"Giang Hiểu, giải thích." Hai đuôi nhìn Giang Hiểu đang cúi đầu im lặng, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rồi hỏi.
"Hơi sợ hãi." Giang Hiểu do dự nửa ngày, nói khẽ, "Thế giới này đột nhiên có thêm một bản thể khác của ta."
Giang Hiểu vô cùng không muốn thừa nhận, nhưng hắn thật sự rất sợ hãi.
Giang Hiểu là một người khá dũng cảm, khá kiên cường, nếu không thì hắn cũng không thể nhanh chóng hòa nhập vào thế giới kỳ lạ này. Cũng không thể tiến vào đủ loại không gian dị thứ nguyên kinh khủng đáng sợ mà thể xác tinh thần vẫn khỏe mạnh, vẫn sống tốt, tận hưởng cuộc sống.
Nhưng lần này, Giang Hiểu thì thật sự sợ hãi.
Đây là một loại cảm giác rợn cả tóc gáy, hắn thậm chí sợ rằng nếu kéo dài thêm chút nữa, hắn sẽ không thể phân biệt được đâu mới là bản thân thật sự.
Hoặc có lẽ, ngay từ đầu câu hỏi này đã sai rồi, bởi vì cả hai đều là Giang Hiểu.
Giang Hiểu tiếp tục nói: "Mồi nhử phẩm chất Đồng thau chỉ là một đạo huyễn ảnh, ta có thể điều khiển nó đến bất cứ nơi nào mình muốn. Mồi nhử phẩm chất Bạch ngân là giai đoạn chuyển biến từ huyễn ảnh sang thực thể. Mồi nhử phẩm chất Hoàng kim đã có nhục thân, xem như một con rối, ngón tay, con mắt, bất cứ bộ phận nào ta cũng có thể thử điều khiển. Nhưng cái mồi nhử phẩm chất Bạch Kim này..."
Hai đuôi chăm chú lắng nghe, truy vấn: "Tiếp tục."
Giang Hiểu hít một hơi thật sâu, ổn định lại cảm xúc, nói: "Nó đã không còn là do ta thao túng, nó chính là ta, chúng ta đều có bộ não riêng để điều khiển hành động của cơ thể, và giác quan của ta và nó có thể tương thông."
Vẻ mặt không cảm xúc của Hai đuôi dần dần biến đổi, nàng nhìn Giang Hiểu đầy hứng thú, nói: "Nó học tập tri thức, có thể truyền đạt đến đầu óc của ngươi sao?"
Giang Hiểu giải thích nói: "Không, ngươi chưa hiểu ý ta, nó chính là ta, không có chuyện truyền đạt hay không."
Hai đuôi trầm ngâm nói: "Nói cách khác, ngươi có thể đồng thời làm hai việc cùng lúc. Ví dụ như học tập và huấn luyện."
Lúc này đến phiên Giang Hiểu sững người, hắn trầm ngâm nửa ngày, nói: "Đúng là như vậy."
Hai đuôi dứt khoát nói: "Để nó đi thay ngươi lên đại học, ngươi cùng ta về Tây Bắc chiến tuyến."
Giang Hiểu: "..."
Hai đuôi nhìn Giang Hiểu với vẻ mặt khó chịu, hỏi: "Sao thế?"
Giang Hiểu gãi đầu một cái: "À..., ta hình như hiểu sai rồi thì phải, đây là cái mồi nhử quái quỷ gì thế này, không nghe lời, lại còn cứ thích tự sát, đúng là bó tay chấm com!"
Hai đuôi: "..."
Đùa thì đùa, nhưng sự xuất hiện của Mồi nhử Bạch Kim đã khiến Giang Hiểu có ý tưởng mới.
Giang Hiểu sắp xếp lại suy nghĩ, dựa vào Bạch Quỷ Tinh châu và tự thân hấp thụ Tinh lực, sau khi hấp thụ đầy đủ Tinh lực trong cơ thể, hắn lần nữa triệu hoán ra cái gọi là "Mồi nhử Giang Hiểu".
Trong nháy mắt, 7/10 Tinh lực trong cơ thể đã tiêu hao.
