Trong Long quật tĩnh lặng như tờ, Giang Hiểu nắm tay Hàn Giang Tuyết, trôi nổi đến trước một dãy ký tự thần bí nằm ngang.
Đương nhiên, trong tầm mắt của Hàn Giang Tuyết, hình ảnh này đã che khuất những văn tự thần bí đó.
Còn trong đôi mắt con ngươi dựng đứng của Giang Hiểu, đó lại là một khung cửa sổ.
Giang Hiểu giơ tay, thăm dò đưa về phía “bên ngoài cửa sổ”, nhưng tay hắn chỉ xuyên qua khung cửa sổ (tức dãy ký tự thần bí), bàn tay vẫn ở trong không gian Long quật chứ không hề chạm tới được không gian bên ngoài.
“Xem ra, phải dùng dịch chuyển tức thời...” Giang Hiểu khẽ lẩm bẩm, nhìn quanh bốn phía thì lại thấy một “khung cửa sổ” khác đang trượt dọc từ trên đỉnh đầu xuống.
Ra ngoài từ đâu mà chẳng được?
Giang Hiểu mím môi, quay đầu nhìn Hàn Giang Tuyết, nói: “Chuẩn bị xong chưa?”
Hàn Giang Tuyết khẽ đáp: “Ừm.”
“Đi!” Giang Hiểu không do dự nữa, phóng ra những sợi tơ tinh lực, lóe lên một cái, mang theo Hàn Giang Tuyết dịch chuyển ra bên ngoài cửa sổ.
Vút...
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, khung cảnh xung quanh hai người đã hoàn toàn thay đổi!
Trên đỉnh đầu là mặt trời chói chang, tỏa hơi ấm áp lên người, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh u ám trong Long quật.
Dưới chân là một biển mây cuồn cuộn, che khuất tầm mắt của họ khi nhìn xuống.
Mà sau lưng hai người, từng luồng khí tức tinh lực nồng đậm lại truyền đến.
Thế nhưng, khác với tinh lực mà Giang Hiểu cảm nhận được trong Tinh kỹ “Thủy Triều Tịch Mộng”, dao động tinh lực phía sau tuy lớn, tuy nồng đậm, nhưng còn lâu mới đạt đến mức khiến người ta nghẹt thở!
So với ảo mộng mà Mộng Long mang đến cho Giang Hiểu trước đó, độ nồng đậm của tinh lực này hoàn toàn không cùng một đẳng cấp!
Cho nên... Thủy Triều Tịch Mộng dự đoán cũng không hoàn toàn chính xác.
Hoặc có lẽ, lúc Mộng Long dẫn hắn du hành trong mộng trước đây, đã pha trộn quá nhiều cảm xúc cá nhân vào thân thể khô cằn như đất nứt này, nên cấu trúc của ảo mộng mới nửa thật nửa giả.
Giang Hiểu lại dịch chuyển thêm hơn trăm mét nữa.
Hai người đứng sừng sững trên biển mây cuồn cuộn, nhanh chóng xoay người lại, thứ đập vào mắt họ là một hốc mắt khổng lồ!
Ừm... Cảnh tượng này thì lại khớp với ảo mộng lúc trước.
Đây là thi thể của một Tinh Võ Giả thượng cổ!
Không có một chút dấu hiệu của sự sống, dường như đã chết từ rất lâu rồi, nhưng cũng có thể là do thực lực lúc sinh thời quá mạnh, nên dù đã chết lâu như vậy, thân thể khô cằn nứt nẻ như đất hoang của hắn vẫn không ngừng tỏa ra tinh lực.
“Nếu xuyên qua cửa sổ rồi dịch chuyển đến đây, vậy có phải nghĩa là không gian Long quật chính là đại não của hắn không?” Giang Hiểu khẽ bóp nhẹ tay Hàn Giang Tuyết, phân tích tình hình hiện tại.
Bàn tay Hàn Giang Tuyết lại khẽ giãy ra.
Giang Hiểu: “Hửm?”
Hắn không hiểu chuyện gì mà nhìn về phía Hàn Giang Tuyết, không biết tại sao cô lại muốn buông tay...
