Trong trang viên Đen Trắng, Giang Hiểu và mọi người đang vây quanh bàn, thì thầm bàn bạc chuyện gì đó.
Nghe Catherine nói, Giang Hiểu có vẻ hơi kinh ngạc: "Cô gọi Tinh Võ Giả cấp Tinh Không là dân đen hạ đẳng à?"
"Ừm..." Catherine chần chừ một lúc, nhận ra cảnh giới tinh lực của Giang Hiểu có lẽ không cao lắm.
Nàng lựa lời, cố gắng không làm Giang Hiểu khó chịu: "Nếu chỉ xét trên phương diện chiến binh, cấp Tinh Không trung kỳ mạnh hơn sơ kỳ rất nhiều, hậu kỳ lại mạnh hơn trung kỳ vô số lần. Mỗi một ngưỡng cửa là một khoảng cách khổng lồ, thuộc tính cơ thể được tăng cường về mọi mặt, cho nên..."
Khi Giang Hiểu nghe rằng trong 24 thành viên Hóa Tinh có một vài kẻ gọi là cu li hạ đẳng, dân đen, trong lòng cậu vẫn chưa thấy gì. Nhưng khi biết tất cả bọn họ đều ở cấp Tinh Không, thấp nhất cũng là Tinh Không sơ kỳ, Giang Hiểu có hơi choáng.
Cậu lại một lần nữa khẳng định, Hóa Tinh chính là tổ chức tội phạm số một thế giới.
Cấp Tinh Không không đáng tiền sao? Dĩ nhiên là không, cấp Tinh Không rất đáng tiền! Cực kỳ đáng tiền!
Lần này đại quân Hoa Hạ tiến vào dị cầu đã mang theo rất nhiều đại lão đỉnh phong Tinh Hải, nhưng hơn một tháng trôi qua, vẫn chưa có ai đột phá lên cấp Tinh Không. Quân đội Hoa Hạ đã vậy, thì cả thế giới cũng tương tự.
Tổ chức Hóa Tinh chẳng qua chỉ đi trước một bước, đến nơi này sớm hơn những người khác hơn một năm mà thôi.
"Đao pháp nhà họ Hạ, phẩm chất Kim Cương Lv8!"
Trong lúc suy tư, Giang Hiểu nhận được thông tin từ Tinh Đồ nội thị, khiến cậu hơi mất tập trung.
Catherine là người thế nào chứ? Vốn giỏi quan sát sắc mặt, nàng phát hiện Giang Hiểu có gì đó không ổn, lòng không khỏi hoảng hốt, chẳng lẽ mình đã chọc phải "vị tiểu tiên tri" này rồi sao?
Catherine còn định nói gì đó thì nghe Giang Hiểu nói tiếp: "Ngoài 24 người này, thành Hope dưới đáy biển còn có gì cần chú ý không?"
"Ừm... Ở đó có Yêu Ngư Hải Hồn, khắp nơi đều là Oan Hồn Xiềng Xích, hơn nữa đều là loại cao cấp, tay trái quấn Tỏa Linh, tay phải quấn Liên Linh." Catherine vội vàng đáp.
Giang Hiểu: "Oan Hồn Xiềng Xích?"
"À, ý tôi là..." Catherine hoàn hồn, áy náy nói, "Andromeda. Xin lỗi, thưa ngài, tôi quen miệng."
Giang Hiểu nói: "Oan Hồn Xiềng Xích chứ gì! Andromeda với chả Tiên Nữ Tọa, đừng có màu mè với tôi."
Hai Đuôi khẽ nhíu mày.
Oan Hồn Xiềng Xích, lại còn là loại full option, quả là hơi khó nhằn.
Vận chuyển, phòng ngự, khống chế, trị liệu, muốn gì có đó, tự thành một hệ thống hoàn chỉnh!
Thậm chí còn mạnh hơn ba phần so với bộ ba Yêu Ngư Hải Hồn, Diện Hải Hồn và Đăng Hải Hồn.
Catherine nói tiếp: "Hóa Tinh chuẩn bị đi theo bước chân của tiên tri, chinh phục lục địa châu Âu, tái hiện vinh quang của tiên tri đại nhân, bước trên con đường thành thần của ngài.
