"Chờ nhiệm vụ lần này qua đi, ta dẫn ngươi đi kho binh khí." Hai Đuôi thản nhiên nói.
Giang Hiểu mừng thầm trong lòng, đỉnh của chóp rồi!
Hai Đuôi đại nhân đã đồng ý, Bạch Kim Quyến Luyến, Bạch Kim Rạng Đông sẽ còn xa sao?
Thậm chí một thân Tinh kỹ này của mình, dưới sự trợ giúp của Hai Đuôi, tất cả đều có thể lột xác!
Về sau ai cũng đừng hòng lại gần thân thể của ta!
Ta chân đạp Vòng Sáng Quyến Luyến, một cước đạp ra ngoài, Tinh lực và sinh mệnh lực của cậu bay màu một nửa.
Hai người lần nữa tiến nhanh trong "đại dương" xanh đậm này, Giang Hiểu đè nén vui sướng trong lòng, còn Hai Đuôi cũng đang xử lý những thông tin vừa nhận được.
Ngay lúc hai người im lặng tiến bước, tai nghe ẩn hình đột nhiên truyền đến giọng nói của Địch: "Trưởng quan Loan."
Hai Đuôi đưa tay lên vành tai, ấn tai nghe ẩn hình, nói: "Cứ gọi ta Hai Đuôi."
Địch: "Trưởng quan Hai Đuôi, chúng tôi đã tìm thấy thánh khư ở Tuyết Sơn Vực, xin hỏi có thể phá hủy nơi này không ạ?"
Nghe vậy, Hai Đuôi chậm rãi dừng lại, nói: "Cậu là tổ trưởng, nhiệm vụ không cần trưng cầu ý kiến của tôi."
Địch: "Trưởng quan Diêu Phong nói, kể từ giây phút ngài liên hệ với tôi, tôi phải nghe theo chỉ huy của ngài."
Hai Đuôi hơi nhíu mày, nói: "Quan sát cảnh vật xung quanh, xem có thể phá hủy thánh khư mà không tổn thất nhân lực không."
Trong tai nghe ẩn hình, truyền đến giọng điệu tự tin của Địch: "Có thể."
Hai Đuôi nhíu mày, với tư cách một quân nhân, nàng thích câu trả lời như vậy.
Hai Đuôi: "Lập tức phá hủy thánh khư, sau khi xác nhận thông đạo bị chặt đứt, lập tức trở về, tôi sẽ chờ các cậu ở lối vào."
Địch: "Đã rõ."
Hai Đuôi: "Thủ Hộ Quân, ra lệnh tất cả binh sĩ trong Tuyết Sơn Vực rút lui."
Trong tai nghe truyền đến giọng nói của binh sĩ: "Báo cáo trưởng quan, ở đây chỉ có một đội Toái Sơn Quân và hai người các ngài."
Toái Sơn Quân?
Giang Hiểu chớp chớp mắt, ý nghĩa nghiền nát núi sông à? Cũng hợp với công việc của bọn họ.
Hai Đuôi quay đầu nhìn về phía Giang Hiểu, nói: "Chúng ta trở về."
Giang Hiểu nghe cuộc đối thoại giữa mấy người, đối với Địch cực kỳ tự tin kia, Giang Hiểu cũng thầm đoán Địch là một nhân vật anh hùng như thế nào.
Ai cũng biết, thánh khư chính là cửa ngõ để tinh thú từ không gian chiều trên tràn xuống không gian chiều dưới, khỏi phải nói, nơi đó nhất định tràn ngập số lượng lớn Bạch Sơn Tuyết Vũ, Bạch Sơn Tuyết Ưng và Bạch Sơn Chồn Tuyết.
À, đúng vậy, loại tinh thú thứ ba trong Tuyết Sơn Vực là Bạch Sơn Chồn Tuyết, một loại sinh vật cấp Bạch Kim bề ngoài cute nhưng thực tế cực mạnh, chúng rất giỏi ẩn mình, tốc độ nhanh, xuất hiện đơn lẻ, lực phá hoại cực mạnh.
Nhưng loại sinh vật này vô cùng thưa thớt, nếu không phải canh giữ ở thánh khư thì gần như rất khó thấy được bóng dáng của chúng.