Đã hiểu rõ mức tiêu hao của Tinh kỹ này sau lần thí nghiệm trước, lần này, Giang Hiểu cũng không hề dùng Ánh sáng ngược dòng để tìm kiếm sự trợ giúp của Hai đuôi.
Hai đuôi hiếu kỳ lùi sang một bên, nhìn Giang Hiểu không ngừng làm quen với "cơ thể mới" của mình.
Ở một mức độ nào đó, giác quan của hai cơ thể có thể tương thông, nhưng theo Giang Hiểu không ngừng làm quen, hắn phát hiện cũng có thể tương đối cắt đứt một phần nào đó liên hệ giữa hai cơ thể.
Cái cảm giác giác quan tương thông đến mức muốn tự sát thì không thể cắt đứt, nhưng những hành động nhỏ như nhẹ nhàng bóp mặt, vẫn có thể bỏ qua.
Cho nên, nói một cách nghiêm ngặt, cũng không phải là chân chính "cắt đứt" liên hệ, mà là "bỏ qua", "xem nhẹ".
Để hai cơ thể thực hiện các hành động riêng biệt mà không ảnh hưởng lẫn nhau.
Thanh cự nhận trên người Mồi nhử Giang Hiểu rõ ràng được huyễn hóa từ Tinh lực, và vì đặc tính của Tinh kỹ, thanh cự nhận bằng thép này huyễn hóa thành hình dạng, nhưng một khi rời khỏi cơ thể hắn, nó rất nhanh liền hóa thành những đốm sáng li ti, tiêu tán vào không khí.
Giang Hiểu nghĩ nghĩ, đem thanh cự nhận bằng thép của mình đưa cho Mồi nhử Giang Hiểu.
Chính mình đưa đao cho chính mình!
Hơn nữa còn không phải tay trái đưa tay phải, mà là tay phải đưa cho tay phải.
Oa, cảm giác này đỉnh của chóp luôn!
Giang Hiểu vừa đưa đao, vừa đánh giá Mồi nhử Giang Hiểu, lẩm bẩm trong miệng: "Chậc chậc, thằng nhóc này cũng đẹp trai phết nhỉ? Ai, lập tức liền muốn lên đại học rồi, không biết muốn tai họa bao nhiêu em gái xinh đẹp đây."
Hai đuôi ở một bên lẳng lặng nhìn Giang Hiểu tự luyến, đột nhiên có loại cảm giác "không muốn nhận đồ đệ".
Tại sao ta lại nghĩ đến việc Mồi nhử Bạch Kim này có thể mang lại cho ngươi bao nhiêu sự tăng cường thực lực, còn ngươi thì lại nghĩ đến chuyện đi tán gái?
Trên thực tế, Hai đuôi thật sự đã oan cho Giang Hiểu rồi.
Đừng nhìn Giang Hiểu nói năng bốc phét, trên thực tế, hắn đã triển khai thí nghiệm.
Chỉ thấy Mồi nhử Giang Hiểu cầm thanh cự nhận bằng thép thật, thi triển một bộ đao pháp hai tay cơ bản, động tác cực kỳ vững chắc, lực đạo, tốc độ, phản ứng cơ thể đều không khác gì bản thể.
Giang Hiểu càng thêm không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, vừa hoang mang vừa cảm thấy vui sướng.
Giang Hiểu đem Tinh châu đưa cho bản thể còn lại, phát hiện Mồi nhử Giang Hiểu vậy mà thật sự có thể hấp thụ Tinh châu!?
Giang Hiểu vội vàng mở Nội thị Tinh đồ, nhìn chằm chằm "Thanh mang" cùng "Nhẫn nại".
Thanh mang, phẩm chất Hoàng kim cấp 8 (37/100).
Nhẫn nại, phẩm chất Hoàng kim cấp 8 (37/100).
Theo Mồi nhử Giang Hiểu lần nữa hấp thụ một viên Bạch Quỷ Tinh châu, bảng số liệu trên Nội thị Tinh đồ không hề thay đổi.
Ừm, mặc dù giác quan tương thông, nhưng Tinh kỹ thì không tương thông.