Mà dưới đáy biển có một vài pho tượng, bao gồm ba loại sinh vật Hải Lục Không. Đáng tiếc, một trong số đó là sinh vật ở vùng Lan Tây đã tuyệt chủng.
Hóa Tinh đã tìm được tộc Hải Hồn ở Bắc Đại Tây Dương, tộc Nhân Mã ở quốc gia Shiya, nhưng lại không tìm thấy Kim Vũ Hành Giả đại diện cho không quân. Cuối cùng, họ đành dùng Oan Hồn Xiềng Xích ở Bắc Băng Dương để thay thế."
Giang Hiểu lòng khẽ động, nói: "Yêu Ngư Hải Hồn... hình như không phải là chiến binh đủ tiêu chuẩn? Bọn chúng tự cho mình cao quý, lại rất dâm loạn?"
Nghe vậy, trong mắt Catherine thoáng qua một tia khác lạ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, nói: "Ở dị cầu, trí thông minh của tộc Hải Hồn rất cao, chúng rất thích thành Hope nên đã chiếm cứ nơi này."
Hai Đuôi và Cô Gái Mù đều nhận ra sự khác thường của Catherine, lại liên tưởng đến gương mặt tuấn mỹ và đặc tính dâm loạn của Yêu Ngư Hải Hồn, nhất thời, cả hai dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Bà chị này???
Chơi bạo thế?
Giang Hiểu hiển nhiên không để ý những điều này, đầu óc cậu quay cuồng, nói: "Hệ Oan Hồn Xiềng Xích là sinh vật ở Bắc Băng Dương, bị Hóa Tinh giữ lại trong thành Hope, hai bên cũng là quan hệ hợp tác hữu nghị à? Bọn chúng thích thành phố dưới biển sao?"
Sắc mặt Catherine nghiêm lại, lắc đầu nói: "Không, khác với Yêu Ngư Hải Hồn. Oan Hồn Xiềng Xích bị cưỡng ép đưa vào thành và bị nô dịch."
Giang Hiểu hai mắt sáng lên, nói: "Cô chắc chứ?"
Catherine: "Vâng, 600 Oan Hồn Xiềng Xích, chính tay tôi đã tham gia bắt giữ 400 trong số đó. Chúng tôi vốn định bắt Phệ Hải Chi Hồn để trấn giữ thành trì, nhưng tinh kỹ Phệ Hải Chi Hình của chúng quá bá đạo, sẽ khiến vùng nước tràn ngập thứ tinh lực thủy có thể hòa tan vạn vật.
Hơn nữa trí thông minh của chúng rất cao, lại tương đối đoàn kết, từng liên hợp giết chết một thành viên Hóa Tinh."
Giang Hiểu cười cười, nghiêng đầu, dùng má cọ vào cổ chiếc áo choàng đen kịt. Đáng tiếc, áo choàng Phệ Hải không hiểu tiếng Anh, không biết có người đang khen chủng tộc của chúng nó.
Catherine nghĩ ngợi rồi nói tiếp: "Thực ra, Hóa Tinh đã gây thù chuốc oán với rất nhiều kẻ, ví dụ như tộc Trục Lãng phân bố ở Đại Tây Dương, những sinh vật giống như cá heo mõm dài, cá voi trắng, cá voi sát thủ, ừm...
Thưa ngài, có lẽ ngài nên chú ý một chút, tộc Trục Lãng phân bố rất rộng và thường xuyên di cư nam bắc. Nếu ngài hoạt động ở vùng biển cạn trong Đại Tây Dương, khi gặp phải tộc Trục Lãng, nhất định phải cẩn thận.
Chúng sẽ không chút do dự tấn công ngài."
Giang Hiểu chớp mắt: "Tại sao? Tôi đâu phải người của Hóa Tinh."
Catherine: "Ngài là con người."
Giang Hiểu chậc lưỡi, nói: "Đúng là lũ đồng đội heo, chỉ bằng sức một mình đã khiến tộc Trục Lãng và toàn thể nhân loại trở thành tử địch."