Nghĩ một lúc, Giang Hiểu vẫn buông tay ra.
Mà Hàn Giang Tuyết thì bay ngược ra sau, ánh mắt cô nhìn Giang Hiểu ánh lên vẻ cổ vũ và chúc phúc.
Giang Hiểu nhíu mày: “Ý gì đây? Cái con bé này, rốt cuộc em đã thấy gì trong những hình ảnh tương lai vậy hả?”
Hàn Giang Tuyết bay ngược mấy chục mét rồi mới từ từ dừng lại.
Không chỉ dừng lại, cô còn chắp hai tay trước ngực, đặt dưới cằm, nhắm đôi mắt đẹp lại, đầu hơi cúi xuống, dường như đang cầu nguyện điều gì đó.
“Em...” Giang Hiểu chưa nói hết lời thì trước ngực chính hắn, một cuốn sách dày cộp đột nhiên hiện ra — «Tinh Võ Kỷ»!
Giang Hiểu: ???
Mình có triệu hồi «Tinh Võ Kỷ» đâu nhỉ? Cái này...
Mới lúc nãy có Mộng Long tự tiện chủ trương, chủ động dung nhập vào Nội Thị Tinh Đồ của mình. Giờ đến lượt Nội Thị Tinh Đồ của mình tự vận hành, tự mở ra luôn à?
Loạn rồi! Tất cả bọn này đều muốn tạo phản hết rồi hay sao...
Trong lúc Giang Hiểu đang thầm gào thét trong lòng, một thông báo đột nhiên truyền đến từ Nội Thị Tinh Đồ.
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.2!”
Sắc mặt Giang Hiểu cứng đờ!
Hắn mới vừa đột phá Tinh Tẫn Kỳ, sao có thể thăng cấp lên Tinh Tẫn Kỳ Lv.2 chỉ sau một phút ngắn ngủi được?
Ngay trong một giây kinh ngạc của Giang Hiểu, một thông báo khác lại truyền đến từ Nội Thị Tinh Đồ.
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.3!”
Giang Hiểu: ???
Hắn vội vàng mở Nội Thị Tinh Đồ của mình ra, phát hiện cảnh giới tinh lực đúng là đang tăng trưởng thật, hơn nữa còn là tự động tăng trưởng...
Khoan đã!
Có gì đó sai sai!
Cảnh giới tinh lực thì tăng, nhưng mà... nhưng mà số điểm kỹ năng hắn tích cóp lại vơi đi mất 200 ngàn!
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.4!”
Ngay dưới cái nhìn trân trối của Giang Hiểu, điểm kỹ năng lại mất thêm 100 ngàn!
“Vãi chưởng! Cái này...”
Trước khi xuyên qua cửa sổ của Long quật để tiến vào thế giới này, Giang Hiểu đã cực khổ lắm mới tích cóp được 25 triệu 740 ngàn điểm kỹ năng!
Vậy mà chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đã chỉ còn lại hơn 840 ngàn!
Giang Hiểu đau lòng muốn chết, cảnh giới tinh lực có thể nâng cao thông qua rèn luyện, hắn tích trữ nhiều điểm kỹ năng như vậy là để đối phó với những tình huống bất trắc, hoặc là để nâng cao phẩm chất Tinh kỹ cho tinh sủng của mình.
Chứ đâu phải để nâng cấp cảnh giới tinh lực của bản thân đâu!
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.5!”
Giang Hiểu đột ngột quay đầu, nhìn về phía hốc mắt khổng lồ sâu hoắm kia, nhìn vào mí mắt khô cằn nứt nẻ: “Là ngươi đang giở trò quỷ phải không?”
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.6!”
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.7!”
“Hóa thân ta thì sống, phá hoại ta thì tiến, bắt chước ta thì chết...”
Thông báo từ Nội Thị Tinh Đồ và thông điệp từ trang thứ sáu của «Tinh Võ Kỷ» hòa vào nhau, tràn ngập trong đầu Giang Hiểu.
