"Oán Niệm thăng cấp! Phẩm chất Tiêu Dương!"
"Ngược Dòng Chi Quang thăng cấp! Phẩm chất Tiêu Dương!"
"Trầm Mặc Chi Âm thăng cấp! Phẩm chất Tiêu Dương!"
...
Giang Hiểu đang ở trong Ảnh Quật, lưng dựa vào vách đường hầm, vừa hưng phấn nhìn vào Tinh Đồ nội thị của mình.
Oán Niệm Tiêu Dương: "Khi bị kẻ địch tấn công, có 7% tỷ lệ gây ra một trạng thái tiêu cực cố định cho kẻ địch. (Kỹ năng bị động, có thể chủ động kích hoạt, tiêu hao tinh lực liên tục)
Danh sách trạng thái tiêu cực có thể chọn: 1. Thiêu đốt, 2. Đóng băng, 3. Tê liệt, 4. Trúng độc, 5. Ngủ say, 6. Hỗn loạn, 7. Siêu nhẹ, 8. Siêu nặng, 9. Ngạt thở."
Giang Hiểu: ???
Ngạt thở?
Lại thêm một trạng thái mới? Tổng cộng có 9 loại trạng thái tiêu cực để lựa chọn?
Ủa khoan, có phải còn thiếu hai chữ không? Vế sau "mà chết" đâu rồi?
Rốt cuộc là chết hay không chết đây?
Về mặt xác suất thì đúng là đã tăng từ 5% lên 7%, nhưng mà cái thứ gọi là xác suất này... chả đáng tin chút nào~
Giá mà Giang Hiểu đẹp trai bằng một nửa Hàn Giang Tuyết, có khi 7% lại chả thành 100% ấy chứ.
Tiếc là, Giang Hiểu không có cửa~
Nghĩ vậy, hắn liền mang theo Gấu Anh Anh, nhanh chóng dịch chuyển đến vùng đất Bắc Giang.
...
"Suỵt~" Sâu trong rừng rậm, Giang Hiểu huýt sáo với một con Bạch Quỷ đang ngủ trên mặt đất.
Bạch Quỷ đột ngột ngồi bật dậy, bản năng sinh vật vẫn còn đó, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn lộ ra sát ý vô tận.
Giang Hiểu một tay chắp sau lưng, tay còn lại thì ngoắc ngoắc về phía Bạch Quỷ, ra dáng một võ đạo tông sư.
"GÀO!!!" Bạch Quỷ đếch thèm quan tâm ngươi là ai! Sống chết xem nhẹ, không phục thì bem!
Nó giơ ra một đôi vuốt sắc, đôi chân cường tráng đột nhiên căng cứng, "bắn" vọt tới, nhe nanh múa vuốt xông về phía Giang Hiểu!
"Kétttt...!"
Móng tay vừa nhọn vừa dài cào vào lòng bàn tay Giang Hiểu đang chặn trước trán, phát ra âm thanh như kim loại bị cào xước, thậm chí còn tóe ra vài tia lửa...
Móng tay của con Bạch Quỷ này có thể đem ra làm dao găm được rồi.
Giang Hiểu vừa ngăn cản đòn tấn công của Bạch Quỷ, vừa chọn "Ngạt thở" rồi kích hoạt Tinh kỹ Oán Niệm.
Dưới những đòn tấn công điên cuồng của Bạch Quỷ, nó nhanh chóng trúng chiêu!
Sự việc xảy ra đột ngột! Con Bạch Quỷ đang gào thét điên cuồng, sau khi đấm một quyền vào cánh tay Giang Hiểu thì bỗng dưng khựng lại!
Đôi vuốt đầy uy lực của nó siết chặt lấy cổ mình, tiếng gầm gừ đầy hoang dã bỗng biến thành những tiếng ho khan không ngớt...
Gương mặt Bạch Quỷ vốn đã dữ tợn, giờ đây trở nên vô cùng méo mó, khuôn mặt đen sạm cũng dần chuyển sang màu đỏ tím!
Giang Hiểu không khỏi rùng mình một cái, vãi chưởng... Độc ác quá vậy?
Bạch Quỷ rõ ràng đã mất hết hứng thú chiến đấu, nó không ngừng bóp cổ mình, như thể có một đôi bàn tay vô hình đang siết chặt yết hầu nó!
Chỉ thấy Bạch Quỷ vô cùng hung bạo, dùng sức cào cấu cổ và lồng ngực, móng tay dài ngoằng để lại từng vệt máu trên cơ thể mà nó cũng chẳng màng.