Nếu chỉ xét trên phương diện chủng tộc, Giang Hiểu tất nhiên cùng thuộc loài người với Hóa Tinh, miễn cưỡng có thể gọi là "đồng đội".
"Ừm..." Catherine trầm ngâm một lát rồi nói, "Giữa tộc Trục Lãng có phương thức giao tiếp đặc biệt, trí thông minh của chúng thật sự quá cao, cũng cực kỳ đoàn kết.
Hóa Tinh từng thử thương lượng với chúng, muốn chúng trở thành thú cưỡi trên biển hoặc vệ binh của thành Hope, nhưng đã bị tộc Trục Lãng từ chối. Sau đó, Hóa Tinh liền định dùng vũ lực.
Sau khi diệt ba bầy nhỏ, tất cả tộc Trục Lãng trong vùng biển Đại Tây Dương đều xem Hóa Tinh là kẻ thù không đội trời chung.
Chúng không phải ngẫu nhiên gặp phải Hóa Tinh rồi mới chiến đấu, mà là có tổ chức, tập hợp đại quân của cả tộc, tìm kiếm Hóa Tinh trong vùng biển Bắc Đại Tây Dương.
Chỉ có điều, do đặc tính sinh vật, chúng không thể tiến vào vùng biển sâu, cho nên hiện tại vẫn tạm coi là bình an vô sự."
Giang Hiểu nghe mà ngẩn người, đám cá heo, cá voi trắng, cá voi sát thủ này lại mạnh đến thế sao?
Dồn Hóa Tinh vào biển sâu không dám ló đầu ra?
Giang Hiểu đột nhiên nhận ra, mình trước giờ vẫn luôn rất may mắn.
Từ khi ở Địa Cầu, chui từ mặt biển vào đáy Bắc Đại Tây Dương, sau khi lên dị cầu, Giang Hiểu chưa bao giờ đi từ biển cạn vào biển sâu. Cậu không đi con đường đó, mà toàn dịch chuyển thẳng vào biển sâu.
Nếu không, e rằng Giang Hiểu đã sớm bị tộc Trục Lãng "chấn nát" rồi!
Tộc Trục Lãng thuần túy dùng sóng âm - công kích chấn động, rất khó né tránh, cho dù có bịt tai lại, thì lúc bị chấn nát cũng chẳng chậm hơn được.
Giang Hiểu lúc này không có được sự kiên cường của Chúc Nguyệt, bị chấn đến thất khiếu chảy máu, thân thể vỡ nát là cái chắc...
Giang Hiểu đột ngột đứng bật dậy, suýt nữa thì lật cả bàn!
Trong đầu, hình ảnh lật bàn đã hiện lên: (╯‵□′)╯︵┻━┻
Trong lòng nổi điên... Ừm, sảng khoái hơn nhiều!
Thêm nữa đi, mình vẫn chịu được...
"Nghiệt chướng mà!!!" Giang Hiểu mặt mày khó chịu, khổ não gãi đầu.
Một loài sinh vật thông minh và đoàn kết như vậy, các người không nhân cơ hội liên minh, kết giao, cùng nhau chống lại những bá chủ biển sâu thực sự, lại đi đẩy tộc Trục Lãng về phía đối đầu với nhân loại?
Sau này, những tộc Hải Ma, tộc Đốt Biển, tộc U Biển, tộc Nát Nước trời sinh tàn bạo kia đột phá đường bờ biển, tràn lên đất liền, nhân loại phải làm sao?
Toàn quân bị diệt à!?
Các người cũng đâu phải không có Tinh châu của tộc Hải Ma, các người không hiểu dụng ý của tinh kỹ "Lưỡng Cư Hải Ma" sao!?
Tộc Đốt Biển, tộc U Biển, tộc Nát Nước kia căn bản không cần năng lực lưỡng cư, có thể đổ bộ trực tiếp. Còn tộc Tinh Thần Hải Ma do đặc tính sinh vật mà không thể đổ bộ, ông trời còn ban cho tinh kỹ Lưỡng Cư Hải Ma, thế mà...
Thôi được rồi, Hóa Tinh căn bản không quan tâm.
