Hai Đuôi nhìn Giang Hiểu chậm rãi cất Tinh đồ, dường như vẫn còn đang nhớ về Cửu Tinh Bắc Đẩu tuyệt đẹp kia.
Giang Hiểu bị nàng nhìn đến có chút không tự nhiên, bèn hỏi: "Chúng ta huấn luyện kiểu gì đây? Trong nhà chật quá, em đi tìm phòng tập nhé?"
Hai Đuôi lắc đầu: "Nơi đó quá an nhàn."
Giang Hiểu ngớ người, hỏi: "Cô... có ý gì?"
Hai Đuôi: "Tôi muốn cậu học được vài thứ thật sự trên chiến trường."
Giang Hiểu giật mình, nói: "Em vẫn còn là học sinh cấp ba, mới từ kho vũ khí về..."
Hai Đuôi ngắt lời Giang Hiểu, nói thẳng: "Một là tôi dẫn cậu đến vùng đất tuyết huấn luyện. Hai là cậu tự về trường đi học. Cậu tự chọn đi."
Nghe thấy hai chữ "vùng đất tuyết", Giang Hiểu thở phào nhẹ nhõm.
Vùng đất tuyết à... Đau đớn thể xác là khó tránh khỏi, môi trường ở đó cực kỳ khắc nghiệt, điều này không nghi ngờ gì.
Nhưng với thực lực hiện tại của Giang Hiểu, chỉ cần hắn không ngu ngốc xông thẳng vào Thánh khư, hẳn là sẽ không gặp phải vấn đề "sinh tử".
Giang Hiểu nghiêm mặt, cẩn thận suy nghĩ. Mức độ nguy hiểm ở kho vũ khí quả thực vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn. Trước tiên bảo toàn tính mạng, sau đó mới tính chuyện học tập, như vậy là không sai.
Giải đấu cấp tỉnh sắp đến rồi, quả thực nên chuẩn bị cho cửa ải trước mắt này.
Đã muốn rèn luyện thân thủ, tăng cường thể chất, môi trường khắc nghiệt của vùng đất tuyết là một lựa chọn không tồi.
Giang Hiểu không chỉ có thể học vật lộn tay không và dùng chủy thủ dưới sự chỉ dạy của Hai Đuôi, mà còn có thể dựa theo chỉ dẫn của Tinh đồ nội thị, tiêu hóa hấp thu, thậm chí là thôi diễn Đao pháp Hạ gia.
Quan trọng nhất là, trong môi trường khắc nghiệt như vậy, việc huấn luyện gian khổ có thể giúp thể chất của Giang Hiểu được nâng cao hiệu quả.
Ai cũng biết, Giang Hiểu ở Tinh Vân kỳ chỉ là hư danh, thực tế đẳng cấp Tinh lực của hắn lúc này chỉ là hậu kỳ Tinh Trần kỳ mà thôi.
Ngoài ra, ở vùng đất tuyết, Giang Hiểu còn có thể thu hoạch được một ít Bạch Quỷ Tinh châu, thậm chí là Bạch Quỷ Vu Tinh châu.
Bạch Quỷ Vu Tinh châu trên thị trường không mua được đâu,
Thu hoạch được nhiều một chút thì luôn có lợi,
Dù sao Phúc lành cấp Kim có sức hấp dẫn rất lớn!
Nói chung, đi vùng đất tuyết huấn luyện là một lựa chọn cực kỳ tốt.
Giang Hiểu nghiến răng ken két, dậm chân một cái: "Được, em sẽ đi theo cô!"
Hai người đã định ra kế hoạch, Hai Đuôi liền không nói gì nữa, chuyên tâm ăn hết thức ăn trên bàn.
Bữa cơm này, Hai Đuôi ít nhất ăn ba con cá nguyên con, sức ăn này đúng là đỉnh của chóp!
Điều khiến Giang Hiểu cực kỳ khó chịu là, Hai Đuôi ăn xong lau miệng xong, vứt lại canh thừa thịt nguội, rồi đứng dậy rời khỏi bếp.
Để lại cả bàn chén bát, cùng nguyên một phần cá băm hương chưa động đũa.
