi!"
Nghe vậy, Giang Đồ không khỏi thầm lè lưỡi, lão gia tử nhà họ Hạ này đến đây để xả giận thì phải...
Khí hậu gió mùa ôn đới và cận nhiệt đới vào mùa đông phần lớn là lạnh và khô, nhưng vì khu vực này gần biển nên cũng không khô như trong tưởng tượng, không dễ gây ra cháy rừng.
Điểm tốt duy nhất là, phóng tầm mắt ra xa, giữa những dãy núi trập trùng cũng không thấy dấu hiệu của tuyết trắng.
Nếu dùng tổ hợp Hắc Lĩnh Hỏa Vũ và sách hồn Giấy Mực để phóng hỏa nhân tạo, dù không khí nơi đây hơi ẩm ướt, một khi đám cháy lớn đã hình thành, việc dập tắt sẽ vô cùng khó khăn.
Kế sách đã định, Giang Đồ cũng cảm thán: "Một mồi lửa trên núi là đủ đi tù mười lăm ngày rồi đấy!"
Hạ Vân nghe vậy liền không vui, tính tình nóng nảy sắp đuổi kịp Hạ Nghiên: "Đi tù? Với cái đám que này á! Mẹ nó chứ, cái thằng que nào dám bắt ông đây còn chưa ra đời đâu!"
Giang Đồ trong lòng thầm lè lưỡi, từ khi lập ra kế hoạch đồ sát bán đảo này, từ lúc đổ bộ lên mảnh đất này, trạng thái của lão gia tử nhà họ Hạ cứ là lạ. Lão già này cũng là một kẻ bướng bỉnh, ngày thường luôn vui vẻ đùa giỡn với mọi người, nhưng bây giờ...
Thật lòng mà nói, Giang Đồ cũng rất tò mò, nếu tương lai thật sự có một ngày, hắn và lão gia tử cùng đổ bộ lên đảo Nghê Hồng, lúc đó, lão gia tử sẽ đối nhân xử thế như thế nào.
Cô gái mù lên tiếng: "Tinh thú ở đây bị tiêu diệt, nhân loại trên Trái Đất có lẽ sẽ sống yên ổn hơn, đừng mang gánh nặng tâm lý, chỉ cần hoàn thành mục tiêu của chúng ta là đủ. Còn việc bán đảo Kim Chi không còn dị thứ nguyên không gian giáng lâm, không có tài nguyên tinh châu, đó là chuyện của quốc gia họ. Về khoản đi cầu cạnh, phụ thuộc khắp nơi thì quốc gia họ rành lắm.
Lợi dụng thiên tai, làm ít công to, sẽ càng có lợi cho việc tiêu diệt và xua đuổi tinh thú."
Trong lúc nói chuyện, mười người Ngân Lữ và mười người Kim Lữ lần lượt cưỡi Kỳ Lân Mặc Ngọc từ cổng không gian trú ẩn Hải Vực đi ra. Toàn bộ đều là Thụy Thú màu đen tuyền, khiến đội quân này trông vô cùng oai hùng.
Giang Đồ đi tới bên cạnh tiểu Trọng Dương, ngẩng đầu nói: "Mở Họa Ảnh Khư, đưa toàn bộ đội ngũ ra ngoài."
"Dạ." Tiểu Trọng Dương tò mò nhìn Hạ Vân, không biết tại sao ông lão tính tình rất tốt này lại thay đổi tính nết như vậy. Cô bé ngoan ngoãn vẫy tay, cánh cổng không gian Họa Ảnh Khư mở ra giữa không trung.
Một giây sau, một đôi chân dài đen nhánh bước ra, không chỉ bước ra mà còn bước hụt, cả người chúi về phía trước, suýt nữa thì ngã sấp mặt.
Năm mươi Hồn sĩ Âm Dương nối đuôi nhau bước ra, vì tiểu Trọng Dương đang cưỡi trên lưng ngựa cao lớn nên vị trí cánh cổng không gian mở ra là ở giữa không trung.
Thế nên không có ngoại lệ, mỗi Hồn sĩ Âm Dương khi bước ra đều bước hụt...