Vậy Mồi nhử Giang Hiểu thậm chí không có Tinh đồ, hấp thụ Tinh châu có tác dụng gì?
Đương nhiên hữu dụng, về bản chất mà nói, "Mồi nhử Giang Hiểu" được tạo thành từ Tinh lực, bởi vì "Mồi nhử Giang Hiểu" là một loại Tinh kỹ, nó hấp thụ Tinh châu, càng có thể nâng cao sự ổn định của bản thân.
Cho nên nó bị thương thì cần "Tinh lực" để hồi phục sao?
Dùng Tinh kỹ hệ trị liệu phải chăng có thể chữa trị cơ thể của nó?
Mồi nhử Giang Hiểu đưa cánh tay lên cự nhận, hung hăng rạch một cái, đương nhiên là máu tươi chảy ra, Giang Hiểu và Hai đuôi không còn cảm thấy kinh ngạc nữa.
Giang Hiểu ném ra một chuông linh, sau khi tiếng chuông linh êm tai vang lên, trong không khí lấp lánh ánh sáng trắng nhạt, sóng ánh sáng trị liệu chưa tan hết, Mồi nhử Giang Hiểu giơ tay lên nhìn, phát hiện miệng vết thương của mình vậy mà đã lành lặn?
À?
Đây là tình huống gì thế này?
Mình rõ ràng được tạo thành từ Tinh lực mà, Tinh kỹ hệ trị liệu đáng lẽ phải vô dụng với mình chứ? Muốn cơ thể mình lành lặn, chẳng phải nên dùng phương thức "Hồi lam" sao?
Ví dụ như cắm một quyền trượng xám trắng xuống đất, người khác hồi phục Tinh lực, còn mình thì hồi phục cơ thể...
Chẳng lẽ mình thật sự là thân thể bằng xương bằng thịt?
Phải chăng có thể hiểu như vậy, đây là một cơ thể bằng xương bằng thịt được triệu hoán từ Tinh lực?
Một khi triệt để tử vong, Tinh kỹ này sẽ bị phá hủy hoàn toàn, nó mới có thể trở về hình dáng bản chất nhất, hóa thành những đốm sáng li ti rồi dần dần tiêu tán?
Tinh kỹ này bá đạo quá trời!
Dù sao thì, mỗi Tinh kỹ trong thế giới này đều đặc biệt thần kỳ, thậm chí vô cùng quỷ dị, nhưng Tinh kỹ mồi nhử này, vẫn làm Giang Hiểu phải thay đổi nhận thức về thế giới này.
Hai đuôi: "Nó không có Tinh kỹ."
Cả hai Giang Hiểu khẽ gật đầu, mặc dù bị gọi là "nó" thì cảm thấy khó chịu, nhưng cả hai Giang Hiểu vẫn có thể hiểu được.
Hai đuôi: "Nhưng kỹ năng thể chất của nó và của ngươi có cùng một nguồn gốc."
Cả hai Giang Hiểu đồng thời khẽ gật đầu.
Hai đuôi: "Ta thấy được ánh mắt ngươi lóe lên."
Giang Hiểu nhìn bản thể còn lại, hay nói đúng hơn là cả hai nhìn nhau, mở miệng nói: "Chúng ta về Thánh Khư đi."
Hai đuôi khẽ nheo mắt lại, tựa hồ ý thức được điều gì.
Giang Hiểu mở miệng nói: "Từ rất lâu trước đó, ta đã muốn khám phá cảnh tượng phía sau cánh cổng dịch chuyển kia."
Mà Hai đuôi, tựa hồ liên tưởng đến nhiều thứ hơn: "Tinh kỹ này của ngươi có giá trị chiến lược rất lớn, vì giác quan tương thông, ngươi có thể đứng ở chỗ này, cho ta miêu tả ra cảnh tượng của không gian chiều trên cánh đồng tuyết."
Cả hai Giang Hiểu hưng phấn khẽ gật đầu.