Đây là cái thể loại thao tác gì vậy?
Giang Hiểu suy nghĩ lộn xộn vài giây, đứng dậy đuổi theo Hai Đuôi, vừa vặn thấy nàng tiện tay đóng cửa phòng lại.
Xem ra nàng vẫn ở trong phòng ngủ nhỏ của Giang Hiểu.
Giang Hiểu đẩy cửa ra, thấy Hai Đuôi đang trèo lên chiếc giường đơn nhỏ.
"Ăn xong là ngủ luôn à?" Giang Hiểu cất lời.
Chiếc giường đơn nhỏ này quả thực làm Hai Đuôi to lớn phải chịu thiệt thòi. Nàng cuộn tròn người lại, dường như đã quen với tư thế ngủ này, nằm nghiêng người đối mặt bức tường, để lại cho Giang Hiểu một cái bóng lưng: "Đi dọn dẹp bàn đi."
Giang Hiểu: ???
Em ở kho vũ khí hiểm nguy trùng trùng, thiên tân vạn khổ an toàn về nhà, chính là để dọn bàn rửa bát cho cô à?
"Nói với người nhà một tiếng, sáng mai chúng ta xuất phát đi vùng đất tuyết, vũ khí tôi đã cho người chuẩn bị." Hai Đuôi nói, chậm rãi nhắm mắt lại, "Tôi ngủ một lát, đừng làm phiền."
Giang Hiểu muốn dậm chân chửi đổng đến nơi, mình vẫn còn là trẻ con mà, mới từ kho vũ khí trở về, không nói áo gấm về làng, thì cũng coi là vinh quy cố hương chứ.
Đối với một Thức tỉnh giả cấp bậc như Giang Hiểu, việc có thể bình yên vô sự trở về Trái Đất từ kho vũ khí thật sự là một vinh dự, càng không cần nói đến những hiểm cảnh mà Giang Hiểu đã trải qua ở đó.
Nhìn Hai Đuôi to lớn trên giường, Giang Hiểu há hốc miệng, cuối cùng vẫn không mắng thành lời.
Chắc em tìm phải sư phụ dỏm rồi?
Haizz...
Giang Hiểu thở dài, cuối cùng vẫn đóng cửa lại.
Trở lại phòng tắm, móc điện thoại từ trong quần áo thay ra, gửi một tin nhắn Wechat cho Hàn Giang Tuyết, lại thấy rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Gì đây?
Anh hai đầu đinh thành công rồi à?
Cưa đổ loli Lưu Khả rồi sao?
Giang Hiểu thấy tin vui của anh hai, cùng thông báo của Elena.
Hắn mở nhóm chat 5 người đã tắt thông báo tin nhắn từ lâu, thấy cuộc thảo luận sôi nổi của hai ngày trước.
Chu Văn (Anh cả đầu đinh): Chúc mừng chúc mừng, chúc mừng huynh đệ của tôi, tình yêu và sự nghiệp đều thành công rực rỡ.
Chu Võ (Anh hai đầu đinh): Hắc hắc, cùng vui cùng vui.
Tiểu Khả Ái Đi Ngủ (Lưu Khả): Ái chà, hai người đừng nói nữa, ngại chết đi được.
Công Dân Hoa Hạ Elena: Coi như tống được cô nàng đi rồi, suýt nữa thì ế chỏng chơ.
Tiểu Khả Ái Đi Ngủ: Cậu cũng đừng nói gì.
Giang Hiểu gãi đầu, nhìn tin nhắn hai ngày trước, gửi một tin: "@Chu Võ, điều kiện gì vậy cha? Cưa loli à? Nhà ông có mỏ vàng hả?"
Công Dân Hoa Hạ Elena: Ơ? Học trưởng lớp 12 lên tiếng kìa.
Elena trả lời nhanh nhất, lập tức, nhóm chat liền náo nhiệt hẳn lên.
Tiểu Khả Ái Đi Ngủ: Trùm trường nói chuyện, học muội run lẩy bẩy, tức mà không dám hó hé gì.
