"Sói đến rồi! Chú ý! Sói từ phương Đông đến rồi!"
"Quân đội Hoa Hạ đang cướp tinh thú của chúng ta! Trên thực tế, bọn họ đã cướp đi tinh thú cầu vồng của chúng ta! Tỉnh lại đi! Châu Âu! Đừng để quân đội Hoa Hạ mặc sức vơ vét trên mảnh đất này!"
"Tộc Cầu Vồng đi đâu về đâu? Vận mệnh của họ rồi sẽ ra sao? Mắt không thấy thì không phải là bị tàn sát ư? Chuyện này thì khác gì bịt tai trộm chuông?"
"Cảm ơn, Tinh Lâm! Vị cứu tinh giáng thế! Cảm ơn các anh đã giải cứu quê hương tôi..."
"Châu Âu không còn cầu vồng nữa! Đây là một bước lùi của văn minh, nhân loại vì sự sinh tồn của bản thân mà lại xua đuổi sạch sẽ một bộ tộc có trí tuệ khác! Lịch sử sẽ ghi nhớ khoảnh khắc đen tối nhất này!"
Trong thời đại bùng nổ thông tin này, những chuyện xảy ra ở vùng biên giới phía đông nam của Hung Đế Quốc trong ba ngày qua đã lan truyền khắp thế giới.
Trong mười tin tức từ nước ngoài thì có đến tám tin là bình luận tiêu cực.
Là do công tác tuyên truyền của quân Tinh Lâm chưa đủ tốt ư?
Không, Tinh Lâm tuyên truyền đương nhiên là đủ tốt!
Tất cả mọi người đều biết, quân Tinh Lâm không hề làm hại tộc Cầu Vồng, mà còn thân thiện trao đổi, thương lượng với họ, để họ tạm thời sinh sống trong không gian của quân Tinh Lâm, sau đó sẽ hộ tống tộc Cầu Vồng đến một mái nhà mới.
Quân Tinh Lâm thậm chí còn chưa từng nổ một phát súng!
Nhưng anh làm thế nào là chuyện của anh, còn đã muốn bôi nhọ anh, thì tôi có chọc mù mắt, đâm thủng tai cũng phải bôi nhọ cho bằng được!
So với các bản tin từ bên ngoài, tin tức trong nước của Hoa Hạ lại hoàn toàn trái ngược.
Nếu không phải người dân thế giới đều đang theo dõi sát sao hành tung của quân Tinh Lâm, xem họ thực hiện nhiệm vụ, thì có lẽ mọi người sẽ cho rằng truyền thông của hai phe đang đưa tin về hai sự kiện khác nhau!
Hơn nữa còn là hai sự kiện hoàn toàn không ăn nhập gì với nhau!
Tại sao cùng một nhiệm vụ hành động mà lại có những đánh giá hai cực đối lập đến thế?
Haizz, thế giới loài người mà, tình hình rất là vi diệu~
"Chỉ vỏn vẹn ba ngày! Hung Đế Quốc không còn phải đau đầu vì tộc Cầu Vồng nữa! Gặp một đội quân Tinh Lâm như thế, bạn có thể không yêu sao!?"
"Quân Tinh Lâm càn quét khắp vùng đông nam của Hung Đế Quốc, giải cứu hàng trăm người dân, giải phóng vô số thành trấn của nhân loại, khôi phục sản xuất và sinh hoạt trong khu vực."
"Thành Leica Long của Hung Đế Quốc xuất hiện một cảnh tượng đặc biệt, người dân vì cảm kích quân Tinh Lâm của Hoa Hạ đã giải phóng quê hương mình mà đã kéo lá cờ đỏ sao vàng của Hoa Hạ lên tại quảng trường trung tâm thành phố..."
"Tinh Lâm! Không một trận chiến! Không một lần ngưng trệ! Mượt mà như lụa, một trải nghiệm tuyệt đỉnh..."
Tối ngày 23 tháng 6.
Chuyên mục «Thế Giới Tinh Võ» cũng xuất hiện trước mắt mọi người, xuyên qua màn hình TV, đi vào từng nhà.
Người dẫn chương trình Diệp Tầm Ương trong bộ vest nữ lịch lãm, đang bình luận về nhiệm vụ đầu tiên của Binh đoàn 1 Tinh Lâm.
Và trên màn hình TV, bên trái Diệp Tầm Ương, còn hiện lên một bức ảnh.
Đó là hình ảnh một cặp nam thanh nữ tú có thân hình cao lớn, cưỡi trên lưng ngựa cầu vồng, đang nghiêng người hôn nhau nồng cháy.
