Thời gian ăn tối, Giang Hiểu cùng đồng đội lén lút trèo tường ra ngoài.
Thời gian ăn tối khoảng 2 tiếng, 6 giờ tối mới có tiết học buổi muộn, ăn một bữa là dư dả.
Hơn nữa, Giang Hiểu nghĩ rằng, để công bố tin tức này, mời mọi người ăn một bữa sẽ tốt hơn.
Thế nên, Giang Hiểu cắn răng, đếm hơn ba trăm đồng trong túi, cảm thấy chắc là vẫn gánh được.
Trong hẻm nhỏ cạnh cổng trường có rất nhiều quán ăn vặt, không khí tấp nập, nhộn nhịp đặc biệt nồng đậm, có thể nhìn thấy rất nhiều đứa nhóc mặc quân phục màu xanh lá cây đang đi lại tấp nập ở đây, chắc là thấy cơm căng tin không nuốt nổi, ra ngoài đổi vị.
Giang Hiểu tìm một tiệm lẩu tự chọn, quán nhỏ này cũng không có phòng riêng, trong sảnh chính bày hơn chục cái bàn nhỏ, trông rất hợp cho các cặp đôi đến ăn.
Giang Hiểu bảo ông chủ ghép hai cái bàn lại, mời mấy người ngồi xuống.
Lẩu tự chọn, 38 đồng một suất, niêm yết giá công khai, điều này khiến Giang Hiểu cực kỳ yên tâm.
Năm người, ba trăm đồng này kiểu gì cũng đủ.
"Tôi nói này, huynh đệ, rốt cuộc cậu muốn công bố tin tức gì vậy? Còn mời chúng tôi ăn lẩu nữa chứ? Cái này ngại quá." Nhị ca Chu Võ cười hắc hắc, điên cuồng gắp thịt trong tủ lạnh tự chọn, nói với Giang Hiểu bên cạnh, "Có phải thằng Cao Tuấn Thần không? Cứ bám lấy chúng ta mãi, mình không thể cứ bị động mãi, phải chủ động tấn công, đi kiếm chuyện với nó một chút chứ."
"Đừng, ba ngày nữa là giải đấu vòng tròn rồi, chúng ta cứ ổn định một chút, giành thứ hạng, cầm phần thưởng rồi tính." Giang Hiểu vừa nói, vừa cùng Chu Võ đi về bàn ăn.
"Đừng nhìn nữa, xiên đi, ăn trước đã." Giang Hiểu vội vàng chào hỏi mọi người.
Dù sao cũng là tự chọn,
Muốn ăn cái gì thì cứ lấy cái đó,
Tuyệt đối đừng khách sáo với ông chủ...
"Ủa? Không phải anh chàng trị liệu đây sao?" Một giọng nói truyền tới, khiến Giang Hiểu sửng sốt.
Chỉ thấy thằng đầu cua và thằng đầu đinh buổi sáng vậy mà lại đi đến.
"Hai cậu lành vết thương rồi à?" Giang Hiểu kinh ngạc nói.
"Tổn thương gì đâu, anh đây chính là diệu thủ hồi xuân mà." Thằng đầu đinh vừa đi cà nhắc vừa nói.
Giang Hiểu: "..."
Giang Hiểu ra tay với thằng đầu đinh, mục tiêu tấn công đầu tiên, đúng là hơi nặng tay thật.
Bởi vì sáng nay khi đối chiến với Chu Văn, Chu Văn đã hành hắn không nhẹ, mà Chu Văn vẻn vẹn là người của lớp 2.
Mấy đứa học sinh dồn Giang Hiểu vào phòng tạp vụ, lại còn nói là lớp 1, Giang Hiểu đương nhiên nghĩ đối phương rất mạnh.
Thế nên hắn vẫn luôn tìm cơ hội đánh lén, chứ không phải là đầu nóng lao vào liều mạng.