Vỏn vẹn mười mấy giây, nó đã gần như cào nát lồng ngực của chính mình!
Đôi mắt đỏ rực của nó trợn trừng, không ngừng lồi ra ngoài, khiến người ta lo rằng tròng mắt nó sẽ rơi ra mất!
Vừa nãy còn thở ra được chút hơi, bây giờ thì đến thở cũng không nổi, hoàn toàn không thể hô hấp.
Giang Hiểu đã sớm lùi sang một bên, nhìn con Bạch Quỷ đáng thương, không nhịn được làm ra một vẻ mặt bi thương.
Chính vì Giang Hiểu hiểu rõ cảm giác ngạt thở là gì, nên mới biết Bạch Quỷ đang phải trải qua những gì.
Đừng nói là tấn công, bây giờ Bạch Quỷ ốc không mang nổi mình ốc, gần như phát điên, ngay cả chống cự cũng không thể.
Thiếu oxy sao? Máu không lưu thông?
Ngay cả một người bình thường cũng có thể nín thở rất lâu.
Đương nhiên, nếu là bị siết cổ, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, kẻ địch đã có thể ngất đi, chuyện này khác hẳn với việc đơn thuần nín thở.
Cho nên, đây rõ ràng không phải là không thở được đơn thuần, mà là một hình thức tấn công khác?
Cuối cùng, thân thể cường tráng của Bạch Quỷ mềm nhũn ra, ngã vật xuống đất, từ một con cá nhảy tanh tách trên bờ, biến thành một đống bùn nhão...
Giang Hiểu bước tới, cẩn thận ngồi xổm xuống.
Chọt~
Hắn đưa tay ra, chọc chọc vào khuôn mặt đỏ bừng của con Bạch Quỷ...
"Hà..." Bạch Quỷ đột nhiên hít một hơi thật sâu, lồng ngực đang không ngừng chảy máu bỗng phồng lên.
Nhìn con Bạch Quỷ đang thở hổn hển từng ngụm, lồng ngực phập phồng kịch liệt trước mắt, Giang Hiểu không khỏi nhíu mày.
Trạng thái ngạt thở kéo dài bao lâu?
Khoảng 30 giây?
"Mày ổn chưa?" Giang Hiểu lại đưa tay chọc chọc vào mặt Bạch Quỷ.
"Ư..." Bạch Quỷ khẽ rên rỉ trong miệng, có vẻ hơi tủi thân, mềm oặt, như thể đã bị rút cạn toàn bộ sức lực.
Nhưng đặc tính sinh vật của nó vẫn phát huy một cách siêu thần!
Chỉ thấy Bạch Quỷ khó khăn quay đầu, há miệng, lại lần nữa cắn về phía ngón tay của Giang Hiểu...
"Cạch!"
Tiếng răng nhọn cắn vào thép nghe khá giòn tan.
"Ai... Đúng là cố chấp thật đấy." Giang Hiểu tỏ vẻ bất đắc dĩ, vừa định rút ngón tay về thì lại phát hiện, lồng ngực đang phập phồng kịch liệt của Bạch Quỷ lại lần nữa ngừng lại!
Ngay sau đó, hai tay Bạch Quỷ lại ôm lấy cổ mình, đau đớn co quắp trên mặt đất.
Giang Hiểu: "..."
Nó đây là... lại trúng chiêu rồi?
Mày đúng là số nhọ mà!?
Giang Hiểu chậc lưỡi, ném thẳng cho Bạch Quỷ một đạo Chuông Linh, rồi dịch chuyển rời đi, sau này khi kích hoạt Tinh kỹ này, nhất định phải cẩn thận!
Lỡ như đồng đội không cẩn thận chạm vào người mình, kích hoạt hiệu quả này, thì toang thật rồi!
Xem ra trước mắt thì chết không chết được, nhưng có thể làm người ta nghẹt thở đến phát điên~
Bên này Giang Hiểu bắt đầu tìm kiếm bóng dáng của Bạch Quỷ Vu, cũng chuẩn bị thử nghiệm Ngược Dòng Chi Quang và Trầm Mặc Chi Âm, còn mồi nhử và cơ giáp của hắn cũng không hề rảnh rỗi.
Lúc này, tại thành phố Hope dưới đáy Bắc Đại Tây Dương, vợ chồng Hóa Tinh đang ôm cây đợi thỏ, chăm chú nghiên cứu Tinh Đồ của đối phương, khắc ghi từng chi tiết vào trong đầu.