"Giết, nhanh lên, làm gọn lẹ vào." Giang Hiểu đột nhiên lên tiếng, "Má, cái tính nóng của mình... Không được, phải tìm cơ hội hàn gắn quan hệ với tộc Trục Lãng, cá voi Ong Ong và cá voi Phốc Phốc chắc là nói chuyện được..."
Hai Đuôi vươn tay, chỉ vào vị trí "Điện Chư Thần" trên bản đồ, nói: "Hầu hết thành viên Hóa Tinh đều có Ý Hải Ma, đánh lén với chúng là vô dụng, chúng ta nên đánh thẳng vào hang ổ."
Nghe vậy, Giang Hiểu liếc Catherine một cái. Bà chị này một thân tinh kỹ cao cấp mà ngay cả Ý Hải Ma cũng không có, làm đại lão Hóa Tinh kiểu gì vậy?
Không biết phối hợp tinh kỹ cho hợp lý một chút à?
Cô không biết tương lai sẽ trở thành cơ giáp của tôi sao?
Catherine không hiểu tiếng Trung, cũng không hiểu tại sao Giang Hiểu lại lườm mình, chỉ đành im thin thít.
Hai Đuôi nhìn về phía Catherine, chuyển sang tiếng Anh, hỏi: "Thành viên Hóa Tinh thường thờ phụng thần minh vào lúc nào?"
Catherine giơ cổ tay lên, nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền, nói: "Mỗi sáng khoảng tám giờ, và tối khoảng tám giờ đều có một lần. Bây giờ là 10 giờ sáng, chắc vẫn có người đang hành lễ ở Điện Chư Thần, nhưng có thể sẽ không đủ người, phần lớn thành viên sẽ đi làm nhiệm vụ."
"Thế càng tốt! Hốt trọn một mẻ cũng hơi khó, giải quyết từng nhóm sẽ tốt hơn." Giang Hiểu gật đầu.
Giọng Hai Đuôi trầm xuống: "Đi."
"Chờ một chút." Giang Hiểu đột nhiên lên tiếng.
Hai Đuôi: "Hửm?"
Giang Hiểu đăm chiêu liếc nhìn Cô Gái Mù, nói: "Trước đó, chúng ta không có nhiều thông tin, nên đã trang bị cho tiểu đội tinh kỹ sinh tồn dưới nước. Nhưng bây giờ, tín đồ của tôi đã cho chúng ta biết rất nhiều tin tức."
Nghe hai chữ "tín đồ", Catherine lòng vui như mở cờ, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra.
Nàng rất hy vọng tiểu tiên tri có thể chấp nhận mình. Tạm không nói đến việc có thể mở ra một trang mới cho cuộc đời nàng hay không, ít nhất an toàn tính mạng cũng được bảo đảm tạm thời.
Giang Hiểu nói: "Thay vì đánh thẳng vào hang ổ, chi bằng dĩ dật đãi lao, dụ địch vào tròng!"
Mắt Hai Đuôi hơi sáng lên: "Nói tiếp đi."
Giang Hiểu đưa tay ra hiệu về phía sân vườn rộng lớn của trang viên, nói: "Nói cho cùng, biển sâu không phải sân nhà của chúng ta.
Lông Đuôi, Tinh Lâm, tại chỗ bố trí mai phục. Tôi sẽ đi dịch chuyển tất cả những tên Hóa Tinh đang hành lễ trong Điện Chư Thần lên đây!"
Cô Gái Mù lạnh nhạt lên tiếng: "Anh biết thành Hope ở đâu à."
"Ừm." Giang Hiểu gật đầu, nói, "Tôi và vương thất Tây Mã từng cùng nhau đến thành Hope ở chiều không gian dưới, tôi và cá voi Ong Ong chính là gặp nhau ở đó."
Cô Gái Mù có chút không bình tĩnh.
Thằng sữa độc này đã từng đến thành Hope dưới đáy biển!?
Ngay từ khi còn ở Địa Cầu, đã tiến vào vùng biển sâu Bắc Đại Tây Dương!?
Cho nên... nãy giờ Catherine chỉ giải thích cho Hai Đuôi và mình nghe, còn thằng sữa độc chỉ ngồi nghe cho vui thôi à!?