Lúc đó, khoảnh khắc thằng cầm gậy trúc quay người rời đi, thằng đầu cua ở khá xa, còn thằng đầu đinh vừa vặn đạp một cước.
Cú đấm của Giang Hiểu lúc đó trực tiếp đập vào mặt bên đầu gối thằng đầu đinh, nói trắng ra là, để hạn chế hành động của đối phương.
Mục tiêu tấn công thứ hai còn ác hơn, Giang Hiểu trực tiếp đập thẳng vào hàm dưới đối phương, khiến thằng cầm gậy trúc ngất đi. Cũng là để hạn chế đối phương.
Đợi đến khi Giang Hiểu tiến đến giải quyết thằng đầu cua, lúc này mới mãi sau mới nhận ra, mấy đứa học sinh này cũng không mạnh như mình tưởng tượng, sự nhẫn nhịn của mình hình như dùng sai chỗ rồi.
Tiềm lực không có nghĩa là sức chiến đấu.
Giang Hiểu dám hạ nặng tay, cũng là do Tinh kỹ trị liệu, không phải sao, thằng đầu đinh bị thương nặng, dù đi cà nhắc, nhưng vẫn có thể đi lại, cũng là nhờ Giang Hiểu đã trị liệu sau đó.
Còn về việc cướp dao đâm vào đầu Hướng Bình, đó tuyệt đối chỉ là uy hiếp, hoàn toàn không liên quan đến giết người, Giang Hiểu vẫn biết nặng nhẹ.
"Chân cậu thế này còn trèo tường được à?" Giang Hiểu sắc mặt cổ quái hỏi.
"Trèo tường gì đâu, tôi xin nghỉ thẳng luôn, nói là giao lưu với hai thằng bạn, ai ngờ ra tay không nặng không nhẹ, lỡ làm tổn thương gân cốt." Thằng đầu đinh cười đùa nói, "Gặp lại là duyên, nào, bữa này tôi mời."
Tiểu đội của Giang Hiểu đương nhiên biết hai người này chính là những kẻ đã đánh Giang Hiểu sáng nay, nhưng họ có nằm mơ cũng không ngờ, kịch bản lại diễn ra theo cách này.
"Mời gì mà mời,
Đi chỗ khác đi, không chấp nhận bất kỳ hành vi tẩy trắng nào đâu." Giang Hiểu phất phất tay, ghét bỏ nói.
"Đừng mà, anh chàng trị liệu, tụi em đều là vị thành niên mà, ai cũng có lúc không hiểu chuyện, anh phải cho phép trẻ con phạm sai lầm, phải cho phép trẻ con trưởng thành chứ, phải cho phép tụi em cải tà quy chính chứ!" Thằng đầu đinh nói với tốc độ cực nhanh, khiến Giang Hiểu sửng sốt.
Mấy cái thứ này là cái gì vậy?
Không nói vị thành niên thì còn đỡ, vừa nhắc đến vị thành niên, Giang Hiểu đột nhiên lại muốn đạp cho nó một phát.
Thằng đầu cua: "Đúng đó đúng đó, hai đứa em xem như đã thấy rõ rồi, đánh nhau ẩu đả chả có tác dụng quái gì, cứ tưởng mình oai phong lắm, không chừng lúc nào đó lại lật thuyền trong mương."
Giang Hiểu: "Ý gì? Tôi là cống ngầm à?"
"Ơ..." Thằng đầu cua, "Anh không phải cống ngầm, anh là đại thần đó, cả khối 12 chỉ có 1 người thức tỉnh hệ trị liệu, khối 11 cũng chỉ có 2 người, khối 10 tụi em cũng chỉ có mỗi anh, vậy mà tụi em lại đi đắc tội, anh nói xem cái này ra cái thể thống gì?"
Giang Hiểu nửa cười nửa không nhìn thằng đầu cua, từ khi thằng nhóc này biết Hàn Giang Tuyết là chị gái Giang Hiểu, nó thay đổi không phải ít đâu.