"Bức ảnh này đang lan truyền rất rộng rãi, tin rằng mọi người đều đã xem qua, đây là hình ảnh từ ba ngày trước, khi quân Tinh Lâm vừa đến Hung Đế Quốc, lần đầu tiếp xúc và giải quyết ổn thỏa yêu cầu của tộc Cầu Vồng."
Diệp Tầm Ương dừng lại một chút, gương mặt nở nụ cười dịu dàng, nói: "Hình ảnh như thế này thật sự rất chữa lành, việc Địa Cầu và dị cầu dung hợp là điều mà nhân loại chúng ta không thể ngăn cản.
Không thể tránh khỏi việc nhân loại và các chủng tộc tinh thú trong dị cầu phải cùng nhau chia sẻ Địa Cầu, chúng ta đều cho rằng đối phương đã chiếm cứ mái nhà của mình.
Và dưới sự nỗ lực của quân Tinh Lâm, chúng ta đã giải quyết một cách hoàn hảo vấn đề xung đột sinh tồn.
Tôi nghĩ, quân Tinh Lâm đã làm được những gì? Đôi nam nữ tộc Cầu Vồng đang vui mừng trong ảnh mới là những người có quyền lên tiếng nhất.
Trên thực tế, đôi nam nữ Cầu Vồng đã dùng hành động của mình để thể hiện, họ tán thành cách làm của quân Tinh Lâm Hoa Hạ, không phải sao?
Hôm nay là ngày cuối cùng quân Tinh Lâm thực hiện nhiệm vụ tại Hung Đế Quốc, chúng tôi may mắn mời được vị phó chỉ huy Giang, người dẫn dắt Binh đoàn 1 Tinh Lâm trong chuyến xuất chinh lần này, sau đây chúng ta hãy cùng kết nối với phóng viên tại hiện trường."
"Chào anh Trăm Vạn." Diệp Tầm Ương mỉm cười nói, chuyên mục «Thế Giới Tinh Võ» này trước nay luôn tương đối nghiêm túc, chuyên phân tích, giải mã và đưa tin về những vấn đề thực tế trong xã hội.
Thế giới sau khi dung hợp có rất nhiều vấn đề, những chuyện được thảo luận trong chương trình phần lớn cũng khá nặng nề, không khí đương nhiên cũng tương đối nghiêm túc.
Nhưng chuyến xuất chinh lần này của quân Tinh Lâm lại như vẽ nên một dải cầu vồng trên bầu trời u ám đó, Diệp Tầm Ương biết nên dùng trạng thái nào để đưa tin tức nào, vì vậy, trên mặt cô cũng mang theo nụ cười dịu dàng, khiến người xem cảm thấy rất dễ chịu.
"Chào Tầm Ương!" Trong màn hình, tín hiệu của Tiền Trăm Vạn dường như có chút trễ, hai giây sau, anh mới lên tiếng đáp lại.
"Hãy giới thiệu cho chúng tôi một chút về tình hình hiện tại của quân Tinh Lâm đi." Diệp Tầm Ương nói.
Hai giây sau, Tiền Trăm Vạn mới gật đầu, nói: "Được thôi."
Nói rồi, anh xoay người, ra hiệu về phía thị trấn nhỏ xinh đẹp kiểu Đông Âu ở phía sau.
Giờ Hoa Hạ là tám giờ tối, còn ở Hung Đế Quốc lại là hai giờ chiều, ánh nắng chiếu rọi lên thị trấn nhỏ mang đậm hơi thở đồng quê này, mang một phong vị tha hương đặc biệt, dễ làm xao xuyến lòng người.
"Chúng ta có thể thấy, bây giờ nơi đây là một khung cảnh yên bình, nhưng mọi người không biết rằng, chỉ 2 giờ trước, nơi này vẫn còn đang giương cung bạt kiếm, quân đội Hung Đế Quốc và tộc Cầu Vồng đang giằng co..."
Tiền Trăm Vạn chậm rãi kể, từ hành động lần này của quân Tinh Lâm, nói đến những việc họ đã làm trong ba ngày qua, gương mặt anh tràn ngập niềm kiêu hãnh và tự hào không sao che giấu được.
Vừa giới thiệu, Tiền Trăm Vạn vừa đi đến trước sân của một ngôi nhà gỗ, ống kính xuyên qua hàng rào, nhìn thấy mấy người đang trao đổi bên trong.
Trong hình, Giang Hiểu đứng sau lưng Tạ Đông Lâm và Hạ Nghiên, dường như đang thương lượng điều gì đó với trưởng lão tộc Cầu Vồng.