Công Dân Hoa Hạ Elena: Trùm trường đại nhân, nghe nói anh ra ngoài rèn luyện? Thế nào rồi? Có bị thương không?
Tiểu Khả Ái Đi Ngủ: Anh không thể xảy ra chuyện được đâu nha, đêm qua, Tiểu Na lúc ngủ còn nói mê đó, trong mơ toàn gọi tên anh thôi.
Trường Nhất Trung Giang Tân, lớp 12 ban.
Lưu Khả gửi xong Wechat, liền che miệng cười trộm, trong lòng thầm mừng: Cho chừa cái con lai tạp đáng ghét này, để nó suốt ngày trêu chọc mình.
Trong phòng học, hàng cuối cùng, Elena mặt đỏ bừng, hung tợn lườm bóng lưng Lưu Khả ở hàng đầu tiên.
Chu Văn ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên, đang nhìn giáo viên phía trước và bảng đen, miệt mài suy nghĩ điều gì đó. Anh hai Chu Võ cũng ngồi ở hàng thứ hai từ dưới lên, nhưng lại ngủ say như chết, căn bản không cảm nhận được điện thoại rung.
Trong nhà, Giang Hiểu gãi đầu, vừa định nói gì đó, điện thoại lại đột nhiên reo.
Giang Hiểu bắt máy, là Hàn Giang Tuyết gọi đến.
Giang Hiểu vừa đi về phía bếp, vừa đáp lời: "Ừm, đúng vậy, chị giúp em xin nghỉ nhé, em muốn đi vùng đất tuyết rèn luyện thêm một chuyến."
"Đã cuối tháng Mười Một rồi, còn hơn một tháng nữa là giải đấu cấp tỉnh, em tính đi săn một ít Bạch Quỷ Vu Tinh châu, xem thử có thể tiến thêm một bước không."
"Đúng vậy, cũng vì có Hai Đuôi ở đây, đây là cơ hội hiếm có, cô ấy là Người Gác Đêm, hơn nữa còn là sức mạnh chủ chốt."
"Cơ hội như vậy mà không nắm bắt thì thật đáng tiếc, Tiểu Giang Tuyết à, một huấn luyện viên riêng như thế này, có tiền cũng không mời được đâu. Chị cũng biết tuổi em bây giờ, quan trọng là phải bứt phá đẳng cấp Tinh lực."
"Ài, chị nói gì vậy, tự em xin nghỉ sao được, chị không phải người nhà em à..."
"Chuyện học hành cứ tạm gác lại đi, dù sao em phải học lớp 12 ba năm lận mà, đúng không? Điểm cộng đại học đều liên quan đến chiến đấu, trước mắt tăng thực lực mới là quan trọng nhất."
"Chị đừng như vậy, Hàn Giang Tuyết, đề nghị là do các chị đưa ra, nhưng con đường là do chính em đi."
"Hơn nữa, em cũng thực sự muốn làm tốt quan hệ với cô ấy, cô ấy là Người Gác Đêm, chuyện tương lai, ai mà nói trước được."
Giang Hiểu dùng mặt và vai kẹp điện thoại, vừa dọn dẹp bàn, vừa ứng phó Hàn Giang Tuyết tra hỏi: "Cứ quyết định vậy đi, lát nữa em qua chỗ các chị lấy đao, chị đừng đến đây, em thấy chị tốt nhất đừng gặp Hai Đuôi, hai người tính cách không hợp đâu."
Không biết đầu dây bên kia nói gì, động tác bưng đĩa của Giang Hiểu hơi dừng lại, trầm mặc nửa ngày, đáp lại: "Em không nghĩ xa đến vậy được, trước mắt, em chỉ muốn đạt thành tích tốt trong giải đấu cấp tỉnh, không làm vướng chân đội ngũ."
"Ài, anh giành cái gì vậy, trả điện thoại cho chị em đi, em không muốn nói chuyện với anh!"
"Ngoan, đừng làm loạn, em cũng yêu anh." Nói rồi, Giang Hiểu vội vàng đặt đĩa xuống, cúp điện thoại.
Kích thích quá đi!
May mà em cúp máy nhanh,
Nếu không thì lại bị từ chối mất thôi.