...
Giang Hiểu đến cùng vẫn không để hai người kia tính tiền, có thể khiến hai đứa học sinh đánh nhau ẩu đả khiêm tốn một chút, thậm chí cải tà quy chính, Giang Hiểu cũng cảm thấy mình làm được một việc công đức.
"Người thành phố lớn đúng là khác bọt, cái miệng nhỏ này, bá đạo ghê." Giọng phổ thông của Lưu Khả pha lẫn tiếng địa phương Bắc Giang, nghe đặc biệt sinh động.
Phong ba nhỏ qua đi, Giang Hiểu vừa ăn thịt, vừa chuyển chủ đề trở lại.
"Cô bé mà sáng nay mấy cậu thấy, tên là Hàn Giang Tuyết." Giang Hiểu mở miệng nói.
"Ừm, nếu cậu không nói, tụi mình đều đã ngầm hẹn không nói rồi mà." Cái miệng nhỏ của Lưu Khả cũng rất lợi hại, cướp lời nói, "Tôi xem Weibo của cậu, hai người quan hệ mật thiết lắm nha? Cô ấy là bạn gái cậu à?"
"Chị gái tôi, tôi theo họ mẹ." Giang Hiểu nói một câu.
"Hả? Người một nhà á?" Lưu Khả vẻ mặt không tin, cẩn thận quan sát Giang Hiểu, nhưng lại chẳng thấy hai chị em này có điểm nào giống nhau.
Giang Hiểu cũng không giải thích quá nhiều, tiếp tục nói: "Tôi đến đây là có một mục đích. Các cậu đều biết, trong một đội, nếu có một người thức tỉnh hệ trị liệu, vậy sẽ giúp đội tăng sức mạnh rất nhiều."
Đại ca Chu Văn nhẹ gật đầu, nói: "Là đạo lý này."
"Từ sau lễ tốt nghiệp cấp 2, khi tôi thức tỉnh, Hàn Giang Tuyết vẫn luôn huấn luyện tôi." Giang Hiểu nửa thật nửa giả nói, "Chị ấy muốn tôi gia nhập đội của chị ấy."
"Cái thực lực này của cậu... không đủ lắm nhỉ?" Nhị ca Chu Võ nói chuyện rất thẳng thắn.
"Hoàn toàn chính xác không đủ lắm." Giang Hiểu thừa nhận nói, "Vấn đề là, đội của chị ấy xuất hiện chút vấn đề, mâu thuẫn nội bộ không thể hòa giải, điều này đe dọa đến tính mạng của từng người trong số họ."
"Có chuyện như vậy sao?" Đại ca Chu Văn sắc mặt ngưng trọng hẳn xuống.
"Ừm, trong đó rất phức tạp, tôi sẽ không giải thích quá nhiều, tôi nói thẳng kết luận." Giang Hiểu mở miệng nói, "Chị ấy hy vọng tôi có thể tỏa sáng rực rỡ trong giải đấu, sau đó thông qua những thành viên khác có tiền có thế trong đội của chị ấy, tìm chút quan hệ, để tôi nhảy lớp lên khối 12, trực tiếp gia nhập đội của chị ấy."
Lưu Khả hoàn toàn ngớ người: "Cái này..."
"Các cậu cũng biết, khối 12 có 6 lớp, chỉ có 1 người thức tỉnh hệ trị liệu, đã cố định tổ đội hơn 2 năm rồi. Khối 11 có 6 lớp cũng chỉ có 2 người thức tỉnh hệ trị liệu, lần này chúng ta đông hơn một chút, có 8 lớp, mà cho đến hiện tại, cũng chỉ có mình tôi là người thức tỉnh hệ trị liệu, các cậu có thể thấy mức độ hiếm có của nghề này rồi đó." Giang Hiểu nói.