Trên bầu trời, còn lơ lửng một con cá voi cực kỳ xinh đẹp...
Nhưng mà cảnh tượng này lại có chút buồn cười...
Bởi vì Giang Hiểu và mọi người, chiều cao mới đến giữa đùi của tộc Cầu Vồng, vị trưởng lão phải chống tay, cúi người xuống để nói chuyện với Giang Hiểu, còn cặp đôi nam nữ Cầu Vồng kia thì dứt khoát ngồi luôn xuống đất.
Nhất là chàng kiếm sĩ Cầu Vồng tuấn mỹ kia, miệng còn ngậm một cọng cỏ, tăng thêm cho anh ta một nét bất cần.
"Cảnh vệ Trương, chúng ta đã hẹn lúc sáng rồi, anh xem bây giờ anh ấy có thời gian để nhận một cuộc phỏng vấn ngắn không?" Tiền Trăm Vạn lịch sự hỏi.
Trước cổng hàng rào, là Trương Tùng Phất và mấy quân nhân Tinh Lâm đang đứng trong tư thế quân đội tiêu chuẩn.
Trương Tùng Phất quay người vào sân, một lát sau liền đi ra, dẫn Tiền Trăm Vạn và người quay phim vào trong.
"Tới đây tới đây, để tôi giới thiệu với mọi người một chút." Thấy Tiền Trăm Vạn đến, Giang Hiểu cũng ngừng nói chuyện với tộc Cầu Vồng, không đợi Tiền Trăm Vạn lên tiếng, Giang Hiểu đã trực tiếp mở miệng, vô cùng nhiệt tình.
Giang Hiểu chỉ vào vị trưởng lão Cầu Vồng bên cạnh, nói: "Đây là trưởng lão Ong Ong, nhiệm vụ mấy ngày nay thực hiện thuận lợi như vậy, là nhờ có sự giúp đỡ hết mình của trưởng lão Ong Ong."
Tiền Trăm Vạn cười hỏi: "Trưởng lão Ong Ong?"
Giang Hiểu gật đầu nói: "Đúng vậy, ông ấy vì để cảm kích và kỷ niệm việc cá voi Ong Ong trở thành cầu nối giao tiếp giữa hai chủng tộc, đã cố ý dùng tiếng ngâm của cá voi Ong Ong để đặt tên cho mình, đây coi như là tên nhân loại của ông ấy.
Tộc Cầu Vồng là một chủng tộc có trí tuệ rất cao, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, ông ấy đã có thể nghe hiểu một vài ngôn ngữ của loài người."
Đương nhiên, cái gọi là ngôn ngữ của loài người ở đây chính là tiếng Trung... Mặc dù Giang Hiểu thông thạo tiếng Anh, tiếng Nga, tiếng Hàn, nhưng cậu không thể cố ý dùng ngôn ngữ khác để giao tiếp với tộc Cầu Vồng được.
Theo ống kính máy quay cố gắng ngẩng lên, cuối cùng cũng thu được hình ảnh của vị trưởng lão hiền từ này vào màn hình.
Tiền Trăm Vạn ra hiệu về phía đôi nam nữ đang ngồi dưới đất, nói: "Hai vị nam nữ Cầu Vồng này, bây giờ đã là ngôi sao lớn trong xã hội loài người chúng ta rồi đấy."
"Ha ha." Giang Hiểu gật đầu cười.
Tộc Cầu Vồng, cứ tùy tiện lôi một người ra là có thể lên sàn catwalk được ngay, ngoại hình thì miễn chê, mà nụ hôn nồng cháy của hai người trong thôn lại càng đốt cháy cả thế giới...
Trên thực tế, trước bức ảnh nụ hôn của đôi nam nữ Cầu Vồng này, mọi lời bôi nhọ, mỉa mai, công kích của truyền thông nước ngoài đều trở nên vô cùng nhạt nhẽo và bất lực.
Tiếng nói chính thức của phương Tây tuy vẫn đang cố gắng vận hành, nhưng cư dân mạng thật sự không mù, cũng không ngốc...
"Đây là Màu Anh Tuấn, còn đây là Cầu Vồng Mỹ Lệ." Giang Hiểu lần lượt chỉ vào đôi nam nữ Cầu Vồng, giới thiệu.
"Phụt..."
Trong vạn vạn gia đình, ai nấy đều đang xem TV, nhưng không biết tại sao, đột nhiên lại truyền đến một tiếng bình luận.
Diệp Tầm Ương vội lấy tay che miệng, thầm nghĩ không ổn rồi...
