Khi Nhị Vĩ nhận được tin tức thì ở một hành tinh lạ khác, Giang Hiểu và cô gái mù đang dựa vào một gốc cây cổ thụ để nghỉ ngơi.
Bầu trời vẫn lất phất mưa phùn, trong hoàn cảnh rét buốt thế này, điều kiện quả thực vô cùng gian khổ.
Cô gái mù dựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ cảm nhận sự bất thường đang diễn ra trên người Giang Hiểu.
Cuối cùng, Giang Hiểu cũng đã lùng sục khắp vùng đất Bắc Giang và tìm đủ 1000 viên Tinh châu Bạch Quỷ Vu.
Đây còn là trong trường hợp Giang Hiểu đã nương tay đấy nhé, phải biết rằng, giờ phút này, trong Thế giới Họa Ảnh của hắn, trên vùng đất Bắc Giang, đang có đến mấy ngàn con Bạch Quỷ Vu.
Nhìn thì có vẻ số lượng rất nhiều, nhưng chúng chính là "hạt giống". Mặc dù tiểu đội Tinh Lâm đã chừa lại phần lớn khu vực xung quanh thành phố Giang Tân, không đến đó càn quét, nhưng vẫn nên đề phòng bất trắc, Giang Hiểu không hy vọng Bạch Quỷ Vu bị tuyệt chủng.
Nếu không phải Giang Hiểu nhận ra mình sắp phải rời khỏi vùng đất Bắc Giang, thì mười mấy con Bạch Quỷ Vu cuối cùng trong khu vực này cũng đã bị hắn ném vào Thế giới Họa Ảnh rồi.
Sau khi rời khỏi Bắc Giang, Trung Cát và Liêu Đông cũng có sinh vật đồng tuyết tồn tại, nhưng số lượng rất thưa thớt.
Giang Hiểu hấp thụ viên Tinh châu Bạch Quỷ Vu cuối cùng, và tin tức khiến người ta phấn khích liền truyền đến từ Tinh đồ trong tâm trí!
"Chúc Phúc thăng cấp! Phẩm chất Nến Trăng!"
"Mồi Nhử thăng cấp! Phẩm chất Nến Trăng!"
"Ha..." Giang Hiểu thở ra một làn hơi trắng, hắn đưa tay xoa xoa khuôn mặt lạnh buốt và ướt át của mình, rồi nhìn vào phần giới thiệu Tinh kỹ.
Giới thiệu về Chúc Phúc Nến Trăng vẫn không thay đổi?
Giang Hiểu khẽ nhíu mày, hắn xòe tay, lòng bàn tay hướng lên trời, chỉ trong thoáng chốc, một vầng sáng trắng tỏa ra từ lòng bàn tay.
Cột sáng trắng tinh ấy phóng thẳng lên trời, ánh sáng rực rỡ trực tiếp xé toạc cả tầng mây đen!
Ngay trên đỉnh đầu, biển mây đen kịt đang cuồn cuộn nhanh chóng bị nhuộm thành một màu trắng tinh. Thật đáng tiếc khi cô gái mù không thể tận mắt chứng kiến dị tượng kinh người như vậy.
Dần dần, trong cơn mưa phùn lất phất, những hạt mưa ánh sáng trắng muốt bắt đầu lẫn vào, từng điểm lấp lánh như những đường cong rơi xuống, thấm vào người, nuôi dưỡng tâm hồn của mọi người.
"Ừm..." Cô gái mù khẽ ngâm một tiếng say lòng người, dáng vẻ có chút lười biếng, thân ở trong hoàn cảnh băng giá thế này mà nàng lại cảm thấy toàn thân ấm áp.
"Thật thần kỳ." Cô gái mù nhẹ giọng nói, giọng nói vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng lại pha thêm một chút lười biếng.
Vị nữ tử phiêu diêu như tiên nữ này, cuối cùng trong lời nói cũng có một chút hơi người.
Giang Hiểu ngẩng đầu nhìn cột sáng trắng muốt, nói: "Ở phẩm chất trước đó đã có thể làm được thế này rồi, sau khi thăng cấp..."
Giang Hiểu thầm nghĩ, hắn cố gắng điều khiển, cột sáng trắng muốt đang chọc thẳng trời xanh liền nhanh chóng thu nhỏ lại!
Trong nháy mắt, biển mây cuồn cuộn bị cột sáng nhuộm trắng đã biến trở lại thành màu đen kịt.
Mà cột sáng trong tay Giang Hiểu cũng ngày càng ngắn lại, không ngừng hạ xuống từ trên trời, cuối cùng dừng lại ở vị trí cách đỉnh đầu hai người vài chục centimet.