Đôi mắt phượng của Hai đuôi hơi sáng lên: "Bất cứ nơi hiểm nguy nào, mồi nhử đều có thể đi tiên phong thâm nhập thăm dò, đây là một lính trinh sát hoàn hảo, không màng sống chết, thông tin được truyền về đồng bộ."
Cả hai Giang Hiểu đồng thời nói: "Chúng ta có thể ở chỗ này thí nghiệm một chút, chúng ta nghĩ phương pháp này hoàn toàn khả thi."
Hai đuôi nhìn hai Giang Hiểu đầy tán thưởng, nhưng trong lòng thì ngầm thở dài: Không hổ là hậu duệ Khai Hoang, loại Tinh kỹ này, e rằng phù hợp nhất với Khai Hoang quân đoàn.
Nghĩ tới đây, Hai đuôi đột nhiên ý thức được một vấn đề.
Tương lai một ngày nào đó, khi thực lực của Giang Hiểu tăng lên, hắn nhất định sẽ nài nỉ nàng cùng đi Long Quật. Có mồi nhử này, Hai đuôi ngược lại sẽ không sợ Giang Hiểu hy sinh vô ích.
"Thu hồi nó, chúng ta đi trước." Hai đuôi quay người bỏ đi.
Giang Hiểu cũng biết, loại Tinh kỹ này tốt nhất nên triệu hoán bên trong Thánh Khư, nếu những Người Gác Đêm khác thấy Hai đuôi dẫn hai Giang Hiểu vào Thánh Khư thì dễ gây rắc rối.
"Lần sau cũng không thể tùy tiện triệu hồi mình nữa." Mồi nhử Giang Hiểu nghiêng đầu sang trái rồi sang phải, đặt cự nhận ngang cổ, lẩm bẩm đầy tình cảm: "Hai đuôi, ta yêu ngươi!"
Mặc dù Hai đuôi đã đi xa, nhưng nàng có Tinh kỹ cảm ứng, bước chân nàng khẽ chậm lại, rõ ràng là nàng đã nghe thấy gì đó.
Mồi nhử Giang Hiểu: "Vì ngươi, ta có thể bỏ cả mạng sống!"
Hai đuôi bước chân dừng lại, quay đầu nhìn về phía Giang Hiểu đang diễn sâu.
Giang Hiểu: "Ngươi không tin? Vậy ta liền chết cho ngươi xem!"
Sau đó hắn liền tự sát...
Nói được thì làm được! Đúng là có khí phách vãi chưởng!
Hai đuôi một tay đỡ trán, trán nổi đầy gân xanh.
Đúng là cây hài mà!?
"Thật sự là đủ rồi..." Tim Giang Hiểu như rỉ máu, trò đùa nhỏ này chẳng khiến tâm trạng hắn khá hơn chút nào.
Đau đớn là chuyện nhỏ, điều quan trọng là sau khi tự sát, trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng hoàn toàn tỉnh táo đó, cái cảm giác tuyệt vọng và bất lực, thật sự khiến Giang Hiểu vô cùng đau khổ.
Giác quan tương thông, có đôi khi cũng không phải là chuyện gì tốt.
Trải qua thêm mấy lần nữa, Giang Hiểu cảm thấy mình sắp sụp đổ đến nơi, cái này đúng là hành hạ người ta mà.
Cái gì Wolverine, Deadpool, Ethan, Nico thật đều là những chiến binh bất tử sao, nội tâm họ mạnh mẽ đến mức nào chứ?
Giang Hiểu mới "chết" có hai lần mà đã không chịu nổi rồi, mấy tên ngày nào cũng chết đó, chẳng phải đều phát điên hết sao? Trong số những người kể trên, hình như đúng là có kẻ thần kinh không bình thường thật.
Hai đuôi nhìn Giang Hiểu với vẻ mặt cực kỳ khó coi, tựa hồ cũng ý thức được điều gì.
Nàng quay người bỏ đi ngay lập tức.
Nàng chưa từng thử qua cảm giác đó, và cũng không muốn nếm thử, từ trước đến nay, nàng luôn là người tước đoạt sinh mạng của kẻ khác.
Nàng cũng dự định duy trì "truyền thống" này mãi mãi.