Rõ ràng, Tinh Đồ Thánh Thập Tự của Elizabeth là thứ Giang Hiểu nhất định phải có! Đó chính là miễn nhiễm ma pháp cấp BUG!
Còn Tinh Đồ của lão Hóa Tinh, Giang Hiểu cảm thấy cũng có thể thử xem.
Tinh Võ Giả, dù sao cũng không phải tu tiên giả, không thể trường sinh bất lão.
Một ngày nào đó, con người rồi cũng sẽ chết.
Bây giờ, Giang Hiểu đang ở tuổi thanh xuân phơi phới, chẳng có gì phải lo, nhưng mấy chục năm sau, Tinh Đồ hình người của lão Hóa Tinh này, đối với Giang Hiểu mà nói, e rằng còn hữu dụng hơn bất kỳ Tinh Đồ nào trên đời?
Đương nhiên, những chuyện này còn quá xa vời với Giang Hiểu, cuộc đời hắn chỉ vừa mới bắt đầu.
Nhưng mà, Tinh Đồ của lão Hóa Tinh còn có một tác dụng khác!
Lão Hóa Tinh khi hóa thành Tinh Võ, không chỉ đơn thuần là trở lại tuổi đôi mươi đỉnh cao, mà còn trên cơ sở thể chất tột đỉnh đó, tiến thêm một bước, các thuộc tính cơ thể đều được tăng nhẹ!
Đối với một học sinh "max điểm" như Giang Hiểu, điểm số trên bài thi đã chẳng còn không gian để cải thiện.
Mà nhảy ra khỏi bài thi, từ những góc độ khác để nhận được điểm cộng thêm, mới là thứ thực sự hữu dụng!
Rõ ràng, Tinh Đồ hình người của lão Hóa Tinh, chính là một trong những lựa chọn cộng điểm đó!
Ngoài ra, còn một Tinh Đồ nữa mà Giang Hiểu thế nào cũng phải có, đó chính là... Tinh Đồ Mặc Lan Hoa của Ba Đuôi!
Đỉnh cao của hệ khống chế!
Hình thái thứ nhất là triệu hồi một cây Mặc Lan Hoa khổng lồ, tập hợp công, thủ, khống chế làm một, chỉ là uy lực quá mạnh, tốt nhất nên dùng khi một mình đối mặt với thiên binh vạn mã.
Một khi bung đóa Mặc Lan Hoa khổng lồ giữa chiến trường hỗn loạn, ngươi có thể giết được bao nhiêu kẻ địch, thì cũng có thể giết bấy nhiêu đồng đội...
Còn hình thái thứ hai, chính là từng đóa Mặc Lan Hoa nhỏ nhắn tinh xảo.
Khống chế cơ thể, phong ấn Tinh kỹ của người khác, quả thực chính là trang bị tiêu chuẩn của một đại phản diện!
So với Thánh Thập Tự của Elizabeth, Hóa Tinh thành võ của Ba Đuôi lại càng giống năng lực mà một nhân vật phản diện nên có...
Đối thủ của Giang Hiểu, dù sao cũng là Hopkins!
Để hạ gục lão già râu bạc đó, Giang Hiểu phải tìm mọi cách để trở nên mạnh hơn!
...
Lúc này, đang là ban đêm ở Sahara, phía tây châu Phi, đội ba của quân Tinh Lâm đang trong giờ nghỉ ngơi.
Trong khu trú ẩn Hải Để Sơn của Hàn Giang Tuyết, Hàn Giang Tuyết đang nhờ sự giúp đỡ của cá voi Phốc Phốc, dạy Tượng Giáo Chủ những câu tiếng Trung đơn giản để điều khiển và nắm bắt các quân lệnh trên bàn cờ.
Trên bàn cờ sau lưng Tượng Giáo Chủ, là Cấm Vệ Quân, chiến xa và kỵ sĩ xếp hàng ngay ngắn.
Ở bìa rừng không xa, Giang Tầm một tay sờ cằm, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, tỉ mỉ quan sát Tinh Đồ nở rộ trước ngực Ba Đuôi.
Về việc Tinh Đồ của Giang Hiểu được giải phong, trên thế giới này, tạm thời chỉ có hai người biết.
Người đầu tiên là Hàn Giang Tuyết, người thứ hai chính là Ba Đuôi.
Đương nhiên, Giang Hiểu không nói thẳng với Ba Đuôi, nhưng Ba Đuôi đã đoán ra được.
Cô biết Giang Hiểu có năng lực chế tạo Tinh Đồ, đột nhiên tìm đến cô, không yêu cầu cô làm gì cả, chỉ đứng đó, mở Tinh Đồ ra cho hắn xem...