Giang Hiểu có hơi ngáo ngơ, cũng may là hắn biết thứ trong tay mình là một cột sáng chúc phúc, chứ đổi lại là người khác, chắc sẽ tưởng Giang Hiểu đang cầm một thanh kiếm ánh sáng mất!
Khi cột sáng trong tay Giang Hiểu chỉ còn dài khoảng một mét, ở trên đỉnh cột sáng, từng lớp ánh sáng trắng lấp lánh phiêu tán ra như một làn sương khói mờ ảo.
Sau đó...
Giang Hiểu cảm giác như mình đang cầm một chiếc ô che mưa đặc biệt, mà chiếc ô này lại chẳng che được mưa.
Trên đỉnh đầu hắn, làn mây mù trắng muốt lan ra, không ngừng rắc xuống những hạt mưa ánh sáng lấp lánh, rơi lên đỉnh đầu, lên vai hắn, sưởi ấm cơ thể và nuôi dưỡng tinh thần hắn.
Phạm vi có thể khống chế?
Độ cao có thể khống chế?
Từ một Tinh kỹ quần thể phạm vi lớn trước đó, giờ biến thành một Tinh kỹ đơn thể?
Từ một biển mây chúc phúc lan tràn vô tận và ngông cuồng trước đó, giờ lại biến thành một đám mây mù chúc phúc nho nhỏ thế này sao?
Giang Hiểu thầm nghĩ, cột sáng trong tay hắn vẫn cao một mét, làn mây mù trắng muốt phiêu tán ra cũng khuếch tán rộng hơn, bao phủ cả hai người vào trong.
Trong cơn mưa ánh sáng chúc phúc, sinh mệnh lực của hai người chậm rãi dâng lên.
Không nhanh không chậm, thấm nhuần vạn vật trong im lặng.
Nhưng điều này có vẻ... không phù hợp với khí chất cuồng bạo của một vú em độc hại cho lắm?
Giang Hiểu đang cẩn thận cảm nhận thì sắc mặt đột nhiên trở nên quái dị.
Cô gái mù cảm giác được vẻ mặt của Giang Hiểu có gì đó không đúng, liền hỏi: "Sao vậy?"
Nhưng Giang Hiểu lại cắn răng một cái, cột sáng trong tay đột ngột trở nên đậm đặc hơn, chiều dài và độ dày không đổi, nhưng tốc độ phát ra ánh sáng chúc phúc lại tăng lên một cách điên cuồng!
Mà đám mây mù mỏng manh trên đỉnh đầu hai người cũng lập tức cuộn trào.
Những hạt mưa sao lấp lánh dần biến thành mưa rào, mưa to, cho đến khi trút xuống như thác đổ!
Cô gái mù cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng lùi ra sau.
Trong cơn mưa ánh sáng chúc phúc nhỏ bé như thác đổ, giống như một dòng lũ, không có gì bất ngờ, từ trong thác nước truyền đến tiếng rên rỉ kỳ quái của Giang Hiểu...
Cô gái mù lặng lẽ đứng ở xa, khi "thác nước chúc phúc mini" biến mất, trước mặt nàng, Giang Hiểu đã "nằm thẳng cẳng"...
Cô gái mù: "..."
Nàng cũng rất tán thưởng tinh thần ham học hỏi của Giang Hiểu, đợi một lúc lâu, nàng bay tới, dùng chân nhẹ nhàng đá vào mắt cá chân của hắn, nói: "Tỉnh lại."
"Hả?" Giang Hiểu mắt say lờ đờ, mặt đỏ bừng, vẻ mặt mờ mịt nhìn người trước mắt, dường như đầu óc vẫn đang treo máy, miệng hắn chậc chậc khen ngợi, "Oa... Chị gái thần tiên... Sao lại là người mù thế này?"
Cô gái mù: ???
Cô gái mù cũng không chắc liệu Giang Hiểu đang bị chính Chúc Phúc của mình làm choáng váng, hay chỉ đơn thuần là dẻo mỏ.
Chỉ thấy bàn tay của cô gái mù vươn ra từ trong chiếc áo choàng rộng lớn, từng điểm tinh lực ngưng tụ lại, hội tụ thành một cây roi linh hồn dài.
Cô gái mù không quất, chỉ tiện tay vung nhẹ, đặt cây roi linh hồn hư ảo lên lồng ngực Giang Hiểu.