Hắn biết hết mọi chuyện, cái gì cũng rõ, đối với nền văn minh đã mất, các loại kiến trúc dưới đáy biển, các loại địa hình, hắn đều biết tuốt...
Vậy mà lúc nãy nghe Catherine giảng giải về thành phố dưới biển, hắn lại tỏ ra kinh ngạc, tò mò, nghi hoặc, rồi lại oán giận... Cảm xúc thay đổi xoành xoạch như phụ nữ tới tháng, hắn đang diễn trò gì vậy?
Giấu kỹ thật! Diễn sâu vãi!
Cô Gái Mù luôn có cảm giác bị lừa dối. Đã nói là cùng nhau cố gắng phấn đấu, du lịch vòng quanh thế giới, tại sao cậu lại lén lút đi hết cả thế giới rồi?
Thực ra, Giang Hiểu còn có bảo hiểm kép, vì Cửu Tinh Mâu đã từng định vị vị trí Catherine đến đáy biển Bắc Đại Tây Dương, tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề gì.
Trừ phi Giang Hiểu đầu óc nóng lên, không cẩn thận xuyên không về mấy năm trước, vào trong phế tích dưới đáy biển ở chiều không gian dưới...
Đương nhiên, với nhiệm vụ nghiêm túc như vậy, Giang Hiểu không thể nào nổi hứng bất tử được.
"Tốt, bày trận." Hai Đuôi lập tức tán thành quyết định của Giang Hiểu, trực tiếp mở ra cánh cổng Họa Ảnh Khư.
Đồng thời, Cô Gái Mù và Giang Hiểu cũng lần lượt mở ra cổng không gian. Chỉ có điều, Giang Đồ không hề xuất hiện. Giang Hiểu sẽ không hồ đồ, nếu để Catherine thấy Plato trở thành cơ giáp, nàng ta chắc chắn sẽ nảy sinh hai lòng.
Mạng nhỏ bị nắm trong tay người khác là một chuyện, còn chắc chắn sẽ chết và trở thành cơ giáp lại là chuyện khác!
Lúc này Catherine trong lòng vẫn còn hy vọng, một khi Giang Đồ bị lộ, hy vọng cuối cùng của nàng ta cũng sẽ tan biến.
Giang Hiểu cũng chỉ mới gặp Plato một lần, không thể bắt chước y hệt, rất khó lừa được Catherine, cho nên, cẩn thận vẫn hơn.
Thấy cảnh này, Catherine kinh hãi.
Không ngờ, trong không gian của họ lại cất giấu một đội ngũ tinh nhuệ như vậy!
Nhìn thấy hành động của mọi người, dù Catherine không hiểu tiếng Trung, nhưng cũng đoán ra được ý đồ của họ.
Catherine vội nói: "Thưa ngài, nếu ngài muốn dụ chúng ra, lúc đi từ biển sâu lên cũng chắc chắn sẽ bị tộc Trục Lãng tấn công."
Giang Hiểu xua tay, nói: "Tôi sẽ dịch chuyển tất cả bọn chúng lên đây."
Catherine vội nói: "Thành Hope phòng thủ nghiêm ngặt, luôn có kết giới cấm tinh kỹ hệ không gian, ngài..."
Giang Hiểu đột nhiên vươn tay, đặt lên đầu Catherine, nói: "Con gái, con đang chất vấn ta sao? Con rất không thành kính đấy nhé?"
"Không, tiên tri đại nhân." Catherine trực tiếp thay đổi cách xưng hô, nàng chắp hai tay trước ngực, khẽ cúi đầu, nói, "Con tuyệt đối tin tưởng ngài, hoàn toàn tin tưởng."
Bên cạnh, một đám thành viên đội Lông Đuôi cũng có hơi choáng.
Vừa mới ra ngoài đã thấy Catherine thực lực mạnh mẽ, lại đang ngoan ngoãn cúi đầu.
Lúc này, nàng đang chắp tay trước ngực, cúi đầu nhận lỗi với Giang Hiểu, miệng còn lẩm bẩm gì đó...
Chuyện gì đây? Dụ dỗ được một đại lão Hóa Tinh kỳ cựu à?
Thằng sữa độc này... đổi nghề làm thần côn rồi à?