Thôi quay lại chuyện chính, Địch kia vậy mà tự tin đến thế, giữa đám tinh thú hung ác này, không chỉ có thể phá hủy thánh khư, thậm chí còn có lòng tin dẫn đội trở ra an toàn, đây là sức mạnh đáng sợ đến mức nào?
Giang Hiểu vừa suy tư, vừa cùng Hai Đuôi quay đầu chạy về.
Trên đường trở về, hai người nhìn thấy một cảnh tượng rất kinh dị.
Trong mảnh thảo nguyên xanh đậm bạt ngàn này, tầm nhìn vô cùng rộng lớn, hai người nhìn rất xa.
Khi bọn họ quay về đường cũ, nhìn thấy thi thể của mấy con Bạch Sơn Tuyết Vũ mà hai người từng đồ sát không lâu trước đó, đã hóa thành xương trắng.
Chỉ còn lại xương trắng lạnh lẽo và máu tươi đầy đất, thịt của sáu con ngựa cường tráng kia đã bị ăn sạch sành sanh!
Giang Hiểu thầm tặc lưỡi, theo đề nghị mạnh mẽ của hắn, hai người đã đi vòng qua đống thi hài đó.
Cảnh tượng này khiến Giang Hiểu cảm thấy bất an khi đặt chân, sợ từ trên mặt cỏ chui ra một con Bạch Sơn Chồn Tuyết.
Theo địa hình thay đổi, từ bãi cỏ biến thành leo núi, Giang Hiểu ngoài việc lo lắng dưới chân, lại bắt đầu lo lắng cho biển mây mênh mông trên đỉnh đầu, sợ từ bên trong lao ra một đám Bạch Sơn Tuyết Ưng.
Nơi này quá kinh khủng! Chỉ trong chốc lát, thi thể đầy đất chỉ còn lại xương cốt, ai nhìn cũng sẽ cảm thấy rợn tóc gáy.
Ngay lúc hai người vừa mới leo núi, không gian Tuyết Sơn Vực đột nhiên rung chuyển!
Giang Hiểu sững sờ cả người, hắn chưa bao giờ thấy cảnh tượng đáng sợ như vậy!
Giữa bầu trời, màn sương mù lẳng lặng bay lượn, đột nhiên cuộn xoáy thành từng vòng xoáy lớn nhỏ không đều.
Đại địa dưới chân không ngừng chấn động, lập tức nứt toác ra, từng khối tảng đá từ trên núi trượt xuống, suýt nữa nện vào Giang Hiểu.
Thân thể Giang Hiểu vốn đã chao đảo, tệ hơn nữa là, đại địa đột nhiên bị xé nứt ra từng vết nứt, phảng phảng như ngọn núi này bị một lưỡi búa vô hình bổ ra.
Hai Đuôi nhấc bổng Giang Hiểu, thân thể to lớn nhẹ nhàng né tránh những tảng đá khổng lồ đang lăn xuống, nàng dường như đã có chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng như vậy, vẻ mặt không đổi của nàng khiến Giang Hiểu an tâm không ít.
Nàng một tay kẹp Giang Hiểu vào hông, nhanh chóng tiến lên trên núi, theo ánh đèn mờ ảo trong sương mù chỉ dẫn, thành công tìm về lối vào dị thứ nguyên nơi Thủ Hộ Quân đang ở.
Những quân nhân này cũng được trang bị tai nghe ẩn hình, và đều đã chuẩn bị ứng phó.
Khoảng 30 giây sau, ngọn núi đang rung lắc cuối cùng cũng ổn định trở lại, trên bầu trời, vòng xoáy khổng lồ do sương mù tạo thành, chậm rãi xoay tròn, cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Sau đó, trong tai nghe ẩn hình của mọi người liền truyền đến giọng nói của Địch: "Đã thành công phá hủy thánh khư Tuyết Sơn Vực, đang dẫn đội về doanh trại Thủ Hộ Quân."
Hai Đuôi: "Làm tốt lắm."
Nói rồi, nàng quay đầu đối với các binh sĩ Thủ Vệ nói: "Triển khai rút khỏi không gian này, ta ở đây chờ đón bọn họ là đủ."
Binh sĩ: "Vâng!"