Làm sao cô có thể không hiểu?
Đối với yêu cầu của Giang Hiểu, Ba Đuôi đương nhiên là xông pha khói lửa, không từ nan.
Nếu nói trên thế giới này, còn có người nào có thể khiến cô cam tâm tình nguyện làm việc, vậy thì chỉ có một mình Giang Hiểu, ngay cả Nhị Đuôi cũng không được.
Dù sao, Ba Đuôi đã có một cuộc đời vô cùng gian truân, trắc trở, cuối cùng, là Giang Hiểu đã giúp cô đi đến ngày hôm nay.
Khi ở Dị Cầu, đại quân Hoa Hạ đổ bộ, khiến Ba Đuôi một lần nữa chọn rời khỏi đội.
Trước khi đi, cô đã nói với Giang Hiểu một câu: "Tôi đã phụ lòng rất nhiều người, bây giờ, tôi lại phụ lòng cậu, sau này, sẽ không nữa."
Nói xong, cô liền đeo lên chiếc mặt nạ vòng tròn chuyên thuộc về Giang Hiểu.
Thực tế, từ khoảnh khắc đó, cô đã trở nên khác biệt...
...
Giang Hiểu (Giang Tầm) đang ngắm nghía Tinh Đồ của Ba Đuôi, còn Ba Đuôi cũng đang nhìn Giang Hiểu, đôi mắt đen như mực của cô càng làm tăng thêm khí chất Đại Ma Vương phản diện.
Cô đột nhiên lên tiếng: "Cậu muốn giống như tôi, biến thành một đôi mắt mực."
Giang Hiểu một tay sờ cằm, miệng lẩm bẩm: "Ngầu mà~ Giấc mơ của thiếu niên tuổi teen nổi loạn."
Ba Đuôi thản nhiên nói: "Thế giới của cậu sẽ chỉ còn lại màu đen."
Giang Hiểu đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía khuôn mặt vô cảm của Ba Đuôi, nói: "Thị giác của cô bây giờ là màu đen? Không đúng, vậy sao cô phân biệt được sự vật?"
Ba Đuôi: "Màu đen và màu đen khác nhau, có màu đen nhạt hơn một chút, đen xám hơn một chút, đen hạt hơn một chút... Kết hợp với cảm giác, mới có thể sinh tồn bình thường được."
Giang Hiểu vẻ mặt kỳ quái: "Đen ngũ sắc à?"
Ba Đuôi: "..."
Giang Hiểu đưa tay chỉ về phía xa, nơi Hàn Giang Tuyết đang mặc bộ đồ ngụy trang màu xanh biển, hỏi: "Quần áo trên người cô ấy màu gì?"
Ba Đuôi: "Xanh biển."
Giang Hiểu suýt nữa thì bật cười, nói: "Cô đang đùa tôi đấy à?"
Ba Đuôi lắc đầu, nói: "Giai đoạn thứ hai của Hóa Tinh thành võ, mực tràn ngập trong mắt sẽ hòa làm một với cậu, không còn làm phiền cậu nữa. Nhưng ở giai đoạn thứ nhất, cậu chỉ có thể nhìn thấy màu đen, ví dụ như màu xanh biển cậu thấy bây giờ, sẽ biến thành quân phục rằn ri màu đen. Giữa các đốm rằn ri có sự khác biệt màu sắc rất nhỏ, để cậu có thể phân biệt được hình dạng của chúng. Hơn nữa cậu không thể mở mắt, một khi mở ra, mực ở dạng tinh lực sẽ chảy ra từ trong mắt, sẽ tiêu hao tinh lực của cậu."
"Ồ~" Giang Hiểu chậc lưỡi, không khỏi làm ra vẻ bi thương, nhìn Ba Đuôi nói: "Sau khi đạt đến Tinh Tẫn, cô mới có thể hoàn toàn nhìn thấy màu sắc của thế giới? Thật là khổ cho cô quá..."
Ba Đuôi: "Quen rồi."
Giang Hiểu: "Chả trách lúc mới gặp, ngày nào cô cũng mang bộ dạng âm u tử khí. Thế giới toàn một màu đen, tâm trạng ai mà tốt cho nổi, cái này có khác gì người mù đâu chứ..."
Ba Đuôi cố chấp nói: "Tôi không mù."
Giang Hiểu: "Ờ..."
Vì mắt của Ba Đuôi đen tuyền, không thấy con ngươi, nên Giang Hiểu không chắc đối phương có đang nhìn mình hay không.