Toang!
Tránh được mùng một, không tránh được ngày rằm!
Cô đã bình luận không biết bao nhiêu trận đấu lớn nhỏ của Giang Hiểu! Trận mạc nào chưa từng thấy! Cạm bẫy nào chưa từng né qua!?
Người dẫn chương trình bên cạnh đổi hết lứa này đến lứa khác, chỉ có Diệp Tầm Ương là vẫn vững như bàn thạch!
Bí quyết duy nhất giúp sự nghiệp của cô một bước lên mây, chính là hai chữ: Kiềm chế!
Ngờ đâu cô né được giải vô địch toàn quốc, né được hai kỳ World Cup, vậy mà lại không né được cuộc phỏng vấn lần này...
Trên thực tế, rất nhiều người sau khi nghe tên của đôi nam nữ Cầu Vồng cũng không nhịn được cười.
Cái tên này quá bất ngờ.
Bạn nhìn chàng kiếm sĩ Cầu Vồng kia mà xem, đẹp trai như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, đôi mắt lại càng lấp lánh ánh sáng, liên tục tấn công vào thị giác của mọi người, không ngừng nâng cao giới hạn thẩm mỹ của nhân loại.
Rồi lại nhìn nữ cung thủ Cầu Vồng kia, cô đang co hai chân, tay ôm lấy đầu gối, nghiêng đầu, gối mặt lên trên, mái tóc dài màu nâu buông xõa, dưới ánh nắng mặt trời, đẹp không sao tả xiết.
Đôi mắt ấy, mang theo tình cảm không tan, đang nhìn chàng kiếm sĩ Cầu Vồng bên cạnh...
Hình ảnh này, đừng hỏi nó mộng ảo đến mức nào.
Thế mà một "quý cô" cao quý, tao nhã, dịu dàng, tình tứ như vậy, lại tên là Cầu Vồng Mỹ Lệ!
Ngay khi hai cái tên này được thốt ra từ miệng Giang Hiểu, Weibo của cậu đã nổ tung.
Mà cuộc phỏng vấn trên TV vẫn đang tiếp tục.
"Ừm, đối với nhiệm vụ lần này của chúng tôi, là có mục tiêu rõ ràng." Giang Hiểu vừa gật đầu vừa nói, "Lãnh đạo cấp trên đã trao đổi xong với các ban ngành của tỉnh Đại Cương nước ta.
Tại Đại Cương, chúng tôi đã quy hoạch ra một khu vực để thành lập một bộ lạc cho tộc Cầu Vồng, tương lai, chúng tôi sẽ còn giúp đỡ họ phát triển trồng trọt, chăn nuôi, và chung sống hòa bình với tộc Cầu Vồng."
Tiền Trăm Vạn lên tiếng: "Rất nhiều phương tiện truyền thông phương Tây đang chất vấn quyết định của quân Tinh Lâm, họ cho rằng quân Tinh Lâm đã mang đi tộc Cầu Vồng thuộc về họ."
Giang Hiểu đáp: "Nhỏ."
Tiền Trăm Vạn ngẩn ra, hỏi: "Cái gì?"
Giang Hiểu làm bộ mặt đau đớn tột cùng, nói: "Tầm nhìn hạn hẹp quá!!!"
Tiền Trăm Vạn: "..."
Giang Hiểu nói: "Mấy người làm truyền thông này giác ngộ thấp quá, nên học hỏi thêm người dân nước họ đi!
Kinh tế của lục địa này phát triển rất tốt, văn hóa có bề dày, ý thức và tố chất của mọi người rất cao.
Mọi người ra sức ủng hộ quyền lợi của tinh thú, tôi cho rằng đây là một hiện tượng rất tốt.
Để tộc Cầu Vồng có mái nhà của riêng mình, không còn bị xã hội loài người quấy rầy, để tộc Cầu Vồng sống một cuộc sống yên bình, có trật tự, đây chính là sự ủng hộ lớn nhất đối với quyền lợi của tộc Cầu Vồng, cũng là phương án giải quyết hoàn hảo nhất.
Không cần quan tâm tộc Cầu Vồng sinh sống ở quốc gia nào, điều đó không quan trọng!
Nói đi cũng phải nói lại, mảnh đất này phạm vi nhỏ hẹp, rất khó để thực hiện việc con người và tộc Cầu Vồng chung sống hòa hợp, bộ lạc này rất dễ xảy ra xung đột với xã hội loài người.