Sau nửa giờ, Giang Hiểu nhìn thấy một đội mười người, bọn họ thân mang trang phục ngụy trang màu xanh quân đội, quần áo rách rưới, từ những vết rách trên trang phục ngụy trang có thể tưởng tượng được bọn họ đã từng bị thương, chỉ là hẳn đã được Tinh võ giả hệ trị liệu chữa khỏi.
Mặc dù quần áo rách rưới, nhưng trạng thái của bọn họ cực kỳ tốt, tinh thần quân nhân khiến Giang Hiểu sáng bừng mắt, trong lòng càng tràn đầy kính ý.
Chính bởi vì có một đám người như vậy tồn tại, Hoa Hạ mới có thể vững vàng đứng vững.
Thái bình thịnh thế này, đều là từ những người này xả thân quên mình, phấn đấu gian khổ mà có được.
Nếu Giang Hiểu không đến nơi này, hắn cũng sẽ giống những người dân bình thường, căn bản không biết chiến tuyến Tây Bắc này hung hiểm đến mức nào, càng không biết có bao nhiêu người đang vì an nguy quốc gia mà xông pha khói lửa, đổ máu hy sinh.
Người quân nhân dẫn đầu này, hẳn là Địch trong truyền thuyết rồi?
Ngoài ý muốn, Giang Hiểu vốn cho rằng Địch là một tráng hán lưng hùm vai gấu, nhưng lại phát hiện, hắn là một nam tử dáng người thon dài, tướng mạo anh tuấn.
Tuổi của hắn khoảng 30, thân cao hơn một mét tám, trên vai vác một thanh cung phản khúc, phía sau đeo túi đựng tên, trong tay cầm một thanh ngân thương.
Toàn bộ vũ khí trang bị này càng làm Địch lộ ra vẻ uy dũng phi phàm.
Cấp bậc của Hai Đuôi quả nhiên đủ cao, cũng đủ uy tín, nàng muốn học trường thương, luyện cung tiễn, Toái Sơn Quân liền thật sự an bài cho nàng một đại sư vũ khí lạnh có kỹ năng hạng nhất về cung và thương.
Hai Đuôi trên dưới đánh giá Địch một chút, nói: "Đi."
Cả đội nhanh chóng rút lui, đi vào không gian trùng điệp, trở về Trái Đất.
Theo thánh khư bị phá hủy, kênh kết nối chính giữa không gian chiều trên và không gian chiều dưới bị chặt đứt, các thông đạo không gian còn lại cũng không thể giữ vững ổn định, sẽ dần dần mất đi liên kết, trong Tuyết Sơn Vực cũng sẽ không sản xuất bất kỳ tài nguyên quái vật nào.
Theo thông đạo không gian cuối cùng của Tuyết Sơn Vực đóng lại, tòa Tuyết Sơn Vực này sẽ hoàn toàn biến mất, sẽ không còn liên hệ với Trái Đất.
Hai Đuôi nhìn những quân nhân đang chờ đợi bên ngoài, mở miệng nói: "Trở về doanh trại."
Nàng lại quay đầu nhìn về phía Địch, nói: "Để các chiến hữu của cậu về doanh, cậu ra riêng, lập thành một tiểu đội với tôi, trong quá trình phá hủy không gian dị thứ nguyên, dạy tôi kỹ năng thương, cung."
Địch đứng nghiêm, ngẩng đầu ưỡn ngực: "Vâng, trưởng quan!"
Hai Đuôi nói: "Cứ gọi ta Hai Đuôi, chúng ta trước theo đội về doanh, nhận tình báo và vũ khí, đi."
Nhân cơ hội lên xe quân sự, Giang Hiểu lặng lẽ chào hỏi Địch: "Tôi gọi Giang Tiểu Bì, tôi là hỗ trợ, cậu là sát thương à?"
Địch thái độ vô cùng hữu hảo gật đầu nhẹ với Giang Hiểu.
Hai Đuôi bên cạnh mở miệng nói: "Gọi cậu ấy Cửu Vĩ, cậu ấy sẽ học kỹ năng cung tiễn với cậu."
Giang Hiểu: ???
Sao lại gán cho tôi cái tên Cửu Vĩ rồi?
Chín tinh huyệt là Cửu Vĩ à?
Tôi không phải đã nói tôi thích Một Đuôi sao?
Tôi muốn làm đại ca mà!
Tôi muốn làm trùm cậu!