“Ư...” Giang Hiểu hai tay ôm đầu, nếu chỉ có thông báo của Nội Thị Tinh Đồ thì cũng chẳng sao, mấu chốt là thông điệp từ trang thứ sáu của «Tinh Võ Kỷ», âm thanh đó như tiếng chuông chùa buổi sớm, gõ vào đầu Giang Hiểu ong ong.
Chẳng hiểu vì sao, vào thời khắc trải qua cảnh tượng kỳ dị này, trong đầu Giang Hiểu lại hiện lên hình ảnh Hàn Giang Tuyết đang chắp tay, cúi đầu cầu nguyện ở phía xa sau lưng...
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.8!”
“Hóa thân ta thì sống, phá hoại ta thì tiến...”
“Ớ ~” Sắc mặt Giang Hiểu đau đớn, đầu óc bị âm thanh uy nghiêm mà vang dội kia làm cho ong ong, còn cơ thể hắn cũng không tự chủ được mà bay về phía trước.
Ai đang điều khiển cơ thể mình?
Áo choàng Phệ Hải đang kéo mình đi ư? Rõ ràng là không thể, nó ngoan thế cơ mà...
Vậy thì, là Mộng Long trong cơ thể?
“Tinh lực thăng cấp! Tinh Tẫn Kỳ Lv.9!”
“Hóa thân ta thì sống...”
...
Giang Hiểu lao thẳng vào hốc mắt sâu hoắm của Tinh Võ Giả thượng cổ, và ngay khi bàn tay hắn chạm vào mi mắt khô cằn nứt nẻ màu xám tro ấy...
“Rắc!”
Dường như có một tiếng vỡ vụn vang lên.
Trong cơn mơ màng, thông báo của Nội Thị Tinh Đồ hoàn toàn biến mất, không chỉ biến mất, mà Nội Thị Tinh Đồ của hắn... dường như đã vỡ nát...
Đây là một cảm giác của Giang Hiểu, một cảm giác rất thuần túy.
Lần này, dường như khác với mấy lần Nội Thị Tinh Đồ đóng lại để điều chỉnh trước đây, rất có thể nó đã thật sự vỡ nát, vĩnh viễn không bao giờ trở lại nữa...
Trong đầu, âm thanh duy nhất còn văng vẳng chỉ còn lại bốn chữ: Hóa thân ta thì sống!
“A...” Giang Hiểu đột nhiên mở to mắt, trang thứ sáu của «Tinh Võ Kỷ» trước ngực bắn ra ánh sáng kinh người.
Bên trong trang sách, hình ảnh thân thể bi thương kia, giống như những hình cấu tạo cơ thể ở mấy trang trước, bay ra, khắc lên người Giang Hiểu.
“Hóa thân ta thì sống...”
Cũng chính vào lúc này, cơ thể Giang Hiểu không ngừng lớn lên, lớn lên, rồi lại lớn lên...
“Xoẹt...” Theo cơ thể không ngừng phình to, quần áo trên người Giang Hiểu, người đang được bao bọc bởi hình ảnh thân thể bi thương, cũng rách toạc ra.
Áo choàng Phệ Hải vội vàng tự cởi ra, bay về phía Hàn Giang Tuyết.
Trên bầu trời là mặt trời rực lửa.
Trên biển mây là một thanh niên đang lớn lên như thổi, và một thiếu nữ đang chắp tay, lặng lẽ cầu nguyện.
Mà bên dưới biển mây mênh mông này, dọc theo làn da khô cằn đó, thẳng xuống phía dưới vạn mét.
Trên mặt đất, có một thành phố tấp nập ồn ào.
Trong thành phố náo nhiệt, người đông như mắc cửi, xe cộ như nước chảy.
Thế nhưng chỉ vài giây sau, cả tòa thành phố hiện đại đột nhiên rơi vào một sự đình trệ quái dị.
Mọi người ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xa xăm.
Đối với đôi chân màu đất khô cằn kia, mọi người đã sớm không còn kinh ngạc nữa.
Đối với chủ nhân của đôi chân này, mọi người cũng đều biết rõ ngài là ai, trong thần thoại đều là truyền thuyết về ngài ấy.