Mãi mấy giây sau, Giang Hiểu đang mơ màng cuối cùng cũng có chút phản ứng, hắn đột nhiên tỉnh táo lại, lộn một vòng về phía sau rồi đứng dậy, sắc mặt khó coi nhìn cô gái mù, nói: "Cô làm gì vậy?"
Cô gái mù khẽ nhíu mày, "Roi Linh Hồn" đủ để khiến một Thần Câu hình người phải run sợ, đến từ Tinh Hạ cấp bốn của Đại Mông, cuối cùng cũng khiến Giang Hiểu có chút phản ứng bình thường.
Xem ra, vừa rồi hắn không phải cố ý dẻo mỏ, mà là trong lúc mơ màng đã vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng.
Nếu không, hắn không thể nào bị cây roi ăn mòn suốt mấy giây mà mới có phản ứng như vậy.
"Tác dụng phụ" của Chúc Phúc này quả thực rất mạnh, mạnh đến mức một Tinh kỹ chất lượng cao, chấn nhiếp tâm linh như Roi Linh Hồn cũng phải mất mấy giây mới miễn cưỡng hóa giải được dư âm của nó.
Điều đặc biệt đáng chú ý là, Tinh kỹ Roi Linh Hồn chỉ hóa giải được "dư âm" của Chúc Phúc.
Nếu Giang Hiểu cứ che "chiếc ô" mưa ánh sáng chúc phúc này, liệu có phải ngay cả tổn thương linh hồn cũng có thể miễn nhiễm không!?
"Cô cất cái roi đi cho tôi ngay! Đến chị tôi còn chưa từng quất tôi... Ừm..." Giang Hiểu khựng lại, hình như Tiểu Giang Tuyết đã từng quất hắn rồi, cô bé có Tinh kỹ Roi Lửa, trước khi Giang Hiểu có Dịch Chuyển Tức Thời, cô đã không chỉ một lần dùng Roi Lửa để giúp hắn thoát hiểm.
Cô gái mù buông tay, cây roi linh hồn rơi xuống mặt đất băng tuyết ẩm ướt, vỡ tan thành những điểm sáng lấp lánh rồi biến mất trong không trung.
Nếu như, hắn không phải dẻo mỏ, mà là lời cảm thán từ tận đáy lòng...
Vậy thì trong lòng hắn, mình lại có hình tượng như vậy sao?
Ừm, cũng có thể chấp nhận được...
Cô gái mù thầm nghĩ, lùi về sau vài mét, chuyển chủ đề: "Mồi Nhử thì sao?"
Giang Hiểu cũng hiểu ra, chắc hẳn cô ấy đang dùng cách này để đánh thức hắn.
Nhưng cách thức này, Giang Hiểu không muốn chấp nhận, hắn lẩm bẩm: "Lần này thôi đấy! Lần sau không được tái phạm! Tôi không cần mặt mũi à?
Tôi ngủ thì cứ ngủ, cô ở bên cạnh canh chừng là được rồi, không biết đội trưởng đại nhân mệt lắm sao?"
"Được rồi." Cô gái mù khẽ gật đầu.
Sự ngoan ngoãn đột ngột này khiến Giang Hiểu vô cùng nghi hoặc, con nhóc này lương tâm trỗi dậy à?
Giang Hiểu lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh, một lần nữa nhìn vào Tinh đồ trong tâm trí.
Giới thiệu về Chúc Phúc Nến Trăng tuy không có gì thay đổi, nhưng sự thay đổi của Mồi Nhử Nến Trăng lại có thể thấy rõ ràng, càng khiến Giang Hiểu mừng như điên!
"Mồi Nhử Nến Trăng: Tạo ra một mồi nhử. (3/6)"
Ôi mẹ ơi!
Thật sự thêm ra ba con mồi nhử!?
Trước đó Địa Quang Nến Trăng đã cho Giang Hiểu thêm ba slot để tạo Tinh đồ!
Sáu Mồi Nhử kết hợp với sáu Tinh đồ!?
Giang Hiểu trong lòng vô cùng phấn khích!
Tạm thời không nói đến tổ hợp Tinh kỹ cuối cùng của ba con mồi nhử này sẽ như thế nào, ít nhất thì, thêm một mồi nhử, Giang Hiểu sẽ có thêm một người có thể điều khiển "cơ giáp"!
Đây đúng là một vốn bốn lời, Giang Hiểu chỉ cần triệu hồi Mồi Nhử của Tinh đồ Hồn Phệ Hải là được!
Mồi nhử chỉ có 9 ô Tinh kỹ, xác suất hấp thụ Tinh kỹ rất thấp, hơn nữa còn không thể nâng cấp phẩm chất Tinh kỹ.