Và phản ứng cơ thể của họ cho tất cả mọi người thấy, bọn họ thật sự được đúc ra từ cùng một khuôn, động tác giữ thăng bằng gần như giống hệt nhau.
Chỉ có một Hồn sĩ Âm Dương, sau khi bước hụt một chân, lại thuận thế lộn một vòng về phía trước, hóa giải lực lao tới, vững vàng đáp xuống đất.
Giang Đồ nhướng mày, nói: "Ngươi, tên gì?"
Hồn sĩ Âm Dương cao lớn khoác áo choàng, đội mũ rộng vành, chắp tay với Giang Đồ: "Hồn Mười Hai."
"Rất tốt, các chiến sĩ Hồn Tộc sẽ do chúng ta dẫn dắt. Nếu lúc chúng ta không rảnh tay, ngươi chính là thủ lĩnh của tộc Hồn sĩ!"
Dứt lời, Giang Đồ không đợi bất kỳ câu trả lời nào, liền lớn tiếng hô: "Tháp Cổ Nghiệp, tập hợp!"
Đối với danh xưng quân đoàn này, trăm tên tinh binh đều không xa lạ gì.
Hồn sĩ, vũ nương và sách hồn cũng đều hiểu rõ, kể từ khoảnh khắc họ vào ở Tháp Cổ Nghiệp ba ngày trước, cả đời này, họ chính là người của Tháp Cổ Nghiệp.
"Giang Đồ suất lĩnh đội kỵ binh quỷ tăng vàng bạc, làm tiền quân!" Trong lúc nói chuyện, Giang Tầm lóe lên một cái, cưỡi lên lưng Hắc Lĩnh Hỏa Vũ, đáp xuống phía sau tiểu Trọng Dương.
Giang Đồ nhìn về phía Hạ Vân và cô gái mù, nói: "Giang Tầm và tiểu Trọng Dương cưỡi Hắc Lĩnh Hỏa Vũ đi sau cùng, hai vị dẫn theo sách hồn, vũ nương, Hồn sĩ ở giữa. Chúng ta hiện đang ở khu vực ranh giới trung tâm bán đảo, trước tiên tiến thẳng về phía đông, đi xuyên qua bán đảo.
Bây giờ là mùa đông, phần lớn là gió Tây Bắc, theo lộ trình này, sẽ càng có lợi cho việc tạo thành cháy rừng quy mô lớn."
Cô gái mù khẽ gật đầu, cô đưa ra kế hoạch, Giang Đồ đưa ra phương án thực thi cụ thể, một tiểu đội như vậy, cô rất thích.
Trăm tên tinh binh tập kết thành đội hình, theo chỉ huy của Giang Đồ, nhanh chóng tiến về phía đông.
Giang Tầm và tiểu Trọng Dương cưỡi trên lưng Hắc Lĩnh Hỏa Vũ, hắn nhìn bóng lưng của tiền quân, liền nhẹ nhàng vỗ vào lưng ngựa, nói: "Bám theo tốc độ của tiền quân, thi triển Tinh kỹ Gió Lửa về phía nam. Phàm là nơi ngươi nhìn thấy, đều phải biến thành một biển lửa!"
"Hí hí hí ~~~" Một tiếng ngựa hí vang lên, như ngựa Xích Thố rẽ gió.
Chỉ thấy đôi cánh lông vũ màu đỏ than khổng lồ của nó dang rộng, nhẹ nhàng bay lên, theo đội quân đi thẳng về phía đông. Giữa những lần vỗ cánh, nó liên tục phóng ra những luồng Gió Lửa nóng rực về phía nam...
Mặc dù mọi người gọi bán đảo này là "cái xó xỉnh", nhưng một nửa diện tích của toàn bộ hòn đảo cũng có khoảng 100.000 km vuông, tương đương với diện tích của một tỉnh hạng trung ở Hoa Hạ.
Cho nên, ngọn Gió Lửa nóng rực này, trên dị cầu này, thật sự phải thổi một lúc lâu...
Thêm dầu vào lửa chính là, trong dị cầu này, bất kể là địa hình của dị thứ nguyên không gian Kim Sơn, hay địa hình của dị thứ nguyên không gian Tiên Hoa, đều là những "mồi lửa" thiên nhiên.
Chỉ cần một mồi là cháy