Thậm chí, hành tinh này có thể vận hành bình thường, chủ nhân của đôi chân này có công lao 1/9 trong đó.
Đáng tiếc là, chủ nhân của đôi chân này, đã qua đời vào giữa thế kỷ trước.
Về cái chết của ngài, mọi người chỉ là suy đoán.
Dù sao thì, trong mấy chục năm biến đổi, đôi chân này, từ một làn da tràn đầy sức sống với đủ loại địa hình, cuối cùng đã biến thành một vùng đất hoang vu.
Hình ảnh biến đổi như vậy cũng đã chứng thực cho những phỏng đoán của mọi người.
Nhưng cái chết của ngài không giống người thường, không phải chết ngay lập tức, mà kéo dài suốt mấy chục năm...
Mọi người cũng muốn lên trên đó xem thử, muốn quan sát ở cự ly gần, chào hỏi vị “thần minh” này, nhưng luôn có một nguồn năng lượng khó hiểu cản trở bước chân tìm kiếm của họ, khiến họ không thể tiếp cận thi thể này.
Nhìn từ xa thì thi thể này rất rõ ràng.
Nhưng càng đến gần quan sát thì lại càng mơ hồ, vô cùng thần kỳ, cũng vô cùng quái dị.
Mà vị “thần minh” này, tinh lực cung cấp cho mảnh đại lục này cũng ngày càng mỏng manh, mọi người cũng cảm nhận rõ ràng tất cả những điều này, nhưng lại bất lực.
Lúc này... thân thể của vị “thần minh” này, cuối cùng cũng sắp vỡ nát rồi sao?
Ngài ấy cuối cùng cũng sắp chết thật rồi sao? Không thể cung cấp cho thế giới này dù chỉ một chút năng lượng nào nữa?
Trên đường phố, một thanh niên cầm cặp tài liệu thở dài thườn thượt.
Anh ta trông như một dân văn phòng đang bôn ba vì cuộc sống, lẽ ra phải vội vã bước đi, nhưng lại dừng chân ngẩng đầu, nhìn đôi chân có làn da khô cằn trên bầu trời xa xăm đang dần vỡ vụn.
Chàng thanh niên cúi xuống, đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mại của con Quỷ Hồ bên cạnh, nói: “Chúng ta chuyển nhà thôi, không có năng lượng của ‘Chín Thân’ chống đỡ, mày sẽ rất khó sống sót ở đây.
Tao có năng lực, ở đâu cũng tìm được việc, chúng ta... chúng ta đến Tây Nam đi, ít nhất Tám Thân kia vẫn còn sống, vẫn chưa có dấu hiệu suy tàn.”
“Huhu~” Con Quỷ Hồ với bộ lông trắng như tuyết khẽ nức nở, ngước nhìn đôi chân đang dần vỡ nát kia, những giọt lệ nóng hổi chảy dài.
Đối với con người mà nói, tâm trạng có thể là thất vọng mất mát, nhưng đối với nó mà nói, lại giống như Đấng Tạo Hóa đã ngã xuống.
Giữa đường, trong chiếc xe đang dừng lại, đôi vợ chồng ngồi ở ghế lái và ghế phụ mở cửa bước xuống.
Hai vợ chồng tay vịn vào cửa xe, cùng ngẩng đầu nhìn lên cảnh tượng như ngày tận thế...
Yết hầu của người cha khẽ động: “Chuyện này... cuối cùng cũng...”
Người mẹ bất giác đưa tay che miệng, mắt mở to.
Một giây sau, cô vội vàng quay đầu, qua cửa sổ xe nhìn về phía đứa con trai vô lo vô nghĩ ở ghế sau.
Mà lúc này, con trai cô, đang vui vẻ chơi đùa cùng Tiểu Hỏa Nê, hai đứa nhóc hoàn toàn không biết gì về sự biến đổi dữ dội của thế giới này.
Trong lòng người mẹ dâng lên một nỗi sầu muộn, nếu Chín Thân chết rồi, không còn cung cấp năng lượng nữa, thì người bạn chơi của con trai, e rằng...