Mồi nhử chín sao, đương nhiên không mạnh bằng Baze, Marda, thủ lĩnh Tiên Hoa Thôi Khả Lệ và những người khác có 28, 29 ô Tinh kỹ.
Nhưng chỉ cần một mồi nhử điều khiển một bộ cơ giáp thôi là đã đáng giá rồi!
Huống chi, lúc này Giang Hiểu đã nắm được bí quyết điều khiển cơ giáp.
Mồi nhử không còn giống như trước đây, phải nằm, ngồi, toàn tâm toàn ý điều khiển cơ giáp.
Giống như Giang Thủ hiện tại, trong khi điều khiển Baze, bản thân Giang Thủ vẫn có thể hoạt động bình thường.
Ví dụ sống sờ sờ ngay trước mắt, Giang Thủ xây nhà trên cây cho rừng bạch dương, mỗi ngày dọn dẹp biệt thự đá, nấu ăn cho mọi người, tất cả đều là chuyện nhỏ.
Ngoại trừ việc không thể hỗ trợ chiến đấu song tuyến ở mức "cốt lõi", mọi thứ khác, Giang Thủ đều ở trạng thái "hoạt động tự nhiên".
Đương nhiên, cái gọi là "không thể hỗ trợ" là về mặt kỹ thuật, nếu thật sự muốn thao tác song tuyến, chiến đấu song tuyến, liều mạng cũng có thể đánh được.
Giang Thủ và Baze đều có thể cùng lúc tham chiến, nhưng kết quả... ờm, chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì, lúc nào cũng có thể xảy ra tình trạng một bên "treo máy".
Mối quan hệ giữa bản thể và mồi nhử là nhiều cơ thể, nhiều bộ não, giác quan tương thông, nhưng lại tương đối độc lập, có suy nghĩ và năng lực chiến đấu riêng.
Còn mối quan hệ giữa Tinh đồ mồi nhử và cơ giáp khôi lỗi là mối quan hệ điều khiển thuần túy, độ khó này còn cao hơn cả "tay trái tay phải tự đánh nhau".
Hơn nữa, điều khiển cơ giáp là người sống cũng khó hơn so với điều khiển các Tinh kỹ phân thân khác, ví dụ như ba thủy phân thân của Marda.
Khi Giang Thủ chiến đấu bằng cơ thể của Marda, hắn có thể dễ dàng điều khiển ba thủy phân thân của mình, để bốn Marda cùng nhau chiến đấu, phối hợp không một kẽ hở.
Mặc dù hình thức biểu hiện bên ngoài giống nhau, đều là điều khiển cơ thể, nhưng bản chất bên trong lại khác biệt.
Thủy phân thân của Marda là Tinh kỹ của chính nó, điều khiển chính là thủy phân thân của mình.
Còn Giang Thủ điều khiển Baze, lại là Hóa Tinh Thành Võ, điều khiển cơ thể của người khác. Kỹ xảo này cao cấp hơn, phức tạp hơn, cũng càng khó để người sử dụng phân tâm.
Hai loại biểu hiện bên ngoài giống nhau, nhưng bên trong lại có sự khác biệt về chất.
Lần này thì hay rồi, mồi nhử thêm ra đã giải phóng cho Giang Thủ.
Như vậy, đảm bảo mỗi người một bộ cơ giáp, tăng tỷ lệ sống sót, giải phóng các Tinh võ giả mạnh hơn để gia nhập tiểu đội Tinh Lâm.
Mồi nhử cũng có thể trấn thủ một phương trong Thế giới Họa Ảnh, ở rừng bạch dương, tháp Nghiệp Cổ, Băng Kỳ Lân và các thế lực tinh thú ngày càng nhiều, lấy thân phận của Giang Hiểu để giảng bài, hoặc quản lý bộ lạc, tăng thêm uy tín của mình.
Một mũi tên trúng mấy con chim!
"A... ~" Giang Hiểu càng nghĩ càng vui, nếu thật sự có một ngày, hắn có được sáu cơ thể thành viên Hóa Tinh...
Thì Giang Đồ, Giang Tầm gì đó cứ ở trong Thế giới Họa Ảnh đi, làm sáu vị thành chủ, giữ gìn ổn định.
Giang Hiểu chỉ cần mang theo sáu cỗ máy cơ giáp Hóa Tinh hủy thiên diệt địa đi dạo khắp thế giới là được rồi.
Trời mưa thì mặc trời mưa, rảnh rỗi không có gì làm thì phá làng phá xóm cho vui thôi mà~