Cô lại lên tiếng, giọng trầm xuống một chút: "Cũng không điếc."
Giang Hiểu thấy tê cả da đầu, vội vàng xin tha: "Được được được, chúng ta không phải người mù điếc nhỏ..."
Vừa nói, Giang Hiểu vừa thầm nghĩ trong lòng, chế tạo Tinh Đồ Mặc Lan Hoa xong, nếu đổi Tinh Đồ khác thì sao?
Có phải tròng mắt mình sẽ trở lại bình thường không?
Thế giới cũng sẽ khôi phục lại màu sắc rực rỡ chứ?
Nhưng dù thế nào đi nữa, vì thực lực, đây là một sự mạo hiểm đáng giá!
Dù sao hắn cũng đã khắc sâu dung mạo của tiểu Giang Tuyết trong đầu, cho dù có mù thật cũng chẳng sao!
Huống chi hắn còn có mồi nhử, cơ giáp, còn có cá voi Ong Ong, cá voi Phốc Phốc nữa mà!
Tất cả đều là mắt của hắn!
Nghĩ đến đây, Giang Hiểu tiến lên một bước, vỗ một phát lên vai Ba Đuôi, nói: "Có tự tin dạy tôi, trong vòng 1 ngày, đột phá giai đoạn một của Mặc Lan Hoa, tiến thẳng vào giai đoạn hai không?"
Ba Đuôi quay đầu, nhìn bàn tay Giang Hiểu đang đặt trên vai mình.
Cô đưa tay, nắm lấy cổ tay Giang Hiểu, hất tay hắn xuống, miệng nhàn nhạt đáp lại: "Lên Tinh Tẫn trước đi, rồi hẵng nói chuyện với tôi."
Giang Hiểu: ???
"Cô... Cô xem thường tôi!?" Giang Hiểu chỉ vào mũi Ba Đuôi, dậm chân la lên.
Ba Đuôi lặng lẽ nhìn Giang Hiểu, khóe môi hơi nhếch lên, nở một nụ cười mỉa mai với hắn.
Quá sinh động!!!
"Tôi, cậu... Cậu dám xem thường tôi..." Giang Hiểu một tay ôm lấy trái tim, người ngửa ra sau, lùi lại ba bước, miệng lẩm bẩm: "Tôi, tôi chính là... Đại Vương Sữa Độc đó..."
Mình đã pro đến thế này rồi, mà trên đời này vẫn còn có người dám khinh bỉ mình sao?
"Tiểu Giang Tuyết!"
"Hả?" Từ xa vọng lại tiếng của Hàn Giang Tuyết.
Giang Hiểu: "Mở cửa!"
Hàn Giang Tuyết không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn vẫy tay mở ra cánh cổng không gian của khu trú ẩn Hải Để Sơn.
Phía sau cánh cổng, là bản thể Giang Hiểu tức tốc chạy đến từ Đế Đô!
Hắn vừa bước vào cửa, liền đột ngột vung tay, một phát Chúc Phúc Kim Cương khổng lồ liền giáng xuống!
Đây không phải là một cột sáng lớn, mà là một pháp trận thánh quang khổng lồ!
Ba Đuôi hiển nhiên không có bất kỳ sự chuẩn bị chiến đấu nào, dù sao đây cũng là khu trú ẩn Hải Để Sơn của Hàn Giang Tuyết, đây là nơi mà trong suốt thời gian làm nhiệm vụ gian khổ, cô hiếm khi cảm thấy thư thái, dễ chịu và an toàn!
Mà Giang Hiểu (Giang Tầm) trước mặt cô, thì một tay kéo lấy tay Ba Đuôi: "Có giỏi thì đừng chạy~ a a a a..."
Thân ảnh của Ba Đuôi hoàn toàn bị nhấn chìm trong cột thánh quang cuồng bạo: "Ư... Ách~~~"
Không chỉ có Ba Đuôi, khi pháp trận thánh quang lan ra khắp khu trú ẩn, các quân cờ cũng mềm nhũn như bún...
Dám khinh bỉ tôi à?
Từ Đế Đô Hoa Hạ đến Sahara phía tây này bao xa? Sợ là không dưới một vạn cây số!
Trọn vẹn hơn một vạn cây số!
Tôi đến đây!
Không phải tôi muốn chứng tỏ mình giỏi giang hơn người, mà là để chứng minh, thứ tôi đã mất, tôi nhất định phải tự tay lấy lại!
Ba Đuôi!
Chờ cô tỉnh lại, gõ dòng chữ "Đại Vương Sữa Độc" lên màn hình công cộng cho tôi