Nhưng Đại Cương của chúng tôi thì khác, đất đai rộng lớn, dân cư thưa thớt, để chọn được một địa điểm sinh tồn thích hợp cho tộc Cầu Vồng, chúng tôi đã phải cân nhắc rất lâu.
Phải biết rằng, điều mọi người chủ trương là quyền lợi của tộc Cầu Vồng, để tộc Cầu Vồng an cư lạc nghiệp, để họ sống và sinh sôi một cách bình an, hạnh phúc, đó mới là mục tiêu của người dân toàn thế giới.
Và quân Tinh Lâm chúng tôi, cũng đang nỗ lực hoàn thành mục tiêu này theo ý nguyện của người dân thế giới.
Giống như nhiệm vụ lần này của chúng tôi vậy, toàn bộ quá trình đều được công khai, hành động dưới ống kính máy quay, sau này, khi chúng tôi giúp bộ lạc Cầu Vồng định cư ở Đại Cương, cũng sẽ công khai toàn bộ quá trình, hoan nghênh người dân các nước giám sát và theo dõi."
"Ngoài ra." Không đợi Tiền Trăm Vạn lên tiếng, Giang Hiểu nói tiếp, "Quân Tinh Lâm chúng tôi chính là để giải quyết vấn đề, nhân cơ hội lần này, tôi xin gửi một thông báo chính thức đến các quốc gia trên thế giới!
Nếu có bất kỳ giống loài nào gây phiền phức cho các vị, xin hãy lập tức thông qua các kênh chính thức để nhờ quân Tinh Lâm chúng tôi giúp đỡ.
Tôi xin cam đoan tại đây, sẽ tìm cho các chủng tộc tinh thú đó một địa điểm sinh tồn thích hợp, đảm bảo cho chủng tộc của họ sinh sôi nảy nở, cố gắng hết sức để bảo tồn sự phong phú, đa dạng của các loài trên thế giới.
Tuyệt đối đừng ngại, có khó khăn cứ nói thẳng!
Mặt khác, tôi nghe nói, pháo đài bài ở Vương quốc mặt trời không lặn đã gây ra rất nhiều phiền phức cho mọi người, có một tòa pháo đài thậm chí còn đáp thẳng xuống giữa thành phố, gây rối loạn nghiêm trọng trật tự xã hội và cuộc sống của người dân.
Rạp hát Mị Ảnh ở Lan Tây, cũng đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người, gây ra tổn thất kinh tế to lớn.
Người Bài, người Mị Ảnh đều là những chủng tộc có trí tuệ rất cao, tôi chân thành hy vọng chủng tộc của họ có thể tiếp tục tồn tại, hy vọng hai nước có thể xử lý thỏa đáng mối quan hệ với các tinh thú.
Nếu cần, Tinh Lâm chúng tôi, luôn sẵn sàng nhận lệnh!"
Tiền Trăm Vạn: "..."
Trên TV, là cảnh Giang Hiểu đang điên cuồng bắn phá.
Còn trong Weibo của Giang Hiểu, cũng là một mảnh hoan hỉ.
"Đừng có giết bừa! Đừng có phá hủy pháo đài bài, các người không có chỗ để thì Hoa Hạ chúng tôi thiếu gì chỗ!"
"Đúng vậy, Đại Cương ở Tây Bắc đất đai rộng lớn, phong cảnh như tranh vẽ! Cao nguyên Đại Tạng ở Tây Nam thì thánh khiết, đó là nơi gần thiên đường nhất! Hoa Hạ chúng tôi hoan nghênh tất cả các loài có trí tuệ trên toàn thế giới!"
"Ê, mọi người nói bộ lạc Cầu Vồng ở Đại Cương có phát triển du lịch được không nhỉ? Tui muốn tận mắt thấy Cầu Vồng Mỹ Lệ quá..."
"Ủa? Nói gì đâu không vậy? Mấy người không thấy cảnh Pi Thần và Nghiên Thần cưỡi chung một ngựa à?"
"Oa oa oa~ Pi Thần đúng là biết cách thả thính chết người mà, ai mà chịu nổi chứ..."
"Tui đoán chắc Pi Thần muốn cảm ơn netizen nhiệt tình @Hồng Viêm đã tặng điện thoại nên mới cho chị ấy cưỡi ngựa cầu vồng đó?"
"SỐC! Tặng ngay một chiếc điện thoại cho Phó quân đoàn trưởng Tinh Lâm là có thể tham gia rút thăm trúng thưởng! Giải nhất là một chuyến du lịch một ngày tại thị trấn cổ tích Đông Âu! Còn được chính Phó chỉ huy Giang hộ tống, đưa bạn lên mây..."