"Hiếm thì đúng là hiếm thật, hoàn toàn có tư cách để trường học phải nhìn bằng con mắt khác, nhưng tiềm lực của cậu có hạn, cậu không thể chỉ vì chị cậu mà suy nghĩ, cậu cũng phải nghĩ cho bản thân mình nữa chứ." Elena lo lắng nói, "Thực lực của cậu không đủ, tiềm lực cũng không đủ, khối 12 năm nay cũng phải thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, mà địa điểm nhiệm vụ đều là không gian dị thứ nguyên, cậu..."
"Về điểm này, chị ấy cũng có nỗi lo của chị ấy, tôi với chị ấy là người một nhà, tôi tin chị ấy sẽ không hại tôi đâu." Giang Hiểu không giải thích quá nhiều, chưa hề nói về việc nội thị tinh đồ của mình, chỉ áy náy nói, "Tôi chỉ muốn nói, nếu như tôi thành công, e là tôi sẽ phải rời khỏi đội này."
Đại ca Chu Văn đột nhiên mở miệng nói: "Huynh đệ, đừng nói vậy, nếu cậu cho rằng con đường này là đúng đắn, vậy thì cứ xông đi."
Giang Hiểu nhìn xem ánh mắt chân thành tha thiết của Chu Văn, trong lòng có chút mềm nhũn.
Hắn thật không nghĩ tới, không bị trách cứ, ngược lại còn nghe được đầy những lời cổ vũ.
"Đội của chị cậu chắc chắn có tiềm năng hơn, nếu cậu cho rằng mình có thể, vậy thì cứ làm đi! Chuyện cản đường tiền đồ của người khác, anh em tôi sẽ không làm đâu." Chu Văn vỗ vỗ vai Giang Hiểu, nói, "Giai đoạn hiện tại, cậu thật sự rất mạnh, nhất là Tinh kỹ Chuông Linh, thật sự giúp ích rất nhiều cho đội chúng ta."
"Cậu giúp đội này giành được thứ hạng, giúp chúng ta nhận được phần thưởng, chúng ta sẽ giúp cậu tỏa sáng rực rỡ, xông vào khối 12." Chu Văn nói, nhìn về phía Chu Võ.
Chu Võ không chút do dự gật đầu nói: "Anh tôi nói không sai đâu, nếu không có cậu, chúng ta sẽ phải đưa Lưu Khả ra trận, đội này có thể giành được thứ mấy còn chưa chắc đâu."
Lưu Khả bĩu môi, có chút tiếc nuối nói: "Tiềm lực gì thì cứ để qua một bên đi, mấy người đúng là gặp may mắn cứt chó, mới vớ được một người trị liệu bá đạo như vậy vào đội đó."
Elena cười tủm tỉm nhìn sang Lưu Khả, nói: "Cậu tiếc nuối là vì sau khi cậu ấy đi, cậu không được làm dự bị nữa, lại phải ra trận à?"
Mặt Lưu Khả đỏ bừng, không phục nhìn Elena: "Á à...! Cậu đừng có nói linh tinh!"
Giang Hiểu cầm lên nước ngọt, nói: "Vô luận thành công hay không, vô luận là thứ hạng gì, chỉ cần có phần thưởng, phần của tôi sẽ là của Lưu Khả."
"Như vậy sao được, cậu vẫn là cậu chứ." Lưu Khả vội vàng nói.
"Không, phần thưởng của tôi đã có rồi." Giang Hiểu cầm nước ngọt khẽ ra hiệu với mọi người, "Cảm ơn các cậu."
Gặp được một đám nhóc nhiệt tình, thuần chân như thế này, đúng là một loại phần thưởng.
Nói rồi, Giang Hiểu ngửa đầu tu ừng ực nước ngọt.
Nhị ca Chu Võ vẻ mặt cổ quái nhìn xem Giang Hiểu: "Đâu có phải uống rượu đâu, cậu làm gì mà giả vờ hào hùng vạn trượng ở đây vậy?"
Giang Hiểu: "Phụt... Khụ khụ..."